Trên chiếc giường cỡ lớn,một cô gái vẫn còn chăn ấm nệm êm kia đang say giấc ngủ,ngáy o o với tư thế rất chi kì quái.Bên dưới,cách đó không xa,một '' em '' đồng hồ đang nằm an nghỉ,nát đến tồi tệ,nhìn vào mà thấy thương.Bỗng chốc,một tiếng hét vô cùng '' nhẹ nhàng '' vang lên - TỬ TIỂU YÊU,MAU DẬY NGAY CHO BÀ ! Vậy mà cái người nằm trên giường đâu có nghe,vẫn cứ an phận nằm trên giường rất ư là vô tư,ngáy o o như bình thường RẦM RẦM - MẠC...TỬ...NHAN Cô gái có tên Mạc Tử Nhan kia không hẹn mà rằng liền bật dậy,mặt mày tươi như hoa,cười nói - Ahaha,mẫu hậu đại nhân...con dậy rồi - Có biết hôm nay là ngày gì không hả ? - Con biết mà,mẹ cứ nhắc hoài à - Thế hôm nay là ngày gì ? - Bà Mạc cười '' hiền '' hỏi - Con không biết Cô lấy tay xoa xoa đầu,cười toe toét,cái điệu rất chi là muốn ăn đòn - CÁI CON BÉ NGỐC NÀY,CÒN KHÔNG MAU VÔ ĐÁNH RĂNG RỬA MẶT RỒI MẶC ĐỒ,HÔM NAY LÀ LỄ TỐT NGHIỆP ĐẤY ! - AAA,mẹ nhắc con mới nhớ Mạc Tử Nhan tức tốc chạy vào phòng tắm sửa soạn,hôm nay cô ngủ nướng,tất cả…
Chương 35: Liên quan gì tới cô ?!
Tôi Yêu Em, Cô Vợ Ngốc Của Tôi!Tác giả: MioTrên chiếc giường cỡ lớn,một cô gái vẫn còn chăn ấm nệm êm kia đang say giấc ngủ,ngáy o o với tư thế rất chi kì quái.Bên dưới,cách đó không xa,một '' em '' đồng hồ đang nằm an nghỉ,nát đến tồi tệ,nhìn vào mà thấy thương.Bỗng chốc,một tiếng hét vô cùng '' nhẹ nhàng '' vang lên - TỬ TIỂU YÊU,MAU DẬY NGAY CHO BÀ ! Vậy mà cái người nằm trên giường đâu có nghe,vẫn cứ an phận nằm trên giường rất ư là vô tư,ngáy o o như bình thường RẦM RẦM - MẠC...TỬ...NHAN Cô gái có tên Mạc Tử Nhan kia không hẹn mà rằng liền bật dậy,mặt mày tươi như hoa,cười nói - Ahaha,mẫu hậu đại nhân...con dậy rồi - Có biết hôm nay là ngày gì không hả ? - Con biết mà,mẹ cứ nhắc hoài à - Thế hôm nay là ngày gì ? - Bà Mạc cười '' hiền '' hỏi - Con không biết Cô lấy tay xoa xoa đầu,cười toe toét,cái điệu rất chi là muốn ăn đòn - CÁI CON BÉ NGỐC NÀY,CÒN KHÔNG MAU VÔ ĐÁNH RĂNG RỬA MẶT RỒI MẶC ĐỒ,HÔM NAY LÀ LỄ TỐT NGHIỆP ĐẤY ! - AAA,mẹ nhắc con mới nhớ Mạc Tử Nhan tức tốc chạy vào phòng tắm sửa soạn,hôm nay cô ngủ nướng,tất cả… Giọng nói này...Mặc Tư?!Mặc Tử cả thân hình cao lớn phủ lên dáng người nhỏ nhắn của Mạc Tử Nhan,tay vẫn che lấy mắt cô,chợt cảm nhận được mấy giọt nước âm ấm,lòng đau thắtCô khóc rồiMột lần nữa lại khóc,khóc vì cái thằng bạn thân đáng chết của anh.Anh không muốn...