Tác giả:

Sinh nhật 16 tuổi của Băng là một ngày mà nó không thể nào quên được. Đó là ngày ông trời cướp tất cả người thân của nó. Là ngày nó rơi vào hố tuyệt vọng. Nó trách tại sao chỉ cứu được mình nó để rồi nó bơ vơ một mình và mồ côi cha mẹ ở cái tuổi vẫn còn ham chơi? Nó đau lắm, sau khi an táng xong xuôi nó tự nhốt mình trong nhà không thèm mở cửa cho họ hàng tới thăm. Nó chỉ biết khóc để rồi mệt mà thiếp đi và khi tỉnh dậy thì nó khóc tiếp rồi cứ như thế cho đến 8 ngày sau nó tự nói vói lòng mình: " Băng à, đã đến lúc mày phải vượt qua rồi, ba mẹ và em ở trên trời sẽ không bao giờ muốn mày như vậy khi họ ra đi đâu." Nó bật người dậy bước xuống nhà dọn dẹp lại nhà cửa vì tính mẹ nó luôn thích nhà cửa gọn gàng. Dọn xong nó đã cảm thấy đói bụng và qua nhà cô hàng xóm mua đồ về nấu. Cô thấy nó qua thì mừng lắm gọi ngay cho dì nó báo tin. Nó về nhà nấu ăn và dọn một mâm nhỏ trên bàn, dọn xong nó lại khóc vì nó nhớ đến bữa ăn cơm lúc nào cũng có tiếng chí chóe của chị em nó tiếng cười nói hạnh…

