Vào thế kỉv có một vương quốc nắm trên một hòn đảo rộng lớn ở cao tít tận trên mây.Hòn đảo đó lơ lửng giữa không trung và vương quốc đó có tên là Đăng Thương Thiên. Vương quốc đó sử dụng một loại tinh thuật đã có từ xưa, mỗi người sử dụng một loại tinh thuật riêng của mình. Và đã từ lâu ,có hai người hễ cứ gặp nhau là lại đối đấu . Đó là một chàng trai tên là Nhạc Hải Phong ,là một mỹ nam có một không hai trong thế gian, là người lạnh lùng và ít khi cười, chàng sử dụng bốn loại thuật : phục hồi , thủy , hỏa , thạch. Những người khác chỉ có một đến hai thuật. Và một mỹ nhân tên Dương Lương Liễu , nàng sử dụng ba loại thuật : độc , vân , cát. Lương Liễu là một cô nàng mạch mẽ và rất dễ tức giận. Khi hai người gặp nhau , người khiêu chiến luôn là Lương Liễu . Một buổi sáng , ánh nắng nhẹ chiếu xuống hòn đảo. Hai người Hải Phong và Lương Liễu gặp nhau khi đi trên đường. - Oa! Chàng trai ấy cool quá !! - không ,cô nàng kia đẹp hơn!! -Trời, lại sắp sửa có một cuộc chiến rồi đây Lương Liễu…
Chương 13
Nụ Hôn Đầu Tiên Của Em Đã Được Định Sẵn Là Dành Cho Anh RồiTác giả: nguyen vuc anh duongTruyện Huyền HuyễnVào thế kỉv có một vương quốc nắm trên một hòn đảo rộng lớn ở cao tít tận trên mây.Hòn đảo đó lơ lửng giữa không trung và vương quốc đó có tên là Đăng Thương Thiên. Vương quốc đó sử dụng một loại tinh thuật đã có từ xưa, mỗi người sử dụng một loại tinh thuật riêng của mình. Và đã từ lâu ,có hai người hễ cứ gặp nhau là lại đối đấu . Đó là một chàng trai tên là Nhạc Hải Phong ,là một mỹ nam có một không hai trong thế gian, là người lạnh lùng và ít khi cười, chàng sử dụng bốn loại thuật : phục hồi , thủy , hỏa , thạch. Những người khác chỉ có một đến hai thuật. Và một mỹ nhân tên Dương Lương Liễu , nàng sử dụng ba loại thuật : độc , vân , cát. Lương Liễu là một cô nàng mạch mẽ và rất dễ tức giận. Khi hai người gặp nhau , người khiêu chiến luôn là Lương Liễu . Một buổi sáng , ánh nắng nhẹ chiếu xuống hòn đảo. Hai người Hải Phong và Lương Liễu gặp nhau khi đi trên đường. - Oa! Chàng trai ấy cool quá !! - không ,cô nàng kia đẹp hơn!! -Trời, lại sắp sửa có một cuộc chiến rồi đây Lương Liễu… Một buổi sáng đẹp trời , không có mây , bầu trời xanh cao vời vợi . Ngước nhìn lên , thấy nó rộng bao la , con người ta thấy mình thật nhỏ bé . Trên đường đầy ắpnhững tiếng ồn ào đủ kiểu . Trong lúc con đường đang rất tấp nập , có một cái bóng dáng nhỏ , nhanh nhẹn , lao nhanh vút như gió . Trong chốc lát , nó đã tớicăn nhà rộng đến khủng khiếp , ngôi nhà có đề tên ''Phủ Thiếu Gia Họ Nhạc'' . Nó lao vào nhà mà không được cho phép , giọng nói hớn hở :''Liễu tỉ , Liễu tỉ "Vừa vào đến cửa phòng , đập vào mắt nó là một cảnh tượng hết sức khủng khiếp đối với một tên nhóc mười lăm tuổi : Trên giường , Nhạc Hải Phong quần áoxộc xệch ''có vẻ như chàng chỉ mới vừa thức giấc'' , chàng nằm nghiêng , tay chống áp vào tai , chàng đang nhìn Lương Liễu ngủ . Lương Liễu ngủ , gương mặtbiểu hiện như một nàng công chúa đang chìm trong giấc mộng . Thế Kiệt như một khúc gỗ , sửng sốt , mặt cắt không còn giọt máu .''