Tác giả:

 Một ngày yên lành và bình an, k có bất cứ chuyện j sảy ra. Dường như lâu lắm rồi người ta mới cảm thấy thanh bình như vậy. có nắng vàng, gió nhẹ và cả tiếng thì thầm của thiên nhiên. Nhưng chớ vội mừng vì trc trận bão lớn thì sóng luôn yên biển luôn lặng. * Tại Thiên Giới - Thái Thượng Lão Quân, ngươi có thấy hôm nay yên bình lắm k? Hajzzaa thật k biết lại sắp có chuyện j nữa đây. - Giọng nói uy nghiêm của 1 người đàn ông vang lên - Ngọc Hoàng, người chớ lo, thần có lọ thuốc trợ tim đây, nếu có j xảy ra chắc ta cx kịp ứng phó. - Thái Thượng Lão Quân vừa nói vừa giơ lọ thuốc hàng ngoại nhập mà ông vừa cho người xuống hạ giới mua về. - Hajzzz chẳng biết là ông già rồi lẩm cẩm hay sợ quá mà quên rồi nữa? Với con quỷ nhỏ ấy thì 1 lọ chứ 10 lọ cũng chẳng ăn thua. Ngọc Hoàng nhìn ông trách cứ, vừa dứt lời thì BÙM, 1 tiếng nổ lớn vang lên, khoảng trời phía đông khói nổi lên mù mịt. Ngọc Hoàng lắc đầu ngán ngẩm úp mặt xuống bàn mà than - Đấy ta nói cấm có sai, nó lại phá hoại nữa rồi. - Ngọc…

Chương 87: Hòn đảo kì lạ

Cái Đồ Trời Đánh, Cô Cứ Đợi Đấy!!!Tác giả: Ren Một ngày yên lành và bình an, k có bất cứ chuyện j sảy ra. Dường như lâu lắm rồi người ta mới cảm thấy thanh bình như vậy. có nắng vàng, gió nhẹ và cả tiếng thì thầm của thiên nhiên. Nhưng chớ vội mừng vì trc trận bão lớn thì sóng luôn yên biển luôn lặng. * Tại Thiên Giới - Thái Thượng Lão Quân, ngươi có thấy hôm nay yên bình lắm k? Hajzzaa thật k biết lại sắp có chuyện j nữa đây. - Giọng nói uy nghiêm của 1 người đàn ông vang lên - Ngọc Hoàng, người chớ lo, thần có lọ thuốc trợ tim đây, nếu có j xảy ra chắc ta cx kịp ứng phó. - Thái Thượng Lão Quân vừa nói vừa giơ lọ thuốc hàng ngoại nhập mà ông vừa cho người xuống hạ giới mua về. - Hajzzz chẳng biết là ông già rồi lẩm cẩm hay sợ quá mà quên rồi nữa? Với con quỷ nhỏ ấy thì 1 lọ chứ 10 lọ cũng chẳng ăn thua. Ngọc Hoàng nhìn ông trách cứ, vừa dứt lời thì BÙM, 1 tiếng nổ lớn vang lên, khoảng trời phía đông khói nổi lên mù mịt. Ngọc Hoàng lắc đầu ngán ngẩm úp mặt xuống bàn mà than - Đấy ta nói cấm có sai, nó lại phá hoại nữa rồi. - Ngọc… Nơi này có chút bí ẩn, tuy rằng rất hùng vĩ, hóm người càng lúc càngtiến sâu vào. Nó dáo dác nhìn quanh, đi bộ xung quanh hòn đảo này chắcđủ chết quá. Hơn nữa, mặt trời vẫn còn gay gắt như vậy, muốn giết ngườicũng đâu cần thiêu sống nó chứ?- Kevil, rút cuộc ông ta ở chỗ nào trên đảo vậy, em thật sự oải lắm rồi_ Nó than thở- Mày đừng có mất kiên nhẫn vậy chứ, mới đi được 5 tiếng chứ mấy?_ Harayvẫn rất nghiêm tục bước đi. Vâng 5 tiếng, dù biết cô là người nhưngtrong mắt nó hiện tại, Haray chẳng khác nào quái vật. Kevil vẫn khôngđáp trả, chạy ngang dọc giơ cái máy tính nhỏ lần mò khiến nó phát cáu.- Kevil, anh có dừng ngay cái màn múa võ mèo ấy không, leo tới leo lui hoài- Cái nơi chết tiệt này, sóng yếu quá, anh không dò được tín hiệu_ Kevil vò đầu than thở.