- Mau đi thôiMặc Tư nhanh chóng dẫn Mạc Tử Nhan rời đi,anh không thể nào đứng nhìn người con gái anh yêu phải khócMạc Tử Nhan vẫn cứ đứng chôn chân ở đấy,cô lau đi nước mắt,gạt tay Mặc Tư ra,tiến đến chỗ bàn làm việc của Bạch Thế Phong- Lời tôi nói,cô còn không nghe? Không mau đi- Cô gái này là ai? - Mạc Tử Nhan kiên định hỏi,ánh mắt vô cùng cương quyếtBạch Thế Phong cười tà,chỉnh đốn lại trang phục trên người,chỉ tay- Cô ấy?-...- Là tình nhân của tôi,sao? Cô vừa lòng chưa- Nói đi,rốt cục tại sao anh lại làm thế? Vì cái gì?Bạch Thế Phong hơi sững người,cô ta từ lúc nào mà ngoan cố đến vậy?- Tôi muốn gì,làm gì đâu liên quan tới cô?- CÓ LIÊN QUAN CHỨ! VÌ TÔI LÀ VỢ ANH!Mạc Tử Nhan hét lên,trên mắt xuất hiện một tầng hơi nước mờ ảo,khiến cho tất thảy những người ngay tại đây đều không khỏi ngạc nhiên tột độ,riêng Bạch Thế Phong cũng ngạc nhiên không kém- Cô yêu tôi hay sao mà phải nói như vậy?- PHẢI! TÔI YÊU ANH,YÊU ANH,RẤT YÊU ANH,NHƯNG ANH ĐÂU CÓ HIỂU...BỞI NGƯỜI ANH QUAN TÂM VÀ MONG NHỚ NHẤT BÂY GIỜ LÀ HẢI ĐƯỜNG MÀ,ANH GIẬN VÔ CỚ,ANH ĐÂU CÓ BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN CẢM XÚC CỦA TÔI? ĐỐI VỚI ANH,TÔI CHỈ LÀ CÔNG CỤ CHO ANH HẢ GIẬN.TÔI...Mạc Tử Nhan bây giờ đang rối như tơ vò,cảm xúc lẫn lộn,cô nói cô yêu anh rồi...- Em đi với tôi,còn cô,hết việc ở đây rồi,mau đi đi- Chủ tịch...- TÔI NÓI LÀ MAU RỜI KHỎI ĐÂY,CÒN KHÔNG NGHE?Cô nhân viên tức tốc chỉnh trang lại quần áo,nhanh chóng cầm mấy tờ giấy báo cáo xác nhận chạy bay biến- Mặc Tư,cậu cũng về đi- Này...Chưa để Mặc Tư nói hết câu,Bạch Thế Phong đã đóng sập cửa lại,khoá trái,để mặc anh đang ở bên ngoài tức chếtMạc Tử Nhan vẫn chưa khỏi hoàn hồn,nhìn sắc mặt Bạch Thế Phong,giờ chẳng khác nào tu la ở địa ngục mới lên- Tôi...Bạch Thế Phong tiến một bước,cô lùi một bước.Cứ thế cứ thế cho đến khi cô bị ép sát vào tường.Mạc Tử Nhan ôm đầu,cúi mặt,bộ dạng vô cùng tức cười- Tôi có đánh em đâu mà phải sợBạch Thế Phong vừa chạm vào tay cô,đã cảm nhận sự run rẩy yếu ớt,xem ra cô ấy đã bị anh hù cho một trận rồi- Chuyện chiều hôm qua...là sao?- Chiều hôm qua? - Mạc Tử Nhan bỏ tay xuống,ngây ngốc hỏi lại- Còn giả bộ,tôi đã nhìn thấy em với cái thằng khốn Hoắc Minh Triệt đó... - Bạch Thế Phong đập mạnh tay vào tường,nghiến răngMột loạt những chuyện của hôm qua đổ dồn vào đầu cô,phải rồi,hôm qua cô và hắn...- Tôi...chuyện đó hoàn toàn không đúng sự thật,anh ta...là đeo bám tôi,cho nên...anh đừng giận tôi có được không? Tôi xin lỗiMạc Tử Nhan xụ mặt,tay vén vén mấy sợi tóc còn đang rủ xuống,thành khẩn xin lỗi- Thật lòng hay không? Chắc em hiểu hơn tôi - Bạch Thế Phong vắt chéo hai tay,suy tư- Không...không có mà...là thật lòng,thật lòng đấy- Được rồi,vậy thì tạm tha cho emBạch Thế Phong ngồi xuống ghế,kéo cô ngồi vào lòng mình,ôm chặt- Xin lỗi emMạc Tử Nhan