Hoàng Khả Nhi, một cô bé sinh năm 1999, hôm nay cô chính thức trở thành học sinh cấp 3, như mọi học sinh khác, cô đều phải thi trung khảo cuối cấp để được xếp vào các trường ngang tầm với mình, không may lại lọt vào Trường Trung Học Phổ Thông Cao Trung. Ngôi trường này nổi tiếng là chứa toàn dân tri thức, cô thật cảm thấy hối hận vì đã thức đêm học bài Mặc bộ đồng phục vào, Khả Nhi nhanh chóng quăn vài quyển vở vài cặp rồi xuống dưới nhà ăn sáng với mẹ. Đừng hỏi ba cô đâu, người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô mới sinh ra thì cái lương tâm chó tha mất giờ có quay về cô cũng không cần, hiện giờ cô sống với mẹ và cha nuôi của mình, cũng là chủ tịch của tập đoàn nổi tiếng Hoàng Khả - Con ngoan của ba, hôm nay đi học cho tốt đấy - Hoàng baba xoa đầu cô - Vâng ạ - cô cười - ba đừng lo, con sẽ học thật chăm - Con có muốn mẹ dẫn đến trường không? - mama nhìn cô - Thôi đi mẹ à, con cấp 3 rồi, tự con có thể đi được - cô lắc đầu, cầm chai nước rồi chạy đi Ra ngoài, cô lái chiếc xe đạp…

