Vào thế kỉv có một vương quốc nắm trên một hòn đảo rộng lớn ở cao tít tận trên mây.Hòn đảo đó lơ lửng giữa không trung và vương quốc đó có tên là Đăng Thương Thiên. Vương quốc đó sử dụng một loại tinh thuật đã có từ xưa, mỗi người sử dụng một loại tinh thuật riêng của mình. Và đã từ lâu ,có hai người hễ cứ gặp nhau là lại đối đấu . Đó là một chàng trai tên là Nhạc Hải Phong ,là một mỹ nam có một không hai trong thế gian, là người lạnh lùng và ít khi cười, chàng sử dụng bốn loại thuật : phục hồi , thủy , hỏa , thạch. Những người khác chỉ có một đến hai thuật. Và một mỹ nhân tên Dương Lương Liễu , nàng sử dụng ba loại thuật : độc , vân , cát. Lương Liễu là một cô nàng mạch mẽ và rất dễ tức giận. Khi hai người gặp nhau , người khiêu chiến luôn là Lương Liễu . Một buổi sáng , ánh nắng nhẹ chiếu xuống hòn đảo. Hai người Hải Phong và Lương Liễu gặp nhau khi đi trên đường. - Oa! Chàng trai ấy cool quá !! - không ,cô nàng kia đẹp hơn!! -Trời, lại sắp sửa có một cuộc chiến rồi đây Lương Liễu…

Chương 5

Nụ Hôn Đầu Tiên Của Em Đã Được Định Sẵn Là Dành Cho Anh RồiTác giả: nguyen vuc anh duongTruyện Huyền HuyễnVào thế kỉv có một vương quốc nắm trên một hòn đảo rộng lớn ở cao tít tận trên mây.Hòn đảo đó lơ lửng giữa không trung và vương quốc đó có tên là Đăng Thương Thiên. Vương quốc đó sử dụng một loại tinh thuật đã có từ xưa, mỗi người sử dụng một loại tinh thuật riêng của mình. Và đã từ lâu ,có hai người hễ cứ gặp nhau là lại đối đấu . Đó là một chàng trai tên là Nhạc Hải Phong ,là một mỹ nam có một không hai trong thế gian, là người lạnh lùng và ít khi cười, chàng sử dụng bốn loại thuật : phục hồi , thủy , hỏa , thạch. Những người khác chỉ có một đến hai thuật. Và một mỹ nhân tên Dương Lương Liễu , nàng sử dụng ba loại thuật : độc , vân , cát. Lương Liễu là một cô nàng mạch mẽ và rất dễ tức giận. Khi hai người gặp nhau , người khiêu chiến luôn là Lương Liễu . Một buổi sáng , ánh nắng nhẹ chiếu xuống hòn đảo. Hai người Hải Phong và Lương Liễu gặp nhau khi đi trên đường. - Oa! Chàng trai ấy cool quá !! - không ,cô nàng kia đẹp hơn!! -Trời, lại sắp sửa có một cuộc chiến rồi đây Lương Liễu… Sau khi rời quán trọ , Hải Phong lập tức quay về căn phòng bong bóng . Lúc này lương Liễu vẫn đang cố sức gỡ bỏ còng tay và nàng đã kiệt sức , động tác trở nên rất chậm , sắc mặt trắng bệch . Thấy vậy , Hải Phong chạy ngay đến bên cạnh nàng . ''Thu thuật'' lập tức xích được mở ra , hai đôi chân không còn sức của Lương Liễu quỵ xuống . Hải Phong đã kịp đỡ và bế nàng về nhà của mình . ''Trị liệu thuật'' những vết thương của Lương Liễu dần lành hẳn . Khi Lương Liễu tỉnh dậy , đập vào mắt nàng là một căn phòng hoàn toàn khác lạ so với trước .- Ôí mẹ ơi , đây là cái nơi quỷ quoái nào vậy ?- Mừng cô tỉnh dậy !!- Ơ , mình không còn bị xích nữa .- Tạm thời ta sẽ giam lỏng cô .- Heee . Tên bỉ ổi Nhạc Hải Phong tiếp chiêu đê .- Hừm , cô là người đầu tiên và là người duy nhất thất lễ với ta đó .''Vân Cát Song Công''- A......Lương Liễu không thể dùng tay vì nó vẫn còn đau .- Cô không thể tấn công ta được đâu . Hãy tự lo cho mình trước đi .- Cứ đợi đấy , lần này ta tha cho ngươi . Sẽ không có lần sau đâu .- Cô thật bướng bỉnh .- Ý gì đây ?- Ta đã phải hi sinh một cái nháy mắt để có thể về cứu cô kịp thời vậy mà một tiếng 'cảm ơn' cũng không có .- Ta sẽ không cảm ơn ngươi đâu , đừng nằm mơ giữa ban ngày nhé đồ ngốc .Hải Phong cười gian xảo .- Cô mới là kẻ ngốc đó , mau nhìn ra ngoài đi , giờ là ban đêm .- Há .... đã là đêm rồi sao ?- A hahahaha . Hãy xem lại cô đi , cứ như là '' Con nai vàng ngơ ngác '' vậy .- Gì chứ , đó là tại ngươi không cho ta ra ngoài trời chứ bộ .Hải Phong đứng phắt dậy , chống tay xuống bàn , vươn người về phía Lương Liễu . Lúc này , hai khuân mặt đang sát nhau tới nỗi mũi chạm mũi .- Giờ là gì đây ? Cô , đang trách ta sao ? Cô thật đúng là kẻ ngốc nên mới nói vậy để ta có thể phạt cô .- Sao ....sao chứ ? Ngươi ....đang nói gì vậy ?- Nè , tiểu bảo bối ngốc , có lẽ nào cô cố tình như vậy để được ta trừng phạt ? Nói đi , cô muốn ta phạt cô như thế nào ?- Sao cơ ? Ngươi bị khùng hả ? Ta không phải tiểu bảo bối của ngươi , ta không phải là gì của ngươi hết . Tránh xa ta ra .Lương Liễu tức giận , lùi ra xa Hải Phong . Trên mặt Hải Phong lúc này là nụ cười gian xảo . Chàng tiến đến gần Lương Liễu .HÃY CÙNG MÌNH THEO DÕI DIỄN BIẾN CỦA CÂU TRUYỆN Ở CHƯƠNG TIẾP THEO NHÉ !!!

