Tác giả:

-Bộ trưởng Mỹ, 10 triệu USD!Người đàn ông mặc bộ vét đen, dáng vẻ u tối đẩy về phía trước một chiếc va li chứa đầy tiền đô. Cô gái trẻ khẽ mỉm cuời, nhẹ nhàng mở vali ra, tay cầm một xấp tiền dày... dùng bật lửa đốt bỏ. Ngọn lửa cháy bùng lên, ngùn ngụt và mạnh mẽ rồi nhanh chóng vụt tắt, để lại đám tro tàn màu đen... Người đàn ông tức giận đứng lên, nghiến răng: -Cô dám.... -Thôi nào, ông nghị sĩ...-Giọng cô gái ngọt ngào, quyết rũ pha chút châm biếm- Mấy đồng tiền bẩn này, ông cũng cảm thấy tiếc sao? -Cái gì? Cô gái nhếch mép chế giễu, thư thả ngồi xuống ghế dập điếu thuốc trong hai ngón tay thanh mảnh: -Nghị sĩ Aikawa, 7 ngày ăn hối lộ ba lần, đã kết hôn nhưng có vẻ, số bồ của ông còn nhiều hơn cả tóc nữa. Và... điều đáng ghê tởm ở đây nhất là gì?- Cô ngừng lại, thỏa mãn nhìn người kia đang hoảng sợ nuốt nước bọt rồi tiếp- ...Là cả gan thuê sát thủ về tiêu diệt bộ trưởng Mỹ. Giọng điệu nhẹ nhàng, mà cứng rắn, uy lực như chính con người nhỏ bé này. Ánh nắng len lỏi qua tấm rèm đen…