Chương 43: Fanmeeting

[Fanfic - TFBoys] Ánh Lên Thời Thanh XuânTác giả: Dương Thiên Trúc LinhHoàng Khả Nhi, một cô bé sinh năm 1999, hôm nay cô chính thức trở thành học sinh cấp 3, như mọi học sinh khác, cô đều phải thi trung khảo cuối cấp để được xếp vào các trường ngang tầm với mình, không may lại lọt vào Trường Trung Học Phổ Thông Cao Trung. Ngôi trường này nổi tiếng là chứa toàn dân tri thức, cô thật cảm thấy hối hận vì đã thức đêm học bài Mặc bộ đồng phục vào, Khả Nhi nhanh chóng quăn vài quyển vở vài cặp rồi xuống dưới nhà ăn sáng với mẹ. Đừng hỏi ba cô đâu, người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô mới sinh ra thì cái lương tâm chó tha mất giờ có quay về cô cũng không cần, hiện giờ cô sống với mẹ và cha nuôi của mình, cũng là chủ tịch của tập đoàn nổi tiếng Hoàng Khả - Con ngoan của ba, hôm nay đi học cho tốt đấy - Hoàng baba xoa đầu cô - Vâng ạ - cô cười - ba đừng lo, con sẽ học thật chăm - Con có muốn mẹ dẫn đến trường không? - mama nhìn cô - Thôi đi mẹ à, con cấp 3 rồi, tự con có thể đi được - cô lắc đầu, cầm chai nước rồi chạy đi Ra ngoài, cô lái chiếc xe đạp… Một buổi sáng không hẳn là trong lành hay tươi xanh như các câu chuyện cổ tích, nhưng cũng đủ làm rõ vẻ nổi bật như bức tranh đa màu sắc, hôm nay là ngày trọng đại của hàng trăm, à không, phải nói là hàng vạn, hàng tỉ người mới đúng, Hẹn Ước Mười Năm, chúng tôi đến đây- Nào... tập duyệt lại một lần nữa - Giọng Mộc Miên vang lớn trong phòng luyện tậpTrong khi đó, ba chàng TFBOYS đã thấm đầy mồ hôi, họ chắc hẳn là đã cực nhọc rồiƯớc muốn cũng chỉ mong cho các Tứ Diệp Thảo thấy được sự trưởng thành của 10 năm qua, một khoảng thời gian không ngắn cũng không nhiều, đủ hiểu được tình cảm mà các fan dành cho TFBOYS là vô hạn...-Hey! Nguyên Nhi, đứng ngơ ra đó làm gì, mau luyện tập cho chị - Mộc Miên vỗ vai Vương Nguyên làm cậu giật mình- Em chỉ là đang nghĩ... - Vương Nguyên nhìn xung quanh rồi chạy đến bật nhạc, sau đó trở về vị trí, bổ sung thêm vài động tác điêu luyện - như thế này có vẻ ổn hơn chứ nhỉ? Cách kia vừa phức tạp lại không ăn nhập với các bài vũ đạo khác- Được, tùy emNói chính ra, phần vũ đạo này đều là tự tay Vương Nguyên gây dựng nên, cậu cảm thấy rất hài lòng với bản thân mình suốt thời gian qua, đã cố gắng hết sức, khắc phục những cái không thể thành có thể, vũ đạo của cậu cũng ngày càng điêu luyện nhiều rồiVề phần Dịch Dương Thiên Tỉ, vì luyện tập quá sức nên những lúc được nghỉ ngơi cậu chỉ có thể làm một việc để giúp điều hòa tốt cơ thể, là ngủ. Mọi nhân viên trong công ty ai cũng lo lắng cho cậu, tìm mọi phương pháp để làm cậu đỡ căng thẳng hơnLúc này, Vương Tuấn Khải bên phòng luyện thanh trực tiếp nghe cô giáo dạy thanh nhạc chỉ ra những chỗ cần khắc phục, cậu là giọng ca chính trong những ca khúc của nhóm, đặc biệt là những nốt cao nên cần phải luyện tập nhiều, chính vì lý do đó mà dẫn đến giọng cậu bị thương nặng, đạo diễn cũng biết rõ nên đã chuyển một số đoạn nhạc có nốt cao cho hai thành viên còn lại, cũng giúp cậu nhẹ người một chútThỉnh thoảng, khi ba người có thời gian lại ngồi cùng nhau nghịch phá đủ trò, vẫn có thể nói tình anh em của họ như không bao giờ xảy ra bất cứ cuộc cãi vã nào, luôn luôn cười đùa, có lúc còn nói những câu động viên ủng hộ, khích lệ tinh thần cho nhau, Vương Tuấn Khải đương nhiên luôn tiên phong dần đầu việc đó, bởi vì cậu là nhóm trưởng, mọi lúc mọi nơi đều sinh ra cảm giác muốn ôm ấp hai đứa em thân yêu của mình, cùng nhau