Tác giả:

Tên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía…

Chương 16: Chuẩn bị

Đồ Ngốc! Tôi Yêu AnhTác giả: Hoa mười giờTên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía… 5h30.........Tại biệt thự họ Hoàng.......Bình minh bắt đầu xuất hiện, những tia nắng vàng dịu nhẹ lan toả khắp căn biệt thự, vài giọt sương còn đọng lại trên những cánh hoa hồng trong khu vườn làm cho khu vườn một cảnh sắc tuyệp đẹp căn biệt thự như được tô thêm sắc màu, cứ như đang lạc vào cõi tiên vậy.Cô đứng ngắm nhìn bình minh, tia nắng dịu nhẹ lướt qua khuôn mặt thiên thần kia. Nét mệt mỏi vẫn còn trên khuôn mặt cô. Gió mang cái se se lạnh của buổi sớm thổi nhè nhẹ làm mái tóc màu đỏ hung bay theo gió, chiếc váy trắng mỏng manh của cô tung bay.Cô thật mỏng manh trước làn gió se se lạnh kia.Cộc.....cộc- Tiểu thư! Tiểu thư em vào được không?.- Moon.-.........-Im lặng.Moon không thấy cô trả lời thì mở cửa bước vào.Moon nhìn trên giường xem tiểu thư đã tỉnh sau hoảng loạn ngày hôm qua chưa. Nhưng không thấy Moon quét đôi mắt long lanh khắp căn phòng và dừng lại ở bóng dáng mỏng manh đang đứng bên cửa sổ.Moon thấy tiểu thư mình xanh xao và có vẻ mệt mỏi mà lòng đau thắt, tiến lại phía cô ôm cô từ đằng sau.Cô không bất ngờ vì điều này, nó quá quen thuộc đối với cô rồi.- Tiểu thư! Tiểu thư đang suy nghĩ gì vậy? Tiểu thư đã khoẻ hẳn chưa? Em nhìn tiểu thư có vẻ mệt mỏi hay hôm nay tiểu thư xin nghỉ nhé tiểu thư.-Moon- Không sao.- Cô nhẹ nhàng nói.- Vâng! Tiểu thư chúng ta xuống ăn sáng nhé!- Moon.- Ừ!- Cô.Moon mắm tay cô tung tăng xuống nhà ăn.Tại nhà ăn.......Vú Tâm và vài người hầu đã dọn bàn ăn ra sẵn.Cô và Moon tiến lại bàn ăn, Sky và Scorpio cũng đang chờ cô và Moon.- Tiểu thư.- Sky và Scorpio đứng lên và đồng thanh nói.- Được rồi.-Cô.Cô và Moon cùng ngồi xuống, cô từ tốn cắt từng miếng thịt bò.- Tiểu thư! Theo thông tin mà người chúng ta cài vào tổ chức ông Trần sẽ phái một cô gái bí mật đến theo sát và thu thập thông tin của chúng ta. Ông ta muốn thử năng lực của tiểu thư.- Scorpio.- Hãy tỏ vẻ như không biết chuyện gì đang xảy ra.Tối nay sẽ tổ chức họp bang hội nhớ kín.- Cô.- Vâng!- Scorpio.- Em có được đi cùng tiểu thư không?- Moon.- Hãy ở nhà.Ông ta sẽ phái sát thủ tới phải cẩn thận.-Cô.- Vâng! Em sẽ cho tên sát thủ đó nổ banh xác.- Moon.- Chú ý đến loại độc chúng mang theo.- Cô.- Tại sao tiểu thư biết ông ta sẽ cử sát thủ? Mà ông ta muốn giết ai?.-Moon- Giết Sky.- Cô.- Tại sao?- Cả 3 người đồng thanh.- Biết mặt, giỏi máy tính.- Cô.Ba con người nhìn cô khó hiểu nhưng điều cô nói sẽ không sai nên họ lại tiếp tục ăn để nạp năng lượng cho buổi sớm.Cô thì đang suy nghĩ sẽ làm gì để tránh cho cô nhóc Moon và mọi người khỏi sát thủ. Đối với cô mọi người trong căn biệt thự này cần được bảo vệ.- Sky! Hãy tạo màng bảo vệ cho căn biệt thự này bằng kim loại đặc biệt.- Cô.- Nhưng số lượng kim loại đó rất ít thưa tiểu thư.Không thể thông qua máy tính.- Sky.- Phủ trên đó loại độc xcc9 sẽ giảm lượng tiêu hao.- Cô.- Vâng!- Sky.- Tối ở lại biệt thự.- cô.- Vâng!- Sky.Không khí lúc này đi vào trầm lắng, chỉ nghe tiếng kêu của dĩa và đĩa, ai cũng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.Cô và Moon hoàn thành bữa sáng xong, bước lên chiếc Lamborghini đến trường.Cô ngồi trên xe dưa lưng vào ghế, nhắm mắt và cảm nhận sự dịu nhẹ của ánh nắng buổi sớm. Khuôn mặt thiên thần lúc này không còn lạnh lùng đáng sợ nữa mà thay vào đó là sự bình yên, nhưng có ai biết đâu sau sự bình yên kia là sóng gió đang nổi.Nét mệt mỏi không còn trên khuôn mặt cô nữa.Moon chăm chú lái xe lâu lâu lại quay sang nhìn tiểu thư.Ánh nắng chan hoà lan toả khắp mọi nơi,mọi người ai cũng tấp nập chuẩn bị cho một ngày mới đầy những lo toan bộn bề của cuộc sống.Cuộc sống cho chúng ta nếm được biết bao vị ngọt bùi đắng cay và cho ta biết đến yêu thương.Phải chăng cuộc sống này mang lại cho cô bao vị cay đắng mà không cho cô cảm nhận được vị ngọt bùi? Hay vì cô cố gắng chọn lấy vị đắng cay mà không còn cảm nhận được vị ngọt bùi của cuộc sống đã mang lại cho cô? Một nỗi đau quá lớn, mang lại bao đau khổ và thù hận, khiến con người ta càng lấn sâu vào nó mà không còn lối thoát.

