Hoàng Khả Nhi, một cô bé sinh năm 1999, hôm nay cô chính thức trở thành học sinh cấp 3, như mọi học sinh khác, cô đều phải thi trung khảo cuối cấp để được xếp vào các trường ngang tầm với mình, không may lại lọt vào Trường Trung Học Phổ Thông Cao Trung. Ngôi trường này nổi tiếng là chứa toàn dân tri thức, cô thật cảm thấy hối hận vì đã thức đêm học bài Mặc bộ đồng phục vào, Khả Nhi nhanh chóng quăn vài quyển vở vài cặp rồi xuống dưới nhà ăn sáng với mẹ. Đừng hỏi ba cô đâu, người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô mới sinh ra thì cái lương tâm chó tha mất giờ có quay về cô cũng không cần, hiện giờ cô sống với mẹ và cha nuôi của mình, cũng là chủ tịch của tập đoàn nổi tiếng Hoàng Khả - Con ngoan của ba, hôm nay đi học cho tốt đấy - Hoàng baba xoa đầu cô - Vâng ạ - cô cười - ba đừng lo, con sẽ học thật chăm - Con có muốn mẹ dẫn đến trường không? - mama nhìn cô - Thôi đi mẹ à, con cấp 3 rồi, tự con có thể đi được - cô lắc đầu, cầm chai nước rồi chạy đi Ra ngoài, cô lái chiếc xe đạp…