tâm sự, chia sẻ nỗi buồn, niềm vui là việc họ có thể làm để tiếp tục có ý chí phấn đấu hết mìnhĐúng lúc mọi người được giải lao thì Hoàng Khả Nhi tới, cô còn xách trên tay một bì bánh và một hộp quà- Tới rồi sao? - Mộc Miên cười rồi kéo Khả Nhi đến bên TFBOYS - bọn họ đang đợi cậu đấy- Chị đem phúc lợi gì thế a~~~ - Vương Nguyên nở nụ cười thân thiết trên môi- Không có gì, chút bánh để mọi người cùng nhau ăn cho vui thôi, xem như chút may mắnKhả Nhi cười, sau đó lại lấy một hộp qua ra- Tặng mọi người nhân kỷ niệm mười năm, là bức tượng lúc trước tôi thấy khá bắt mắt tại hội chợ thương mại nên mua về thôiRồi tất cả cùng nhau nói chuyện, cười đùa, Vương Tuấn Khải thỉnh thoảng lại liếc trộm cô...Dưới cánh gà...- Và sau đây xin mời các nhan vật chính của chúng ta, TFBOYSMC vừa phát biểu xong, các Tứ Diệp Thảo, Tiểu Bàng Giải, Tiểu Thang Viên, Thiên Chí Hạc đồng thanh hét lên- TFBOYS!!! TFBOYS!!! TFBOYS!!!...Ba người từ từ bước lên- Rung quá - Vương Nguyên thở gấp, tâm trạng hưng phấn đến run rẩy- Có gì đâu,hãy cứ xem đây là một hoạt động công ích quốc tế là được - Thiên Tỉ vui vẻ - vì biển người ngoài kia không phải đều rất quen thuộc với chúng ta sao?- Vương Tuấn Khải - Khả Nhi chạy tới, kéo nhẹ vai Tuấn Khải xuống, sau đó còn chủ động hôn lên má cậu - vui vẻ lên, cố gắng lên, cười lên nào- Ừm - cậu cười, câu nói của Khả Nhi càng làm cậu thêm " tăng động "Sau đó, mọi người cùng nhau trải qua buổi fanmeeting 10, phần biểu diễn, giao lưu cùng khán giả, đọc thư gửi các fan,... tất cả mọi thứ đều diễn ra rất suôn sẻ cho đến cuối cùng, MC nói đùa một câu- Tiểu Khải nè, anh có thấy bức hình trên weibo Vương Nguyên rồi đó, chắc hẳn các fan đều rất thắc mắc đó là ai? Em có thể bật mí không? Theo anh nghĩ đó chắc hẳn là bạn gái em nhỉ?Các fan như nín thở lại, Khả Nhi dưới khán đài bất giác nở nụ cười-Vâng - cậu gật đầu - cũng có thể nói vậy, cô ấy là bạn gái của em, và em chắc chắn rằng, dưới khán đài đây mọi người hầu như đều biết cô ấy, hơn nữa còn là fan của cô ấy, em hi vọng khi công bố chính thức mọi người có thể thân thiện chào đón cô ấy, ĐƯỢC KHÔNG NÀO???- ĐƯỢC - fan hô lớn hào hứngRồi cuối cùng, TFBOYS nhảy bài Sủng Ái để kết thúcTuổi còn nhỏ chưa biết gì là yêuNhưng lại bị nụ cười ngọt ngào của bạn đánh bạiĐôi mắt to của bạn đáng yêu biết baoLúc trò chuyện tay hươ đi đâu đấyMỗi ngày đến trường tan học, đều có bạn bên cạnhMỗi giây tôi đều rất yêu thíchChẳng biết giải thích những bài toán hình học ấy cũng như khuôn mặt ửng hồng của bạnRốt cuộc có bao nhiêu đáp án đâyTôi chỉ muốn yêu thương, cưng chiều bạn mãi thôiĐây liệu có phải là tình yêu không?Tôi vẫn mãi chẳng giải đáp đượcGặp chuyện vui liền muốn chia sẻ cùng bạnGặp chuyện buồn chỉ muốn cho bạn mượn bờ vaiLần đầu tiên vì một người mà khẩn trương như vậyTôi chỉ muốn yêu thương cưng chiều bạn mãi thôiChỉ mới vài tuần thôiCảm thấy buồn vì không có bạn ở đâyNhư một luồng sáng ấm áp chiếu rọi không kiềm được niềm mong chờ, vì đây là tình yêuVừa hát đến câu cuối, Vương Tuấn Khải đưa tay hình trái tim rồi hướng về Hoàng Khả Nhi làm cô xém chút nữa là bật ngửa, cậu đúng thực là ăn gan trời mà, không sợ hiểu lầmNhưng giờ cô mới để ý, fan xung quanh cũng hò reo lên chói tai, có một chị fan còn hét lên- Tuấn Khải nói tôi đấyThế là buổi Fanmeeting nhanh chóng được kết thúc trong đầy hạnh phúc và miễn mãn, hẹn ước mười năm, cuối cùng cũng tới thời gian huy hoàng rực rỡ nhất, cùng nhau kiên trì, cùng nhau cố gắng, YEAH!!!

