Tác giả:

Bảo tàng trước sau như một yên tĩnh, chỉ là trong không khí lại có thể ngửi thấy mùi máu cùng khí tử vong. A Cửu nhíu mày, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, trong lòng nhất thời trầm xuống —— chẳng lẽ bị giành trước?! Làm sát thủ, nhiệm vụ lần này của nàng là đến bảo tàng thủ vệ nghiêm ngặt ăn trộm, nghe nói đó là ngọc tỷ ngàn năm trước lưu lại. Cha nuôi nói, chỉ cần nhiệm vụ lần này thành công, nàng cùng mười một người khác có thể tự do. Nếu đã như vậy, người đó không thể đi trước một bước, đem ngọc tỷ lấy mất! Quả nhiên, cửa có dấu vết bị mở ra. Hơn nữa dựa vào trực giác, nàng nhận thấy người kia vẫn còn ở bên trong, chưa ly khai. Một tay đặt ở bên hông, một tay này đặt ở mi tâm, A Cửu nhắm mắt lại… Đây là thói quen làm sát thủ nhiều năm qua, tựa hồ giống cầu khẩn, tựa hồ lại giống trấn an chính mình. Lần nữa mở mắt ra, đôi mắt A Cửu lập tức biến thành hắc đồng lãnh khốc vô tình. Những năm gần đây, giang hồ lưu truyền, chỉ có A Cửu không giết người, chứ không có người A Cửu giết…

Chương 36

Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?Tác giả: Đông MậtTruyện Xuyên KhôngBảo tàng trước sau như một yên tĩnh, chỉ là trong không khí lại có thể ngửi thấy mùi máu cùng khí tử vong. A Cửu nhíu mày, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, trong lòng nhất thời trầm xuống —— chẳng lẽ bị giành trước?! Làm sát thủ, nhiệm vụ lần này của nàng là đến bảo tàng thủ vệ nghiêm ngặt ăn trộm, nghe nói đó là ngọc tỷ ngàn năm trước lưu lại. Cha nuôi nói, chỉ cần nhiệm vụ lần này thành công, nàng cùng mười một người khác có thể tự do. Nếu đã như vậy, người đó không thể đi trước một bước, đem ngọc tỷ lấy mất! Quả nhiên, cửa có dấu vết bị mở ra. Hơn nữa dựa vào trực giác, nàng nhận thấy người kia vẫn còn ở bên trong, chưa ly khai. Một tay đặt ở bên hông, một tay này đặt ở mi tâm, A Cửu nhắm mắt lại… Đây là thói quen làm sát thủ nhiều năm qua, tựa hồ giống cầu khẩn, tựa hồ lại giống trấn an chính mình. Lần nữa mở mắt ra, đôi mắt A Cửu lập tức biến thành hắc đồng lãnh khốc vô tình. Những năm gần đây, giang hồ lưu truyền, chỉ có A Cửu không giết người, chứ không có người A Cửu giết… Đêm nay nàng biết Quân Khanh Vũ sẽ đi tới nơi khác. Nếu như không tìm được khối ngọc bội kia, vậy rất có khả năng nàng đã tới nhầm thời không. Vậy thì nàng sẽ dùng một đuốc đốt cháy hoàng cung này, sau đó rời đi. Vì vẫn còn dư âm của tuyết, buổi tối vô cùng lạnh, không trung gió thổi hiu quạnh, A Cửu nhẹ nhàng đi trên vách tường, lại đột nhiên phát hiện bên ao có một bóng lưng gầy, mặc trường sam màu đen, quỷ dị che ô trắng. A Cửu trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là gặp quỷ —— không tuyết rơi không mưa rơi, ai lại nửa đêm đi che ô trắng?! Vừa muốn nhìn kỹ, bóng người kia đã như quỷ mỵ thoáng một cái đi vào một tòa nhà bên trái lờ mờ không ánh sáng. A Cửu chưa kịp phản ứng thì lập tức sau đó đã nhìn Quân Khanh Vũ mặc hồ cừu màu trắng, một mình dọc theo bên cạnh ao chậm rãi đi tới, cuối cùng cũng dừng trước cửa viện. Một khắc kia khi nhìn hắn đi qua, A Cửu thật có một loại mong muốn đạp cho hắn một phát. Nhưng là một sát thủ, nàng không thể vì xúc động mà đánh rắn động cỏ. Bây giờ là giờ sửu, cũng chính là hiện đại nửa đêm chừng hai giờ, Quân Khanh Vũ thế nhưng bỏ Tả Khuynh Hữu Danh qua một bên, một người chạy đến đây, mà cái người che ô kia… A Cửu cảm thấy kỳ quặc, liền lặng yên đi vào theo. Một cỗ hư thối vị đạo trước mặt thổi tới, A Cửu vẫn phủ phục trên tường viện, mới phát hiện nơi này đã bị hoang phế rất lâu, ba chữ “Phương hoa viên” kia đều bị phủ kín bụi. Nhìn người như quỷ biến mất, A Cửu không dám khinh thường. Người kia là quỷ thì hoàn hảo, nhưng nếu không phải quỷ, thì công phu thật không tầm thường, chưa thừa nhận là rất cao… Tường viện khá cao, nàng nhảy xuống phải cẩn thận.

Đêm nay nàng biết Quân Khanh Vũ sẽ đi tới nơi khác.

 

Nếu như không tìm được khối ngọc bội kia, vậy rất có khả năng nàng đã tới nhầm thời không. Vậy thì nàng sẽ dùng một đuốc đốt cháy hoàng cung này, sau đó rời đi.

 

Vì vẫn còn dư âm của tuyết, buổi tối vô cùng lạnh, không trung gió thổi hiu quạnh, A Cửu nhẹ nhàng đi trên vách tường, lại đột nhiên phát hiện bên ao có một bóng lưng gầy, mặc trường sam màu đen, quỷ dị che ô trắng.

