Tác giả:

Mùa thu Hải Phòng lộng gió và mát mẻ với những cơn mưa rào ẩm ướt nhưng tương đối dễ chịu. Hôm nay là thứ 2, trời trong xanh cao vời vợi, không khí thật thoải đãng trong lành. Giờ là buổi sáng sớm, trên con đường rợp bóng cây, lá rơi đầy bay trong gió, xuất hiện hình ảnh một cô gái với vóc dáng cao và chuẩn, khuôn mặt xinh đẹp da trắng hồng, mái tóc màu hạt dẻ dài xoăn đuôi, đôi mắt đen to tròn lạnh lùng ẩn dưới đôi mi cong. Cô gái trong khung cảnh thơ mộng đó không ai khác chính là Lã Thiên Thư. Thiên Thư 18 tuổi, sinh ra trong gia tộc họ Lã giàu có và cũng có tiếng tăm trong xã hội. Bề ngoài ai cũng nghĩ cô sống rất hạnh phúc và sung sướng trong cảnh " cơm no áo ấm". Vậy nhưng nó cũng chỉ là cái mã bên ngoài, đâu ai biết rằng cô đã sống bất hạnh như thế nào... Tuổi thơ của cô ~ niềm vui hạnh phúc ít mà đau buồn thì nhiều. Cô lớn lên trog tình thương chăm sóc của mẹ cô~Trương Anh Hân nhưng lại không có sự ân cần của ba ~ Lã Minh Quân. Bất hạnh bắt đầu khi mẹ cô mất đi không lí do khi…

