Tác giả:

Tôi đang ẹo tới ẹo lui trong gương để ngắm nhìn bản thân lần cuối. Cũng được. Không tệ lắm! Tôi, một đứa chuẩn bị vào lớp 10. Là một đứa con gái cũng bình thường như bao đứa con gái bình thường khác. Khuôn mặt không quá đẹp cũng không quá xấu, mái tóc không quá ngắn cùng không quá dài, nhưng tôi chỉ không cao chứ không phải tôi lùn! Tôi tự nhận thấy mình cũng không quá tệ. Cũng không lùn mấy, cao gần 1 mét... rưỡi lận! Vậy mà lũ khốn nạn đó lại gán cho tôi cái mác 'lùn kinh niên' Mà thôi, tạm thời không nói về chiều cao đáng ngưỡng mộ của tôi nữa! Sau ba tháng ở nhà ăn, ngủ, nghỉ thì hôm nay tôi phải vác cái ba lô đầy vở đến trường. Trường mới cách nhà tôi cũng khá gần nên tôi chọn cuốc bộ đến trường để tránh cho nhà xe đỡ chật đất. ” Trời xanh xanh xanh xanh... mây trắng trắng trắng trắng... na ná na nà ná na nà na nà...ui da!” Tôi đang tung tăng, hí hửng dạo bước đến trường thì ở đâu lòi ra một bạn bánh bèo chạy chiếc Vision mới mua đụng vào người tôi. Tôi đó giờ ăn ở hiền lành nên…