đỏ mặt,cảm nhận được hơi thở nam tính và mùi hương dịu nhẹ trên người anh,vô thức nhắm mắt lại,ở bên anh...cô cảm thấy cực kì an toànKhông còn '' liệu có thể '' nữa,giờ đây,cô lại một lần nữa được yêu,cô muốn nó,cô muốn một cảm giác được người khác bảo vệ che chở- Cái hợp đồng đó...bỏ đi- Bỏ đi sao? - Mạc Tử Nhan có chút vui mừng khi nghe những lời này của anh- Còn một chuyện nữa,sau này tôi sẽ nói em nghe sau,ngoan,giờ thì đi về nhà,chờ tôi có được không?Mạc Tử Nhan gật đầu,cầm túi xách,mở cửa ra vềBạch Thế Phong chống cằm suy nghĩ lần nữa.Anh vẫn thực sự chưa thể tin cô,cái hợp đồng đó,vẫn chưa thể nào huỷ bỏ đượcMột lần nữa xin lỗi em,vì không thể nào mở lòng mà đường đường chính chính đưa em bước vào cuộc đời tôi được...***********************************************Gt các chap ms:1 Yêu và hận (H)2 Tôi cần có em3 Anh yêu em ( Mặc Tư + Mộc Lạc Hy)4 Thông báo tin vui5 Hải Đường trở lại6 Chúng ta ly hôn đi7 Sảy thaiTrailer- Phong...em yêu anh...nhiều lắm biết không hả?- Tử Nhan,em say rồi- Em không có say...Nói xong,cô liền thiếp đi,ngủ ngon trong lòng Bạch Thế Phong
Giọng nói này...Mặc Tư?!Mặc Tử cả thân hình cao lớn phủ lên dáng người nhỏ nhắn của Mạc Tử Nhan,tay vẫn che lấy mắt cô,chợt cảm nhận được mấy giọt nước âm ấm,lòng đau thắt
Cô khóc rồi
Một lần nữa lại khóc,khóc vì cái thằng bạn thân đáng chết của anh.Anh không muốn...
- Mau đi thôi
Mặc Tư nhanh chóng dẫn Mạc Tử Nhan rời đi,anh không thể nào đứng nhìn người con gái anh yêu phải khóc
Mạc Tử Nhan vẫn cứ đứng chôn chân ở đấy,cô lau đi nước mắt,gạt tay Mặc Tư ra,tiến đến chỗ bàn làm việc của Bạch Thế Phong
- Lời tôi nói,cô còn không nghe? Không mau đi
- Cô gái này là ai? - Mạc Tử Nhan kiên định hỏi,ánh mắt vô cùng cương quyết
Bạch Thế Phong cười tà,chỉnh đốn lại trang phục trên người,chỉ tay
- Cô ấy?
-...
- Là tình nhân của tôi,sao? Cô vừa lòng chưa
- Nói đi,rốt cục tại sao anh lại làm thế? Vì cái gì?
Bạch Thế Phong hơi sững người,cô ta từ lúc nào mà ngoan cố đến vậy?
- Tôi muốn gì,làm gì đâu liên quan tới cô?
- CÓ LIÊN QUAN CHỨ! VÌ TÔI LÀ VỢ ANH!
Mạc Tử Nhan hét lên,trên mắt xuất hiện một tầng hơi nước mờ ảo,khiến cho tất thảy những người ngay tại đây đều không khỏi ngạc nhiên tột độ,riêng Bạch Thế Phong cũng ngạc nhiên không kém
- Cô yêu tôi hay sao mà phải nói như vậy?
- PHẢI! TÔI YÊU ANH,YÊU ANH,RẤT YÊU ANH,NHƯNG ANH ĐÂU CÓ HIỂU...BỞI NGƯỜI ANH QUAN TÂM VÀ MONG NHỚ NHẤT BÂY GIỜ LÀ HẢI ĐƯỜNG MÀ,ANH GIẬN VÔ CỚ,
ANH ĐÂU CÓ BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN CẢM XÚC CỦA TÔI? ĐỐI VỚI ANH,TÔI CHỈ LÀ CÔNG CỤ CHO ANH HẢ GIẬN.TÔI...