Chương 2

Tình Yêu Của Lọ Lem Lạnh LùngTác giả: JunheeMùa thu Hải Phòng lộng gió và mát mẻ với những cơn mưa rào ẩm ướt nhưng tương đối dễ chịu. Hôm nay là thứ 2, trời trong xanh cao vời vợi, không khí thật thoải đãng trong lành. Giờ là buổi sáng sớm, trên con đường rợp bóng cây, lá rơi đầy bay trong gió, xuất hiện hình ảnh một cô gái với vóc dáng cao và chuẩn, khuôn mặt xinh đẹp da trắng hồng, mái tóc màu hạt dẻ dài xoăn đuôi, đôi mắt đen to tròn lạnh lùng ẩn dưới đôi mi cong. Cô gái trong khung cảnh thơ mộng đó không ai khác chính là Lã Thiên Thư. Thiên Thư 18 tuổi, sinh ra trong gia tộc họ Lã giàu có và cũng có tiếng tăm trong xã hội. Bề ngoài ai cũng nghĩ cô sống rất hạnh phúc và sung sướng trong cảnh " cơm no áo ấm". Vậy nhưng nó cũng chỉ là cái mã bên ngoài, đâu ai biết rằng cô đã sống bất hạnh như thế nào... Tuổi thơ của cô ~ niềm vui hạnh phúc ít mà đau buồn thì nhiều. Cô lớn lên trog tình thương chăm sóc của mẹ cô~Trương Anh Hân nhưng lại không có sự ân cần của ba ~ Lã Minh Quân. Bất hạnh bắt đầu khi mẹ cô mất đi không lí do khi… Cô giáo ôn nhu, giọng nói nhẹ:- Các em trật tự.Lớp vẫn sôi nổi, cô giáo trẻ thẹn quá tức giận đập thước "rầm". Các cô cậu quay lên nhìn với vẻ mặt như không có gì,thờ ơ mà quay về chỗ ngồi. Cô giáo trẻ lắc đầu ngao ngán, thở hắt dịu giọng bảo:- Các em trật tự. Lớp ta có thêm bạn mới, chúng ta cùng chào đón bạn.Lại 1 lần nữa lớp rầm rộ tiếng nói cười c*̀ng hỏi han:- Ai vậy cô?- Girl or boy cô ơi?- Xinh gái hay đẹp trai không cô?Cô lặng im, quay mặt ra cửa vẫy tay gọi Thư vào lớp. Đứng trên bục giảng, cô quay mặt xuống nhìn lớp. Lũ con trai nhốn nháo thi nhau hò hét hỏi và cảm thán:- Bạn gì ơi xinh quá à!- Bạn xinh gái có boyfriend chưa hở?- Làm bx tôi nè... bla blo…Đến đây, phe còn lại bắt đầu nổi dậy. Mấy bạn nữ bĩu môi, giọng chanh chua:- Xinh gì, không đẹp bằng tao.- Hứ. Xí quắc.Cô bó tay, thở dài nói:- Lớp trật tự. Em giới thiệu về mình đi.Cô và mọi người chú tâm nghe cô giới thiệu. Thư giọng nhạt đáp:- Lã Thiên ThưCác cô cậu ngơ ngác nhìn Thư, có ba chàng hotboy ngồi cuối lớp ngẩn đầu lên nhìn nhưng mặt thờ ơ chả quan tâm, lại gục mặt xuống bàn làm việc riêng.Thư quay đầu nhìn cô hỏi:- Em ngồi đâu?Cô giáo trẻ giờ mới tỉnh sau màn giớithiệu súc tích vừa rồi của Thư, ngưng một lúc mới đáp:- Lớp hết chỗ rồi, chắc phải kê thêm bàn thôi. Giờ còn mỗi chỗ của H..HạoThiên...Cô toát mồ hôi, ấp úng hỏi Hạo Thiên:- Thiên, em cho Thư ngồi cùng nhé??!Thiên nhìn song không nói gì, cô nhẹ lòngthở hắt mỉm cười quay ra nói với Thư:- Em xuống bàn cuối dãy ngoài ngồi cùng bàn ThiênThiên Thư lẳng lặng hướng bàn có một đứa con trai nằm gục không ai khác là Thiên đi tới, nhẹ nhàng ngồi xuốnglôi sách vở ra để trên bàn làm màu. Còn Thiên vẫn nằm gục, mặc kệ sự có mặt của Thư,ung dung gác chân tai nghe phone.Cô giáo trẻ thấy lớp đã ổn định, bắt đầu ghi bảng vào bài học. Cô giáo thì vẫn thao thao bất tuyệt, còn họ những tiểu thư, thiếu gia ngồi chơi game, người nằm ngủ. Với họ, học vốn dĩ chả là gì, họ giàu có thì cần gì phải học.Trong khi đó,cuối lớp Thư nhìn bề ngoài thì đang chăm chú nghe giảng nhưng thực chất thì cô đang ngồi nghe nhạc - bằng tai phone thu nhỏ cài trong tai, rất khó nhìn thấy.“Remember when, we never needed eachotherThe best of friends likeSister and BrotherWe understood, we'd never be,AloneThose days are gone, and I want you somuchThe night is long and I need your touchDon't know what to sayI never meant to feel this wayDon't want to beAlone tonightWhat can I do, to make you mineFalling so hard so fast this timeWhat did I say, what did you do?How did I fall in love with you?...”"How didi fall in love with me" ~ Làm thế nào tôi rơi vào tình yêu của bạn....Tên bài hát mà người mẹ Anh Hân cô yêu thích chính là bài hát ông Minh Quân cầu hôn mẹ cô. Đây cũng câu hỏi ấy mẹ tôi đã tự nhủ bao lần với chính mình, tại sao lại yêu ông để rồi mình mẹ cô đau. Ngày xưa, bà Anh Hân hay kể chuyện ông Minh Quân cầu hôn bà như thế nào, c*̃ng kể nhiều chuyện giữa hai người lúc mới yêu, mỗi lần kể là bà cười thê lương, rồi lại âm thầm khóc, cô còn nhỏ không biết gì nên cũng chỉ ngây ngốc khóc theo mẹ, rồi bà lại ôm cô dỗ dành. Thiên Thư cô thấy thật nực cười khi nhớ về và lòng lại thấy thương cho mẹ cô. Lời hứa mãi mãi yêu mẹ cô toàn là giả tạo. Mỗi lần nghĩ đến bà Anh Hân phải đau khổ là mỗi lần Thư đau, chỉ hận sao cô lại có một người ba như vậy...