Chương 7

Ai Nói... Sát Thủ Không Biết Yêu?Tác giả: Klein-Bộ trưởng Mỹ, 10 triệu USD!Người đàn ông mặc bộ vét đen, dáng vẻ u tối đẩy về phía trước một chiếc va li chứa đầy tiền đô. Cô gái trẻ khẽ mỉm cuời, nhẹ nhàng mở vali ra, tay cầm một xấp tiền dày... dùng bật lửa đốt bỏ. Ngọn lửa cháy bùng lên, ngùn ngụt và mạnh mẽ rồi nhanh chóng vụt tắt, để lại đám tro tàn màu đen... Người đàn ông tức giận đứng lên, nghiến răng: -Cô dám.... -Thôi nào, ông nghị sĩ...-Giọng cô gái ngọt ngào, quyết rũ pha chút châm biếm- Mấy đồng tiền bẩn này, ông cũng cảm thấy tiếc sao? -Cái gì? Cô gái nhếch mép chế giễu, thư thả ngồi xuống ghế dập điếu thuốc trong hai ngón tay thanh mảnh: -Nghị sĩ Aikawa, 7 ngày ăn hối lộ ba lần, đã kết hôn nhưng có vẻ, số bồ của ông còn nhiều hơn cả tóc nữa. Và... điều đáng ghê tởm ở đây nhất là gì?- Cô ngừng lại, thỏa mãn nhìn người kia đang hoảng sợ nuốt nước bọt rồi tiếp- ...Là cả gan thuê sát thủ về tiêu diệt bộ trưởng Mỹ. Giọng điệu nhẹ nhàng, mà cứng rắn, uy lực như chính con người nhỏ bé này. Ánh nắng len lỏi qua tấm rèm đen… * Lớp 1 năm 3Sandy ngồi trong lớp, cắn đầu bút mơ hồ nhìn lên bảng. Trên bàn nó là những tập giấy thiết kế còn đang dang dở và một đồ vật tên Hana đang tíu tít hỏi bộ nọ bộ kia. Bỗng nhớ ra gì đó, nhỏ dừng nói lại, hỏi:- Sky hôm nay đi đâu vậy nhỉ? Giờ vẫn chưa đến nữa.-Sao tớ biết được, mà kệ hắn đi, sao cậu cứ phải quan tâm vậy?-Đâu phải chỉ mình tớ đâu?- Hana nhún vai chỉ những nữ sinh trong và ngoài lớp cứ quay xuống chỗ Sky chỉ chỉ trỏ trỏ mãi, mặt buồn thấy rõ."Cạch", cửa lớp bật mở, Sky ngán ngẩm bước vào, còn chẳng thèm chào thầy giáo đến 1 câu làm ông tức điên lên:-Hàn! Vũ! Phong! Cậu đứng lại đó cho tôi!Sky thở hắt ra rồi mặc nhiên tiến về chỗ, ngồi phịch xuống k nói lời nào.-Các cô cậu giỏi lắm rồi! Cứ cậy nhà mình thế nọ thế kia mà làm giặc à!- Vũ Phong, cậu không nghe lời tôi, thì chuẩn bị mà lên phòng hiệu trưởng đi!-....-....-Ông câm miệng cho tôi?!!- Sky đập bàn đứng dậy- Tôi nói cho ông biết, nếu muốn, tôi có thể đuổi ông ra khỏi cái trường này đấy!Ông thầy sợ hãi lùi lại 1 bước. mặt tái xanh. Ai trong trường cũng biết, học viện Jamire thuộc quyền sở hữu của Hàn gia.Sky nhìn ông thầy, nhếch mép vẻ khinh bỉ rồi lại gục xuống bàn. Tiết học lại tiếp tực và dĩ nhiên, đối với thầy giáo, trong mắt ông k có ai tên là Hàn Vũ Phong.- Đồ ngốc...- Sandy lẩm bẩm trong miệng, ngán ngẩm nhìn cái thứ bên cạnh.-Cô nói ai?- Sky ngước mắt lên, ánh mắt dò xét nhìn nó.... Ai ngờ tai hắn thính như chó, nghe thấy cả dù cho nó nói nhỏ đến vậy.-Nói mây nói gió nói chó gì cậu?-Nói mây nói gió nó chính là tôi -_- - Hắn vặc lại-Nghĩa là cậu là chó?- Cô...-Sao? ( Đoạn đối thoại này nghe quen quen....)-Thôi, không có gì...-hắn thở dài, vỗ vỗ lên đầu Sandy. Nó cau mày, nhìn hắn như 1 vật thể lạ.-Hôm nay bị sao vậy?*Lắc đầu*:-À, quán bar hôm nọ là của cô à?-Uhm...-Vậy chắc cô cx hoạt động trong thế giới ngầm? 3 thằng trong Tam Dạ cũng k phải dạng vừa đâu, mà lại gọi cô là Đại tỷ, chắc hẳn cô là 1 nhân vật khá nguy hiểm đấy, nhỉ, Sandy Kied?- Hắn cố tình nói kéo dài âm cuối vẻ giễu cợt.Sandy k đáp, cx k quá ngạc nhiên vể tài suy luận của Sky. Nhưng điều nó chú tâm là, hắn nói: Vậy chắc cô cũng hoạt động trong thế giới ngầm?Hắn nhìn biểu hiện của nó, mỉm cười ranh mãnh:Chậc, tin này mà lan ra ngoài chắc k hay đâu nhỉ, giám đốc tập đoàn Kied?-tùy cậu thôi, dù gì cậu cũng k hơn gì tôi. Bar chỉ là nơi uống rượu giải sầu, k phải công việc chính.- Công việc chính? Ý là tập đoàn á?-Không, 1 công việc khác...- sandy có vẻ trầm tư, ánh mắt như ánh lên một màu nắng.-...-...-Ờ,... tôi cũng giống cô, cũng có một công việc chính...-Cậu....?-Phải, một công việc giống cô, chắc cô cũng hiểu?- Sky mỉm cười bí ẩn...-... Nếu... chúng ta giống nhau...Sandy quay sang nhìn Sky, hắn cũng nhìn nó, khóe môi khẽ nhướn lên thành 1 đường cong tinh tế nhưng đôi mắt, vẫn mơ hồ và vô hồn.Chiếc áo sơ mi trắng của hắn sạch không một hạt bụi trần, khẽ ánh lên dưới những hạt nắng... Chiếc vương miện đen bên tai phải cũng ánh lên... mỉm cười kiêu hãnh...Hết