Chương 49: Có nghi vấn

[Fanfic - TFBoys] Ánh Lên Thời Thanh XuânTác giả: Dương Thiên Trúc LinhHoàng Khả Nhi, một cô bé sinh năm 1999, hôm nay cô chính thức trở thành học sinh cấp 3, như mọi học sinh khác, cô đều phải thi trung khảo cuối cấp để được xếp vào các trường ngang tầm với mình, không may lại lọt vào Trường Trung Học Phổ Thông Cao Trung. Ngôi trường này nổi tiếng là chứa toàn dân tri thức, cô thật cảm thấy hối hận vì đã thức đêm học bài Mặc bộ đồng phục vào, Khả Nhi nhanh chóng quăn vài quyển vở vài cặp rồi xuống dưới nhà ăn sáng với mẹ. Đừng hỏi ba cô đâu, người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô mới sinh ra thì cái lương tâm chó tha mất giờ có quay về cô cũng không cần, hiện giờ cô sống với mẹ và cha nuôi của mình, cũng là chủ tịch của tập đoàn nổi tiếng Hoàng Khả - Con ngoan của ba, hôm nay đi học cho tốt đấy - Hoàng baba xoa đầu cô - Vâng ạ - cô cười - ba đừng lo, con sẽ học thật chăm - Con có muốn mẹ dẫn đến trường không? - mama nhìn cô - Thôi đi mẹ à, con cấp 3 rồi, tự con có thể đi được - cô lắc đầu, cầm chai nước rồi chạy đi Ra ngoài, cô lái chiếc xe đạp… * Lưu ý: Vì chuẩn bị thay đổi bối cảnh nên hai nhân vật chính thường ngày xưng " tôi-cậu" sẽ trở thành xưng " anh-em", mong mn thông cảm, tks ^_^Vương Tuấn Khải hiện đang ở ký túc xá của hai thành viên còn lại của TFBOYS. Ba người dán mắt vào tivi, tập trung cao độ, cùng nhau xem lại Fan Meeting 10 năm lần này.- Vương Nguyên lại đứng lên vị trí rồi, xem kìa,Thiên Tỉ, sao em lại có thể quên động tác này chứ, rõ ràng là bọn mình đã tập đi tập lại nhiều lần rồi mà.- Vương Tuấn Khải, anh hát sai lời kia.- Vương Nguyên, đoạn này cậu lên cao giọng quá rồi đấy.- Còn nữa, Vương Tuấn Khải, anh..."Là em là em nhất định là emLà em là em là em thật rồiLà em là em nếu như chính emĐể anh nhìn thấy để anh được gặp emTựa như 1 tinh cầu nhỏ đang xoay chuyểnCó những lúc nhanh có lúc chậm dần trôi đi mau dần trôi đi mauTừng nghĩ rằng cô đơn là tiết tấu quen thuộc nhấtPhiêu liêu 1 bóng hình giữa dải ngân hà đâyMột mình nghịch giữa những vì sao băng lạnh cóngGiữ được song songĐó chính là niềm vui nhưng lại thiếu điều gì đó..."Điện thoại Vương Tuấn Khải bỗng reo lên làm cả ba giật mình.- Xem hộ anh ai gọi đi Vương Nguyên - Vương Tuấn Khải lười biếng không thèm đưa mắt về phía chiếc Oppo đang rung trên bàn.- Haizz! Đợi tí. - Vương Nguyên bước tới xem xét, rồi ném điện thoại cho cậu - Bạn gái anh, Khả Nhi tỉ tỉ, mau nghe đi.- Mới không gặp nhau tí mà đã nhớ rồi sao? Xem ra sức chịu đựng của Khả Nhi tỉ tỉ cũng không tốt lắm nhỉ? - Thiên Tỉ nhếch môi đưa mắt qua xem phản ứng của ai đóMà " ai đó" lại rất bình thản thở dài, sau đó nghe máy:- Alo, Khả Nhi- Xin chào, cho hỏi cậu có phải là người nhà của Hoàng Khả Nhi không? - Bên kia là một giọng nữ rất êm tai.- Ai đấy? - Vương Tuấn Khải nhíu mày, cảm giác không lành sắp ập tới.- Hoàng Khả Nhi sức khỏe không tốt nên bị ngất, hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Bình An, anh có thể tới đây để... alo alo...Y tá đang nói giữa chừng, Vương Tuấn Khải đã ngắt máy, thở hắt ra rồi đứng phắt dậy đập bàn rõ mạnh:Chết thật!Sau đó, cậu với lấy chiếc khẩu trang y tế đen trong hộp, lập tức phóng ra phía ngoài cửa. Vương Nguyên cùng Thiên Tỉ rượt theo sau:- Đại ca, chuyện gì vậy?- Hoàng Khả Nhi gặp chuyện rồi, đang ngất tại bệnh viện- GÌ CƠ???- Cô ấy chỉ sốt nhẹ, cần được nghỉ ngơi thôi, không có vấn đề gì đâu - Vị bác sĩ già thông báo tình trạng của Hoàng Khả Nhi cho Vương Tuấn Khải, sau đó rời đi.Két! - Vương Tuấn Khải nhẹ mở cửa bước vào, thấy Khả Nhi trở người lại nhìn cậu, lòng không khỏi cảm thấy đau xót.Sắt mặt Hoàng Khả Nhi nhệch nhạt như người chết, không còn một giọt máu. Vương Tuấn Khải đến bên cô, khẽ thở dài:- Thế này là sao? Buổi sáng rõ ràng em còn khỏe lắm mà.- Haizz!Không sao đâu! Bây giờ em vẫn còn khỏe đấy thôi! - Khả Nhi cười nhạt, đôi môi tái nhợt càng phản ánh rõ rệt độ mệt mỏi và thiếu sức sống của cô.- Mới mấy ngày anh không quan tâm mà em đã thế này rồi, Thử nói xem, sau này em có đi công tác nơi nào xa xôi thì làm sao anh dám để em một mình được - Miệng thì cằn nhằn trách móc nhưng cậu vẫn đưa mắt từ trên xuống dưới toàn bộ người Hoàng Khả Nhi như dò xét giò đó, bất giác nhíu mày lại - sao tự nhiên lại ốm thế hả?- Chắc tại anh nhỉ? - Cô nói vẻ trách móc - thời gian qua không có anh bên cạnh nên em mới thiếu sức sống thế này, còn nữa...- Sợi dây chuyền... - Vương Tuấn Khải ngắt lời khi thấy thứ gì đó sáng lấp lánh trên cổ Hoàng Khả Nhi.- À, là Cố chủ tịch tặng - Hoàng Khả Nhi cười rồi đặt tay lên ngực, nâng niu chiếc dây chuyền - ông ấy nói là quà sinh nhật sớm, rồi bảo sau này sẽ biết lý do gì đó. Anh nói với ông ấy sinh nhật của em à?- Đâu có _ Vương Tuấn Khải gãi đầu, chợt nghĩ ra gì đó, ánh mắt vội đảo vòng quanh người Hoàng Khả Nhi đầy nghi hoặc - hình như anh từng nghe em nói, chủ tịch Hoàng Khả bây giờ không phải là ba ruột của em nhỉ?- Vâng, là ba nuôi. Có chuyện gì sao?- Không có gì. - Cậu vội lắc đầu, sau đó trầm tư suy nghĩCố chủ tịch đã từng kể, ông có một đứa con gái bằng tuổi Vương Tuấn Khải, hơn nữa còn sinh cùng ngày tháng năm. Tiếc là, khi khoảng chừng 3 tuổi, vì ông và Cố phu nhân cãi nhau do công việc, lúc đó còn đang đi du lịch nghỉ mát, cụ thể là ở đảo Hải Nam, Tam Á. Con bé đó không chịu được cú sốc khi hai người đòi ly hôn, liền mất bình tĩnh mà té xuống biển Wuzhizhou. Kết quả là nhập viện gần một năm để điều trị tâm lý do mắc bệnh trầm cảm. Lúc đó Cố chủ tịch có việc bên Pháp, cuối cùng khi quay trở lại Trùng Khánh, Cố phu nhân khóc lóc kêu đứa trẻ đã qua đời vì tự sát. Sau đó thì, hạnh phúc gia đình tan vỡ, hai người ra tòa ly hôn. Cố chủ tịch mở một công ty giải trí ( TF Ent), còn Cố phu nhân thì sang Pháp rồi tái hôn với người chồng mới. Từ đó hai người không còn liên lạc nào nữa. Nghĩ đến đây, Vương Tuấn Khải càng thấy trùng hợp, bà Dương Hạ Triều ( mẹ của Hoàng Khả Nhi) cũng đã từng ở bên Pháp một thời gian, hơn nữa Hoàng Khả Nhi còn nảy sinh nhiều ký ức cũ mỗi khi tới biển, chẳng lẽ cô là...