Một buổi sáng không hẳn là trong lành hay tươi xanh như các câu chuyện cổ tích, nhưng cũng đủ làm rõ vẻ nổi bật như bức tranh đa màu sắc, hôm nay là ngày trọng đại của hàng trăm, à không, phải nói là hàng vạn, hàng tỉ người mới đúng, Hẹn Ước Mười Năm, chúng tôi đến đây

- Nào... tập duyệt lại một lần nữa - Giọng Mộc Miên vang lớn trong phòng luyện tập

Trong khi đó, ba chàng TFBOYS đã thấm đầy mồ hôi, họ chắc hẳn là đã cực nhọc rồi

Ước muốn cũng chỉ mong cho các Tứ Diệp Thảo thấy được sự trưởng thành của 10 năm qua, một khoảng thời gian không ngắn cũng không nhiều, đủ hiểu được tình cảm mà các fan dành cho TFBOYS là vô hạn...

-Hey! Nguyên Nhi, đứng ngơ ra đó làm gì, mau luyện tập cho chị - Mộc Miên vỗ vai Vương Nguyên làm cậu giật mình

- Em chỉ là đang nghĩ... - Vương Nguyên nhìn xung quanh rồi chạy đến bật nhạc, sau đó trở về vị trí, bổ sung thêm vài động tác điêu luyện - như thế này có vẻ ổn hơn chứ nhỉ? Cách kia vừa phức tạp lại không ăn nhập với các bài vũ đạo khác

- Được, tùy em

Nói chính ra, phần vũ đạo này đều là tự tay Vương Nguyên gây dựng nên, cậu cảm thấy rất hài lòng với bản thân mình suốt thời gian qua, đã cố gắng hết sức, khắc phục những cái không thể thành có thể, vũ đạo của cậu cũng ngày càng điêu luyện nhiều rồi

Về phần Dịch Dương Thiên Tỉ, vì luyện tập quá sức nên những lúc được nghỉ ngơi cậu chỉ có thể làm một việc để giúp điều hòa tốt cơ thể, là ngủ. Mọi nhân viên trong công ty ai cũng lo lắng cho cậu, tìm mọi phương pháp để làm cậu đỡ căng thẳng hơn

Lúc này, Vương Tuấn Khải bên phòng luyện thanh trực tiếp nghe cô giáo dạy thanh nhạc chỉ ra những chỗ cần khắc phục, cậu là giọng ca chính trong những ca khúc của nhóm, đặc biệt là những nốt cao nên cần phải luyện tập nhiều, chính vì lý do đó mà dẫn đến giọng cậu bị thương nặng, đạo diễn cũng biết rõ nên đã chuyển một số đoạn nhạc có nốt cao cho hai thành viên còn lại, cũng giúp cậu nhẹ người một chút

Thỉnh thoảng, khi ba người có thời gian lại ngồi cùng nhau nghịch phá đủ trò, vẫn có thể nói tình anh em của họ như không bao giờ xảy ra bất cứ cuộc cãi vã nào, luôn luôn cười đùa, có lúc còn nói những câu động viên ủng hộ, khích lệ tinh thần cho nhau, Vương Tuấn Khải đương nhiên luôn tiên phong dần đầu việc đó, bởi vì cậu là nhóm trưởng, mọi lúc mọi nơi đều sinh ra cảm giác muốn ôm ấp hai đứa em thân yêu của mình, cùng nhau tâm sự, chia sẻ nỗi buồn, niềm vui là việc họ có thể làm để tiếp tục có ý chí phấn đấu hết mình

Đúng lúc mọi người được giải lao thì Hoàng Khả Nhi tới, cô còn xách trên tay một bì bánh và một hộp quà

- Tới rồi sao? - Mộc Miên cười rồi kéo Khả Nhi đến bên TFBOYS - bọn họ đang đợi cậu đấy

- Chị đem phúc lợi gì thế a~~~ - Vương Nguyên nở nụ cười thân thiết trên môi

- Không có gì, chút bánh để mọi người cùng nhau ăn cho vui thôi, xem như chút may mắn

Khả Nhi cười, sau đó lại lấy một hộp qua ra

- Tặng mọi người nhân kỷ niệm mười năm, là bức tượng lúc trước tôi thấy khá bắt mắt tại hội chợ thương mại nên mua về thôi

Rồi tất cả cùng nhau nói chuyện, cười đùa, Vương Tuấn Khải thỉnh thoảng lại liếc trộm cô

.

.

.

Dưới cánh gà...

- Và sau đây xin mời các nhan vật chính của chúng ta, TFBOYS

MC vừa phát biểu xong, các Tứ Diệp Thảo, Tiểu Bàng Giải, Tiểu Thang Viên, Thiên Chí Hạc đồng thanh hét lên

- TFBOYS!!! TFBOYS!!! TFBOYS!!!...

Ba người từ từ bước lên

- Rung quá - Vương Nguyên thở gấp, tâm trạng hưng phấn đến run rẩy

- Có gì đâu,hãy cứ xem đây là một hoạt động công ích quốc tế là được - Thiên Tỉ vui vẻ - vì biển người ngoài kia không phải đều rất quen thuộc với chúng ta sao?

- Vương Tuấn Khải - Khả Nhi chạy tới, kéo nhẹ vai Tuấn Khải xuống, sau đó còn chủ động hôn lên má cậu - vui vẻ lên, cố gắng lên, cười lên nào

- Ừm - cậu cười, câu nói của Khả Nhi càng làm cậu thêm " tăng động "

Sau đó, mọi người cùng nhau trải qua buổi fanmeeting 10, phần biểu diễn, giao lưu cùng khán giả, đọc thư gửi các fan,... tất cả mọi thứ đều diễn ra rất suôn sẻ cho đến cuối cùng, MC nói đùa một câu

- Tiểu Khải nè, anh có thấy bức hình trên weibo Vương Nguyên rồi đó, chắc hẳn các fan đều rất thắc mắc đó là ai? Em có thể bật mí không? Theo anh nghĩ đó chắc hẳn là bạn gái em nhỉ?