Cô giáo ôn nhu, giọng nói nhẹ:

- Các em trật tự.

Lớp vẫn sôi nổi, cô giáo trẻ thẹn quá tức giận đập thước "rầm". Các cô cậu quay lên nhìn với vẻ mặt như không có gì,thờ ơ mà quay về chỗ ngồi. Cô giáo trẻ lắc đầu ngao ngán, thở hắt dịu giọng bảo:

- Các em trật tự. Lớp ta có thêm bạn mới, chúng ta cùng chào đón bạn.

Lại 1 lần nữa lớp rầm rộ tiếng nói cười c*̀ng hỏi han:

- Ai vậy cô?

- Girl or boy cô ơi?

- Xinh gái hay đẹp trai không cô?

Cô lặng im, quay mặt ra cửa vẫy tay gọi Thư vào lớp. Đứng trên bục giảng, cô quay mặt xuống nhìn lớp. Lũ con trai nhốn nháo thi nhau hò hét hỏi và cảm thán:

- Bạn gì ơi xinh quá à!

- Bạn xinh gái có boyfriend chưa hở?

- Làm bx tôi nè... bla blo…

Đến đây, phe còn lại bắt đầu nổi dậy. Mấy bạn nữ bĩu môi, giọng chanh chua:

- Xinh gì, không đẹp bằng tao.

- Hứ. Xí quắc.

Cô bó tay, thở dài nói:

- Lớp trật tự. Em giới thiệu về mình đi.

Cô và mọi người chú tâm nghe cô giới thiệu. Thư giọng nhạt đáp:

- Lã Thiên Thư

Các cô cậu ngơ ngác nhìn Thư, có ba chàng hotboy ngồi cuối lớp ngẩn đầu lên nhìn nhưng mặt thờ ơ chả quan tâm, lại gục mặt xuống bàn làm việc riêng.

Thư quay đầu nhìn cô hỏi:

- Em ngồi đâu?

Cô giáo trẻ giờ mới tỉnh sau màn giớithiệu súc tích vừa rồi của Thư, ngưng một lúc mới đáp:

- Lớp hết chỗ rồi, chắc phải kê thêm bàn thôi. Giờ còn mỗi chỗ của H..HạoThiên...

Cô toát mồ hôi, ấp úng hỏi Hạo Thiên:

- Thiên, em cho Thư ngồi cùng nhé??!

Thiên nhìn song không nói gì, cô nhẹ lòngthở hắt mỉm cười quay ra nói với Thư:

- Em xuống bàn cuối dãy ngoài ngồi cùng bàn Thiên

Thiên Thư lẳng lặng hướng bàn có một đứa con trai nằm gục không ai khác là Thiên đi tới, nhẹ nhàng ngồi xuốnglôi sách vở ra để trên bàn làm màu. Còn Thiên vẫn nằm gục, mặc kệ sự có mặt của Thư,ung dung gác chân tai nghe phone.

Cô giáo trẻ thấy lớp đã ổn định, bắt đầu ghi bảng vào bài học. Cô giáo thì vẫn thao thao bất tuyệt, còn họ những tiểu thư, thiếu gia ngồi chơi game, người nằm ngủ. Với họ, học vốn dĩ chả là gì, họ giàu có thì cần gì phải học.

Trong khi đó,cuối lớp Thư nhìn bề ngoài thì đang chăm chú nghe giảng nhưng thực chất thì cô đang ngồi nghe nhạc - bằng tai phone thu nhỏ cài trong tai, rất khó nhìn thấy.

Remember when, we never needed each

other

The best of friends like

Sister and Brother

We understood, we'd never be,

Alone

Those days are gone, and I want you so

much

The night is long and I need your touch

Don't know what to say

I never meant to feel this way

Don't want to be

Alone tonight

What can I do, to make you mine

Falling so hard so fast this time

What did I say, what did you do?

