Tác giả:

Giới Thiệu Nhân Vật * Trần Tuyết Như (Nó)-là nhân vật nữ chính trong truyện, hiền lành, mà nhút nhát. Sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng mẹ cô mất từ nhỏ, ba cô lấy người đàn bà khác...Bà ta luôn tìm mọi cách để đuổi cô ra khỏi nhà. *Nguyễn Quốc Bảo(Hằn) - Nhân vật nam chính, sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình có thế lực nhất nhì trên thế giới gì gì đó... Dù ' Đập Trai' chán, nhưng hơi quậy, Học giỏi, hot boy của trường. *Trương Hạ Vi (Cô) - Bạn của Nó, Hắn, Hiện đang sống 1 mình ( Ba má ở bên nước ngoài hết rồi), hot girl trường không thua kém gì nó với nước da trắng hồng, mái tóc suôn xõa dài đến hông. *nguyễn Xuân Cường ( Anh) - Bạn của 3 đứa Nhí Nhố kia, hoàn cảnh cũng i chang Cô, hot boy trường với mái tóc không ngắn cũng không dài, nước da bánh mật tôn lên ' Sự Đập Trai ' của anh. _____________________________________________________________________________________________________________________ Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng của người đàn bà kia vang lên - Cút đi, mày…

Chương 12: Who are you?

Tui Yêu Bà, NgốcTác giả: YuPiNaGiới Thiệu Nhân Vật * Trần Tuyết Như (Nó)-là nhân vật nữ chính trong truyện, hiền lành, mà nhút nhát. Sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng mẹ cô mất từ nhỏ, ba cô lấy người đàn bà khác...Bà ta luôn tìm mọi cách để đuổi cô ra khỏi nhà. *Nguyễn Quốc Bảo(Hằn) - Nhân vật nam chính, sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình có thế lực nhất nhì trên thế giới gì gì đó... Dù ' Đập Trai' chán, nhưng hơi quậy, Học giỏi, hot boy của trường. *Trương Hạ Vi (Cô) - Bạn của Nó, Hắn, Hiện đang sống 1 mình ( Ba má ở bên nước ngoài hết rồi), hot girl trường không thua kém gì nó với nước da trắng hồng, mái tóc suôn xõa dài đến hông. *nguyễn Xuân Cường ( Anh) - Bạn của 3 đứa Nhí Nhố kia, hoàn cảnh cũng i chang Cô, hot boy trường với mái tóc không ngắn cũng không dài, nước da bánh mật tôn lên ' Sự Đập Trai ' của anh. _____________________________________________________________________________________________________________________ Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng của người đàn bà kia vang lên - Cút đi, mày… - Cậu là........ - anh vẩn ngồi ngơ ngác - Chà! vẫn như xưa vậy? - người con trai buông tay cô ra rồi bóp trán nhìn thái độ ngây thơ của anh-........... ai vậy? - anh im lặng hồi lâu rồi đưa ra kết luận cụt lủnwhat the hợi??? người con trai nhìn chăm chăm vao anh xem mình có........ nhìn nhầm người khôngĐến lúc này nó mới ló đầu ra xem tình hình đã êm xuôi chưa thì........- Như hả??? anh nè còn nhớ không??? - người con trai lao tới phía nó không một lời chào hỏi- không! - nó trả lời cụt lủn như anh nóẤu mài gótttttttt! tại sao tụi nó không nhớ mình? không lẽ mình già quá rồi - người con trai tiếp tục sự nghiệp điên khùng của mìnhLúc này Dương đứng lên hô - Trật tự!-> cả đám im re!- đứa nào về nhà đứa nấy! - Dương vẫn tiếp tục hôNguyên đám ngơ ngác một hồi rồi la hét..... Kết quả đứa nào cũng ăn trọn một cái bánh bao ú trên đầu do vị bác sĩ thần thánh đích thân ban tặng cho đám dông đang nhao nhao làm phiền người khác.....- thôi được rồi, về đi mấy đứa - Dương vẫn tiếp tục nói vừa đẩy đám điên ra ngoài bỏ lại cậu con trai bơ vơ đứng đấyCả đám chán nản lui về hang ổ của mình để lại 1 thằng điên ngơ ngơ với hang ngàn ánh nhìn về phía đó.....- Ruốt cuộc người đó là ai nhỉ??? - nó tò mò trong đầu- Này! hôm nay đứa nào nấu cơm tối - Cô lên tiếng- Bà N..... - nó đang nói giữa chừng thì cô tỏa ra sát khí. Quá hoảng sợ nên nuốt luôn những chữ còn lại- Hay xem lại những tội lỗi mày gây ra mà không một chút chuột lỗi với tao à?? - cô gằn từng giọngCàng tăng độ hoảng sợ nên..... nó đành phải ngoan ngoãn lết vô bếp làm hết cho 4 con heo kia ăn. Một lúc sau, nó mơi nhớ là nhà hết đồ ăn nên chạy hớt ha hớt hoảng ra tiệm tạp hóa.------- Về phía hắn thì.....- Anh Bảo ơi! ra ăn cơm với em - Thư mở cửa kêu gọi hắn- Ủa? không có nhà??? - Thư chợt thấy trong căn phòng trống khôngHiện tại thì Hắn đang đi dạo trong công viên......- ở nhà với con mụ son phấn đó chán chết - hắn chán nản lê từng bước chậm rãi tiến về phía công viênỞ cái tình huống trớ trêu nhất là hắn gặp nó... Nó đang đi ra từ tiệm tạp hóa gần đó, khỏi phải nói, hắn phải chạy vào góc tối nào đó trốn.Nó vẫn mãi chạy, không biết trời trăng mây nước ra sao lại đụng phải con chó ' Bẹc- Giê' bữa trước. Trời ơi, Oan cho tui quá, tui đi sao lúc nào cũng gặp con chó thần này hết vậy.Khỏi phải nghĩ ngợi làm chi, khi đụng mặt nó, con chó từ hiền lành chuyển sang ác quỷ chặng đường và gầm gừ nó.....- Bữa trước tại mày mà tao phải nằm viện mất mấy tuần đấy nhá! quân tử không trả thù là nhục - nó vứt đống đồ ăn xuống, săn tay áo và đứng chàng hảng hăm he nó...Sau 10 phút thì trận chiến kết thúc, con chó đau đớn ' Bảy chọ', còn nó bị trầy xước ở da tay, Đã vậy còn nhẻo miệng cười như con điên trốn trại rồi xách đống đồ chạy về nhà.Còn hắn, nãy giờ đứng theo dõi cuộc vui nãy giờ, tâm trạng cũng vơi bớt phần nào, nhếch môi cười và nói:- Em chẳng khác gì một con ngốc, hahaNói xong hắn cũng đi về rồi cười như điên.Sau khi về đến nhà, nó cũng méo mồm méo mỏ chứ không như lúc nãy...- ối giời ơi, giờ này cô mới về đến nhà à! tôi sắp chết đói rồi đấy - Vi nói chuyện kiểu ngôn tình chạy đến chỗ nó nóiNó quay sang nhìn đám thây ma đang nằm thườn thượt dưới sàn nhà ( con nào cũng y như con nấy).Nó chỉ biết cười trừ rồi lủi thủi nhảy vô bếp nấu đồ ăn...