Các fan như nín thở lại, Khả Nhi dưới khán đài bất giác nở nụ cười

-Vâng - cậu gật đầu - cũng có thể nói vậy, cô ấy là bạn gái của em, và em chắc chắn rằng, dưới khán đài đây mọi người hầu như đều biết cô ấy, hơn nữa còn là fan của cô ấy, em hi vọng khi công bố chính thức mọi người có thể thân thiện chào đón cô ấy, ĐƯỢC KHÔNG NÀO???

- ĐƯỢC - fan hô lớn hào hứng

Rồi cuối cùng, TFBOYS nhảy bài Sủng Ái để kết thúc

Tuổi còn nhỏ chưa biết gì là yêu

Nhưng lại bị nụ cười ngọt ngào của bạn đánh bại

Đôi mắt to của bạn đáng yêu biết bao

Lúc trò chuyện tay hươ đi đâu đấy

Mỗi ngày đến trường tan học, đều có bạn bên cạnh

Mỗi giây tôi đều rất yêu thích

Chẳng biết giải thích những bài toán hình học ấy cũng như khuôn mặt ửng hồng của bạn

Rốt cuộc có bao nhiêu đáp án đây

Tôi chỉ muốn yêu thương, cưng chiều bạn mãi thôi

Đây liệu có phải là tình yêu không?

Tôi vẫn mãi chẳng giải đáp được

Gặp chuyện vui liền muốn chia sẻ cùng bạn

Gặp chuyện buồn chỉ muốn cho bạn mượn bờ vai

Lần đầu tiên vì một người mà khẩn trương như vậy

Tôi chỉ muốn yêu thương cưng chiều bạn mãi thô

i

Chỉ mới vài tuần thôi

Cảm thấy buồn vì không có bạn ở đây

Như một luồng sáng ấm áp chiếu rọi không kiềm được niềm mong chờ, vì đây là tình yêu

Vừa hát đến câu cuối, Vương Tuấn Khải đưa tay hình trái tim rồi hướng về Hoàng Khả Nhi làm cô xém chút nữa là bật ngửa, cậu đúng thực là ăn gan trời mà, không sợ hiểu lầm

Nhưng giờ cô mới để ý, fan xung quanh cũng hò reo lên chói tai, có một chị fan còn hét lên

- Tuấn Khải nói tôi đấy

Thế là buổi Fanmeeting nhanh chóng được kết thúc trong đầy hạnh phúc và miễn mãn, hẹn ước mười năm, cuối cùng cũng tới thời gian huy hoàng rực rỡ nhất, cùng nhau kiên trì, cùng nhau cố gắng, YEAH!!!