5h30.........

Tại biệt thự họ Hoàng.......

Bình minh bắt đầu xuất hiện, những tia nắng vàng dịu nhẹ lan toả khắp căn biệt thự, vài giọt sương còn đọng lại trên những cánh hoa hồng trong khu vườn làm cho khu vườn một cảnh sắc tuyệp đẹp căn biệt thự như được tô thêm sắc màu, cứ như đang lạc vào cõi tiên vậy.

Cô đứng ngắm nhìn bình minh, tia nắng dịu nhẹ lướt qua khuôn mặt thiên thần kia. Nét mệt mỏi vẫn còn trên khuôn mặt cô. Gió mang cái se se lạnh của buổi sớm thổi nhè nhẹ làm mái tóc màu đỏ hung bay theo gió, chiếc váy trắng mỏng manh của cô tung bay.Cô thật mỏng manh trước làn gió se se lạnh kia.

Cộc.....cộc

- Tiểu thư! Tiểu thư em vào được không?.- Moon.

-.........-Im lặng.

Moon không thấy cô trả lời thì mở cửa bước vào.

Moon nhìn trên giường xem tiểu thư đã tỉnh sau hoảng loạn ngày hôm qua chưa. Nhưng không thấy Moon quét đôi mắt long lanh khắp căn phòng và dừng lại ở bóng dáng mỏng manh đang đứng bên cửa sổ.Moon thấy tiểu thư mình xanh xao và có vẻ mệt mỏi mà lòng đau thắt, tiến lại phía cô ôm cô từ đằng sau.

Cô không bất ngờ vì điều này, nó quá quen thuộc đối với cô rồi.

- Tiểu thư! Tiểu thư đang suy nghĩ gì vậy? Tiểu thư đã khoẻ hẳn chưa? Em nhìn tiểu thư có vẻ mệt mỏi hay hôm nay tiểu thư xin nghỉ nhé tiểu thư.-Moon

- Không sao.- Cô nhẹ nhàng nói.

- Vâng! Tiểu thư chúng ta xuống ăn sáng nhé!- Moon.

- Ừ!- Cô.

Moon mắm tay cô tung tăng xuống nhà ăn.

Tại nhà ăn.......

Vú Tâm và vài người hầu đã dọn bàn ăn ra sẵn.

Cô và Moon tiến lại bàn ăn, Sky và Scorpio cũng đang chờ cô và Moon.

- Tiểu thư.- Sky và Scorpio đứng lên và đồng thanh nói.

- Được rồi.-Cô.

Cô và Moon cùng ngồi xuống, cô từ tốn cắt từng miếng thịt bò.

- Tiểu thư! Theo thông tin mà người chúng ta cài vào tổ chức ông Trần sẽ phái một cô gái bí mật đến theo sát và thu thập thông tin của chúng ta. Ông ta muốn thử năng lực của tiểu thư.- Scorpio.

- Hãy tỏ vẻ như không biết chuyện gì đang xảy ra.Tối nay sẽ tổ chức họp bang hội nhớ kín.- Cô.

