Tên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía…
Chương 30-2
Đồ Ngốc! Tôi Yêu AnhTác giả: Hoa mười giờTên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía… - Cô gái đó quả thực làm ta rất bất ngờ.Hãy dặn dò Linh An cẩn thận đừng lộ sơ hở và cũng hạn chế liên lạc với Linh An để đảm bảo an toàn.- Ông Trần.- Vâng! - Vệ sĩ 1.- Hãy giao cho cậu Quân những gì ta cần cậu ta làm, nhớ rằng phải theo dõi cậu ta thật chặt.- Ông Trần.- Vâng thưa ông chủ!- Vệ sĩ 1.- Thả phu nhân ông Nguyễn ra còn việc của ông Nguyễn ta sẽ giải quyết.Ngày mai có chuyến giao hàng quan trọng nhớ phải cẩn thận.- Ông Trần.- Vâng!- Vệ sĩ 1.Không khí trong xe trở nên yên lặng.Một nụ cười thích thú trên môi,khuôn mặt có vài nết nhăn theo thời gian, đôi mắt to tròn ánh lên tia sằc nhọn và lạnh lẽo.Những tên vệ sĩ cảm giác lạnh sống lưng.--------------------Màn đêm lạnh giá đã qua đi và thay vào đó là những tia nắng mặt trời ấm áp nó làm tan đi cái không khí lạnh giá từ đêm qua.Vài giọt sương còn đọng lại trên những tán lá trong veo nhưng lại lạnh lẽo. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới với ánh nắng chan hoà sau ngày mưa giá lạnh kia.Các cô hầu trong căn biệt thự họ Trần đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng.Một chàng trai ngồi trên cửa sổ, khuôn mặt đẹp hoàn mỹ như được tạo hoá chạm khắc tỉ mỉ,đôi hàng mi đang khép lại.Ánh nắng ấm áp như đang hôn lên khuôn mặt anh.Chiếc áo sơ mi bị tung 3 cúc để lộ b* ng*c vạm vỡ quyến rũ.Cộc....cộc- Thưa cậu chủ! Em mang bữa sáng lên cho cậu.- Cô hầu gái giọng run run.-.......- Im lặng.Anh vẫn ngồi tựa vào cửa sổ,đôi mắt vẫn nhắm lại.Tạch...Cô hầu gái không thấy ai mở cửa nên liều mở cửa bước vào.Căn phòng lạnh lẽo cho dù ánh nắng ấm áp đã chiếu rọi.Trước mặt cô cậu chủ đang ngồi tựa trên cửa sổ đẹp hút hồn.Cô hầu gái cứng đờ người, đôi mắt nhìn cậu chủ, tay run run.Choang....Âm thanh vang vọng,khay thức ăn trên tay cô hầu gái rơi xuống vỡ tan. Những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn nhà.- Cậu chủ! Em...em không...cố ý.Em sẽ mang...khay khác lên....- Cô hầu gái run rẩy,vẻ mặt lo sợ cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh.Anh vẫn tựa trên cửa sổ, đôi hàng mi vẫn khép.- Biến.- Anh giọng lạnh lùng.Cô hầu gái giật mình, vẻ mặt lo sợ,đứng lên và vội vàng ra khỏi phòng vì sợ cậu chủ sẽ nổi giận thì không sống nổi.Tạch..Cô hầu gái vội và hít thở lấy ôxi,vẻ mặt vẫn còn sợ hãi và run rẩy.Anh mở mắt nhìn những mảnh thủy tinh trên sàn nhà,bước xuống đi thẳng vào nhà tắm xả nước trên vòi hoa sen.Dòng nước mát lạnh chảy xuống mặt anh nó khiến anh xua đi mệt mỏi và càng như muốn xua tan đi những mảnh kí ức.Cởi phăng chiếc áo sơ mi ném xuống nền nhà tắm anh cứ để nước chảy xuống mặt.Tách....tách.Tiếng nước chảy càng làm cho căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn.Tạch.Hai cô hầu gái bước vào vẻ mặt lo lắng và run sợ, đảo mắt nhìn quanh không thấy anh chỉ nghe tiếng nước chảy thì hai cô hầu bớt run hơn.Khẽ đặt khay thức ăn trên bàn,nhanh chóng quét dọn những mảnh vỡ thủy tinh trước khi anh ra.Xong việc hai cô hầu nhẹ nhàng rời khỏi phòng.---------------Cùng lúc này tại biệt thự họ Hoàng lúc này không khí trở nên tươi tắn hơn khi ánh nắng ấp áp chiếu xuống làm cho những bông hoa hồng bắt đầu chớm nở.Cô bước nhẹ nhàng trên từng bậc thang bộ,trong lòng cô có chút nhẹ nhõm.Bước khỏi cầu thang bộ,nhẹ nhàng di chuyển về phía nhà ăn.- Tiểu thư!- Các cô hầu cúi đầu cung kính và đồng thanh chào cô.Cô khẽ gật đầu,cô nhìn thấy một cô gái đang cặm cụi lau dọn nhà bếp.Thấy có tiếng chào thì cô gái đó ngước lên nhìn về phía cô và nở một nụ cười toả nắng.- Em chào tiểu thư!- Linh An.Cô khẽ gật đầu, nhìn cô gái chăm chú,khuôn mặt cô gái tươi tắn và rạng
- Cô gái đó quả thực làm ta rất bất ngờ.Hãy dặn dò Linh An cẩn thận đừng lộ sơ hở và cũng hạn chế liên lạc với Linh An để đảm bảo an toàn.- Ông Trần.