How did I fall in love with you?...”

"How didi fall in love with me" ~ Làm thế nào tôi rơi vào tình yêu của bạn....Tên bài hát mà người mẹ Anh Hân cô yêu thích chính là bài hát ông Minh Quân cầu hôn mẹ cô. Đây cũng câu hỏi ấy mẹ tôi đã tự nhủ bao lần với chính mình, tại sao lại yêu ông để rồi mình mẹ cô đau. Ngày xưa, bà Anh Hân hay kể chuyện ông Minh Quân cầu hôn bà như thế nào, c*̃ng kể nhiều chuyện giữa hai người lúc mới yêu, mỗi lần kể là bà cười thê lương, rồi lại âm thầm khóc, cô còn nhỏ không biết gì nên cũng chỉ ngây ngốc khóc theo mẹ, rồi bà lại ôm cô dỗ dành. Thiên Thư cô thấy thật nực cười khi nhớ về và lòng lại thấy thương cho mẹ cô. Lời hứa mãi mãi yêu mẹ cô toàn là giả tạo. Mỗi lần nghĩ đến bà Anh Hân phải đau khổ là mỗi lần Thư đau, chỉ hận sao cô lại có một người ba như vậy...

Tình Yêu Của Lọ Lem Lạnh LùngTác giả: JunheeMùa thu Hải Phòng lộng gió và mát mẻ với những cơn mưa rào ẩm ướt nhưng tương đối dễ chịu. Hôm nay là thứ 2, trời trong xanh cao vời vợi, không khí thật thoải đãng trong lành. Giờ là buổi sáng sớm, trên con đường rợp bóng cây, lá rơi đầy bay trong gió, xuất hiện hình ảnh một cô gái với vóc dáng cao và chuẩn, khuôn mặt xinh đẹp da trắng hồng, mái tóc màu hạt dẻ dài xoăn đuôi, đôi mắt đen to tròn lạnh lùng ẩn dưới đôi mi cong. Cô gái trong khung cảnh thơ mộng đó không ai khác chính là Lã Thiên Thư. Thiên Thư 18 tuổi, sinh ra trong gia tộc họ Lã giàu có và cũng có tiếng tăm trong xã hội. Bề ngoài ai cũng nghĩ cô sống rất hạnh phúc và sung sướng trong cảnh " cơm no áo ấm". Vậy nhưng nó cũng chỉ là cái mã bên ngoài, đâu ai biết rằng cô đã sống bất hạnh như thế nào... Tuổi thơ của cô ~ niềm vui hạnh phúc ít mà đau buồn thì nhiều. Cô lớn lên trog tình thương chăm sóc của mẹ cô~Trương Anh Hân nhưng lại không có sự ân cần của ba ~ Lã Minh Quân. Bất hạnh bắt đầu khi mẹ cô mất đi không lí do khi… Cô giáo ôn nhu, giọng nói nhẹ:- Các em trật tự.Lớp vẫn sôi nổi, cô giáo trẻ thẹn quá tức giận đập thước "rầm". Các cô cậu quay lên nhìn với vẻ mặt như không có gì,thờ ơ mà quay về chỗ ngồi. Cô giáo trẻ lắc đầu ngao ngán, thở hắt dịu giọng bảo:- Các em trật tự. Lớp ta có thêm bạn mới, chúng ta cùng chào đón bạn.Lại 1 lần nữa lớp rầm rộ tiếng nói cười c*̀ng hỏi han:- Ai vậy cô?- Girl or boy cô ơi?- Xinh gái hay đẹp trai không cô?Cô lặng im, quay mặt ra cửa vẫy tay gọi Thư vào lớp. Đứng trên bục giảng, cô quay mặt xuống nhìn lớp. Lũ con trai nhốn nháo thi nhau hò hét hỏi và cảm thán:- Bạn gì ơi xinh quá à!- Bạn xinh gái có boyfriend chưa hở?- Làm bx tôi nè... bla blo…Đến đây, phe còn lại bắt đầu nổi dậy. Mấy bạn nữ bĩu môi, giọng chanh chua:- Xinh gì, không đẹp bằng tao.