* Lưu ý: Vì chuẩn bị thay đổi bối cảnh nên hai nhân vật chính thường ngày xưng " tôi-cậu" sẽ trở thành xưng " anh-em", mong mn thông cảm, tks ^_^

Vương Tuấn Khải hiện đang ở ký túc xá của hai thành viên còn lại của TFBOYS. Ba người dán mắt vào tivi, tập trung cao độ, cùng nhau xem lại Fan Meeting 10 năm lần này.

- Vương Nguyên lại đứng lên vị trí rồi, xem kìa,Thiên Tỉ, sao em lại có thể quên động tác này chứ, rõ ràng là bọn mình đã tập đi tập lại nhiều lần rồi mà.

- Vương Tuấn Khải, anh hát sai lời kia.

- Vương Nguyên, đoạn này cậu lên cao giọng quá rồi đấy.

- Còn nữa, Vương Tuấn Khải, anh...

"Là em là em nhất định là em

Là em là em là em thật rồi

Là em là em nếu như chính em

Để anh nhìn thấy để anh được gặp em

Tựa như 1 tinh cầu nhỏ đang xoay chuyển

Có những lúc nhanh có lúc chậm dần trôi đi mau dần trôi đi mau

Từng nghĩ rằng cô đơn là tiết tấu quen thuộc nhất

Phiêu liêu 1 bóng hình giữa dải ngân hà đây

Một mình nghịch giữa những vì sao băng lạnh cóng

Giữ được song song

Đó chính là niềm vui nhưng lại thiếu điều gì đó..."

Điện thoại Vương Tuấn Khải bỗng reo lên làm cả ba giật mình.

- Xem hộ anh ai gọi đi Vương Nguyên - Vương Tuấn Khải lười biếng không thèm đưa mắt về phía chiếc Oppo đang rung trên bàn.

- Haizz! Đợi tí. - Vương Nguyên bước tới xem xét, rồi ném điện thoại cho cậu - Bạn gái anh, Khả Nhi tỉ tỉ, mau nghe đi.

- Mới không gặp nhau tí mà đã nhớ rồi sao? Xem ra sức chịu đựng của Khả Nhi tỉ tỉ cũng không tốt lắm nhỉ? - Thiên Tỉ nhếch môi đưa mắt qua xem phản ứng của ai đó

Mà " ai đó" lại rất bình thản thở dài, sau đó nghe máy:

- Alo, Khả Nhi

- Xin chào, cho hỏi cậu có phải là người nhà của Hoàng Khả Nhi không? - Bên kia là một giọng nữ rất êm tai.

- Ai đấy? - Vương Tuấn Khải nhíu mày, cảm giác không lành sắp ập tới.

- Hoàng Khả Nhi sức khỏe không tốt nên bị ngất, hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Bình An, anh có thể tới đây để... alo alo...

Y tá đang nói giữa chừng, Vương Tuấn Khải đã ngắt máy, thở hắt ra rồi đứng phắt dậy đập bàn rõ mạnh:

Chết thật!