- Vâng!- Scorpio.

- Em có được đi cùng tiểu thư không?- Moon.

- Hãy ở nhà.Ông ta sẽ phái sát thủ tới phải cẩn thận.-Cô.

- Vâng! Em sẽ cho tên sát thủ đó nổ banh xác.- Moon.

- Chú ý đến loại độc chúng mang theo.- Cô.

- Tại sao tiểu thư biết ông ta sẽ cử sát thủ? Mà ông ta muốn giết ai?.-Moon

- Giết Sky.- Cô.

- Tại sao?- Cả 3 người đồng thanh.

- Biết mặt, giỏi máy tính.- Cô.

Ba con người nhìn cô khó hiểu nhưng điều cô nói sẽ không sai nên họ lại tiếp tục ăn để nạp năng lượng cho buổi sớm.

Cô thì đang suy nghĩ sẽ làm gì để tránh cho cô nhóc Moon và mọi người khỏi sát thủ. Đối với cô mọi người trong căn biệt thự này cần được bảo vệ.

- Sky! Hãy tạo màng bảo vệ cho căn biệt thự này bằng kim loại đặc biệt.- Cô.

- Nhưng số lượng kim loại đó rất ít thưa tiểu thư.Không thể thông qua máy tính.- Sky.

- Phủ trên đó loại độc xcc9 sẽ giảm lượng tiêu hao.- Cô.

- Vâng!- Sky.

- Tối ở lại biệt thự.- cô.

- Vâng!- Sky.

Không khí lúc này đi vào trầm lắng, chỉ nghe tiếng kêu của dĩa và đĩa, ai cũng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.

Cô và Moon hoàn thành bữa sáng xong, bước lên chiếc Lamborghini đến trường.Cô ngồi trên xe dưa lưng vào ghế, nhắm mắt và cảm nhận sự dịu nhẹ của ánh nắng buổi sớm. Khuôn mặt thiên thần lúc này không còn lạnh lùng đáng sợ nữa mà thay vào đó là sự bình yên, nhưng có ai biết đâu sau sự bình yên kia là sóng gió đang nổi.Nét mệt mỏi không còn trên khuôn mặt cô nữa.

Moon chăm chú lái xe lâu lâu lại quay sang nhìn tiểu thư.

Ánh nắng chan hoà lan toả khắp mọi nơi,mọi người ai cũng tấp nập chuẩn bị cho một ngày mới đầy những lo toan bộn bề của cuộc sống.

Cuộc sống cho chúng ta nếm được biết bao vị ngọt bùi đắng cay và cho ta biết đến yêu thương.Phải chăng cuộc sống này mang lại cho cô bao vị cay đắng mà không cho cô cảm nhận được vị ngọt bùi? Hay vì cô cố gắng chọn lấy vị đắng cay mà không còn cảm nhận được vị ngọt bùi của cuộc sống đã mang lại cho cô? Một nỗi đau quá lớn, mang lại bao đau khổ và thù hận, khiến con người ta càng lấn sâu vào nó mà không còn lối thoát.

