Haizzzzz hôm nay là một ngày đẹp trời nhg tai một ngõ hẻm chả có chuyện j xảy ra là đẹp cả. Tại một căn nhà nát có một cô bé vẫn dag lm việc quần quật. Chính là nó Đặng Tiểu Vy. -Này mày lm nhanh lên đánh sạch đôi giầy đó cho tao con lề mề. Một người phụ nữ quát nó. Đó chính là mẹ nuôi của nó Trần Thanh Hoa. - Dạ... Mẹ chờ con một chút. Nó sơj hãi ns. Chuẩn bị đồ đạc để đi chơi bài xog ra đến gần cửa bà ta liền dúi đầu nó xg vs vẻ mặt cau có rồi đi. Sắp đến ngày nó phải đi học rồi mà mối lo ngại của nó bây h là lấy đâu ra tiền để đi học. Tiền của gđ bây h đã cạn kiệt chả biết tính thế nào. ___________xxx___________ 12h trưa.... Bây h là lúc ba mẹ nuôi nó đi lm về. Ko khí lúc nay rất căng thẳng hai người đều gặp đen đủi. Mẹ nuôi nó thì đánh bài thua phải cắm cả ruộng nhà ko còn một xu đem về. Ba nuôi nó thì ko được nhận lương vì lm hỏng công trình phụ. Hai người chuốc lên nó bằng những đòn roi đau thấm thía đến tận xương tuỷ. -Cho mày chết con đen đủi toàn đem đến vận xui cho gđ tao.…
Chương 10: Em thay đổi nhiều rồi?
Nghĩ Lại Đi! Tôi Không Xứng Với AnhTác giả: Nguyễn Su-HaHaizzzzz hôm nay là một ngày đẹp trời nhg tai một ngõ hẻm chả có chuyện j xảy ra là đẹp cả. Tại một căn nhà nát có một cô bé vẫn dag lm việc quần quật. Chính là nó Đặng Tiểu Vy. -Này mày lm nhanh lên đánh sạch đôi giầy đó cho tao con lề mề. Một người phụ nữ quát nó. Đó chính là mẹ nuôi của nó Trần Thanh Hoa. - Dạ... Mẹ chờ con một chút. Nó sơj hãi ns. Chuẩn bị đồ đạc để đi chơi bài xog ra đến gần cửa bà ta liền dúi đầu nó xg vs vẻ mặt cau có rồi đi. Sắp đến ngày nó phải đi học rồi mà mối lo ngại của nó bây h là lấy đâu ra tiền để đi học. Tiền của gđ bây h đã cạn kiệt chả biết tính thế nào. ___________xxx___________ 12h trưa.... Bây h là lúc ba mẹ nuôi nó đi lm về. Ko khí lúc nay rất căng thẳng hai người đều gặp đen đủi. Mẹ nuôi nó thì đánh bài thua phải cắm cả ruộng nhà ko còn một xu đem về. Ba nuôi nó thì ko được nhận lương vì lm hỏng công trình phụ. Hai người chuốc lên nó bằng những đòn roi đau thấm thía đến tận xương tuỷ. -Cho mày chết con đen đủi toàn đem đến vận xui cho gđ tao.… su-ha:nối tiếpTại nhà của Ngọc.....-Tôi đã cảnh cáo cô rồi sao cô không thay đổi tôi không chịu được cô nữa đâu,cô đừng tưởng là bố cô là đối tác của tôi thì có thể làm gì thì được nhé!-Minh phẫn nộ nói rồi anh thay đổi giọng nói của mình-Ơ,anh bị làm sao thế em có làm gì đâu?-Ngọc bĩu môi một cái rồi cãi lạị-Cô tưởng là 2 triệu của cô có thể hơn được 10 triệu của tôi à?-Minh lấy dẫn chứng-Ơ....ơ-cô ta không nói được lời gì.CHÁT....CHÁT......Hai cái tát hần 5 ngón tay của Minh.Đó là tại vì thời gian vừa qua anh đã rất ức chế khi thấy nó bị mất trí nhớ bơ anh suốt thời gian vừa qua.-Tôi và cô từ bây giờ kể cả anh em bình thường thôi cũng không phải nữa?-Nói rồi anh đi về nhà---------------Ở nhà Minh...Từ lúc nó sảy ra chuyện đến giờ Minh chả còn vui vẻ như trước.Dù cho nó bị mất trí nhớ nhưng nó vẫn đi học bình thường học vẫn như trước nhưng mà nó trở lên khác xưa hơn vì bây giờ tính cách nó trở lên bướng bỉnh tinh nghịch hơn trước.-Minh cái đứa lần trước cô nhờ cháu hỏi thăm hộ cô cháu đã hỏi chưa?-Tiếng của cô Trịnh hỏi-Dạ...."......."-Minh kể lại toàn bộ sự việc cho cô Trịnh nghe.Nghe xong cô Trịnh mừng rỡ nhưng có phần không chắc chắn-Cô biết một cách để biết xem nó có phải là người cô muốn tìm hay không?-Cô Trịnh tỏ vẻ suy tư lắm rồi quyết định ra một kế hoạch.Mình cùng cô Trịnh đến bệnh viện để sét nghiệm máu.Lúc này thì nó đang ngủ trong phòng lên cũng dễ làm hơnViệc xét nghiệm máu phải kéo dài đến ba ngày nữa mới xong lên ba ngày nữa mới đến lấy được.Có Trình và Mình cũng ra về để Mình còn đi học---------------Ở trường......