* Lớp 1 năm 3Sandy ngồi trong lớp, cắn đầu bút mơ hồ nhìn lên bảng. Trên bàn nó là những tập giấy thiết kế còn đang dang dở và một đồ vật tên Hana đang tíu tít hỏi bộ nọ bộ kia. Bỗng nhớ ra gì đó, nhỏ dừng nói lại, hỏi:

- Sky hôm nay đi đâu vậy nhỉ? Giờ vẫn chưa đến nữa.

-Sao tớ biết được, mà kệ hắn đi, sao cậu cứ phải quan tâm vậy?

-Đâu phải chỉ mình tớ đâu?- Hana nhún vai chỉ những nữ sinh trong và ngoài lớp cứ quay xuống chỗ Sky chỉ chỉ trỏ trỏ mãi, mặt buồn thấy rõ.

"Cạch", cửa lớp bật mở, Sky ngán ngẩm bước vào, còn chẳng thèm chào thầy giáo đến 1 câu làm ông tức điên lên:

-Hàn! Vũ! Phong! Cậu đứng lại đó cho tôi!

Sky thở hắt ra rồi mặc nhiên tiến về chỗ, ngồi phịch xuống k nói lời nào.

-Các cô cậu giỏi lắm rồi! Cứ cậy nhà mình thế nọ thế kia mà làm giặc à!

- Vũ Phong, cậu không nghe lời tôi, thì chuẩn bị mà lên phòng hiệu trưởng đi!

-....

-....

-Ông câm miệng cho tôi?!!- Sky đập bàn đứng dậy- Tôi nói cho ông biết, nếu muốn, tôi có thể đuổi ông ra khỏi cái trường này đấy!

Ông thầy sợ hãi lùi lại 1 bước. mặt tái xanh. Ai trong trường cũng biết, học viện Jamire thuộc quyền sở hữu của Hàn gia.

Sky nhìn ông thầy, nhếch mép vẻ khinh bỉ rồi lại gục xuống bàn. Tiết học lại tiếp tực và dĩ nhiên, đối với thầy giáo, trong mắt ông k có ai tên là Hàn Vũ Phong.

- Đồ ngốc...- Sandy lẩm bẩm trong miệng, ngán ngẩm nhìn cái thứ bên cạnh.

-Cô nói ai?- Sky ngước mắt lên, ánh mắt dò xét nhìn nó.... Ai ngờ tai hắn thính như chó, nghe thấy cả dù cho nó nói nhỏ đến vậy.

-Nói mây nói gió nói chó gì cậu?

-Nói mây nói gió nó chính là tôi -_- - Hắn vặc lại

-Nghĩa là cậu là chó?

- Cô...

-Sao? ( Đoạn đối thoại này nghe quen quen....)

-Thôi, không có gì...-hắn thở dài, vỗ vỗ lên đầu Sandy. Nó cau mày, nhìn hắn như 1 vật thể lạ.

-Hôm nay bị sao vậy?

*Lắc đầu*:

-À, quán bar hôm nọ là của cô à?

-Uhm...

-Vậy chắc cô cx hoạt động trong thế giới ngầm? 3 thằng trong Tam Dạ cũng k phải dạng vừa đâu, mà lại gọi cô là Đại tỷ, chắc hẳn cô là 1 nhân vật khá nguy hiểm đấy, nhỉ, Sandy Kied?- Hắn cố tình nói kéo dài âm cuối vẻ giễu cợt.

Sandy k đáp, cx k quá ngạc nhiên vể tài suy luận của Sky. Nhưng điều nó chú tâm là, hắn nói: Vậy chắc cô cũng hoạt động trong thế giới ngầm?