Đồ Ngốc! Tôi Yêu AnhTác giả: Hoa mười giờTên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía… 5h30.........Tại biệt thự họ Hoàng.......Bình minh bắt đầu xuất hiện, những tia nắng vàng dịu nhẹ lan toả khắp căn biệt thự, vài giọt sương còn đọng lại trên những cánh hoa hồng trong khu vườn làm cho khu vườn một cảnh sắc tuyệp đẹp căn biệt thự như được tô thêm sắc màu, cứ như đang lạc vào cõi tiên vậy.Cô đứng ngắm nhìn bình minh, tia nắng dịu nhẹ lướt qua khuôn mặt thiên thần kia. Nét mệt mỏi vẫn còn trên khuôn mặt cô. Gió mang cái se se lạnh của buổi sớm thổi nhè nhẹ làm mái tóc màu đỏ hung bay theo gió, chiếc váy trắng mỏng manh của cô tung bay.Cô thật mỏng manh trước làn gió se se lạnh kia.Cộc.....cộc- Tiểu thư! Tiểu thư em vào được không?.- Moon.-.........-Im lặng.Moon không thấy cô trả lời thì mở cửa bước vào.Moon nhìn trên giường xem tiểu thư đã tỉnh sau hoảng loạn ngày hôm qua chưa. Nhưng không thấy Moon quét đôi mắt long lanh khắp căn phòng và dừng lại ở bóng dáng mỏng manh đang đứng bên cửa sổ.Moon thấy tiểu thư mình xanh xao và có vẻ mệt mỏi mà lòng đau thắt, tiến lại phía cô ôm cô từ đằng sau.Cô không bất ngờ vì điều này, nó quá quen thuộc đối với cô rồi.- Tiểu thư! Tiểu thư đang suy nghĩ gì vậy? Tiểu thư đã khoẻ hẳn chưa? Em nhìn tiểu thư có vẻ mệt mỏi hay hôm nay tiểu thư xin nghỉ nhé tiểu thư.-Moon- Không sao.- Cô nhẹ nhàng nói.- Vâng! Tiểu thư chúng ta xuống ăn sáng nhé!- Moon.- Ừ!- Cô.Moon mắm tay cô tung tăng xuống nhà ăn.Tại nhà ăn.......Vú Tâm và vài người hầu đã dọn bàn ăn ra sẵn.Cô và Moon tiến lại bàn ăn, Sky và Scorpio cũng đang chờ cô và Moon.- Tiểu thư.- Sky và Scorpio đứng lên và đồng thanh nói.- Được rồi.-Cô.Cô và Moon cùng ngồi xuống, cô từ tốn cắt từng miếng thịt bò.- Tiểu thư! Theo thông tin mà người chúng ta cài vào tổ chức ông Trần sẽ phái một cô gái bí mật đến theo sát và thu thập thông tin của chúng ta. Ông ta muốn thử năng lực của tiểu thư.- Scorpio.- Hãy tỏ vẻ như không biết chuyện gì đang xảy ra.Tối nay sẽ tổ chức họp bang hội nhớ kín.- Cô.- Vâng!- Scorpio.- Em có được đi cùng tiểu thư không?- Moon.- Hãy ở nhà.Ông ta sẽ phái sát thủ tới phải cẩn thận.-Cô.- Vâng! Em sẽ cho tên sát thủ đó nổ banh xác.- Moon.- Chú ý đến loại độc chúng mang theo.- Cô.- Tại sao tiểu thư biết ông ta sẽ cử sát thủ? Mà ông ta muốn giết ai?.-Moon- Giết Sky.- Cô.- Tại sao?- Cả 3 người đồng thanh.- Biết mặt, giỏi máy tính.- Cô.Ba con người nhìn cô khó hiểu nhưng điều cô nói sẽ không sai nên họ lại tiếp tục ăn để nạp năng lượng cho buổi sớm.Cô thì đang suy nghĩ sẽ làm gì để tránh cho cô nhóc Moon và mọi người khỏi sát thủ. Đối với cô mọi người trong căn biệt thự này cần được bảo vệ.- Sky! Hãy tạo màng bảo vệ cho căn biệt thự này bằng kim loại đặc biệt.- Cô.- Nhưng số lượng kim loại đó rất ít thưa tiểu thư.Không thể thông qua máy tính.- Sky.- Phủ trên đó loại độc xcc9 sẽ giảm lượng tiêu hao.- Cô.- Vâng!- Sky.- Tối ở lại biệt thự.- cô.- Vâng!- Sky.Không khí lúc này đi vào trầm lắng, chỉ nghe tiếng kêu của dĩa và đĩa, ai cũng theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.Cô và Moon hoàn thành bữa sáng xong, bước lên chiếc Lamborghini đến trường.Cô ngồi trên xe dưa lưng vào ghế, nhắm mắt và cảm nhận sự dịu nhẹ của ánh nắng buổi sớm. Khuôn mặt thiên thần lúc này không còn lạnh lùng đáng sợ nữa mà thay vào đó là sự bình yên, nhưng có ai biết đâu sau sự bình yên kia là sóng gió đang nổi.Nét mệt mỏi không còn trên khuôn mặt cô nữa.Moon chăm chú lái xe lâu lâu lại quay sang nhìn tiểu thư.Ánh nắng chan hoà lan toả khắp mọi nơi,mọi người ai cũng tấp nập chuẩn bị cho một ngày mới đầy những lo toan bộn bề của cuộc sống.Cuộc sống cho chúng ta nếm được biết bao vị ngọt bùi đắng cay và cho ta biết đến yêu thương.Phải chăng cuộc sống này mang lại cho cô bao vị cay đắng mà không cho cô cảm nhận được vị ngọt bùi? Hay vì cô cố gắng chọn lấy vị đắng cay mà không còn cảm nhận được vị ngọt bùi của cuộc sống đã mang lại cho cô? Một nỗi đau quá lớn, mang lại bao đau khổ và thù hận, khiến con người ta càng lấn sâu vào nó mà không còn lối thoát.

Chương 16: Chuẩn bị