 

A Cửu trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là gặp quỷ —— không tuyết rơi không mưa rơi, ai lại nửa đêm đi che ô trắng?!

 

Vừa muốn nhìn kỹ, bóng người kia đã như quỷ mỵ thoáng một cái đi vào một tòa nhà bên trái lờ mờ không ánh sáng.

 

A Cửu chưa kịp phản ứng thì lập tức sau đó đã nhìn Quân Khanh Vũ mặc hồ cừu màu trắng, một mình dọc theo bên cạnh ao chậm rãi đi tới, cuối cùng cũng dừng trước cửa viện.

 

Một khắc kia khi nhìn hắn đi qua, A Cửu thật có một loại mong muốn đạp cho hắn một phát.

 

Nhưng là một sát thủ, nàng không thể vì xúc động mà đánh rắn động cỏ.

 

Bây giờ là giờ sửu, cũng chính là hiện đại nửa đêm chừng hai giờ, Quân Khanh Vũ thế nhưng bỏ Tả Khuynh Hữu Danh qua một bên, một người chạy đến đây, mà cái người che ô kia…

 

A Cửu cảm thấy kỳ quặc, liền lặng yên đi vào theo.

 

Một cỗ hư thối vị đạo trước mặt thổi tới, A Cửu vẫn phủ phục trên tường viện, mới phát hiện nơi này đã bị hoang phế rất lâu, ba chữ “Phương hoa viên” kia đều bị phủ kín bụi.

 

Nhìn người như quỷ biến mất, A Cửu không dám khinh thường. Người kia là quỷ thì hoàn hảo, nhưng nếu không phải quỷ, thì công phu thật không tầm thường, chưa thừa nhận là rất cao… Tường viện khá cao, nàng nhảy xuống phải cẩn thận.

Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung?Tác giả: Đông MậtTruyện Xuyên KhôngBảo tàng trước sau như một yên tĩnh, chỉ là trong không khí lại có thể ngửi thấy mùi máu cùng khí tử vong. A Cửu nhíu mày, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, trong lòng nhất thời trầm xuống —— chẳng lẽ bị giành trước?! Làm sát thủ, nhiệm vụ lần này của nàng là đến bảo tàng thủ vệ nghiêm ngặt ăn trộm, nghe nói đó là ngọc tỷ ngàn năm trước lưu lại. Cha nuôi nói, chỉ cần nhiệm vụ lần này thành công, nàng cùng mười một người khác có thể tự do. Nếu đã như vậy, người đó không thể đi trước một bước, đem ngọc tỷ lấy mất! Quả nhiên, cửa có dấu vết bị mở ra. Hơn nữa dựa vào trực giác, nàng nhận thấy người kia vẫn còn ở bên trong, chưa ly khai. Một tay đặt ở bên hông, một tay này đặt ở mi tâm, A Cửu nhắm mắt lại… Đây là thói quen làm sát thủ nhiều năm qua, tựa hồ giống cầu khẩn, tựa hồ lại giống trấn an chính mình. Lần nữa mở mắt ra, đôi mắt A Cửu lập tức biến thành hắc đồng lãnh khốc vô tình. Những năm gần đây, giang hồ lưu truyền, chỉ có A Cửu không giết người, chứ không có người A Cửu giết… Đêm nay nàng biết Quân Khanh Vũ sẽ đi tới nơi khác. Nếu như không tìm được khối ngọc bội kia, vậy rất có khả năng nàng đã tới nhầm thời không. Vậy thì nàng sẽ dùng một đuốc đốt cháy hoàng cung này, sau đó rời đi. Vì vẫn còn dư âm của tuyết, buổi tối vô cùng lạnh, không trung gió thổi hiu quạnh, A Cửu nhẹ nhàng đi trên vách tường, lại đột nhiên phát hiện bên ao có một bóng lưng gầy, mặc trường sam màu đen, quỷ dị che ô trắng. A Cửu trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là gặp quỷ —— không tuyết rơi không mưa rơi, ai lại nửa đêm đi che ô trắng?! Vừa muốn nhìn kỹ, bóng người kia đã như quỷ mỵ thoáng một cái đi vào một tòa nhà bên trái lờ mờ không ánh sáng. A Cửu chưa kịp phản ứng thì lập tức sau đó đã nhìn Quân Khanh Vũ mặc hồ cừu màu trắng, một mình dọc theo bên cạnh ao chậm rãi đi tới, cuối cùng cũng dừng trước cửa viện. Một khắc kia khi nhìn hắn đi qua, A Cửu thật có một loại mong muốn đạp cho hắn một phát. Nhưng là một sát thủ, nàng không thể vì xúc động mà đánh rắn động cỏ. Bây giờ là giờ sửu, cũng chính là hiện đại nửa đêm chừng hai giờ, Quân Khanh Vũ thế nhưng bỏ Tả Khuynh Hữu Danh qua một bên, một người chạy đến đây, mà cái người che ô kia… A Cửu cảm thấy kỳ quặc, liền lặng yên đi vào theo. Một cỗ hư thối vị đạo trước mặt thổi tới, A Cửu vẫn phủ phục trên tường viện, mới phát hiện nơi này đã bị hoang phế rất lâu, ba chữ “Phương hoa viên” kia đều bị phủ kín bụi. Nhìn người như quỷ biến mất, A Cửu không dám khinh thường. Người kia là quỷ thì hoàn hảo, nhưng nếu không phải quỷ, thì công phu thật không tầm thường, chưa thừa nhận là rất cao… Tường viện khá cao, nàng nhảy xuống phải cẩn thận.

Chương 36