- Vâng! - Vệ sĩ 1.
- Hãy giao cho cậu Quân những gì ta cần cậu ta làm, nhớ rằng phải theo dõi cậu ta thật chặt.- Ông Trần.
- Vâng thưa ông chủ!- Vệ sĩ 1.
- Thả phu nhân ông Nguyễn ra còn việc của ông Nguyễn ta sẽ giải quyết.Ngày mai có chuyến giao hàng quan trọng nhớ phải cẩn thận.- Ông Trần.
- Vâng!- Vệ sĩ 1.
Không khí trong xe trở nên yên lặng.
Một nụ cười thích thú trên môi,khuôn mặt có vài nết nhăn theo thời gian, đôi mắt to tròn ánh lên tia sằc nhọn và lạnh lẽo.Những tên vệ sĩ cảm giác lạnh sống lưng.
--------------------
Màn đêm lạnh giá đã qua đi và thay vào đó là những tia nắng mặt trời ấm áp nó làm tan đi cái không khí lạnh giá từ đêm qua.Vài giọt sương còn đọng lại trên những tán lá trong veo nhưng lại lạnh lẽo. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới với ánh nắng chan hoà sau ngày mưa giá lạnh kia.Các cô hầu trong căn biệt thự họ Trần đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng.
Một chàng trai ngồi trên cửa sổ, khuôn mặt đẹp hoàn mỹ như được tạo hoá chạm khắc tỉ mỉ,đôi hàng mi đang khép lại.Ánh nắng ấm áp như đang hôn lên khuôn mặt anh.Chiếc áo sơ mi bị tung 3 cúc để lộ b* ng*c vạm vỡ quyến rũ.
Cộc....cộc
- Thưa cậu chủ! Em mang bữa sáng lên cho cậu.- Cô hầu gái giọng run run.
-.......- Im lặng.
Anh vẫn ngồi tựa vào cửa sổ,đôi mắt vẫn nhắm lại.
Tạch...
Cô hầu gái không thấy ai mở cửa nên liều mở cửa bước vào.Căn phòng lạnh lẽo cho dù ánh nắng ấm áp đã chiếu rọi.
Trước mặt cô cậu chủ đang ngồi tựa trên cửa sổ đẹp hút hồn.Cô hầu gái cứng đờ người, đôi mắt nhìn cậu chủ, tay run run.
Choang....
Âm thanh vang vọng,khay thức ăn trên tay cô hầu gái rơi xuống vỡ tan. Những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn nhà.
- Cậu chủ! Em...em không...cố ý.Em sẽ mang...khay khác lên....- Cô hầu gái run rẩy,vẻ mặt lo sợ cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh.
Anh vẫn tựa trên cửa sổ, đôi hàng mi vẫn khép.
- Biến.- Anh giọng lạnh lùng.
Cô hầu gái giật mình, vẻ mặt lo sợ,đứng lên và vội vàng ra khỏi phòng vì sợ cậu chủ sẽ nổi giận thì không sống nổi.
Tạch..
Cô hầu gái vội và hít thở lấy ôxi,vẻ mặt vẫn còn sợ hãi và run rẩy.