Chương 31

Tôi Ghét Cô, Đồ Đáng Yêu!Tác giả: ShibiTôi đang ẹo tới ẹo lui trong gương để ngắm nhìn bản thân lần cuối. Cũng được. Không tệ lắm! Tôi, một đứa chuẩn bị vào lớp 10. Là một đứa con gái cũng bình thường như bao đứa con gái bình thường khác. Khuôn mặt không quá đẹp cũng không quá xấu, mái tóc không quá ngắn cùng không quá dài, nhưng tôi chỉ không cao chứ không phải tôi lùn! Tôi tự nhận thấy mình cũng không quá tệ. Cũng không lùn mấy, cao gần 1 mét... rưỡi lận! Vậy mà lũ khốn nạn đó lại gán cho tôi cái mác 'lùn kinh niên' Mà thôi, tạm thời không nói về chiều cao đáng ngưỡng mộ của tôi nữa! Sau ba tháng ở nhà ăn, ngủ, nghỉ thì hôm nay tôi phải vác cái ba lô đầy vở đến trường. Trường mới cách nhà tôi cũng khá gần nên tôi chọn cuốc bộ đến trường để tránh cho nhà xe đỡ chật đất. ” Trời xanh xanh xanh xanh... mây trắng trắng trắng trắng... na ná na nà ná na nà na nà...ui da!” Tôi đang tung tăng, hí hửng dạo bước đến trường thì ở đâu lòi ra một bạn bánh bèo chạy chiếc Vision mới mua đụng vào người tôi. Tôi đó giờ ăn ở hiền lành nên… Trong suốt khoảng thời gian hè còn lại, Phong liên tiếp bị gửi rất nhiều hình ảnh. Ban đầu cậu tức giận đem đốt nhưng dần dần cũng mặc kệ, dù sao một khi điều tra ra mọi chuyện thì mọi thứ sẽ ổn.Từ buổi tối hôm đó, không ngày nào là Phong ngủ ngon giấc. Lúc nào cũng trằn trọc nghĩ về vẻ mặt bàng hoàng cùng nụ cười gượng gạo khi ấy của Vi. Từ trước đến nay, Phong luôn là người từ chối các cô gái nhưng chưa bao giờ thấy đau lòng như bây giờ, huống chi Vi còn là người cậu thầm thương bấy lâu.Hôm nay, cậu vô tình bắt gặp Vi đang nhón chân xem danh sách lớp. Bảng không cao, chỉ do có một số tờ giấy bị dán lên cao, phải đủ cao mới đọc hết được. Trông thấy hình bóng ấy, cậu không tự chủ mà bước lại gần. Lúc người Vi áp sát vào người cậu, cậu cảm thấy toàn thân cứng đờ, không dám hó hé nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn chòng chọc về cái bảng phía trước. Cảm thấy người trước mặt đang ngẩn đầu nhìn mình, cậu cũng cúi đầu nhìn Vi.Hình như Vi vừa cao lên?***Thấy người đằng sau cứ cúi đầu nhìn mình, tôi đang không biết nên chào hỏi một cách lịch sự hay ngó lơ đi thì Phong đã tự động di chuyển ra ngoài. Còn tưởng là bị kẹt rồi, ai dè hắn vừa lách một phát đã ra. Thôi thì tiếp tục tìm lớp đi vậy.Năm nay tôi học cùng lớp với Trâm Anh và Tuấn. Vì chúng tôi vẫn giữ nguyên ban A2 nên đa phần cả lớp cũ đều được giữ lại, chỉ có một vài thành phần xin đổi ban hoặc được chuyển sang lớp chuyên thì rời đi thôi. Phong chuyển qua lớp chuyên Toán. Trân chuyển qua lớp chuyên Anh, cũng phải thôi vì nó ở nước ngoài bao năm nay nên tiếng Anh cực tốt. Còn Trâm Anh là trường hợp xin chuyển ban.Từ khi Trâm Anh chuyển đến thì bọn con trai xôm hẳn ra. Ngay cả mấy đứa con gái cũng tâng bốc nó lên tận trời xanh làm cái đứa chơi thân như tôi cũng thơm lây. Trâm Anh thì càng ngày càng xinh đẹp nên độ phủ sóng cũng cao lên. Có nhiều người hay bàn tán về chúng tôi, bảo tôi đứng cạnh Trâm Anh chỉ tổ nhục mặt. Có một số người đột nhiên moi móc chuyện con chuột hồi đầu năm ngoái ra chỉ trích, bảo tôi giật bồ xong lại bám đuôi nịnh nọt (rõ ràng Trâm Anh tự bám theo tôi trước). Đôi lúc Trâm Anh muốn gân cổ lên cãi lại nhưng tôi vẫn ngăn nó lại. Dù sao thì chỉ người trong chuyện mới hiểu. Miệng của họ tôi cũng chẳng thể bịt hết được, cũng chẳng điều khiển được họ.Về phần Trân, nó vẫn nói cười với tôi như bình thường nhưng tôi lại có cảm giác áy náy vì nó vừa tỏ tình với Phong xong thì tôi cũng vậy. Mặc dù biết chuyện đó chắc hẳn đối với nhiều người thì chẳng có gì là to tát nhưng với tôi nó như một kiểu thừa nước đục thả câu.Đôi lúc tôi sẽ trêu nó rằng: “Bà Hạnh, ông Phúc dạo này sao rồi? Có 'hạnh phúc' không?” Lúc ấy nó sẽ trả lời: “Vẫn cứ 'trân trọng hạnh phúc' như thường!“. Em nó tên Trọng. Nhà nó toàn đặt tên theo kiểu ghép từ lại với nhau nên rất dễ nhớ.Ba đứa kia thì vẫn bình thường. Có điều ít thân hơn trước, vì dù sao khi xa nhau rồi, mỗi đứa đều có thêm những người bạn mới nên khoảng cách giữa mọi người ngày càng xa. Dù vậy nhưng đến sinh nhật đứa nào thì khỏi cần hẹn cả đám cũng tự động có mặt đầy đủ.À mà còn tôi nữa chứ! Nhìn chung thì tôi chẳng có gì thay đổi. Sau cú sốc thất tình kia thì tôi chăm ăn, chăm uống sữa nhiều hơn. Thế nên năm nay so với năm ngoái cũng cao lên được tí, ít nhất cũng đã cán mốc 1 mét rưỡi.Vào học đến nay đã một tháng rồi nhưng tôi vẫn để ý đến một chi tiết rất kì lạ: sau khi chúng tôi học thể dục xong quay trở lại lớp, trên bàn tôi lúc nào cũng có một chai nước. Nhiều lúc tôi cứ ngỡ rằng có ma nên tất cả đều đem cho Trâm Anh ngồi kế bên xực hết. Tụi trong lớp thì không ngừng trêu chọc tôi có người để ý.Hôm nay lớp tôi có tiết thể dục. Vừa ra sân, tôi sực nhớ ra mình quên mang cầu nên xin thầy về lớp lấy. May là lớp còn chưa tập hợp đủ nên thầy đồng ý. Đi suốt dãy hành lang, tôi cứ tưởng tượng ra cảnh một nhân vật bí ẩn nào đó đang lén lút bỏ nước lên bàn tôi như mọi lần. Cảm giác này khiến tôi nhanh chóng muốn nhìn thử xem nhân vật huyền bí đó là ai.Vừa vào lớp, người đang đứng ngay bàn mình khiến tôi giật nảy mình. Hóa ra đây chính là người lén lút đem nước cho tôi bao lâu nay. Tôi hỏi: “Tại sao bạn lại làm vậy?”” Ờ thì... Cậu học thể dục xong sẽ mệt nên tớ để nước đây cho cậu uống.”Tuấn cười cười ngại ngùng. Tôi cũng không ngờ cậu ta lại tốt bụng như vậy. Trong lớp cũng đâu phải chỉ mình tôi học thể dục, cậu ta cũng có thể cho nhân vật công chúng là Trâm Anh cũng được mà.” Nói vậy mấy lần trước cũng là bạn hả?”” Ừ...”” Cám ơn nha!” Tôi nở nụ cười thật tươi với Tuấn.Trong lúc đang bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Tuấn, tôi không hề hay biết có một người đang chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Nét mặt không nhìn rõ thái độ nhưng ánh mắt lại u ám, chai nước trong tay tựa hồ như cũng bị biến dạng.