Sau đó, cậu với lấy chiếc khẩu trang y tế đen trong hộp, lập tức phóng ra phía ngoài cửa. Vương Nguyên cùng Thiên Tỉ rượt theo sau:

- Đại ca, chuyện gì vậy?

- Hoàng Khả Nhi gặp chuyện rồi, đang ngất tại bệnh viện

- GÌ CƠ???

- Cô ấy chỉ sốt nhẹ, cần được nghỉ ngơi thôi, không có vấn đề gì đâu - Vị bác sĩ già thông báo tình trạng của Hoàng Khả Nhi cho Vương Tuấn Khải, sau đó rời đi.

Két! - Vương Tuấn Khải nhẹ mở cửa bước vào, thấy Khả Nhi trở người lại nhìn cậu, lòng không khỏi cảm thấy đau xót.

Sắt mặt Hoàng Khả Nhi nhệch nhạt như người chết, không còn một giọt máu. Vương Tuấn Khải đến bên cô, khẽ thở dài:

- Thế này là sao? Buổi sáng rõ ràng em còn khỏe lắm mà.

- Haizz!Không sao đâu! Bây giờ em vẫn còn khỏe đấy thôi! - Khả Nhi cười nhạt, đôi môi tái nhợt càng phản ánh rõ rệt độ mệt mỏi và thiếu sức sống của cô.

- Mới mấy ngày anh không quan tâm mà em đã thế này rồi, Thử nói xem, sau này em có đi công tác nơi nào xa xôi thì làm sao anh dám để em một mình được - Miệng thì cằn nhằn trách móc nhưng cậu vẫn đưa mắt từ trên xuống dưới toàn bộ người Hoàng Khả Nhi như dò xét giò đó, bất giác nhíu mày lại - sao tự nhiên lại ốm thế hả?

- Chắc tại anh nhỉ? - Cô nói vẻ trách móc - thời gian qua không có anh bên cạnh nên em mới thiếu sức sống thế này, còn nữa...

- Sợi dây chuyền... - Vương Tuấn Khải ngắt lời khi thấy thứ gì đó sáng lấp lánh trên cổ Hoàng Khả Nhi.

- À, là Cố chủ tịch tặng - Hoàng Khả Nhi cười rồi đặt tay lên ngực, nâng niu chiếc dây chuyền - ông ấy nói là quà sinh nhật sớm, rồi bảo sau này sẽ biết lý do gì đó. Anh nói với ông ấy sinh nhật của em à?

- Đâu có _ Vương Tuấn Khải gãi đầu, chợt nghĩ ra gì đó, ánh mắt vội đảo vòng quanh người Hoàng Khả Nhi đầy nghi hoặc - hình như anh từng nghe em nói, chủ tịch Hoàng Khả bây giờ không phải là ba ruột của em nhỉ?

- Vâng, là ba nuôi. Có chuyện gì sao?

- Không có gì. - Cậu vội lắc đầu, sau đó trầm tư suy nghĩ

Cố chủ tịch đã từng kể, ông có một đứa con gái bằng tuổi Vương Tuấn Khải, hơn nữa còn sinh cùng ngày tháng năm. Tiếc là, khi khoảng chừng 3 tuổi, vì ông và Cố phu nhân cãi nhau do công việc, lúc đó còn đang đi du lịch nghỉ mát, cụ thể là ở đảo Hải Nam, Tam Á. Con bé đó không chịu được cú sốc khi hai người đòi ly hôn, liền mất bình tĩnh mà té xuống biển Wuzhizhou. Kết quả là nhập viện gần một năm để điều trị tâm lý do mắc bệnh trầm cảm. Lúc đó Cố chủ tịch có việc bên Pháp, cuối cùng khi quay trở lại Trùng Khánh, Cố phu nhân khóc lóc kêu đứa trẻ đã qua đời vì tự sát. Sau đó thì, hạnh phúc gia đình tan vỡ, hai người ra tòa ly hôn. Cố chủ tịch mở một công ty giải trí ( TF Ent), còn Cố phu nhân thì sang Pháp rồi tái hôn với người chồng mới. Từ đó hai người không còn liên lạc nào nữa. Nghĩ đến đây, Vương Tuấn Khải càng thấy trùng hợp, bà Dương Hạ Triều ( mẹ của Hoàng Khả Nhi) cũng đã từng ở bên Pháp một thời gian, hơn nữa Hoàng Khả Nhi còn nảy sinh nhiều ký ức cũ mỗi khi tới biển, chẳng lẽ cô là...