Nơi này có chút bí ẩn, tuy rằng rất hùng vĩ, hóm người càng lúc càngtiến sâu vào. Nó dáo dác nhìn quanh, đi bộ xung quanh hòn đảo này chắcđủ chết quá. Hơn nữa, mặt trời vẫn còn gay gắt như vậy, muốn giết ngườicũng đâu cần thiêu sống nó chứ?- Kevil, rút cuộc ông ta ở chỗ nào trên đảo vậy, em thật sự oải lắm rồi_ Nó than thở

- Mày đừng có mất kiên nhẫn vậy chứ, mới đi được 5 tiếng chứ mấy?_ Harayvẫn rất nghiêm tục bước đi. Vâng 5 tiếng, dù biết cô là người nhưngtrong mắt nó hiện tại, Haray chẳng khác nào quái vật. Kevil vẫn khôngđáp trả, chạy ngang dọc giơ cái máy tính nhỏ lần mò khiến nó phát cáu.

- Kevil, anh có dừng ngay cái màn múa võ mèo ấy không, leo tới leo lui hoài

- Cái nơi chết tiệt này, sóng yếu quá, anh không dò được tín hiệu_ Kevil vò đầu than thở.

Cái Đồ Trời Đánh, Cô Cứ Đợi Đấy!!!Tác giả: Ren Một ngày yên lành và bình an, k có bất cứ chuyện j sảy ra. Dường như lâu lắm rồi người ta mới cảm thấy thanh bình như vậy. có nắng vàng, gió nhẹ và cả tiếng thì thầm của thiên nhiên. Nhưng chớ vội mừng vì trc trận bão lớn thì sóng luôn yên biển luôn lặng. * Tại Thiên Giới - Thái Thượng Lão Quân, ngươi có thấy hôm nay yên bình lắm k? Hajzzaa thật k biết lại sắp có chuyện j nữa đây. - Giọng nói uy nghiêm của 1 người đàn ông vang lên - Ngọc Hoàng, người chớ lo, thần có lọ thuốc trợ tim đây, nếu có j xảy ra chắc ta cx kịp ứng phó. - Thái Thượng Lão Quân vừa nói vừa giơ lọ thuốc hàng ngoại nhập mà ông vừa cho người xuống hạ giới mua về. - Hajzzz chẳng biết là ông già rồi lẩm cẩm hay sợ quá mà quên rồi nữa? Với con quỷ nhỏ ấy thì 1 lọ chứ 10 lọ cũng chẳng ăn thua. Ngọc Hoàng nhìn ông trách cứ, vừa dứt lời thì BÙM, 1 tiếng nổ lớn vang lên, khoảng trời phía đông khói nổi lên mù mịt. Ngọc Hoàng lắc đầu ngán ngẩm úp mặt xuống bàn mà than - Đấy ta nói cấm có sai, nó lại phá hoại nữa rồi. - Ngọc… Nơi này có chút bí ẩn, tuy rằng rất hùng vĩ, hóm người càng lúc càngtiến sâu vào. Nó dáo dác nhìn quanh, đi bộ xung quanh hòn đảo này chắcđủ chết quá. Hơn nữa, mặt trời vẫn còn gay gắt như vậy, muốn giết ngườicũng đâu cần thiêu sống nó chứ?- Kevil, rút cuộc ông ta ở chỗ nào trên đảo vậy, em thật sự oải lắm rồi_ Nó than thở- Mày đừng có mất kiên nhẫn vậy chứ, mới đi được 5 tiếng chứ mấy?_ Harayvẫn rất nghiêm tục bước đi. Vâng 5 tiếng, dù biết cô là người nhưngtrong mắt nó hiện tại, Haray chẳng khác nào quái vật. Kevil vẫn khôngđáp trả, chạy ngang dọc giơ cái máy tính nhỏ lần mò khiến nó phát cáu.- Kevil, anh có dừng ngay cái màn múa võ mèo ấy không, leo tới leo lui hoài- Cái nơi chết tiệt này, sóng yếu quá, anh không dò được tín hiệu_ Kevil vò đầu than thở.

Chương 87: Hòn đảo kì lạ