- Cậu là........ - anh vẩn ngồi ngơ ngác - Chà! vẫn như xưa vậy? - người con trai buông tay cô ra rồi bóp trán nhìn thái độ ngây thơ của anh

-........... ai vậy? - anh im lặng hồi lâu rồi đưa ra kết luận cụt lủn

what the hợi??? người con trai nhìn chăm chăm vao anh xem mình có........ nhìn nhầm người không

Đến lúc này nó mới ló đầu ra xem tình hình đã êm xuôi chưa thì........

- Như hả??? anh nè còn nhớ không??? - người con trai lao tới phía nó không một lời chào hỏi

- không! - nó trả lời cụt lủn như anh nó

Ấu mài gótttttttt! tại sao tụi nó không nhớ mình? không lẽ mình già quá rồi - người con trai tiếp tục sự nghiệp điên khùng của mình

Lúc này Dương đứng lên hô - Trật tự!

-> cả đám im re!

- đứa nào về nhà đứa nấy! - Dương vẫn tiếp tục hô

Nguyên đám ngơ ngác một hồi rồi la hét..... Kết quả đứa nào cũng ăn trọn một cái bánh bao ú trên đầu do vị bác sĩ thần thánh đích thân ban tặng cho đám dông đang nhao nhao làm phiền người khác.....

- thôi được rồi, về đi mấy đứa - Dương vẫn tiếp tục nói vừa đẩy đám điên ra ngoài bỏ lại cậu con trai bơ vơ đứng đấy

Cả đám chán nản lui về hang ổ của mình để lại 1 thằng điên ngơ ngơ với hang ngàn ánh nhìn về phía đó.....