Đại huynh thối , huynh đang làm gì Liễu tỉ ?"Hải Phong mặt không biểu cảm , quay nhìn Thế Kiệt . Chàng bỗng nở nụ cười như hoa mùa xuân thay cho lời nói 'Chào'.Lúc này , Lương Liễu thức dậy , đập vào mắt nàng là một chàng công tử da trắng , có khuân mặt cực kì điển trai và hết sức cuốn hút''Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa''. Shock quá , nàng thẳng tay đẩy hắn không thương tiếc 'rầm' một cái , rơi khỏi giường .Nhóc Kiệt khoái chí , vỗ tay bôm bốp "A ha ha , Phong huynh , rơi kiểu đó trông đẹp lắm đó".Hải Phong đứng phắt dậy , phủi y phục . Chàng bất ngờ đè Lương Liễu xuống . Lương Liễu hoảng hốt"Ngươi , ngươi muốn làm gì ?"Hải Phong nhìn Lương Liễu hớn hở"Cô được lắm , mới quen thằng nhóc đó được một ngày mà đã to gan vậy rồi sao ? Hay là cô muốn được ta trừng phạt ?"Lương liễu nhanh chóng cãi lại"Đồ điên , ngươi đang mơ giữa ban ngày hả ? Không bao giờ có chuyện đó đâu"Thế Kiệt chạy đến , đứng chắn trước mặt Lương Liễu , vẻ mặt nhóc lúc này thật kiên định như muốn bảo vệ Lương Liễu dù có phải chết ."Đại huynh , mới sáng mà huynh đã muốn đánh nhau rồi hả ? Đừng ép đệ ra tay"Hải Phong nhếch mép"Oh , tiểu đệ , đệ có ý gì đây ? Không phải là muốn cướp đi vật cưng của ta đó chứ?"Thế Kiệt bối rối , không biết trả lời thế nào vì trong đó cũng có chút đúng .Lương Liễu bỗng đứng dậy , nàng đứng sau nhóc Kiệt , nàng bất ngờ quàng tay vào cổ rồi lại áp sát má nàng vào má nhóc Kiệt ."Ngươi đang nói gì vậy , đệ ấy là tiểu đệ của ta . Tiểu đệ bảo vệ tỉ của mình cũng là chuyện bình thường thôi mà"Hành động đó của Lương Liễu đã khiến Thế Kiệt mặt đỏ như quả cà chua . Còn Hải Phong thì lại có vẻ là khó chịu , chàng quay đi chẳng thèm nói nửa lời .Lương Liễu bỗng cảm thấy má nong nóng , nàng quay sang lo lắng cho nhóc Kiệt''Đệ sao vậy , không được khỏe à"''A ha ha , tỉ khỏi lo , đệ rất khỏe mà" mồm thì chối bay chối biến nhưng mặt thì lại đỏ như gấc , không thể lừa ai được .''Tỉ tỉ , từ giờ tỉ khỏi lo về đại huynh , đệ sẽ luôn bảo vệ tỉ"Lương Liễu mỉm cười với nhóc Kiệt''Được thôi , vậy ta cảm ơn đệ"Nụ cười ấy đẹp mê li như muốn hút hồn người khác vậy . Nó tỏa sáng như một ngôi sao , chiếm chọn hết cả một bầu trời đêm mà nó là ngôi sao tươi sáng nhất ,tỏa sáng nhất trong đó .
Một buổi sáng đẹp trời , không có mây , bầu trời xanh cao vời vợi . Ngước nhìn lên , thấy nó rộng bao la , con người ta thấy mình thật nhỏ bé . Trên đường đầy ắp
những tiếng ồn ào đủ kiểu . Trong lúc con đường đang rất tấp nập , có một cái bóng dáng nhỏ , nhanh nhẹn , lao nhanh vút như gió . Trong chốc lát , nó đã tới
căn nhà rộng đến khủng khiếp , ngôi nhà có đề tên ''Phủ Thiếu Gia Họ Nhạc'' . Nó lao vào nhà mà không được cho phép , giọng nói hớn hở :
''Liễu tỉ , Liễu tỉ "
Vừa vào đến cửa phòng , đập vào mắt nó là một cảnh tượng hết sức khủng khiếp đối với một tên nhóc mười lăm tuổi : Trên giường , Nhạc Hải Phong quần áo
xộc xệch ''có vẻ như chàng chỉ mới vừa thức giấc'' , chàng nằm nghiêng , tay chống áp vào tai , chàng đang nhìn Lương Liễu ngủ . Lương Liễu ngủ , gương mặt
biểu hiện như một nàng công chúa đang chìm trong giấc mộng . Thế Kiệt như một khúc gỗ , sửng sốt , mặt cắt không còn giọt máu .
''Đại huynh thối , huynh đang làm gì Liễu tỉ ?"
Hải Phong mặt không biểu cảm , quay nhìn Thế Kiệt . Chàng bỗng nở nụ cười như hoa mùa xuân thay cho lời nói 'Chào'.