[Fanfic - TFBoys] Ánh Lên Thời Thanh XuânTác giả: Dương Thiên Trúc LinhHoàng Khả Nhi, một cô bé sinh năm 1999, hôm nay cô chính thức trở thành học sinh cấp 3, như mọi học sinh khác, cô đều phải thi trung khảo cuối cấp để được xếp vào các trường ngang tầm với mình, không may lại lọt vào Trường Trung Học Phổ Thông Cao Trung. Ngôi trường này nổi tiếng là chứa toàn dân tri thức, cô thật cảm thấy hối hận vì đã thức đêm học bài Mặc bộ đồng phục vào, Khả Nhi nhanh chóng quăn vài quyển vở vài cặp rồi xuống dưới nhà ăn sáng với mẹ. Đừng hỏi ba cô đâu, người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô mới sinh ra thì cái lương tâm chó tha mất giờ có quay về cô cũng không cần, hiện giờ cô sống với mẹ và cha nuôi của mình, cũng là chủ tịch của tập đoàn nổi tiếng Hoàng Khả - Con ngoan của ba, hôm nay đi học cho tốt đấy - Hoàng baba xoa đầu cô - Vâng ạ - cô cười - ba đừng lo, con sẽ học thật chăm - Con có muốn mẹ dẫn đến trường không? - mama nhìn cô - Thôi đi mẹ à, con cấp 3 rồi, tự con có thể đi được - cô lắc đầu, cầm chai nước rồi chạy đi Ra ngoài, cô lái chiếc xe đạp… Một buổi sáng không hẳn là trong lành hay tươi xanh như các câu chuyện cổ tích, nhưng cũng đủ làm rõ vẻ nổi bật như bức tranh đa màu sắc, hôm nay là ngày trọng đại của hàng trăm, à không, phải nói là hàng vạn, hàng tỉ người mới đúng, Hẹn Ước Mười Năm, chúng tôi đến đây- Nào... tập duyệt lại một lần nữa - Giọng Mộc Miên vang lớn trong phòng luyện tậpTrong khi đó, ba chàng TFBOYS đã thấm đầy mồ hôi, họ chắc hẳn là đã cực nhọc rồiƯớc muốn cũng chỉ mong cho các Tứ Diệp Thảo thấy được sự trưởng thành của 10 năm qua, một khoảng thời gian không ngắn cũng không nhiều, đủ hiểu được tình cảm mà các fan dành cho TFBOYS là vô hạn...-Hey! Nguyên Nhi, đứng ngơ ra đó làm gì, mau luyện tập cho chị - Mộc Miên vỗ vai Vương Nguyên làm cậu giật mình- Em chỉ là đang nghĩ... - Vương Nguyên nhìn xung quanh rồi chạy đến bật nhạc, sau đó trở về vị trí, bổ sung thêm vài động tác điêu luyện - như thế này có vẻ ổn hơn chứ nhỉ? Cách kia vừa phức tạp lại không ăn nhập với các bài vũ đạo khác- Được, tùy emNói chính ra, phần vũ đạo này đều là tự tay Vương Nguyên gây dựng nên, cậu cảm thấy rất hài lòng với bản thân mình suốt thời gian qua, đã cố gắng hết sức, khắc phục những cái không thể thành có thể, vũ đạo của cậu cũng ngày càng điêu luyện nhiều rồiVề phần Dịch Dương Thiên Tỉ, vì luyện tập quá sức nên những lúc được nghỉ ngơi cậu chỉ có thể làm một việc để giúp điều hòa tốt cơ thể, là ngủ. Mọi nhân viên trong công ty ai cũng lo lắng cho cậu, tìm mọi phương pháp để làm cậu đỡ căng thẳng hơnLúc này, Vương Tuấn Khải bên phòng luyện thanh trực tiếp nghe cô giáo dạy thanh nhạc chỉ ra những chỗ cần khắc phục, cậu là giọng ca chính trong những ca khúc của nhóm, đặc biệt là những nốt cao nên cần phải luyện tập nhiều, chính vì lý do đó mà dẫn đến giọng cậu bị thương nặng, đạo diễn cũng biết rõ nên đã chuyển một số đoạn nhạc có nốt cao cho hai thành viên còn lại, cũng giúp cậu nhẹ người một chútThỉnh thoảng, khi ba người có thời gian lại ngồi cùng nhau nghịch phá đủ trò, vẫn có thể nói tình anh em của họ như không bao giờ xảy ra bất cứ cuộc cãi vã nào, luôn luôn cười đùa, có lúc còn nói những câu động viên ủng hộ, khích lệ tinh thần cho nhau, Vương Tuấn Khải đương nhiên luôn tiên phong dần đầu việc đó, bởi vì cậu là nhóm trưởng, mọi lúc mọi nơi đều sinh ra cảm giác muốn ôm ấp hai đứa em thân yêu của mình, cùng nhau tâm sự, chia sẻ nỗi