Mạc Tử Nhan bây giờ đang rối như tơ vò,cảm xúc lẫn lộn,cô nói cô yêu anh rồi...
- Em đi với tôi,còn cô,hết việc ở đây rồi,mau đi đi
- Chủ tịch...
- TÔI NÓI LÀ MAU RỜI KHỎI ĐÂY,CÒN KHÔNG NGHE?
Cô nhân viên tức tốc chỉnh trang lại quần áo,nhanh chóng cầm mấy tờ giấy báo cáo xác nhận chạy bay biến
- Mặc Tư,cậu cũng về đi
- Này...
Chưa để Mặc Tư nói hết câu,Bạch Thế Phong đã đóng sập cửa lại,khoá trái,để mặc anh đang ở bên ngoài tức chết
Mạc Tử Nhan vẫn chưa khỏi hoàn hồn,nhìn sắc mặt Bạch Thế Phong,giờ chẳng khác nào tu la ở địa ngục mới lên
- Tôi...
Bạch Thế Phong tiến một bước,cô lùi một bước.Cứ thế cứ thế cho đến khi cô bị ép sát vào tường.Mạc Tử Nhan ôm đầu,cúi mặt,bộ dạng vô cùng tức cười
- Tôi có đánh em đâu mà phải sợ
Bạch Thế Phong vừa chạm vào tay cô,đã cảm nhận sự run rẩy yếu ớt,xem ra cô ấy đã bị anh hù cho một trận rồi
- Chuyện chiều hôm qua...là sao?
- Chiều hôm qua? - Mạc Tử Nhan bỏ tay xuống,ngây ngốc hỏi lại
- Còn giả bộ,tôi đã nhìn thấy em với cái thằng khốn Hoắc Minh Triệt đó... - Bạch Thế Phong đập mạnh tay vào tường,nghiến răng
Một loạt những chuyện của hôm qua đổ dồn vào đầu cô,phải rồi,hôm qua cô và hắn...
- Tôi...chuyện đó hoàn toàn không đúng sự thật,anh ta...là đeo bám tôi,cho nên...anh đừng giận tôi có được không? Tôi xin lỗi
Mạc Tử Nhan xụ mặt,tay vén vén mấy sợi tóc còn đang rủ xuống,thành khẩn xin lỗi
- Thật lòng hay không? Chắc em hiểu hơn tôi - Bạch Thế Phong vắt chéo hai tay,suy tư
- Không...không có mà...là thật lòng,thật lòng đấy
- Được rồi,vậy thì tạm tha cho em
Bạch Thế Phong ngồi xuống ghế,kéo cô ngồi vào lòng mình,ôm chặt
- Xin lỗi em
Mạc Tử Nhan đỏ mặt,cảm nhận được hơi thở nam tính và mùi hương dịu nhẹ trên người anh,vô thức nhắm mắt lại,ở bên anh...cô cảm thấy cực kì an toàn
Không còn '' liệu có thể '' nữa,giờ đây,cô lại một lần nữa được yêu,cô muốn nó,cô muốn một cảm giác được người khác bảo vệ che chở
- Cái hợp đồng đó...bỏ đi
- Bỏ đi sao? - Mạc Tử Nhan có chút vui mừng khi nghe những lời này của anh
- Còn một chuyện nữa,sau này tôi sẽ nói em nghe sau,ngoan,giờ thì đi về nhà,chờ tôi có được không?
Mạc Tử Nhan gật đầu,cầm túi xách,mở cửa ra về
Bạch Thế Phong chống cằm suy nghĩ lần nữa.Anh vẫn thực sự chưa thể tin cô,cái hợp đồng đó,vẫn chưa thể nào huỷ bỏ được
Một lần nữa xin lỗi em,vì không thể nào mở lòng mà đường đường chính chính đưa em bước vào cuộc đời tôi được...
***********************************************
Gt các chap ms:
1 Yêu và hận (H)
2 Tôi cần có em
3 Anh yêu em ( Mặc Tư + Mộc Lạc Hy)
4 Thông báo tin vui
5 Hải Đường trở lại
6 Chúng ta ly hôn đi
7 Sảy thai
Trailer
- Phong...em yêu anh...nhiều lắm biết không hả?
- Tử Nhan,em say rồi
- Em không có say...