Sau khi rời quán trọ , Hải Phong lập tức quay về căn phòng bong bóng . Lúc này lương Liễu vẫn đang cố sức gỡ bỏ còng tay và nàng đã kiệt sức , động tác trở nên rất chậm , sắc mặt trắng bệch . Thấy vậy , Hải Phong chạy ngay đến bên cạnh nàng . ''Thu thuật'' lập tức xích được mở ra , hai đôi chân không còn sức của Lương Liễu quỵ xuống . Hải Phong đã kịp đỡ và bế nàng về nhà của mình . ''Trị liệu thuật'' những vết thương của Lương Liễu dần lành hẳn . Khi Lương Liễu tỉnh dậy , đập vào mắt nàng là một căn phòng hoàn toàn khác lạ so với trước .- Ôí mẹ ơi , đây là cái nơi quỷ quoái nào vậy ?

- Mừng cô tỉnh dậy !!

- Ơ , mình không còn bị xích nữa .

- Tạm thời ta sẽ giam lỏng cô .

- Heee . Tên bỉ ổi Nhạc Hải Phong tiếp chiêu đê .

- Hừm , cô là người đầu tiên và là người duy nhất thất lễ với ta đó .

''Vân Cát Song Công''

- A......

Lương Liễu không thể dùng tay vì nó vẫn còn đau .

- Cô không thể tấn công ta được đâu . Hãy tự lo cho mình trước đi .

- Cứ đợi đấy , lần này ta tha cho ngươi . Sẽ không có lần sau đâu .

- Cô thật bướng bỉnh .

- Ý gì đây ?

- Ta đã phải hi sinh một cái nháy mắt để có thể về cứu cô kịp thời vậy mà một tiếng 'cảm ơn' cũng không có .

- Ta sẽ không cảm ơn ngươi đâu , đừng nằm mơ giữa ban ngày nhé đồ ngốc .

Hải Phong cười gian xảo .

- Cô mới là kẻ ngốc đó , mau nhìn ra ngoài đi , giờ là ban đêm .

- Há .... đã là đêm rồi sao ?

- A hahahaha . Hãy xem lại cô đi , cứ như là '' Con nai vàng ngơ ngác '' vậy .

- Gì chứ , đó là tại ngươi không cho ta ra ngoài trời chứ bộ .

Hải Phong đứng phắt dậy , chống tay xuống bàn , vươn người về phía Lương Liễu . Lúc này , hai khuân mặt đang sát nhau tới nỗi mũi chạm mũi .

- Giờ là gì đây ? Cô , đang trách ta sao ? Cô thật đúng là kẻ ngốc nên mới nói vậy để ta có thể phạt cô .

- Sao ....sao chứ ? Ngươi ....đang nói gì vậy ?

- Nè , tiểu bảo bối ngốc , có lẽ nào cô cố tình như vậy để được ta trừng phạt ? Nói đi , cô muốn ta phạt cô như thế nào ?

- Sao cơ ? Ngươi bị khùng hả ? Ta không phải tiểu bảo bối của ngươi , ta không phải là gì của ngươi hết . Tránh xa ta ra .

Lương Liễu tức giận , lùi ra xa Hải Phong . Trên mặt Hải Phong lúc này là nụ cười gian xảo . Chàng tiến đến gần Lương Liễu .

HÃY CÙNG MÌNH THEO DÕI DIỄN BIẾN CỦA CÂU TRUYỆN Ở CHƯƠNG TIẾP THEO NHÉ !!!