Chương 4

Nỗi Đau Qua Đi, Xin Chào Hạnh PhúcTác giả: Tiffany NguyễnSinh nhật 16 tuổi của Băng là một ngày mà nó không thể nào quên được. Đó là ngày ông trời cướp tất cả người thân của nó. Là ngày nó rơi vào hố tuyệt vọng. Nó trách tại sao chỉ cứu được mình nó để rồi nó bơ vơ một mình và mồ côi cha mẹ ở cái tuổi vẫn còn ham chơi? Nó đau lắm, sau khi an táng xong xuôi nó tự nhốt mình trong nhà không thèm mở cửa cho họ hàng tới thăm. Nó chỉ biết khóc để rồi mệt mà thiếp đi và khi tỉnh dậy thì nó khóc tiếp rồi cứ như thế cho đến 8 ngày sau nó tự nói vói lòng mình: " Băng à, đã đến lúc mày phải vượt qua rồi, ba mẹ và em ở trên trời sẽ không bao giờ muốn mày như vậy khi họ ra đi đâu." Nó bật người dậy bước xuống nhà dọn dẹp lại nhà cửa vì tính mẹ nó luôn thích nhà cửa gọn gàng. Dọn xong nó đã cảm thấy đói bụng và qua nhà cô hàng xóm mua đồ về nấu. Cô thấy nó qua thì mừng lắm gọi ngay cho dì nó báo tin. Nó về nhà nấu ăn và dọn một mâm nhỏ trên bàn, dọn xong nó lại khóc vì nó nhớ đến bữa ăn cơm lúc nào cũng có tiếng chí chóe của chị em nó tiếng cười nói hạnh… Nó bước uống phòng thì MiYoung đã ngủ nên tắt đèn rồi đi ngủ luôn. Sáng hôm sau nó dậy sớm nhất nhà, nó quyết định làm một ít thức ăn theo kiểu Mĩ gồm sữa trứng và bánh mì cho mọi người. Đag loay hoay dọn đồ ra bàn thì chị MiYoung xuống kế tiếp là DongHae và 3 chàng nhà ta.- Hôm nay mọi người định làm gì? - nó hỏi- Chị với anh DongHae sẽ ra gara và liên lạc với công ty còn em?- Bữa nay em định đi làm do hôm qua xin nghĩ rồi- Hay là em dắt luôn 3 thằng này đi theo đi, xong dắt nó đi chơi cho biết lun - DongHae lên tiếng- Em chỉ sọ mọi người nhận ra thôi- Vậy thì chờ tụi anh một chút - Ren nói rồi kéo 2 người còn lại lên phòngSau 1 hồi họ bước xuống, mỗi người đều có nón và khẩu trang thêm nữa họ hóa trang lại mình.- Vậy được chưa? - Ran lên tiếng- Vẫn dễ nhận ra lắm, thôi để em hóa trang lại cho- Làm được không đó cô nương - Kent- Cứ tin ở em - nó cười hì hì rồi chạy lên lầu lấy đồ trang điểm rồi chạy xuống. Nó tự tin vào bản thân vì hóa trang là nghề của nó mà. Nó hí hoáy 1 hồi trên mặt 3 chàng rồi nhìn lại sản phẩm của mình. Nói thật 3 chàng đã đẹp trai nên nó chỉ cần đánh lên 1 ít để thay đổi đi khuôn mặt nhưng vẫn giữ được nét đẹp đó.- Woa~ không nhận ra luôn nha. Em giỏi thật - MiYoung trầm trồ- Em mà lại ^^ Mà mình đi thôi trễ rồiNó kéo 3 chàng đến quán và cho 3 chàng ngồi 1 góc khuất rồi nó bắt tay vào làm việc. Hôm nay là thứ 6 cuối tuần nên khá đông khách, có thể nói là nhờ 3 chàng nhà ta nên toàn là khách nữ còn một số ít là khách lớn tuổi vì hôm nay là ngày nó đánh đàn piano. Như mọi hôm cứ 4h chiều là nó lại lên sân khấu để đánh đàn, những giai điệu lúc trầm lúc bổng vang lên làm mọi người xao xuyến.- Không ngờ Hara còn biết đánh đàn nữa, hay thật! - Ran- Con bé còn biết hát nữa hôm qua tao song ca với nó trên sân thượng bài mới nhất của mình hay tuyệt luôn! - Kent- Thật sao? Tao cũng muốn nghe Hara hát. Mà sao hôm qua trên sân thượng? Tao có thấy nó đi lên đó đâu? - Ren- Ai bik? Hôm qua tao lên thì gặp rồi - Kent- Khi nào phải hỏi mới được!- RanKết thúc 3 bài thì cũng là lúc ca làm của nó trong hôm nay kết thúc. Nó kéo 3 chàng đi chơi khắp nơi và ăn đủ thứ món như bánh tráng trộn, bánh xèo, bánh giò... Rồi mua phở và vài món ăn vặt về nhà để ăn tối.Về đến cổng nhà thì nó thấy chị MiYoung và anh DongHae đang đứng đợi ngoài cổng- Mấy đứa đi đâu mà để anh chị phải đợi lâu thế? - anh DongHae càm ràm- Hì hì tụi em đi chơi quên đưa chìa khóa cho anh chị cho em xin lỗi ^^ - Nó- Thôi vào nhà đi Hara có mua phở nè - Ren hí hửng- Thiệt à? Tha cho em lần này đó nha, cái gì chứ phở là chị thích nhất - MiYoung- Mà anh chị liên lạc với bên công ty và chỗ sửa xe sao rồi? - Kent- Công ty nói sẽ chụp hình cho các nghệ sĩ khác trước còn mình sẽ có người đến chụp nên giờ phải chọn địa điểm, còn bên gara thì chưa sửa xong - DongHae- Mà không có em anh chị nói chuyện với bên gara như thế nào?- À may là máy chị có phần mềm dịch chứ không chắc tiêu rồi- Vậy giờ chỉ chọn địa điểm thôi mà mấy studio mắc lắm - Kent- Hay ra cánh đồng nhà em đi, cũng đẹp lắm, mà em có thể giúp mọi người bao chỗ đó mà không tốn tiền- Cánh đồng nhà em? - Ran- Nhà em làm về du lịch và nghĩ dưỡng nên có nhiều nơi đẹp thoải mái và yên tĩnh để mọi người nghĩ ngơi ý mà- À ~ Vậy thì cảm ơn em nhiều - DongHaeP/s Mọi người đóng góp để Ny rút kinh nghiệm nhé~

