Tên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía…
Chương 10: Ngày nhập học của moon
Đồ Ngốc! Tôi Yêu AnhTác giả: Hoa mười giờTên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía… 6h........Tại trường Royalty......Moon đang đi lang thang thăm quan trường bước đi trên nền cỏ dịu êm.- Ngôi trường này đẹp quá! Tiểu thư cừ thật!-Moon- A! Hoa ly! Đẹp quá!- Moon dơ tay hát những bông hoa ly.- Nè! Nhóc kia không được hái hoa của trường.- Một chàng trai hét lên.- Tên chết bầm nào thế này! Cho mi chết nè dám ngăn cản ta.- Moon.Bốp...- Á!- Người con trai.Lúc này Moon mới quay lại nhìn tên chết bầm nào dám ngăn cản mình hát hoa và nhìn xem thành tích ném giầy của mình.Dưới nền cỏ xanh mướt, một người con trai có khuôn mặt baby, mái tóc màu hạt giẻ làm tôn lên làn da trắng không tì vết đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách, cậu ta đang ôm chán đỏ lừ xưng lên đáng thương của mình khi bị trú một chiếc giày của Moon- Haha!... Đáng....đời haha.- Moon cười rớt nước mắt khi nhìn thất tên chết bầm đó bị trúng giày của mình.- Nè! Cô gái hát trộm hoa kia! Cô trả lại khuôn mặt baby cho tôi đi mất độ đẹp trai của tôi rồi.- Cậu con trai tức giận.Moon không cười nữa lấy lại bình tĩnh.- Đó là kết cục của ngươi khi giám ngăn cản ta haha.- Moon.- Đồ trộm hoa.Cô phải đền bù.- Cậu con trai.- Mi thích bù đúng không?- Moon tiến lại phía cậu con trai.- Đúng!Cô phải đền bù thiệt hại.- cậu con trai sẵng giọng nói.- Mi muốn đền bù? - Moon cúi xuống sát mặt cậu,trên môi nở một nụ cười gian xảo.- Cô định làm gì? Cậu bắt đầu thấy ớn lạnh trước nụ cười đó.- Mi muốn đền bù còn gì?- Vẫn nụ cười gian xảo đó, khuôn mặt Moon ghé sát vào khuôn mặt cậu con trai kia.- Thôi! Tôi không cần đền bù nữa.- Cậu con trai.- Không để ta đề bù cho nhé! Giờ mi thích đền bù gì nào?À ta có cách này đảm bảo là hay.- Moon.- Cách gì cô nói đi!- Cậu con trai.- Là cách này nè.Chết đi haha.-Moon.- Ááááááá!Cô chết với tôi.- Cậu con trai hét lên đau đớn,ôm cái cân đáng thương của mình.Không đau sao được khi cậu bị Moon dẫm vào chân.Moon nhìn lại cậu con trai đang ôm chân lăn lộn trên nền cỏ.- Lêu lêu.Ở lại tận hưởng bù vui vẻ nhé! Bye.Haha chết bầm.- Moon.- Cô đứng lại đó cho tôi!- Cậu con trai hét lên.Moon vẫn tay chào tạm biệt cậu con trai trên môi nở một nụ cười, tung tăng nhảy chân sáo đi tìm phòng hiệu trưởng.Reng.....reng...Tiếng chuông báo hiệu vào học vang lên.Moon lên phòng hiệu trưởng và được giáo viên chủ nhiệm dẫn về lớp.Tại lớp 11A1.....- Hôm nay lớp chúng ta có thêm một bạn mới.Bạn ấy tên Mai Thanh Hương mới chuyển từ Mỹ về.- Cô Băng.- Mọi người có thể gọi mình là Moon nhé!