Nụ Hôn Đầu Tiên Của Em Đã Được Định Sẵn Là Dành Cho Anh RồiTác giả: nguyen vuc anh duongTruyện Huyền HuyễnVào thế kỉv có một vương quốc nắm trên một hòn đảo rộng lớn ở cao tít tận trên mây.Hòn đảo đó lơ lửng giữa không trung và vương quốc đó có tên là Đăng Thương Thiên. Vương quốc đó sử dụng một loại tinh thuật đã có từ xưa, mỗi người sử dụng một loại tinh thuật riêng của mình. Và đã từ lâu ,có hai người hễ cứ gặp nhau là lại đối đấu . Đó là một chàng trai tên là Nhạc Hải Phong ,là một mỹ nam có một không hai trong thế gian, là người lạnh lùng và ít khi cười, chàng sử dụng bốn loại thuật : phục hồi , thủy , hỏa , thạch. Những người khác chỉ có một đến hai thuật. Và một mỹ nhân tên Dương Lương Liễu , nàng sử dụng ba loại thuật : độc , vân , cát. Lương Liễu là một cô nàng mạch mẽ và rất dễ tức giận. Khi hai người gặp nhau , người khiêu chiến luôn là Lương Liễu . Một buổi sáng , ánh nắng nhẹ chiếu xuống hòn đảo. Hai người Hải Phong và Lương Liễu gặp nhau khi đi trên đường. - Oa! Chàng trai ấy cool quá !! - không ,cô nàng kia đẹp hơn!! -Trời, lại sắp sửa có một cuộc chiến rồi đây Lương Liễu… Sau khi rời quán trọ , Hải Phong lập tức quay về căn phòng bong bóng . Lúc này lương Liễu vẫn đang cố sức gỡ bỏ còng tay và nàng đã kiệt sức , động tác trở nên rất chậm , sắc mặt trắng bệch . Thấy vậy , Hải Phong chạy ngay đến bên cạnh nàng . ''Thu thuật'' lập tức xích được mở ra , hai đôi chân không còn sức của Lương Liễu quỵ xuống . Hải Phong đã kịp đỡ và bế nàng về nhà của mình . ''Trị liệu thuật'' những vết thương của Lương Liễu dần lành hẳn . Khi Lương Liễu tỉnh dậy , đập vào mắt nàng là một căn phòng hoàn toàn khác lạ so với trước .- Ôí mẹ ơi , đây là cái nơi quỷ quoái nào vậy ?- Mừng cô tỉnh dậy !!- Ơ , mình không còn bị xích nữa .- Tạm thời ta sẽ giam lỏng cô .- Heee . Tên bỉ ổi Nhạc Hải Phong tiếp chiêu đê .- Hừm , cô là người đầu tiên và là người duy nhất thất lễ với ta đó .''Vân Cát Song Công''- A......Lương Liễu không thể dùng tay vì nó vẫn còn đau .- Cô không thể tấn công ta được đâu . Hãy tự lo cho mình trước đi .- Cứ đợi đấy , lần này ta tha cho ngươi . Sẽ không có lần sau đâu .- Cô thật bướng bỉnh .- Ý gì đây ?- Ta đã phải hi sinh một cái nháy mắt để có thể về cứu cô kịp thời vậy mà một tiếng 'cảm ơn' cũng không có .- Ta sẽ không cảm ơn ngươi đâu , đừng nằm mơ giữa ban ngày nhé đồ ngốc .Hải Phong cười gian xảo .- Cô mới là kẻ ngốc đó , mau nhìn ra ngoài đi , giờ là ban đêm .- Há .... đã là đêm rồi sao ?- A hahahaha . Hãy xem lại cô đi , cứ như là '' Con nai vàng ngơ ngác '' vậy .- Gì chứ , đó là tại ngươi không cho ta ra ngoài trời chứ bộ .Hải Phong đứng phắt dậy , chống tay xuống bàn , vươn người về phía Lương Liễu . Lúc này , hai khuân mặt đang sát nhau tới nỗi mũi chạm mũi .- Giờ là gì đây ? Cô , đang trách ta sao ? Cô thật đúng là kẻ ngốc nên mới nói vậy để ta có thể phạt cô .- Sao ....sao chứ ? Ngươi ....đang nói gì vậy ?- Nè , tiểu bảo bối ngốc , có lẽ nào cô cố tình như vậy để được ta trừng phạt ? Nói đi , cô muốn ta phạt cô như thế nào ?- Sao cơ ? Ngươi bị khùng hả ? Ta không phải tiểu bảo bối của ngươi , ta không phải là gì của ngươi hết . Tránh xa ta ra .Lương Liễu tức giận , lùi ra xa Hải Phong . Trên mặt Hải Phong lúc này là nụ cười gian xảo . Chàng tiến đến gần Lương Liễu .HÃY CÙNG MÌNH THEO DÕI DIỄN BIẾN CỦA CÂU TRUYỆN Ở CHƯƠNG TIẾP THEO NHÉ !!!

Chương 5