Nó bước uống phòng thì MiYoung đã ngủ nên tắt đèn rồi đi ngủ luôn. Sáng hôm sau nó dậy sớm nhất nhà, nó quyết định làm một ít thức ăn theo kiểu Mĩ gồm sữa trứng và bánh mì cho mọi người. Đag loay hoay dọn đồ ra bàn thì chị MiYoung xuống kế tiếp là DongHae và 3 chàng nhà ta.

- Hôm nay mọi người định làm gì? - nó hỏi

- Chị với anh DongHae sẽ ra gara và liên lạc với công ty còn em?

- Bữa nay em định đi làm do hôm qua xin nghĩ rồi

- Hay là em dắt luôn 3 thằng này đi theo đi, xong dắt nó đi chơi cho biết lun - DongHae lên tiếng

- Em chỉ sọ mọi người nhận ra thôi

- Vậy thì chờ tụi anh một chút - Ren nói rồi kéo 2 người còn lại lên phòng

Sau 1 hồi họ bước xuống, mỗi người đều có nón và khẩu trang thêm nữa họ hóa trang lại mình.

- Vậy được chưa? - Ran lên tiếng

- Vẫn dễ nhận ra lắm, thôi để em hóa trang lại cho

- Làm được không đó cô nương - Kent

- Cứ tin ở em - nó cười hì hì rồi chạy lên lầu lấy đồ trang điểm rồi chạy xuống. Nó tự tin vào bản thân vì hóa trang là nghề của nó mà. Nó hí hoáy 1 hồi trên mặt 3 chàng rồi nhìn lại sản phẩm của mình. Nói thật 3 chàng đã đẹp trai nên nó chỉ cần đánh lên 1 ít để thay đổi đi khuôn mặt nhưng vẫn giữ được nét đẹp đó.

- Woa~ không nhận ra luôn nha. Em giỏi thật - MiYoung trầm trồ

- Em mà lại ^^ Mà mình đi thôi trễ rồi

Nó kéo 3 chàng đến quán và cho 3 chàng ngồi 1 góc khuất rồi nó bắt tay vào làm việc. Hôm nay là thứ 6 cuối tuần nên khá đông khách, có thể nói là nhờ 3 chàng nhà ta nên toàn là khách nữ còn một số ít là khách lớn tuổi vì hôm nay là ngày nó đánh đàn piano. Như mọi hôm cứ 4h chiều là nó lại lên sân khấu để đánh đàn, những giai điệu lúc trầm lúc bổng vang lên làm mọi người xao xuyến.

- Không ngờ Hara còn biết đánh đàn nữa, hay thật! - Ran

- Con bé còn biết hát nữa hôm qua tao song ca với nó trên sân thượng bài mới nhất của mình hay tuyệt luôn! - Kent

- Thật sao? Tao cũng muốn nghe Hara hát. Mà sao hôm qua trên sân thượng? Tao có thấy nó đi lên đó đâu? - Ren

- Ai bik? Hôm qua tao lên thì gặp rồi - Kent

- Khi nào phải hỏi mới được!- Ran

Kết thúc 3 bài thì cũng là lúc ca làm của nó trong hôm nay kết thúc. Nó kéo 3 chàng đi chơi khắp nơi và ăn đủ thứ món như bánh tráng trộn, bánh xèo, bánh giò... Rồi mua phở và vài món ăn vặt về nhà để ăn tối.