Hắn nhìn biểu hiện của nó, mỉm cười ranh mãnh:

Chậc, tin này mà lan ra ngoài chắc k hay đâu nhỉ, giám đốc tập đoàn Kied?

-tùy cậu thôi, dù gì cậu cũng k hơn gì tôi. Bar chỉ là nơi uống rượu giải sầu, k phải công việc chính.

- Công việc chính? Ý là tập đoàn á?

-Không, 1 công việc khác...- sandy có vẻ trầm tư, ánh mắt như ánh lên một màu nắng.

-...

-...

-Ờ,... tôi cũng giống cô, cũng có một công việc chính...

-Cậu....?

-Phải, một công việc giống cô, chắc cô cũng hiểu?- Sky mỉm cười bí ẩn...

-... Nếu... chúng ta giống nhau...

Sandy quay sang nhìn Sky, hắn cũng nhìn nó, khóe môi khẽ nhướn lên thành 1 đường cong tinh tế nhưng đôi mắt, vẫn mơ hồ và vô hồn.

Chiếc áo sơ mi trắng của hắn sạch không một hạt bụi trần, khẽ ánh lên dưới những hạt nắng... Chiếc vương miện đen bên tai phải cũng ánh lên... mỉm cười kiêu hãnh...

Hết

Ai Nói... Sát Thủ Không Biết Yêu?Tác giả: Klein-Bộ trưởng Mỹ, 10 triệu USD!Người đàn ông mặc bộ vét đen, dáng vẻ u tối đẩy về phía trước một chiếc va li chứa đầy tiền đô. Cô gái trẻ khẽ mỉm cuời, nhẹ nhàng mở vali ra, tay cầm một xấp tiền dày... dùng bật lửa đốt bỏ. Ngọn lửa cháy bùng lên, ngùn ngụt và mạnh mẽ rồi nhanh chóng vụt tắt, để lại đám tro tàn màu đen... Người đàn ông tức giận đứng lên, nghiến răng: -Cô dám.... -Thôi nào, ông nghị sĩ...-Giọng cô gái ngọt ngào, quyết rũ pha chút châm biếm- Mấy đồng tiền bẩn này, ông cũng cảm thấy tiếc sao? -Cái gì? Cô gái nhếch mép chế giễu, thư thả ngồi xuống ghế dập điếu thuốc trong hai ngón tay thanh mảnh: -Nghị sĩ Aikawa, 7 ngày ăn hối lộ ba lần, đã kết hôn nhưng có vẻ, số bồ của ông còn nhiều hơn cả tóc nữa. Và... điều đáng ghê tởm ở đây nhất là gì?- Cô ngừng lại, thỏa mãn nhìn người kia đang hoảng sợ nuốt nước bọt rồi tiếp- ...Là cả gan thuê sát thủ về tiêu diệt bộ trưởng Mỹ. Giọng điệu nhẹ nhàng, mà cứng rắn, uy lực như chính con người nhỏ bé này. Ánh nắng len lỏi qua tấm rèm đen… * Lớp 1 năm 3Sandy ngồi trong lớp, cắn đầu bút mơ hồ nhìn lên bảng. Trên bàn nó là những tập giấy thiết kế còn đang dang dở và một đồ vật tên Hana đang tíu tít hỏi bộ nọ bộ kia. Bỗng nhớ ra gì đó, nhỏ dừng nói lại, hỏi:- Sky hôm nay đi đâu vậy nhỉ? Giờ vẫn chưa đến nữa.-Sao tớ biết được, mà kệ hắn đi, sao cậu cứ phải quan tâm vậy?-Đâu phải chỉ mình tớ đâu?- Hana nhún vai chỉ những nữ sinh trong và ngoài lớp cứ quay xuống chỗ Sky chỉ chỉ trỏ trỏ mãi, mặt buồn thấy rõ."Cạch", cửa lớp bật mở, Sky ngán ngẩm bước vào, còn chẳng thèm chào thầy giáo đến 1 câu làm ông tức điên lên:-Hàn! Vũ! Phong! Cậu đứng lại đó cho tôi!Sky thở hắt ra rồi mặc nhiên tiến về chỗ, ngồi phịch xuống k nói lời nào.