[Fanfic - TFBoys] Ánh Lên Thời Thanh XuânTác giả: Dương Thiên Trúc LinhHoàng Khả Nhi, một cô bé sinh năm 1999, hôm nay cô chính thức trở thành học sinh cấp 3, như mọi học sinh khác, cô đều phải thi trung khảo cuối cấp để được xếp vào các trường ngang tầm với mình, không may lại lọt vào Trường Trung Học Phổ Thông Cao Trung. Ngôi trường này nổi tiếng là chứa toàn dân tri thức, cô thật cảm thấy hối hận vì đã thức đêm học bài Mặc bộ đồng phục vào, Khả Nhi nhanh chóng quăn vài quyển vở vài cặp rồi xuống dưới nhà ăn sáng với mẹ. Đừng hỏi ba cô đâu, người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con cô từ khi cô mới sinh ra thì cái lương tâm chó tha mất giờ có quay về cô cũng không cần, hiện giờ cô sống với mẹ và cha nuôi của mình, cũng là chủ tịch của tập đoàn nổi tiếng Hoàng Khả - Con ngoan của ba, hôm nay đi học cho tốt đấy - Hoàng baba xoa đầu cô - Vâng ạ - cô cười - ba đừng lo, con sẽ học thật chăm - Con có muốn mẹ dẫn đến trường không? - mama nhìn cô - Thôi đi mẹ à, con cấp 3 rồi, tự con có thể đi được - cô lắc đầu, cầm chai nước rồi chạy đi Ra ngoài, cô lái chiếc xe đạp… * Lưu ý: Vì chuẩn bị thay đổi bối cảnh nên hai nhân vật chính thường ngày xưng " tôi-cậu" sẽ trở thành xưng " anh-em", mong mn thông cảm, tks ^_^Vương Tuấn Khải hiện đang ở ký túc xá của hai thành viên còn lại của TFBOYS. Ba người dán mắt vào tivi, tập trung cao độ, cùng nhau xem lại Fan Meeting 10 năm lần này.- Vương Nguyên lại đứng lên vị trí rồi, xem kìa,Thiên Tỉ, sao em lại có thể quên động tác này chứ, rõ ràng là bọn mình đã tập đi tập lại nhiều lần rồi mà.- Vương Tuấn Khải, anh hát sai lời kia.- Vương Nguyên, đoạn này cậu lên cao giọng quá rồi đấy.- Còn nữa, Vương Tuấn Khải, anh..."Là em là em nhất định là emLà em là em là em thật rồiLà em là em nếu như chính emĐể anh nhìn thấy để anh được gặp emTựa như 1 tinh cầu nhỏ đang xoay chuyểnCó những lúc nhanh có lúc chậm dần trôi đi mau dần trôi đi mauTừng nghĩ rằng cô đơn là tiết tấu quen thuộc nhấtPhiêu liêu 1 bóng hình giữa dải ngân hà đâyMột mình nghịch giữa những vì sao băng lạnh cóngGiữ được song songĐó chính là niềm vui nhưng lại thiếu điều gì đó..."Điện thoại Vương Tuấn Khải bỗng reo lên làm cả ba giật mình.- Xem hộ anh ai gọi đi Vương Nguyên - Vương Tuấn Khải lười biếng không thèm đưa mắt về phía chiếc Oppo đang rung trên bàn.- Haizz! Đợi tí. - Vương Nguyên bước tới xem xét, rồi ném điện thoại cho cậu - Bạn gái anh, Khả Nhi tỉ tỉ, mau nghe đi.- Mới không gặp nhau tí mà đã nhớ rồi sao? Xem ra sức chịu đựng của Khả Nhi tỉ tỉ cũng không tốt lắm nhỉ? - Thiên Tỉ nhếch môi đưa mắt qua xem phản ứng của ai đóMà " ai đó" lại rất bình thản thở dài, sau đó nghe máy:- Alo, Khả Nhi- Xin chào, cho hỏi cậu có phải là người nhà của Hoàng Khả Nhi không? - Bên kia là một giọng nữ rất êm tai.- Ai đấy? - Vương Tuấn Khải nhíu mày, cảm giác không lành sắp ập tới.