- Moon nở một nụ cười ấm áp khiến biết bao trái tim của các chàng trai bị lạc mất một nhịp.Cả lớp vỗ tay chúc mừng bạn mới trừ ba con người.Ba con người đó không ai khác chính là cô, anh và Quang.Anh thì khuôn mặt lạnh lùng.Cô vẫn hướng ánh về phía cửa sổ không để ý gì xung quanh.Quang thì không mặt đỏ lên vì tức giận.- Hương em muốn ngồi đâu nào?- Cô Băng.Những lời bàn tát lại bắt đầu.- Bạn ngồi với mình nè! Bà tránh ra cho bạn ý ngồi với tôi.- Nam sinh 1.- Ông quá rồi đó.- Nữ sinh 1- Bạn ngồi với mình nè!- Nam sinh 2..............Đáp lại lời họ là một giọng và nụ cười ấm áp.- Xin lỗi các bạn mình sẽ ngồi kia.-Moon chỉ tay về phía cô.Tất cả mọi nam sinh đều thất vọng.Moon đi đến bàn cô, đặt balo lên bàn trước mặt anh, Moon nở một nụ cười ấm áp.- Bạn nhường chỗ này cho mình nhé!-Moon cất giọng ấm áp.Mọi người kinh ngạc khi Moon không phải muốn ngồi với hoàng tử lạnh lùng mà lại muốn ngồi với ác qủy.- Không!- Anh lạnh lùng trả lời.Cả lớp hướng ánh mắt về phía bàn cô,kể cả Quang cũng không ngoại lệ.
6h........
Tại trường Royalty......
Moon đang đi lang thang thăm quan trường bước đi trên nền cỏ dịu êm.
- Ngôi trường này đẹp quá! Tiểu thư cừ thật!-Moon
- A! Hoa ly! Đẹp quá!- Moon dơ tay hát những bông hoa ly.
- Nè! Nhóc kia không được hái hoa của trường.- Một chàng trai hét lên.
- Tên chết bầm nào thế này! Cho mi chết nè dám ngăn cản ta.- Moon.
Bốp...
- Á!- Người con trai.
Lúc này Moon mới quay lại nhìn tên chết bầm nào dám ngăn cản mình hát hoa và nhìn xem thành tích ném giầy của mình.
Dưới nền cỏ xanh mướt, một người con trai có khuôn mặt baby, mái tóc màu hạt giẻ làm tôn lên làn da trắng không tì vết đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách, cậu ta đang ôm chán đỏ lừ xưng lên đáng thương của mình khi bị trú một chiếc giày của Moon
- Haha!... Đáng....đời haha.- Moon cười rớt nước mắt khi nhìn thất tên chết bầm đó bị trúng giày của mình.
- Nè! Cô gái hát trộm hoa kia! Cô trả lại khuôn mặt baby cho tôi đi mất độ đẹp trai của tôi rồi.- Cậu con trai tức giận.
Moon không cười nữa lấy lại bình tĩnh.
- Đó là kết cục của ngươi khi giám ngăn cản ta haha.- Moon.
- Đồ trộm hoa.Cô phải đền bù.- Cậu con trai.
- Mi thích bù đúng không?- Moon tiến lại phía cậu con trai.
- Đúng!Cô phải đền bù thiệt hại.- cậu con trai sẵng giọng nói.
- Mi muốn đền bù? - Moon cúi xuống sát mặt cậu,trên môi nở một nụ cười gian xảo.
- Cô định làm gì? Cậu bắt đầu thấy ớn lạnh trước nụ cười đó.
- Mi muốn đền bù còn gì?- Vẫn nụ cười gian xảo đó, khuôn mặt Moon ghé sát vào khuôn mặt cậu con trai kia.
- Thôi! Tôi không cần đền bù nữa.- Cậu con trai.
- Không để ta đề bù cho nhé! Giờ mi thích đền bù gì nào?À ta có cách này đảm bảo là hay.- Moon.
- Cách gì cô nói đi!- Cậu con trai.
- Là cách này nè.Chết đi haha.-Moon.
- Ááááááá!Cô chết với tôi.- Cậu con trai hét lên đau đớn,ôm cái cân đáng thương của mình.