-Các cô cậu giỏi lắm rồi! Cứ cậy nhà mình thế nọ thế kia mà làm giặc à!- Vũ Phong, cậu không nghe lời tôi, thì chuẩn bị mà lên phòng hiệu trưởng đi!-....-....-Ông câm miệng cho tôi?!!- Sky đập bàn đứng dậy- Tôi nói cho ông biết, nếu muốn, tôi có thể đuổi ông ra khỏi cái trường này đấy!Ông thầy sợ hãi lùi lại 1 bước. mặt tái xanh. Ai trong trường cũng biết, học viện Jamire thuộc quyền sở hữu của Hàn gia.Sky nhìn ông thầy, nhếch mép vẻ khinh bỉ rồi lại gục xuống bàn. Tiết học lại tiếp tực và dĩ nhiên, đối với thầy giáo, trong mắt ông k có ai tên là Hàn Vũ Phong.- Đồ ngốc...- Sandy lẩm bẩm trong miệng, ngán ngẩm nhìn cái thứ bên cạnh.-Cô nói ai?- Sky ngước mắt lên, ánh mắt dò xét nhìn nó.... Ai ngờ tai hắn thính như chó, nghe thấy cả dù cho nó nói nhỏ đến vậy.-Nói mây nói gió nói chó gì cậu?-Nói mây nói gió nó chính là tôi -_- - Hắn vặc lại-Nghĩa là cậu là chó?- Cô...-Sao? ( Đoạn đối thoại này nghe quen quen....)-Thôi, không có gì...-hắn thở dài, vỗ vỗ lên đầu Sandy. Nó cau mày, nhìn hắn như 1 vật thể lạ.-Hôm nay bị sao vậy?*Lắc đầu*:-À, quán bar hôm nọ là của cô à?-Uhm...-Vậy chắc cô cx hoạt động trong thế giới ngầm? 3 thằng trong Tam Dạ cũng k phải dạng vừa đâu, mà lại gọi cô là Đại tỷ, chắc hẳn cô là 1 nhân vật khá nguy hiểm đấy, nhỉ, Sandy Kied?- Hắn cố tình nói kéo dài âm cuối vẻ giễu cợt.Sandy k đáp, cx k quá ngạc nhiên vể tài suy luận của Sky. Nhưng điều nó chú tâm là, hắn nói: Vậy chắc cô cũng hoạt động trong thế giới ngầm?Hắn nhìn biểu hiện của nó, mỉm cười ranh mãnh:Chậc, tin này mà lan ra ngoài chắc k hay đâu nhỉ, giám đốc tập đoàn Kied?-tùy cậu thôi, dù gì cậu cũng k hơn gì tôi. Bar chỉ là nơi uống rượu giải sầu, k phải công việc chính.- Công việc chính? Ý là tập đoàn á?-Không, 1 công việc khác...- sandy có vẻ trầm tư, ánh mắt như ánh lên một màu nắng.-...-...-Ờ,... tôi cũng giống cô, cũng có một công việc chính...-Cậu....?-Phải, một công việc giống cô, chắc cô cũng hiểu?- Sky mỉm cười bí ẩn...-... Nếu... chúng ta giống nhau...Sandy quay sang nhìn Sky, hắn cũng nhìn nó, khóe môi khẽ nhướn lên thành 1 đường cong tinh tế nhưng đôi mắt, vẫn mơ hồ và vô hồn.Chiếc áo sơ mi trắng của hắn sạch không một hạt bụi trần, khẽ ánh lên dưới những hạt nắng... Chiếc vương miện đen bên tai phải cũng ánh lên... mỉm cười kiêu hãnh...Hết

Chương 7