Nói xong,cô liền thiếp đi,ngủ ngon trong lòng Bạch Thế Phong
Tôi Yêu Em, Cô Vợ Ngốc Của Tôi!Tác giả: MioTrên chiếc giường cỡ lớn,một cô gái vẫn còn chăn ấm nệm êm kia đang say giấc ngủ,ngáy o o với tư thế rất chi kì quái.Bên dưới,cách đó không xa,một '' em '' đồng hồ đang nằm an nghỉ,nát đến tồi tệ,nhìn vào mà thấy thương.Bỗng chốc,một tiếng hét vô cùng '' nhẹ nhàng '' vang lên - TỬ TIỂU YÊU,MAU DẬY NGAY CHO BÀ ! Vậy mà cái người nằm trên giường đâu có nghe,vẫn cứ an phận nằm trên giường rất ư là vô tư,ngáy o o như bình thường RẦM RẦM - MẠC...TỬ...NHAN Cô gái có tên Mạc Tử Nhan kia không hẹn mà rằng liền bật dậy,mặt mày tươi như hoa,cười nói - Ahaha,mẫu hậu đại nhân...con dậy rồi - Có biết hôm nay là ngày gì không hả ? - Con biết mà,mẹ cứ nhắc hoài à - Thế hôm nay là ngày gì ? - Bà Mạc cười '' hiền '' hỏi - Con không biết Cô lấy tay xoa xoa đầu,cười toe toét,cái điệu rất chi là muốn ăn đòn - CÁI CON BÉ NGỐC NÀY,CÒN KHÔNG MAU VÔ ĐÁNH RĂNG RỬA MẶT RỒI MẶC ĐỒ,HÔM NAY LÀ LỄ TỐT NGHIỆP ĐẤY ! - AAA,mẹ nhắc con mới nhớ Mạc Tử Nhan tức tốc chạy vào phòng tắm sửa soạn,hôm nay cô ngủ nướng,tất cả… Giọng nói này...Mặc Tư?!Mặc Tử cả thân hình cao lớn phủ lên dáng người nhỏ nhắn của Mạc Tử Nhan,tay vẫn che lấy mắt cô,chợt cảm nhận được mấy giọt nước âm ấm,lòng đau thắtCô khóc rồiMột lần nữa lại khóc,khóc vì cái thằng bạn thân đáng chết của anh.Anh không muốn...- Mau đi thôiMặc Tư nhanh chóng dẫn Mạc Tử Nhan rời đi,anh không thể nào đứng nhìn người con gái anh yêu phải khócMạc Tử Nhan vẫn cứ đứng chôn chân ở đấy,cô lau đi nước mắt,gạt tay Mặc Tư ra,tiến đến chỗ bàn làm việc của Bạch Thế Phong- Lời tôi nói,cô còn không nghe? Không mau đi- Cô gái này là ai? - Mạc Tử Nhan kiên định hỏi,ánh mắt vô cùng cương quyếtBạch Thế Phong cười tà,chỉnh đốn lại trang phục trên người,chỉ tay- Cô ấy?-...- Là tình nhân của tôi,sao? Cô vừa lòng chưa- Nói đi,rốt cục tại sao anh lại làm thế? Vì cái gì?Bạch Thế Phong hơi sững người,cô ta từ lúc nào mà ngoan cố đến vậy?- Tôi muốn gì,làm gì đâu liên quan tới cô?- CÓ LIÊN QUAN CHỨ! VÌ TÔI LÀ VỢ ANH!Mạc Tử Nhan hét lên,trên mắt xuất hiện một tầng hơi nước mờ ảo,khiến cho tất thảy những người ngay tại đây đều không khỏi ngạc nhiên tột độ,riêng Bạch Thế Phong cũng ngạc nhiên không kém- Cô yêu tôi hay sao mà phải nói như vậy?- PHẢI! TÔI YÊU ANH,YÊU ANH,RẤT YÊU ANH,NHƯNG ANH ĐÂU CÓ HIỂU...BỞI NGƯỜI ANH QUAN TÂM VÀ MONG NHỚ NHẤT BÂY GIỜ LÀ HẢI ĐƯỜNG MÀ,ANH GIẬN VÔ CỚ,ANH ĐÂU CÓ BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN CẢM XÚC CỦA TÔI? ĐỐI VỚI ANH,TÔI CHỈ LÀ CÔNG CỤ CHO ANH HẢ GIẬN.TÔI...Mạc Tử Nhan bây giờ đang rối như tơ vò,cảm xúc lẫn lộn,cô nói cô yêu anh rồi...