- Hoàng Khả Nhi sức khỏe không tốt nên bị ngất, hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Bình An, anh có thể tới đây để... alo alo...Y tá đang nói giữa chừng, Vương Tuấn Khải đã ngắt máy, thở hắt ra rồi đứng phắt dậy đập bàn rõ mạnh:Chết thật!Sau đó, cậu với lấy chiếc khẩu trang y tế đen trong hộp, lập tức phóng ra phía ngoài cửa. Vương Nguyên cùng Thiên Tỉ rượt theo sau:- Đại ca, chuyện gì vậy?- Hoàng Khả Nhi gặp chuyện rồi, đang ngất tại bệnh viện- GÌ CƠ???- Cô ấy chỉ sốt nhẹ, cần được nghỉ ngơi thôi, không có vấn đề gì đâu - Vị bác sĩ già thông báo tình trạng của Hoàng Khả Nhi cho Vương Tuấn Khải, sau đó rời đi.Két! - Vương Tuấn Khải nhẹ mở cửa bước vào, thấy Khả Nhi trở người lại nhìn cậu, lòng không khỏi cảm thấy đau xót.Sắt mặt Hoàng Khả Nhi nhệch nhạt như người chết, không còn một giọt máu. Vương Tuấn Khải đến bên cô, khẽ thở dài:- Thế này là sao? Buổi sáng rõ ràng em còn khỏe lắm mà.- Haizz!Không sao đâu! Bây giờ em vẫn còn khỏe đấy thôi! - Khả Nhi cười nhạt, đôi môi tái nhợt càng phản ánh rõ rệt độ mệt mỏi và thiếu sức sống của cô.- Mới mấy ngày anh không quan tâm mà em đã thế này rồi, Thử nói xem, sau này em có đi công tác nơi nào xa xôi thì làm sao anh dám để em một mình được - Miệng thì cằn nhằn trách móc nhưng cậu vẫn đưa mắt từ trên xuống dưới toàn bộ người Hoàng Khả Nhi như dò xét giò đó, bất giác nhíu mày lại - sao tự nhiên lại ốm thế hả?- Chắc tại anh nhỉ? - Cô nói vẻ trách móc - thời gian qua không có anh bên cạnh nên em mới thiếu sức sống thế này, còn nữa...- Sợi dây chuyền... - Vương Tuấn Khải ngắt lời khi thấy thứ gì đó sáng lấp lánh trên cổ Hoàng Khả Nhi.- À, là Cố chủ tịch tặng - Hoàng Khả Nhi cười rồi đặt tay lên ngực, nâng niu chiếc dây chuyền - ông ấy nói là quà sinh nhật sớm, rồi bảo sau này sẽ biết lý do gì đó. Anh nói với ông ấy sinh nhật của em à?- Đâu có _ Vương Tuấn Khải gãi đầu, chợt nghĩ ra gì đó, ánh mắt vội đảo vòng quanh người Hoàng Khả Nhi đầy nghi hoặc - hình như anh từng nghe em nói, chủ tịch Hoàng Khả bây giờ không phải là ba ruột của em nhỉ?- Vâng, là ba nuôi. Có chuyện gì sao?- Không có gì. - Cậu vội lắc đầu, sau đó trầm tư suy nghĩCố chủ tịch đã từng kể, ông có một đứa con gái bằng tuổi Vương Tuấn Khải, hơn nữa còn sinh cùng ngày tháng năm. Tiếc là, khi khoảng chừng 3 tuổi, vì ông và Cố phu nhân cãi nhau do công việc, lúc đó còn đang đi du lịch nghỉ mát, cụ thể là ở đảo Hải Nam, Tam Á. Con bé đó không chịu được cú sốc khi hai người đòi ly hôn, liền mất bình tĩnh mà té xuống biển Wuzhizhou. Kết quả là nhập viện gần một năm để điều trị tâm lý do mắc bệnh trầm cảm. Lúc đó Cố chủ tịch có việc bên Pháp, cuối cùng khi quay trở lại Trùng Khánh, Cố phu nhân khóc lóc kêu đứa trẻ đã qua đời vì tự sát. Sau đó thì, hạnh phúc gia đình tan vỡ, hai người ra tòa ly hôn. Cố chủ tịch mở một công ty giải trí ( TF Ent), còn Cố phu nhân thì sang Pháp rồi tái hôn với người chồng mới. Từ đó hai người không còn liên lạc nào nữa. Nghĩ đến đây, Vương Tuấn Khải càng thấy trùng hợp, bà Dương Hạ Triều ( mẹ của Hoàng Khả Nhi) cũng đã từng ở bên Pháp một thời gian, hơn nữa Hoàng Khả Nhi còn nảy sinh nhiều ký ức cũ mỗi khi tới biển, chẳng lẽ cô là...

Chương 49: Có nghi vấn