Trong suốt khoảng thời gian hè còn lại, Phong liên tiếp bị gửi rất nhiều hình ảnh. Ban đầu cậu tức giận đem đốt nhưng dần dần cũng mặc kệ, dù sao một khi điều tra ra mọi chuyện thì mọi thứ sẽ ổn.

Từ buổi tối hôm đó, không ngày nào là Phong ngủ ngon giấc. Lúc nào cũng
trằn trọc nghĩ về vẻ mặt bàng hoàng cùng nụ cười gượng gạo khi ấy của
Vi. Từ trước đến nay, Phong luôn là người từ chối các cô gái nhưng chưa
bao giờ thấy đau lòng như bây giờ, huống chi Vi còn là người cậu thầm
thương bấy lâu.

Hôm nay, cậu vô tình bắt gặp Vi đang nhón chân xem danh sách lớp. Bảng
không cao, chỉ do có một số tờ giấy bị dán lên cao, phải đủ cao mới đọc
hết được. Trông thấy hình bóng ấy, cậu không tự chủ mà bước lại gần. Lúc người Vi áp sát vào người cậu, cậu cảm thấy toàn thân cứng đờ, không
dám hó hé nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn chòng chọc về cái bảng phía trước.
Cảm thấy người trước mặt đang ngẩn đầu nhìn mình, cậu cũng cúi đầu nhìn
Vi.

Hình như Vi vừa cao lên?

***

Thấy người đằng sau cứ cúi đầu nhìn mình, tôi đang không biết nên chào hỏi
một cách lịch sự hay ngó lơ đi thì Phong đã tự động di chuyển ra ngoài.
Còn tưởng là bị kẹt rồi, ai dè hắn vừa lách một phát đã ra. Thôi thì
tiếp tục tìm lớp đi vậy.

Năm nay tôi học cùng lớp với Trâm Anh và Tuấn. Vì chúng tôi vẫn giữ nguyên
ban A2 nên đa phần cả lớp cũ đều được giữ lại, chỉ có một vài thành phần xin đổi ban hoặc được chuyển sang lớp chuyên thì rời đi thôi. Phong
chuyển qua lớp chuyên Toán. Trân chuyển qua lớp chuyên Anh, cũng phải
thôi vì nó ở nước ngoài bao năm nay nên tiếng Anh cực tốt. Còn Trâm Anh
là trường hợp xin chuyển ban.