- Hứ. Xí quắc.Cô bó tay, thở dài nói:- Lớp trật tự. Em giới thiệu về mình đi.Cô và mọi người chú tâm nghe cô giới thiệu. Thư giọng nhạt đáp:- Lã Thiên ThưCác cô cậu ngơ ngác nhìn Thư, có ba chàng hotboy ngồi cuối lớp ngẩn đầu lên nhìn nhưng mặt thờ ơ chả quan tâm, lại gục mặt xuống bàn làm việc riêng.Thư quay đầu nhìn cô hỏi:- Em ngồi đâu?Cô giáo trẻ giờ mới tỉnh sau màn giớithiệu súc tích vừa rồi của Thư, ngưng một lúc mới đáp:- Lớp hết chỗ rồi, chắc phải kê thêm bàn thôi. Giờ còn mỗi chỗ của H..HạoThiên...Cô toát mồ hôi, ấp úng hỏi Hạo Thiên:- Thiên, em cho Thư ngồi cùng nhé??!Thiên nhìn song không nói gì, cô nhẹ lòngthở hắt mỉm cười quay ra nói với Thư:- Em xuống bàn cuối dãy ngoài ngồi cùng bàn ThiênThiên Thư lẳng lặng hướng bàn có một đứa con trai nằm gục không ai khác là Thiên đi tới, nhẹ nhàng ngồi xuốnglôi sách vở ra để trên bàn làm màu. Còn Thiên vẫn nằm gục, mặc kệ sự có mặt của Thư,ung dung gác chân tai nghe phone.Cô giáo trẻ thấy lớp đã ổn định, bắt đầu ghi bảng vào bài học. Cô giáo thì vẫn thao thao bất tuyệt, còn họ những tiểu thư, thiếu gia ngồi chơi game, người nằm ngủ. Với họ, học vốn dĩ chả là gì, họ giàu có thì cần gì phải học.Trong khi đó,cuối lớp Thư nhìn bề ngoài thì đang chăm chú nghe giảng nhưng thực chất thì cô đang ngồi nghe nhạc - bằng tai phone thu nhỏ cài trong tai, rất khó nhìn thấy.“Remember when, we never needed eachotherThe best of friends likeSister and BrotherWe understood, we'd never be,AloneThose days are gone, and I want you somuchThe night is long and I need your touchDon't know what to sayI never meant to feel this wayDon't want to beAlone tonightWhat can I do, to make you mineFalling so hard so fast this timeWhat did I say, what did you do?How did I fall in love with you?...”"How didi fall in love with me" ~ Làm thế nào tôi rơi vào tình yêu của bạn....Tên bài hát mà người mẹ Anh Hân cô yêu thích chính là bài hát ông Minh Quân cầu hôn mẹ cô. Đây cũng câu hỏi ấy mẹ tôi đã tự nhủ bao lần với chính mình, tại sao lại yêu ông để rồi mình mẹ cô đau. Ngày xưa, bà Anh Hân hay kể chuyện ông Minh Quân cầu hôn bà như thế nào, c*̃ng kể nhiều chuyện giữa hai người lúc mới yêu, mỗi lần kể là bà cười thê lương, rồi lại âm thầm khóc, cô còn nhỏ không biết gì nên cũng chỉ ngây ngốc khóc theo mẹ, rồi bà lại ôm cô dỗ dành. Thiên Thư cô thấy thật nực cười khi nhớ về và lòng lại thấy thương cho mẹ cô. Lời hứa mãi mãi yêu mẹ cô toàn là giả tạo. Mỗi lần nghĩ đến bà Anh Hân phải đau khổ là mỗi lần Thư đau, chỉ hận sao cô lại có một người ba như vậy...

Chương 2