Không đau sao được khi cậu bị Moon dẫm vào chân.
Moon nhìn lại cậu con trai đang ôm chân lăn lộn trên nền cỏ.
- Lêu lêu.Ở lại tận hưởng bù vui vẻ nhé! Bye.Haha chết bầm.- Moon.
- Cô đứng lại đó cho tôi!- Cậu con trai hét lên.
Moon vẫn tay chào tạm biệt cậu con trai trên môi nở một nụ cười, tung tăng nhảy chân sáo đi tìm phòng hiệu trưởng.
Reng.....reng...
Tiếng chuông báo hiệu vào học vang lên.
Moon lên phòng hiệu trưởng và được giáo viên chủ nhiệm dẫn về lớp.
Tại lớp 11A1.....
- Hôm nay lớp chúng ta có thêm một bạn mới.Bạn ấy tên Mai Thanh Hương mới chuyển từ Mỹ về.- Cô Băng.
- Mọi người có thể gọi mình là Moon nhé!- Moon nở một nụ cười ấm áp khiến biết bao trái tim của các chàng trai bị lạc mất một nhịp.
Cả lớp vỗ tay chúc mừng bạn mới trừ ba con người.Ba con người đó không ai khác chính là cô, anh và Quang.
Anh thì khuôn mặt lạnh lùng.Cô vẫn hướng ánh về phía cửa sổ không để ý gì xung quanh.Quang thì không mặt đỏ lên vì tức giận.
- Hương em muốn ngồi đâu nào?- Cô Băng.
Những lời bàn tát lại bắt đầu.
- Bạn ngồi với mình nè! Bà tránh ra cho bạn ý ngồi với tôi.- Nam sinh 1.
- Ông quá rồi đó.- Nữ sinh 1
- Bạn ngồi với mình nè!- Nam sinh 2.
.............
Đáp lại lời họ là một giọng và nụ cười ấm áp.
- Xin lỗi các bạn mình sẽ ngồi kia.-Moon chỉ tay về phía cô.
Tất cả mọi nam sinh đều thất vọng.
Moon đi đến bàn cô, đặt balo lên bàn trước mặt anh, Moon nở một nụ cười ấm áp.
- Bạn nhường chỗ này cho mình nhé!-Moon cất giọng ấm áp.
Mọi người kinh ngạc khi Moon không phải muốn ngồi với hoàng tử lạnh lùng mà lại muốn ngồi với ác qủy.
- Không!- Anh lạnh lùng trả lời.
Cả lớp hướng ánh mắt về phía bàn cô,kể cả Quang cũng không ngoại lệ.
Đồ Ngốc! Tôi Yêu AnhTác giả: Hoa mười giờTên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía… 6h........Tại trường Royalty......Moon đang đi lang thang thăm quan trường bước đi trên nền cỏ dịu êm.- Ngôi trường này đẹp quá! Tiểu thư cừ thật!-Moon- A! Hoa ly! Đẹp quá!- Moon dơ tay hát những bông hoa ly.- Nè! Nhóc kia không được hái hoa của trường.- Một chàng trai hét lên.- Tên chết bầm nào thế này! Cho mi chết nè dám ngăn cản ta.- Moon.Bốp...- Á!- Người con trai.Lúc này Moon mới quay lại nhìn tên chết bầm nào dám ngăn cản mình hát hoa và nhìn xem thành tích ném giầy của mình.Dưới nền cỏ xanh mướt, một người con trai có khuôn mặt baby, mái tóc màu hạt giẻ làm tôn lên làn da trắng không tì vết đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách, cậu ta đang ôm chán đỏ lừ xưng lên đáng thương của mình khi bị trú một chiếc giày của Moon- Haha!... Đáng....đời haha.- Moon cười rớt nước mắt khi nhìn thất tên chết bầm đó bị trúng giày của mình.