Anh mở mắt nhìn những mảnh thủy tinh trên sàn nhà,bước xuống đi thẳng vào nhà tắm xả nước trên vòi hoa sen.Dòng nước mát lạnh chảy xuống mặt anh nó khiến anh xua đi mệt mỏi và càng như muốn xua tan đi những mảnh kí ức.Cởi phăng chiếc áo sơ mi ném xuống nền nhà tắm anh cứ để nước chảy xuống mặt.
Tách....tách.
Tiếng nước chảy càng làm cho căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn.
Tạch.
Hai cô hầu gái bước vào vẻ mặt lo lắng và run sợ, đảo mắt nhìn quanh không thấy anh chỉ nghe tiếng nước chảy thì hai cô hầu bớt run hơn.Khẽ đặt khay thức ăn trên bàn,nhanh chóng quét dọn những mảnh vỡ thủy tinh trước khi anh ra.Xong việc hai cô hầu nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
---------------
Cùng lúc này tại biệt thự họ Hoàng lúc này không khí trở nên tươi tắn hơn khi ánh nắng ấp áp chiếu xuống làm cho những bông hoa hồng bắt đầu chớm nở.
Cô bước nhẹ nhàng trên từng bậc thang bộ,trong lòng cô có chút nhẹ nhõm.Bước khỏi cầu thang bộ,nhẹ nhàng di chuyển về phía nhà ăn.
- Tiểu thư!- Các cô hầu cúi đầu cung kính và đồng thanh chào cô.
Cô khẽ gật đầu,cô nhìn thấy một cô gái đang cặm cụi lau dọn nhà bếp.Thấy có tiếng chào thì cô gái đó ngước lên nhìn về phía cô và nở một nụ cười toả nắng.
- Em chào tiểu thư!- Linh An.
Cô khẽ gật đầu, nhìn cô gái chăm chú,khuôn mặt cô gái tươi tắn và rạng
Đồ Ngốc! Tôi Yêu AnhTác giả: Hoa mười giờTên truyện: Đồ ngốc! Tôi yêu anh. Tác giả: Hoa mười giờ. Thể loại: Tình cảm. Rating: T. Độ dài: Chưa xác định. Đã sáu năm trôi qua. Cô đã trở về, trở về nơi cô sinh ra, lớn lên và cũng là nơi cô chôn giấu ký ức đau thương. Ngày cô đi, cô ôm một mối hận thù trong lòng cô tự hứa với lòng cô sẽ trở về và trả lại tất cả những gì họ đã gây ra cho mẹ và cô. "Mẹ con gái mẹ đã trở về bên mẹ rồi nè! Mẹ ở nơi đó có lạnh lắm không? Mẹ ở nơi đó có hạnh phúc không? Con nhớ mẹ nhiều lắm!" Tại sân bay, tất cả mọi người đang hướng mắt về phía một cô gái xinh đẹp, đầy cá tính với bộ đồ đen bóng bó sát lấy cơ thể để lộ một thân hình thật hoàn mỹ. Khuôn mặt thiên thần của cô được che bởi chiếc kính mắt và chiếc mũ lưỡi trai. Trông cô như một thiên thần bóng đêm quyến rũ. Ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ và ghen tỵ. Sau cô là hai tên vệ sĩ vẻ mặt dữ tợn, đang kéo vali hành lý cho cô. - Thư cô chủ! Xe đang đợi ngoài sân bay mời cô chủ đi theo hướng này.- Một tên vệ sĩ cất giọng nói và chỉ tay về phía… - Cô gái đó quả thực làm ta rất bất ngờ.Hãy dặn dò Linh An cẩn thận đừng lộ sơ hở và cũng hạn chế liên lạc với Linh An để đảm bảo an toàn.- Ông Trần.- Vâng! - Vệ sĩ 1.- Hãy giao cho cậu Quân những gì ta cần cậu ta làm, nhớ rằng phải theo dõi cậu ta thật chặt.- Ông Trần.- Vâng thưa ông chủ!- Vệ sĩ 1.- Thả phu nhân ông Nguyễn ra còn việc của ông Nguyễn ta sẽ giải quyết.Ngày mai có chuyến giao hàng quan trọng nhớ phải cẩn thận.- Ông Trần.- Vâng!- Vệ sĩ 1.Không khí trong xe trở nên yên lặng.Một nụ cười thích thú trên môi,khuôn mặt có vài nết nhăn theo thời gian, đôi mắt to tròn ánh lên tia sằc nhọn và lạnh lẽo.Những tên vệ sĩ cảm giác lạnh sống lưng.