Về đến cổng nhà thì nó thấy chị MiYoung và anh DongHae đang đứng đợi ngoài cổng

- Mấy đứa đi đâu mà để anh chị phải đợi lâu thế? - anh DongHae càm ràm

- Hì hì tụi em đi chơi quên đưa chìa khóa cho anh chị cho em xin lỗi ^^ - Nó

- Thôi vào nhà đi Hara có mua phở nè - Ren hí hửng

- Thiệt à? Tha cho em lần này đó nha, cái gì chứ phở là chị thích nhất - MiYoung

- Mà anh chị liên lạc với bên công ty và chỗ sửa xe sao rồi? - Kent

- Công ty nói sẽ chụp hình cho các nghệ sĩ khác trước còn mình sẽ có người đến chụp nên giờ phải chọn địa điểm, còn bên gara thì chưa sửa xong - DongHae

- Mà không có em anh chị nói chuyện với bên gara như thế nào?

- À may là máy chị có phần mềm dịch chứ không chắc tiêu rồi

- Vậy giờ chỉ chọn địa điểm thôi mà mấy studio mắc lắm - Kent

- Hay ra cánh đồng nhà em đi, cũng đẹp lắm, mà em có thể giúp mọi người bao chỗ đó mà không tốn tiền

- Cánh đồng nhà em? - Ran

- Nhà em làm về du lịch và nghĩ dưỡng nên có nhiều nơi đẹp thoải mái và yên tĩnh để mọi người nghĩ ngơi ý mà