Từ khi Trâm Anh chuyển đến thì bọn con trai xôm hẳn ra. Ngay cả mấy đứa
con gái cũng tâng bốc nó lên tận trời xanh làm cái đứa chơi thân như tôi cũng thơm lây. Trâm Anh thì càng ngày càng xinh đẹp nên độ phủ sóng
cũng cao lên. Có nhiều người hay bàn tán về chúng tôi, bảo tôi đứng cạnh Trâm Anh chỉ tổ nhục mặt. Có một số người đột nhiên moi móc chuyện con
chuột hồi đầu năm ngoái ra chỉ trích, bảo tôi giật bồ xong lại bám đuôi
nịnh nọt (rõ ràng Trâm Anh tự bám theo tôi trước). Đôi lúc Trâm Anh muốn gân cổ lên cãi lại nhưng tôi vẫn ngăn nó lại. Dù sao thì chỉ người
trong chuyện mới hiểu. Miệng của họ tôi cũng chẳng thể bịt hết được,
cũng chẳng điều khiển được họ.

Về phần Trân, nó vẫn nói cười với tôi như bình thường nhưng tôi lại có cảm giác áy náy vì nó vừa tỏ tình với Phong xong thì tôi cũng vậy. Mặc dù
biết chuyện đó chắc hẳn đối với nhiều người thì chẳng có gì là to tát
nhưng với tôi nó như một kiểu thừa nước đục thả câu.

Đôi lúc tôi sẽ trêu nó rằng: “Bà Hạnh, ông Phúc dạo này sao rồi? Có 'hạnh
phúc' không?” Lúc ấy nó sẽ trả lời: “Vẫn cứ 'trân trọng hạnh phúc' như
thường!“. Em nó tên Trọng. Nhà nó toàn đặt tên theo kiểu ghép từ lại với nhau nên rất dễ nhớ.

Ba đứa kia thì vẫn bình thường. Có điều ít thân hơn trước, vì dù sao khi
xa nhau rồi, mỗi đứa đều có thêm những người bạn mới nên khoảng cách
giữa mọi người ngày càng xa. Dù vậy nhưng đến sinh nhật đứa nào thì khỏi cần hẹn cả đám cũng tự động có mặt đầy đủ.

À
mà còn tôi nữa chứ! Nhìn chung thì tôi chẳng có gì thay đổi. Sau cú sốc
thất tình kia thì tôi chăm ăn, chăm uống sữa nhiều hơn. Thế nên năm nay
so với năm ngoái cũng cao lên được tí, ít nhất cũng đã cán mốc 1 mét
rưỡi.

Vào học đến nay đã một tháng rồi nhưng tôi vẫn để ý đến một chi tiết rất kì lạ: sau khi chúng tôi học thể dục xong quay trở lại lớp, trên bàn tôi
lúc nào cũng có một chai nước. Nhiều lúc tôi cứ ngỡ rằng có ma nên tất
cả đều đem cho Trâm Anh ngồi kế bên xực hết. Tụi trong lớp thì không
ngừng trêu chọc tôi có người để ý.

Hôm nay lớp tôi có tiết thể dục. Vừa ra sân, tôi sực nhớ ra mình quên mang
cầu nên xin thầy về lớp lấy. May là lớp còn chưa tập hợp đủ nên thầy
đồng ý. Đi suốt dãy hành lang, tôi cứ tưởng tượng ra cảnh một nhân vật
bí ẩn nào đó đang lén lút bỏ nước lên bàn tôi như mọi lần. Cảm giác này
khiến tôi nhanh chóng muốn nhìn thử xem nhân vật huyền bí đó là ai.

Vừa vào lớp, người đang đứng ngay bàn mình khiến tôi giật nảy mình. Hóa ra
đây chính là người lén lút đem nước cho tôi bao lâu nay. Tôi hỏi: “Tại
sao bạn lại làm vậy?”

” Ờ thì... Cậu học thể dục xong sẽ mệt nên tớ để nước đây cho cậu uống.”

Tuấn cười cười ngại ngùng. Tôi cũng không ngờ cậu ta lại tốt bụng như vậy.
Trong lớp cũng đâu phải chỉ mình tôi học thể dục, cậu ta cũng có thể cho nhân vật công chúng là Trâm Anh cũng được mà.

” Nói vậy mấy lần trước cũng là bạn hả?”

” Ừ...”

” Cám ơn nha!” Tôi nở nụ cười thật tươi với Tuấn.

Trong lúc đang bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Tuấn, tôi không hề hay
biết có một người đang chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Nét mặt không nhìn rõ thái độ nhưng ánh mắt lại u ám, chai nước trong tay tựa hồ như cũng
bị biến dạng.