--------------------Màn đêm lạnh giá đã qua đi và thay vào đó là những tia nắng mặt trời ấm áp nó làm tan đi cái không khí lạnh giá từ đêm qua.Vài giọt sương còn đọng lại trên những tán lá trong veo nhưng lại lạnh lẽo. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới với ánh nắng chan hoà sau ngày mưa giá lạnh kia.Các cô hầu trong căn biệt thự họ Trần đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng.Một chàng trai ngồi trên cửa sổ, khuôn mặt đẹp hoàn mỹ như được tạo hoá chạm khắc tỉ mỉ,đôi hàng mi đang khép lại.Ánh nắng ấm áp như đang hôn lên khuôn mặt anh.Chiếc áo sơ mi bị tung 3 cúc để lộ b* ng*c vạm vỡ quyến rũ.Cộc....cộc- Thưa cậu chủ! Em mang bữa sáng lên cho cậu.- Cô hầu gái giọng run run.-.......- Im lặng.Anh vẫn ngồi tựa vào cửa sổ,đôi mắt vẫn nhắm lại.Tạch...Cô hầu gái không thấy ai mở cửa nên liều mở cửa bước vào.Căn phòng lạnh lẽo cho dù ánh nắng ấm áp đã chiếu rọi.Trước mặt cô cậu chủ đang ngồi tựa trên cửa sổ đẹp hút hồn.Cô hầu gái cứng đờ người, đôi mắt nhìn cậu chủ, tay run run.Choang....Âm thanh vang vọng,khay thức ăn trên tay cô hầu gái rơi xuống vỡ tan. Những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn nhà.- Cậu chủ! Em...em không...cố ý.Em sẽ mang...khay khác lên....- Cô hầu gái run rẩy,vẻ mặt lo sợ cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh.Anh vẫn tựa trên cửa sổ, đôi hàng mi vẫn khép.- Biến.- Anh giọng lạnh lùng.Cô hầu gái giật mình, vẻ mặt lo sợ,đứng lên và vội vàng ra khỏi phòng vì sợ cậu chủ sẽ nổi giận thì không sống nổi.Tạch..Cô hầu gái vội và hít thở lấy ôxi,vẻ mặt vẫn còn sợ hãi và run rẩy.Anh mở mắt nhìn những mảnh thủy tinh trên sàn nhà,bước xuống đi thẳng vào nhà tắm xả nước trên vòi hoa sen.Dòng nước mát lạnh chảy xuống mặt anh nó khiến anh xua đi mệt mỏi và càng như muốn xua tan đi những mảnh kí ức.Cởi phăng chiếc áo sơ mi ném xuống nền nhà tắm anh cứ để nước chảy xuống mặt.Tách....tách.Tiếng nước chảy càng làm cho căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn.Tạch.Hai cô hầu gái bước vào vẻ mặt lo lắng và run sợ, đảo mắt nhìn quanh không thấy anh chỉ nghe tiếng nước chảy thì hai cô hầu bớt run hơn.Khẽ đặt khay thức ăn trên bàn,nhanh chóng quét dọn những mảnh vỡ thủy tinh trước khi anh ra.Xong việc hai cô hầu nhẹ nhàng rời khỏi phòng.---------------Cùng lúc này tại biệt thự họ Hoàng lúc này không khí trở nên tươi tắn hơn khi ánh nắng ấp áp chiếu xuống làm cho những bông hoa hồng bắt đầu chớm nở.Cô bước nhẹ nhàng trên từng bậc thang bộ,trong lòng cô có chút nhẹ nhõm.Bước khỏi cầu thang bộ,nhẹ nhàng di chuyển về phía nhà ăn.- Tiểu thư!- Các cô hầu cúi đầu cung kính và đồng thanh chào cô.Cô khẽ gật đầu,cô nhìn thấy một cô gái đang cặm cụi lau dọn nhà bếp.Thấy có tiếng chào thì cô gái đó ngước lên nhìn về phía cô và nở một nụ cười toả nắng.- Em chào tiểu thư!- Linh An.Cô khẽ gật đầu, nhìn cô gái chăm chú,khuôn mặt cô gái tươi tắn và rạng