buồn, niềm vui là việc họ có thể làm để tiếp tục có ý chí phấn đấu hết mìnhĐúng lúc mọi người được giải lao thì Hoàng Khả Nhi tới, cô còn xách trên tay một bì bánh và một hộp quà- Tới rồi sao? - Mộc Miên cười rồi kéo Khả Nhi đến bên TFBOYS - bọn họ đang đợi cậu đấy- Chị đem phúc lợi gì thế a~~~ - Vương Nguyên nở nụ cười thân thiết trên môi- Không có gì, chút bánh để mọi người cùng nhau ăn cho vui thôi, xem như chút may mắnKhả Nhi cười, sau đó lại lấy một hộp qua ra- Tặng mọi người nhân kỷ niệm mười năm, là bức tượng lúc trước tôi thấy khá bắt mắt tại hội chợ thương mại nên mua về thôiRồi tất cả cùng nhau nói chuyện, cười đùa, Vương Tuấn Khải thỉnh thoảng lại liếc trộm cô...Dưới cánh gà...- Và sau đây xin mời các nhan vật chính của chúng ta, TFBOYSMC vừa phát biểu xong, các Tứ Diệp Thảo, Tiểu Bàng Giải, Tiểu Thang Viên, Thiên Chí Hạc đồng thanh hét lên- TFBOYS!!! TFBOYS!!! TFBOYS!!!...Ba người từ từ bước lên- Rung quá - Vương Nguyên thở gấp, tâm trạng hưng phấn đến run rẩy- Có gì đâu,hãy cứ xem đây là một hoạt động công ích quốc tế là được - Thiên Tỉ vui vẻ - vì biển người ngoài kia không phải đều rất quen thuộc với chúng ta sao?- Vương Tuấn Khải - Khả Nhi chạy tới, kéo nhẹ vai Tuấn Khải xuống, sau đó còn chủ động hôn lên má cậu - vui vẻ lên, cố gắng lên, cười lên nào- Ừm - cậu cười, câu nói của Khả Nhi càng làm cậu thêm " tăng động "Sau đó, mọi người cùng nhau trải qua buổi fanmeeting 10, phần biểu diễn, giao lưu cùng khán giả, đọc thư gửi các fan,... tất cả mọi thứ đều diễn ra rất suôn sẻ cho đến cuối cùng, MC nói đùa một câu- Tiểu Khải nè, anh có thấy bức hình trên weibo Vương Nguyên rồi đó, chắc hẳn các fan đều rất thắc mắc đó là ai? Em có thể bật mí không? Theo anh nghĩ đó chắc hẳn là bạn gái em nhỉ?Các fan như nín thở lại, Khả Nhi dưới khán đài bất giác nở nụ cười-Vâng - cậu gật đầu - cũng có thể nói vậy, cô ấy là bạn gái của em, và em chắc chắn rằng, dưới khán đài đây mọi người hầu như đều biết cô ấy, hơn nữa còn là fan của cô ấy, em hi vọng khi công bố chính thức mọi người có thể thân thiện chào đón cô ấy, ĐƯỢC KHÔNG NÀO???- ĐƯỢC - fan hô lớn hào hứngRồi cuối cùng, TFBOYS nhảy bài Sủng Ái để kết thúcTuổi còn nhỏ chưa biết gì là yêuNhưng lại bị nụ cười ngọt ngào của bạn đánh bạiĐôi mắt to của bạn đáng yêu biết baoLúc trò chuyện tay hươ đi đâu đấyMỗi ngày đến trường tan học, đều có bạn bên cạnhMỗi giây tôi đều rất yêu thíchChẳng biết giải thích những bài toán hình học ấy cũng như khuôn mặt ửng hồng của bạnRốt cuộc có bao nhiêu đáp án đâyTôi chỉ muốn yêu thương, cưng chiều bạn mãi thôiĐây liệu có phải là tình yêu không?Tôi vẫn mãi chẳng giải đáp đượcGặp chuyện vui liền muốn chia sẻ cùng bạnGặp chuyện buồn chỉ muốn cho bạn mượn bờ vaiLần đầu tiên vì một người mà khẩn trương như vậyTôi chỉ muốn yêu thương cưng chiều bạn mãi thôiChỉ mới vài tuần thôiCảm thấy buồn vì không có bạn ở đâyNhư một luồng sáng ấm áp chiếu rọi không kiềm được niềm mong chờ, vì đây là tình yêuVừa hát đến câu cuối, Vương Tuấn Khải đưa tay hình trái tim rồi hướng về Hoàng Khả Nhi làm cô xém chút nữa là bật ngửa, cậu đúng thực là ăn gan trời mà, không sợ hiểu lầmNhưng giờ cô mới để ý, fan xung quanh cũng hò reo lên chói tai, có một chị fan còn hét lên- Tuấn Khải nói tôi đấyThế là buổi Fanmeeting nhanh chóng được kết thúc trong đầy hạnh phúc và miễn mãn, hẹn ước mười năm, cuối cùng cũng tới thời gian huy hoàng rực rỡ nhất, cùng nhau kiên trì, cùng nhau cố gắng, YEAH!!!

Chương 43: Fanmeeting