- Ruốt cuộc người đó là ai nhỉ??? - nó tò mò trong đầu

- Này! hôm nay đứa nào nấu cơm tối - Cô lên tiếng

- Bà N..... - nó đang nói giữa chừng thì cô tỏa ra sát khí. Quá hoảng sợ nên nuốt luôn những chữ còn lại

- Hay xem lại những tội lỗi mày gây ra mà không một chút chuột lỗi với tao à?? - cô gằn từng giọng

Càng tăng độ hoảng sợ nên..... nó đành phải ngoan ngoãn lết vô bếp làm hết cho 4 con heo kia ăn. Một lúc sau, nó mơi nhớ là nhà hết đồ ăn nên chạy hớt ha hớt hoảng ra tiệm tạp hóa.

------- Về phía hắn thì.....

- Anh Bảo ơi! ra ăn cơm với em - Thư mở cửa kêu gọi hắn

- Ủa? không có nhà??? - Thư chợt thấy trong căn phòng trống không

Hiện tại thì Hắn đang đi dạo trong công viên......

- ở nhà với con mụ son phấn đó chán chết - hắn chán nản lê từng bước chậm rãi tiến về phía công viên

Ở cái tình huống trớ trêu nhất là hắn gặp nó... Nó đang đi ra từ tiệm tạp hóa gần đó, khỏi phải nói, hắn phải chạy vào góc tối nào đó trốn.

Nó vẫn mãi chạy, không biết trời trăng mây nước ra sao lại đụng phải con chó ' Bẹc- Giê' bữa trước. Trời ơi, Oan cho tui quá, tui đi sao lúc nào cũng gặp con chó thần này hết vậy.

Khỏi phải nghĩ ngợi làm chi, khi đụng mặt nó, con chó từ hiền lành chuyển sang ác quỷ chặng đường và gầm gừ nó.....

- Bữa trước tại mày mà tao phải nằm viện mất mấy tuần đấy nhá! quân tử không trả thù là nhục - nó vứt đống đồ ăn xuống, săn tay áo và đứng chàng hảng hăm he nó...

Sau 10 phút thì trận chiến kết thúc, con chó đau đớn ' Bảy chọ', còn nó bị trầy xước ở da tay, Đã vậy còn nhẻo miệng cười như con điên trốn trại rồi xách đống đồ chạy về nhà.

Còn hắn, nãy giờ đứng theo dõi cuộc vui nãy giờ, tâm trạng cũng vơi bớt phần nào, nhếch môi cười và nói:

- Em chẳng khác gì một con ngốc, haha

Nói xong hắn cũng đi về rồi cười như điên.

Sau khi về đến nhà, nó cũng méo mồm méo mỏ chứ không như lúc nãy...

- ối giời ơi, giờ này cô mới về đến nhà à! tôi sắp chết đói rồi đấy - Vi nói chuyện kiểu ngôn tình chạy đến chỗ nó nói

Nó quay sang nhìn đám thây ma đang nằm thườn thượt dưới sàn nhà ( con nào cũng y như con nấy).

Nó chỉ biết cười trừ rồi lủi thủi nhảy vô bếp nấu đồ ăn...