Lúc này , Lương Liễu thức dậy , đập vào mắt nàng là một chàng công tử da trắng , có khuân mặt cực kì điển trai và hết sức cuốn hút
''Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa''. Shock quá , nàng thẳng tay đẩy hắn không thương tiếc 'rầm' một cái , rơi khỏi giường .
Nhóc Kiệt khoái chí , vỗ tay bôm bốp "A ha ha , Phong huynh , rơi kiểu đó trông đẹp lắm đó".
Hải Phong đứng phắt dậy , phủi y phục . Chàng bất ngờ đè Lương Liễu xuống . Lương Liễu hoảng hốt
"Ngươi , ngươi muốn làm gì ?"
Hải Phong nhìn Lương Liễu hớn hở
"Cô được lắm , mới quen thằng nhóc đó được một ngày mà đã to gan vậy rồi sao ? Hay là cô muốn được ta trừng phạt ?"
Lương liễu nhanh chóng cãi lại
"Đồ điên , ngươi đang mơ giữa ban ngày hả ? Không bao giờ có chuyện đó đâu"
Thế Kiệt chạy đến , đứng chắn trước mặt Lương Liễu , vẻ mặt nhóc lúc này thật kiên định như muốn bảo vệ Lương Liễu dù có phải chết .
"Đại huynh , mới sáng mà huynh đã muốn đánh nhau rồi hả ? Đừng ép đệ ra tay"
Hải Phong nhếch mép
"Oh , tiểu đệ , đệ có ý gì đây ? Không phải là muốn cướp đi vật cưng của ta đó chứ?"
Thế Kiệt bối rối , không biết trả lời thế nào vì trong đó cũng có chút đúng .
Lương Liễu bỗng đứng dậy , nàng đứng sau nhóc Kiệt , nàng bất ngờ quàng tay vào cổ rồi lại áp sát má nàng vào má nhóc Kiệt .
"Ngươi đang nói gì vậy , đệ ấy là tiểu đệ của ta . Tiểu đệ bảo vệ tỉ của mình cũng là chuyện bình thường thôi mà"
Hành động đó của Lương Liễu đã khiến Thế Kiệt mặt đỏ như quả cà chua . Còn Hải Phong thì lại có vẻ là khó chịu , chàng quay đi chẳng thèm nói nửa lời .
Lương Liễu bỗng cảm thấy má nong nóng , nàng quay sang lo lắng cho nhóc Kiệt
''Đệ sao vậy , không được khỏe à"
''A ha ha , tỉ khỏi lo , đệ rất khỏe mà" mồm thì chối bay chối biến nhưng mặt thì lại đỏ như gấc , không thể lừa ai được .
''Tỉ tỉ , từ giờ tỉ khỏi lo về đại huynh , đệ sẽ luôn bảo vệ tỉ"
Lương Liễu mỉm cười với nhóc Kiệt
''Được thôi , vậy ta cảm ơn đệ"
Nụ cười ấy đẹp mê li như muốn hút hồn người khác vậy . Nó tỏa sáng như một ngôi sao , chiếm chọn hết cả một bầu trời đêm mà nó là ngôi sao tươi sáng nhất ,
tỏa sáng nhất trong đó .
Nụ Hôn Đầu Tiên Của Em Đã Được Định Sẵn Là Dành Cho Anh RồiTác giả: nguyen vuc anh duongTruyện Huyền HuyễnVào thế kỉv có một vương quốc nắm trên một hòn đảo rộng lớn ở cao tít tận trên mây.Hòn đảo đó lơ lửng giữa không trung và vương quốc đó có tên là Đăng Thương Thiên. Vương quốc đó sử dụng một loại tinh thuật đã có từ xưa, mỗi người sử dụng một loại tinh thuật riêng của mình. Và đã từ lâu ,có hai người hễ cứ gặp nhau là lại đối đấu . Đó là một chàng trai tên là Nhạc Hải Phong ,là một mỹ nam có một không hai trong thế gian, là người lạnh lùng và ít khi cười, chàng sử dụng bốn loại thuật : phục hồi , thủy , hỏa , thạch. Những người khác chỉ có một đến hai thuật. Và một mỹ nhân tên Dương Lương Liễu , nàng sử dụng ba loại thuật : độc , vân , cát. Lương Liễu là một cô nàng mạch mẽ và rất dễ tức giận. Khi hai người gặp nhau , người khiêu chiến luôn là Lương Liễu . Một buổi sáng , ánh nắng nhẹ chiếu xuống hòn đảo. Hai người Hải Phong và Lương Liễu gặp nhau khi đi trên đường. - Oa! Chàng trai ấy cool quá !! - không ,cô nàng kia đẹp hơn!! -Trời, lại sắp sửa có một