Tôi Ghét Cô, Đồ Đáng Yêu!Tác giả: ShibiTôi đang ẹo tới ẹo lui trong gương để ngắm nhìn bản thân lần cuối. Cũng được. Không tệ lắm! Tôi, một đứa chuẩn bị vào lớp 10. Là một đứa con gái cũng bình thường như bao đứa con gái bình thường khác. Khuôn mặt không quá đẹp cũng không quá xấu, mái tóc không quá ngắn cùng không quá dài, nhưng tôi chỉ không cao chứ không phải tôi lùn! Tôi tự nhận thấy mình cũng không quá tệ. Cũng không lùn mấy, cao gần 1 mét... rưỡi lận! Vậy mà lũ khốn nạn đó lại gán cho tôi cái mác 'lùn kinh niên' Mà thôi, tạm thời không nói về chiều cao đáng ngưỡng mộ của tôi nữa! Sau ba tháng ở nhà ăn, ngủ, nghỉ thì hôm nay tôi phải vác cái ba lô đầy vở đến trường. Trường mới cách nhà tôi cũng khá gần nên tôi chọn cuốc bộ đến trường để tránh cho nhà xe đỡ chật đất. ” Trời xanh xanh xanh xanh... mây trắng trắng trắng trắng... na ná na nà ná na nà na nà...ui da!” Tôi đang tung tăng, hí hửng dạo bước đến trường thì ở đâu lòi ra một bạn bánh bèo chạy chiếc Vision mới mua đụng vào người tôi. Tôi đó giờ ăn ở hiền lành nên… Trong suốt khoảng thời gian hè còn lại, Phong liên tiếp bị gửi rất nhiều hình ảnh. Ban đầu cậu tức giận đem đốt nhưng dần dần cũng mặc kệ, dù sao một khi điều tra ra mọi chuyện thì mọi thứ sẽ ổn.Từ buổi tối hôm đó, không ngày nào là Phong ngủ ngon giấc. Lúc nào cũng trằn trọc nghĩ về vẻ mặt bàng hoàng cùng nụ cười gượng gạo khi ấy của Vi. Từ trước đến nay, Phong luôn là người từ chối các cô gái nhưng chưa bao giờ thấy đau lòng như bây giờ, huống chi Vi còn là người cậu thầm thương bấy lâu.Hôm nay, cậu vô tình bắt gặp Vi đang nhón chân xem danh sách lớp. Bảng không cao, chỉ do có một số tờ giấy bị dán lên cao, phải đủ cao mới đọc hết được. Trông thấy hình bóng ấy, cậu không tự chủ mà bước lại gần. Lúc người Vi áp sát vào người cậu, cậu cảm thấy toàn thân cứng đờ, không dám hó hé nhưng ánh mắt vẫn cứ nhìn chòng chọc về cái bảng phía trước. Cảm thấy người trước mặt đang ngẩn đầu nhìn mình, cậu cũng cúi đầu nhìn Vi.Hình như Vi vừa cao lên?***Thấy người đằng sau cứ cúi đầu nhìn mình, tôi đang không biết nên chào hỏi một cách lịch sự hay ngó lơ đi thì Phong đã tự động di chuyển ra ngoài. Còn tưởng là bị kẹt rồi, ai dè hắn vừa lách một phát đã ra. Thôi thì tiếp tục tìm lớp đi vậy.Năm nay tôi học cùng lớp với Trâm Anh và Tuấn. Vì chúng tôi vẫn giữ nguyên ban A2 nên đa phần cả lớp cũ đều được giữ lại, chỉ có một vài thành phần xin đổi ban hoặc được chuyển sang lớp chuyên thì rời đi thôi. Phong chuyển qua lớp chuyên Toán. Trân chuyển qua lớp chuyên Anh, cũng phải thôi vì nó ở nước ngoài bao năm nay nên tiếng Anh cực tốt. Còn Trâm Anh là trường hợp xin chuyển ban.Từ khi Trâm Anh chuyển đến thì bọn con trai xôm hẳn ra. Ngay cả mấy đứa con gái cũng tâng bốc nó lên tận trời xanh làm cái đứa chơi thân như tôi cũng thơm lây. Trâm Anh thì càng ngày càng xinh đẹp nên độ phủ sóng cũng cao lên. Có nhiều người hay bàn tán về