- Em đi với tôi,còn cô,hết việc ở đây rồi,mau đi đi- Chủ tịch...- TÔI NÓI LÀ MAU RỜI KHỎI ĐÂY,CÒN KHÔNG NGHE?Cô nhân viên tức tốc chỉnh trang lại quần áo,nhanh chóng cầm mấy tờ giấy báo cáo xác nhận chạy bay biến- Mặc Tư,cậu cũng về đi- Này...Chưa để Mặc Tư nói hết câu,Bạch Thế Phong đã đóng sập cửa lại,khoá trái,để mặc anh đang ở bên ngoài tức chếtMạc Tử Nhan vẫn chưa khỏi hoàn hồn,nhìn sắc mặt Bạch Thế Phong,giờ chẳng khác nào tu la ở địa ngục mới lên- Tôi...Bạch Thế Phong tiến một bước,cô lùi một bước.Cứ thế cứ thế cho đến khi cô bị ép sát vào tường.Mạc Tử Nhan ôm đầu,cúi mặt,bộ dạng vô cùng tức cười- Tôi có đánh em đâu mà phải sợBạch Thế Phong vừa chạm vào tay cô,đã cảm nhận sự run rẩy yếu ớt,xem ra cô ấy đã bị anh hù cho một trận rồi- Chuyện chiều hôm qua...là sao?- Chiều hôm qua? - Mạc Tử Nhan bỏ tay xuống,ngây ngốc hỏi lại- Còn giả bộ,tôi đã nhìn thấy em với cái thằng khốn Hoắc Minh Triệt đó... - Bạch Thế Phong đập mạnh tay vào tường,nghiến răngMột loạt những chuyện của hôm qua đổ dồn vào đầu cô,phải rồi,hôm qua cô và hắn...- Tôi...chuyện đó hoàn toàn không đúng sự thật,anh ta...là đeo bám tôi,cho nên...anh đừng giận tôi có được không? Tôi xin lỗiMạc Tử Nhan xụ mặt,tay vén vén mấy sợi tóc còn đang rủ xuống,thành khẩn xin lỗi- Thật lòng hay không? Chắc em hiểu hơn tôi - Bạch Thế Phong vắt chéo hai tay,suy tư- Không...không có mà...là thật lòng,thật lòng đấy- Được rồi,vậy thì tạm tha cho emBạch Thế Phong ngồi xuống ghế,kéo cô ngồi vào lòng mình,ôm chặt- Xin lỗi emMạc Tử Nhan đỏ mặt,cảm nhận được hơi thở nam tính và mùi hương dịu nhẹ trên người anh,vô thức nhắm mắt lại,ở bên anh...cô cảm thấy cực kì an toànKhông còn '' liệu có thể '' nữa,giờ đây,cô lại một lần nữa được yêu,cô muốn nó,cô muốn một cảm giác được người khác bảo vệ che chở- Cái hợp đồng đó...bỏ đi- Bỏ đi sao? - Mạc Tử Nhan có chút vui mừng khi nghe những lời này của anh- Còn một chuyện nữa,sau này tôi sẽ nói em nghe sau,ngoan,giờ thì đi về nhà,chờ tôi có được không?Mạc Tử Nhan gật đầu,cầm túi xách,mở cửa ra vềBạch Thế Phong chống cằm suy nghĩ lần nữa.Anh vẫn thực sự chưa thể tin cô,cái hợp đồng đó,vẫn chưa thể nào huỷ bỏ đượcMột lần nữa xin lỗi em,vì không thể nào mở lòng mà đường đường chính chính đưa em bước vào cuộc đời tôi được...***********************************************Gt các chap ms:1 Yêu và hận (H)2 Tôi cần có em3 Anh yêu em ( Mặc Tư + Mộc Lạc Hy)4 Thông báo tin vui5 Hải Đường trở lại6 Chúng ta ly hôn đi7 Sảy thaiTrailer- Phong...em yêu anh...nhiều lắm biết không hả?- Tử Nhan,em say rồi- Em không có say...Nói xong,cô liền thiếp đi,ngủ ngon trong lòng Bạch Thế Phong