Tui Yêu Bà, NgốcTác giả: YuPiNaGiới Thiệu Nhân Vật * Trần Tuyết Như (Nó)-là nhân vật nữ chính trong truyện, hiền lành, mà nhút nhát. Sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng mẹ cô mất từ nhỏ, ba cô lấy người đàn bà khác...Bà ta luôn tìm mọi cách để đuổi cô ra khỏi nhà. *Nguyễn Quốc Bảo(Hằn) - Nhân vật nam chính, sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình có thế lực nhất nhì trên thế giới gì gì đó... Dù ' Đập Trai' chán, nhưng hơi quậy, Học giỏi, hot boy của trường. *Trương Hạ Vi (Cô) - Bạn của Nó, Hắn, Hiện đang sống 1 mình ( Ba má ở bên nước ngoài hết rồi), hot girl trường không thua kém gì nó với nước da trắng hồng, mái tóc suôn xõa dài đến hông. *nguyễn Xuân Cường ( Anh) - Bạn của 3 đứa Nhí Nhố kia, hoàn cảnh cũng i chang Cô, hot boy trường với mái tóc không ngắn cũng không dài, nước da bánh mật tôn lên ' Sự Đập Trai ' của anh. _____________________________________________________________________________________________________________________ Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng của người đàn bà kia vang lên - Cút đi, mày… - Cậu là........ - anh vẩn ngồi ngơ ngác - Chà! vẫn như xưa vậy? - người con trai buông tay cô ra rồi bóp trán nhìn thái độ ngây thơ của anh-........... ai vậy? - anh im lặng hồi lâu rồi đưa ra kết luận cụt lủnwhat the hợi??? người con trai nhìn chăm chăm vao anh xem mình có........ nhìn nhầm người khôngĐến lúc này nó mới ló đầu ra xem tình hình đã êm xuôi chưa thì........- Như hả??? anh nè còn nhớ không??? - người con trai lao tới phía nó không một lời chào hỏi- không! - nó trả lời cụt lủn như anh nóẤu mài gótttttttt! tại sao tụi nó không nhớ mình? không lẽ mình già quá rồi - người con trai tiếp tục sự nghiệp điên khùng của mìnhLúc này Dương đứng lên hô - Trật tự!-> cả đám im re!- đứa nào về nhà đứa nấy! - Dương vẫn tiếp tục hôNguyên đám ngơ ngác một hồi rồi la hét..... Kết quả đứa nào cũng ăn trọn một cái bánh bao ú trên đầu do vị bác sĩ thần thánh đích thân ban tặng cho đám dông đang nhao nhao làm phiền người khác.....- thôi được rồi, về đi mấy đứa - Dương vẫn tiếp tục nói vừa đẩy đám điên ra ngoài bỏ lại cậu con trai bơ vơ đứng đấyCả đám chán nản lui về hang ổ của mình để lại 1 thằng điên ngơ ngơ với hang ngàn ánh nhìn về phía đó.....- Ruốt cuộc người đó là ai nhỉ??? - nó tò mò trong đầu- Này! hôm nay đứa nào nấu cơm tối - Cô lên tiếng- Bà N..... - nó đang nói giữa chừng thì cô tỏa ra sát khí. Quá hoảng sợ nên nuốt luôn những chữ còn lại- Hay xem lại những tội lỗi mày gây ra mà không một chút chuột lỗi với tao à?? - cô gằn từng giọngCàng tăng độ hoảng sợ nên..... nó đành phải ngoan ngoãn lết vô bếp làm hết cho 4 con heo kia ăn. Một lúc sau, nó mơi nhớ là nhà hết đồ ăn nên chạy hớt ha hớt hoảng ra tiệm tạp hóa.------- Về phía hắn thì.....- Anh Bảo ơi! ra ăn cơm với em - Thư mở cửa kêu gọi hắn- Ủa? không có nhà??? - Thư chợt thấy trong căn phòng trống khôngHiện tại thì Hắn đang đi dạo trong công viên......- ở nhà với con mụ son phấn đó chán chết - hắn chán nản lê từng bước chậm rãi tiến về phía công viênỞ cái tình huống trớ trêu nhất là hắn gặp nó... Nó đang đi ra từ tiệm tạp hóa gần đó, khỏi phải nói, hắn phải chạy vào góc tối nào đó trốn.Nó vẫn mãi chạy, không biết trời trăng mây nước ra sao lại đụng phải con chó ' Bẹc- Giê' bữa trước. Trời ơi, Oan cho tui quá, tui đi sao lúc nào cũng gặp con chó thần này hết vậy.Khỏi phải nghĩ ngợi làm chi, khi đụng mặt nó, con chó từ hiền lành chuyển sang ác quỷ chặng đường và gầm gừ nó.....- Bữa trước tại mày mà tao phải nằm viện mất mấy tuần đấy nhá! quân tử không trả thù là nhục - nó vứt đống đồ ăn xuống, săn tay áo và đứng chàng hảng hăm he nó...Sau 10 phút thì trận chiến kết thúc, con chó đau đớn ' Bảy chọ', còn nó bị trầy xước ở da tay, Đã vậy còn nhẻo miệng cười như con điên trốn trại rồi xách đống đồ chạy về nhà.Còn hắn, nãy giờ đứng theo dõi cuộc vui nãy giờ, tâm trạng cũng vơi bớt phần nào, nhếch môi cười và nói:- Em chẳng khác gì một con ngốc, hahaNói xong hắn cũng đi về rồi cười như điên.Sau khi về đến nhà, nó cũng méo mồm méo mỏ chứ không như lúc nãy...- ối giời ơi, giờ này cô mới về đến nhà à! tôi sắp chết đói rồi đấy - Vi nói chuyện kiểu ngôn tình chạy đến chỗ nó nóiNó quay sang nhìn đám thây ma đang nằm thườn thượt dưới sàn nhà ( con nào cũng y như con nấy).Nó chỉ biết cười trừ rồi lủi thủi nhảy vô bếp nấu đồ ăn...

Chương 12: Who are you?