chúng tôi, bảo tôi đứng cạnh Trâm Anh chỉ tổ nhục mặt. Có một số người đột nhiên moi móc chuyện con chuột hồi đầu năm ngoái ra chỉ trích, bảo tôi giật bồ xong lại bám đuôi nịnh nọt (rõ ràng Trâm Anh tự bám theo tôi trước). Đôi lúc Trâm Anh muốn gân cổ lên cãi lại nhưng tôi vẫn ngăn nó lại. Dù sao thì chỉ người trong chuyện mới hiểu. Miệng của họ tôi cũng chẳng thể bịt hết được, cũng chẳng điều khiển được họ.Về phần Trân, nó vẫn nói cười với tôi như bình thường nhưng tôi lại có cảm giác áy náy vì nó vừa tỏ tình với Phong xong thì tôi cũng vậy. Mặc dù biết chuyện đó chắc hẳn đối với nhiều người thì chẳng có gì là to tát nhưng với tôi nó như một kiểu thừa nước đục thả câu.Đôi lúc tôi sẽ trêu nó rằng: “Bà Hạnh, ông Phúc dạo này sao rồi? Có 'hạnh phúc' không?” Lúc ấy nó sẽ trả lời: “Vẫn cứ 'trân trọng hạnh phúc' như thường!“. Em nó tên Trọng. Nhà nó toàn đặt tên theo kiểu ghép từ lại với nhau nên rất dễ nhớ.Ba đứa kia thì vẫn bình thường. Có điều ít thân hơn trước, vì dù sao khi xa nhau rồi, mỗi đứa đều có thêm những người bạn mới nên khoảng cách giữa mọi người ngày càng xa. Dù vậy nhưng đến sinh nhật đứa nào thì khỏi cần hẹn cả đám cũng tự động có mặt đầy đủ.À mà còn tôi nữa chứ! Nhìn chung thì tôi chẳng có gì thay đổi. Sau cú sốc thất tình kia thì tôi chăm ăn, chăm uống sữa nhiều hơn. Thế nên năm nay so với năm ngoái cũng cao lên được tí, ít nhất cũng đã cán mốc 1 mét rưỡi.Vào học đến nay đã một tháng rồi nhưng tôi vẫn để ý đến một chi tiết rất kì lạ: sau khi chúng tôi học thể dục xong quay trở lại lớp, trên bàn tôi lúc nào cũng có một chai nước. Nhiều lúc tôi cứ ngỡ rằng có ma nên tất cả đều đem cho Trâm Anh ngồi kế bên xực hết. Tụi trong lớp thì không ngừng trêu chọc tôi có người để ý.Hôm nay lớp tôi có tiết thể dục. Vừa ra sân, tôi sực nhớ ra mình quên mang cầu nên xin thầy về lớp lấy. May là lớp còn chưa tập hợp đủ nên thầy đồng ý. Đi suốt dãy hành lang, tôi cứ tưởng tượng ra cảnh một nhân vật bí ẩn nào đó đang lén lút bỏ nước lên bàn tôi như mọi lần. Cảm giác này khiến tôi nhanh chóng muốn nhìn thử xem nhân vật huyền bí đó là ai.Vừa vào lớp, người đang đứng ngay bàn mình khiến tôi giật nảy mình. Hóa ra đây chính là người lén lút đem nước cho tôi bao lâu nay. Tôi hỏi: “Tại sao bạn lại làm vậy?”” Ờ thì... Cậu học thể dục xong sẽ mệt nên tớ để nước đây cho cậu uống.”Tuấn cười cười ngại ngùng. Tôi cũng không ngờ cậu ta lại tốt bụng như vậy. Trong lớp cũng đâu phải chỉ mình tôi học thể dục, cậu ta cũng có thể cho nhân vật công chúng là Trâm Anh cũng được mà.” Nói vậy mấy lần trước cũng là bạn hả?”” Ừ...”” Cám ơn nha!” Tôi nở nụ cười thật tươi với Tuấn.Trong lúc đang bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Tuấn, tôi không hề hay biết có một người đang chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Nét mặt không nhìn rõ thái độ nhưng ánh mắt lại u ám, chai nước trong tay tựa hồ như cũng bị biến dạng.

Chương 31