- À ~ Vậy thì cảm ơn em nhiều - DongHae

P/s Mọi người đóng góp để Ny rút kinh nghiệm nhé~

Nỗi Đau Qua Đi, Xin Chào Hạnh PhúcTác giả: Tiffany NguyễnSinh nhật 16 tuổi của Băng là một ngày mà nó không thể nào quên được. Đó là ngày ông trời cướp tất cả người thân của nó. Là ngày nó rơi vào hố tuyệt vọng. Nó trách tại sao chỉ cứu được mình nó để rồi nó bơ vơ một mình và mồ côi cha mẹ ở cái tuổi vẫn còn ham chơi? Nó đau lắm, sau khi an táng xong xuôi nó tự nhốt mình trong nhà không thèm mở cửa cho họ hàng tới thăm. Nó chỉ biết khóc để rồi mệt mà thiếp đi và khi tỉnh dậy thì nó khóc tiếp rồi cứ như thế cho đến 8 ngày sau nó tự nói vói lòng mình: " Băng à, đã đến lúc mày phải vượt qua rồi, ba mẹ và em ở trên trời sẽ không bao giờ muốn mày như vậy khi họ ra đi đâu." Nó bật người dậy bước xuống nhà dọn dẹp lại nhà cửa vì tính mẹ nó luôn thích nhà cửa gọn gàng. Dọn xong nó đã cảm thấy đói bụng và qua nhà cô hàng xóm mua đồ về nấu. Cô thấy nó qua thì mừng lắm gọi ngay cho dì nó báo tin. Nó về nhà nấu ăn và dọn một mâm nhỏ trên bàn, dọn xong nó lại khóc vì nó nhớ đến bữa ăn cơm lúc nào cũng có tiếng chí chóe của chị em nó tiếng cười nói hạnh… Nó bước uống phòng thì MiYoung đã ngủ nên tắt đèn rồi đi ngủ luôn. Sáng hôm sau nó dậy sớm nhất nhà, nó quyết định làm một ít thức ăn theo kiểu Mĩ gồm sữa trứng và bánh mì cho mọi người. Đag loay hoay dọn đồ ra bàn thì chị MiYoung xuống kế tiếp là DongHae và 3 chàng nhà ta.- Hôm nay mọi người định làm gì? - nó hỏi- Chị với anh DongHae sẽ ra gara và liên lạc với công ty còn em?- Bữa nay em định đi làm do hôm qua xin nghĩ rồi- Hay là em dắt luôn 3 thằng này đi theo đi, xong dắt nó đi chơi cho biết lun - DongHae lên tiếng- Em chỉ sọ mọi người nhận ra thôi- Vậy thì chờ tụi anh một chút - Ren nói rồi kéo 2 người còn lại lên phòngSau 1 hồi họ bước xuống, mỗi người đều có nón và khẩu trang thêm nữa họ hóa trang lại mình.- Vậy được chưa? - Ran lên tiếng- Vẫn dễ nhận ra lắm, thôi để em hóa trang lại cho- Làm được không đó cô nương - Kent- Cứ tin ở em - nó cười hì hì rồi chạy lên lầu lấy đồ trang điểm rồi chạy xuống. Nó tự tin vào bản thân vì hóa trang là nghề của nó mà. Nó hí hoáy 1 hồi trên mặt 3 chàng rồi nhìn lại sản phẩm của mình. Nói thật 3 chàng đã đẹp trai nên nó chỉ cần đánh lên 1 ít để thay đổi đi khuôn mặt nhưng vẫn giữ được nét đẹp đó.- Woa~ không nhận ra luôn nha. Em giỏi thật - MiYoung trầm trồ- Em mà lại ^^ Mà mình đi thôi trễ rồiNó kéo 3 chàng đến quán và cho 3 chàng ngồi 1 góc khuất rồi nó bắt tay vào làm việc. Hôm nay là thứ 6 cuối tuần nên khá đông khách, có thể nói là nhờ 3 chàng nhà ta nên toàn là khách nữ còn một số ít là khách lớn tuổi vì hôm nay là ngày nó đánh đàn piano. Như mọi hôm cứ 4h chiều là nó lại lên sân khấu để đánh đàn, những giai điệu lúc trầm lúc bổng vang lên làm mọi người xao xuyến.- Không ngờ Hara còn biết đánh đàn nữa, hay thật! - Ran- Con bé còn biết hát nữa hôm qua tao song ca với nó trên sân thượng bài mới nhất của mình hay tuyệt luôn! - Kent- Thật sao? Tao cũng muốn nghe Hara hát. Mà sao hôm qua trên sân thượng? Tao có thấy nó đi lên đó đâu? - Ren- Ai bik? Hôm qua tao lên thì gặp rồi - Kent- Khi nào phải hỏi mới được!- RanKết thúc 3 bài thì cũng là lúc ca làm của nó trong hôm nay kết thúc. Nó kéo 3 chàng đi chơi khắp nơi và ăn đủ thứ món như bánh tráng trộn, bánh xèo, bánh giò... Rồi mua phở và vài món ăn vặt về nhà để ăn tối.Về đến cổng nhà thì nó thấy chị MiYoung và anh DongHae đang đứng đợi ngoài cổng- Mấy đứa đi đâu mà để anh chị phải đợi lâu thế? - anh DongHae càm ràm- Hì hì tụi em đi chơi quên đưa chìa khóa cho anh chị cho em xin lỗi ^^ - Nó- Thôi vào nhà đi Hara có mua phở nè - Ren hí hửng- Thiệt à? Tha cho em lần này đó nha, cái gì chứ phở là chị thích nhất - MiYoung- Mà anh chị liên lạc với bên công ty và chỗ sửa xe sao rồi? - Kent- Công ty nói sẽ chụp hình cho các nghệ sĩ khác trước còn mình sẽ có người đến chụp nên giờ phải chọn địa điểm, còn bên gara thì chưa sửa xong - DongHae- Mà không có em anh chị nói chuyện với bên gara như thế nào?- À may là máy chị có phần mềm dịch chứ không chắc tiêu rồi- Vậy giờ chỉ chọn địa điểm thôi mà mấy studio mắc lắm - Kent- Hay ra cánh đồng nhà em đi, cũng đẹp lắm, mà em có thể giúp mọi người bao chỗ đó mà không tốn tiền- Cánh đồng nhà em? - Ran- Nhà em làm về du lịch và nghĩ dưỡng nên có nhiều nơi đẹp thoải mái và yên tĩnh để mọi người nghĩ ngơi ý mà- À ~ Vậy thì cảm ơn em nhiều - DongHaeP/s Mọi người đóng góp để Ny rút kinh nghiệm nhé~

Chương 4