- Nè! Cô gái hát trộm hoa kia! Cô trả lại khuôn mặt baby cho tôi đi mất độ đẹp trai của tôi rồi.- Cậu con trai tức giận.Moon không cười nữa lấy lại bình tĩnh.- Đó là kết cục của ngươi khi giám ngăn cản ta haha.- Moon.- Đồ trộm hoa.Cô phải đền bù.- Cậu con trai.- Mi thích bù đúng không?- Moon tiến lại phía cậu con trai.- Đúng!Cô phải đền bù thiệt hại.- cậu con trai sẵng giọng nói.- Mi muốn đền bù? - Moon cúi xuống sát mặt cậu,trên môi nở một nụ cười gian xảo.- Cô định làm gì? Cậu bắt đầu thấy ớn lạnh trước nụ cười đó.- Mi muốn đền bù còn gì?- Vẫn nụ cười gian xảo đó, khuôn mặt Moon ghé sát vào khuôn mặt cậu con trai kia.- Thôi! Tôi không cần đền bù nữa.- Cậu con trai.- Không để ta đề bù cho nhé! Giờ mi thích đền bù gì nào?À ta có cách này đảm bảo là hay.- Moon.- Cách gì cô nói đi!- Cậu con trai.- Là cách này nè.Chết đi haha.-Moon.- Ááááááá!Cô chết với tôi.- Cậu con trai hét lên đau đớn,ôm cái cân đáng thương của mình.Không đau sao được khi cậu bị Moon dẫm vào chân.Moon nhìn lại cậu con trai đang ôm chân lăn lộn trên nền cỏ.- Lêu lêu.Ở lại tận hưởng bù vui vẻ nhé! Bye.Haha chết bầm.- Moon.- Cô đứng lại đó cho tôi!- Cậu con trai hét lên.Moon vẫn tay chào tạm biệt cậu con trai trên môi nở một nụ cười, tung tăng nhảy chân sáo đi tìm phòng hiệu trưởng.Reng.....reng...Tiếng chuông báo hiệu vào học vang lên.Moon lên phòng hiệu trưởng và được giáo viên chủ nhiệm dẫn về lớp.Tại lớp 11A1.....- Hôm nay lớp chúng ta có thêm một bạn mới.Bạn ấy tên Mai Thanh Hương mới chuyển từ Mỹ về.- Cô Băng.- Mọi người có thể gọi mình là Moon nhé!- Moon nở một nụ cười ấm áp khiến biết bao trái tim của các chàng trai bị lạc mất một nhịp.Cả lớp vỗ tay chúc mừng bạn mới trừ ba con người.Ba con người đó không ai khác chính là cô, anh và Quang.Anh thì khuôn mặt lạnh lùng.Cô vẫn hướng ánh về phía cửa sổ không để ý gì xung quanh.Quang thì không mặt đỏ lên vì tức giận.- Hương em muốn ngồi đâu nào?- Cô Băng.Những lời bàn tát lại bắt đầu.- Bạn ngồi với mình nè! Bà tránh ra cho bạn ý ngồi với tôi.- Nam sinh 1.- Ông quá rồi đó.- Nữ sinh 1- Bạn ngồi với mình nè!- Nam sinh 2..............Đáp lại lời họ là một giọng và nụ cười ấm áp.- Xin lỗi các bạn mình sẽ ngồi kia.-Moon chỉ tay về phía cô.Tất cả mọi nam sinh đều thất vọng.Moon đi đến bàn cô, đặt balo lên bàn trước mặt anh, Moon nở một nụ cười ấm áp.- Bạn nhường chỗ này cho mình nhé!-Moon cất giọng ấm áp.Mọi người kinh ngạc khi Moon không phải muốn ngồi với hoàng tử lạnh lùng mà lại muốn ngồi với ác qủy.- Không!- Anh lạnh lùng trả lời.Cả lớp hướng ánh mắt về phía bàn cô,kể cả Quang cũng không ngoại lệ.