cuộc chiến rồi đây Lương Liễu… Một buổi sáng đẹp trời , không có mây , bầu trời xanh cao vời vợi . Ngước nhìn lên , thấy nó rộng bao la , con người ta thấy mình thật nhỏ bé . Trên đường đầy ắpnhững tiếng ồn ào đủ kiểu . Trong lúc con đường đang rất tấp nập , có một cái bóng dáng nhỏ , nhanh nhẹn , lao nhanh vút như gió . Trong chốc lát , nó đã tớicăn nhà rộng đến khủng khiếp , ngôi nhà có đề tên ''Phủ Thiếu Gia Họ Nhạc'' . Nó lao vào nhà mà không được cho phép , giọng nói hớn hở :''Liễu tỉ , Liễu tỉ "Vừa vào đến cửa phòng , đập vào mắt nó là một cảnh tượng hết sức khủng khiếp đối với một tên nhóc mười lăm tuổi : Trên giường , Nhạc Hải Phong quần áoxộc xệch ''có vẻ như chàng chỉ mới vừa thức giấc'' , chàng nằm nghiêng , tay chống áp vào tai , chàng đang nhìn Lương Liễu ngủ . Lương Liễu ngủ , gương mặtbiểu hiện như một nàng công chúa đang chìm trong giấc mộng . Thế Kiệt như một khúc gỗ , sửng sốt , mặt cắt không còn giọt máu .''Đại huynh thối , huynh đang làm gì Liễu tỉ ?"Hải Phong mặt không biểu cảm , quay nhìn Thế Kiệt . Chàng bỗng nở nụ cười như hoa mùa xuân thay cho lời nói 'Chào'.Lúc này , Lương Liễu thức dậy , đập vào mắt nàng là một chàng công tử da trắng , có khuân mặt cực kì điển trai và hết sức cuốn hút''Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa''. Shock quá , nàng thẳng tay đẩy hắn không thương tiếc 'rầm' một cái , rơi khỏi giường .Nhóc Kiệt khoái chí , vỗ tay bôm bốp "A ha ha , Phong huynh , rơi kiểu đó trông đẹp lắm đó".Hải Phong đứng phắt dậy , phủi y phục . Chàng bất ngờ đè Lương Liễu xuống . Lương Liễu hoảng hốt"Ngươi , ngươi muốn làm gì ?"Hải Phong nhìn Lương Liễu hớn hở"Cô được lắm , mới quen thằng nhóc đó được một ngày mà đã to gan vậy rồi sao ? Hay là cô muốn được ta trừng phạt ?"Lương liễu nhanh chóng cãi lại"Đồ điên , ngươi đang mơ giữa ban ngày hả ? Không bao giờ có chuyện đó đâu"Thế Kiệt chạy đến , đứng chắn trước mặt Lương Liễu , vẻ mặt nhóc lúc này thật kiên định như muốn bảo vệ Lương Liễu dù có phải chết ."Đại huynh , mới sáng mà huynh đã muốn đánh nhau rồi hả ? Đừng ép đệ ra tay"Hải Phong nhếch mép"Oh , tiểu đệ , đệ có ý gì đây ? Không phải là muốn cướp đi vật cưng của ta đó chứ?"Thế Kiệt bối rối , không biết trả lời thế nào vì trong đó cũng có chút đúng .Lương Liễu bỗng đứng dậy , nàng đứng sau nhóc Kiệt , nàng bất ngờ quàng tay vào cổ rồi lại áp sát má nàng vào má nhóc Kiệt ."Ngươi đang nói gì vậy , đệ ấy là tiểu đệ của ta . Tiểu đệ bảo vệ tỉ của mình cũng là chuyện bình thường thôi mà"Hành động đó của Lương Liễu đã khiến Thế Kiệt mặt đỏ như quả cà chua . Còn Hải Phong thì lại có vẻ là khó chịu , chàng quay đi chẳng thèm nói nửa lời .Lương Liễu bỗng cảm thấy má nong nóng , nàng quay sang lo lắng cho nhóc Kiệt''Đệ sao vậy , không được khỏe à"''A ha ha , tỉ khỏi lo , đệ rất khỏe mà" mồm thì chối bay chối biến nhưng mặt thì lại đỏ như gấc , không thể lừa ai được .''Tỉ tỉ , từ giờ tỉ khỏi lo về đại huynh , đệ sẽ luôn bảo vệ tỉ"Lương Liễu mỉm cười với nhóc Kiệt''Được thôi , vậy ta cảm ơn đệ"Nụ cười ấy đẹp mê li như muốn hút hồn người khác vậy . Nó tỏa sáng như một ngôi sao , chiếm chọn hết cả một bầu trời đêm mà nó là ngôi sao tươi sáng nhất ,tỏa sáng nhất trong đó .