-Vy à, em có thể đừng làm tổn thương anh như thế được không?-Minh buồn bã nói với một cặp mắt vô vọng.Nó nhìn Minh một cái rồi bĩu môi-Anh nói thế là thế nào?-nó hỏi một cách trong trẻo trẻ con như một con người khác vậyNói xong nó bỏ đi quay ra chỗ đám con trai khác điều này lại càng làm Minh đau đớn hơn nhưng anh không biết một sự thật...............Trong suy nghĩ của Minh thì nó đã thay đổi.Thay đổi một cách đột ngột.Tại sao lại đày đọa anh như vậy?Cứ như vậy cả buổi học hôm nay Minh không nói chuyện với nó một lời nào cả(Su-Ha:chậc nhưng các bạn cứ chờ xem ha)---------------Sáng hôm sau.....Trong bệnh viện.........-Sao cái Vy đúng là co.....con c*...của cô?-Cô Trịnh ngạc nhiên vui sướng-Thật ạ nhưng mà bây giờ Vy đã thay đổi rồi không còn giống lúc trước nữa đâu ạ tính cách của nó khác hẳn lúc trước cô ạ.-Minh buồn rầu nói trong nửa buồn nửa vui-Chuyện này thì không cần nói cho ai biết đã để từ từ rồi nói sau cũng được việc của cháu với nó cô sẽ sắp sếp lại sau bây giờ cháu chỉ cần chăm sóc nó thật tốt là được rồi?-Cô Trịnh bàn bạc với vẻ mặt suy tư-Dạ vâng cháu cũng nghĩ thế? -Minh trả lời thản nhiên như đang vui trở lạiHai cô cháu đi về hôm nay cũng là ngày nghỉ lên chắc nó và Thư ở nhà bán chè nhưng tại sao có mỗi Thư được nó tỏ vẻ thân mật hơn khó hiểu.Minh quay xe đi vè quán chè của hai đứa để cô Trịnh đi tạm xe taxi về.Đến nơi đã thấy nó vui vẻ nói chuyện với mọi người khác một cách vui vẻ điều này lại càng làm Minh nghi ngờ hơn trong đầu Minh luôn có một câu hỏi tại sao anh là người quan trọng nhất mà nó lại không ấn tượng nhiều đến vậy.Đỗ xe lại xuống chay đến chỗ nó và Thư-Vy à,em khỏi rồi à?Em có nhận ra anh là ai không?-Minh níu tay nó hỏi như đang cầu xin-Sao anh cứ bám theo tôi như vậy nhề.-Nó cong môi lên nói-Thôi.Thư nói vậy càng làm Minh nghi ngờ hơn với trí thông minh của mình chắc anh sẽ nhận ra điều đó đã lộ bí mật là gì các bạn hãy đọc phần sau nha
su-ha:nối tiếp
Tại nhà của Ngọc.....
-Tôi đã cảnh cáo cô rồi sao cô không thay đổi tôi không chịu được cô nữa đâu,cô đừng tưởng là bố cô là đối tác của tôi thì có thể làm gì thì được nhé!-Minh phẫn nộ nói rồi anh thay đổi giọng nói của mình
-Ơ,anh bị làm sao thế em có làm gì đâu?-Ngọc bĩu môi một cái rồi cãi lạị
-Cô tưởng là 2 triệu của cô có thể hơn được 10 triệu của tôi à?-Minh lấy dẫn chứng
-Ơ....ơ-cô ta không nói được lời gì.
CHÁT....CHÁT......
Hai cái tát hần 5 ngón tay của Minh.Đó là tại vì thời gian vừa qua anh đã rất ức chế khi thấy nó bị mất trí nhớ bơ anh suốt thời gian vừa qua.
-Tôi và cô từ bây giờ kể cả anh em bình thường thôi cũng không phải nữa?-Nói rồi anh đi về nhà
---------------
Ở nhà Minh...
Từ lúc nó sảy ra chuyện đến giờ Minh chả còn vui vẻ như trước.Dù cho nó bị mất trí nhớ nhưng nó vẫn đi học bình thường học vẫn như trước nhưng mà nó trở lên khác xưa hơn vì bây giờ tính cách nó trở lên bướng bỉnh tinh nghịch hơn trước.
-Minh cái đứa lần trước cô nhờ cháu hỏi thăm hộ cô cháu đã hỏi chưa?-Tiếng của cô Trịnh hỏi
-Dạ...."......."-Minh kể lại toàn bộ sự việc cho cô Trịnh nghe.
Nghe xong cô Trịnh mừng rỡ nhưng có phần không chắc chắn
-Cô biết một cách để biết xem nó có phải là người cô muốn tìm hay không?-Cô Trịnh tỏ vẻ suy tư lắm rồi quyết định ra một kế hoạch.
Mình cùng cô Trịnh đến bệnh viện để sét nghiệm máu.Lúc này thì nó đang ngủ trong phòng lên cũng dễ làm hơn
Việc xét nghiệm máu phải kéo dài đến ba ngày nữa mới xong lên ba ngày nữa mới đến lấy được.Có Trình và Mình cũng ra về để Mình còn đi học
---------------
Ở trường......
-Vy à, em có thể đừng làm tổn thương anh như thế được không?-Minh buồn bã nói với một cặp mắt vô vọng.
Nó nhìn Minh một cái rồi bĩu môi
-Anh nói thế là thế nào?-nó hỏi một cách trong trẻo trẻ con như một con người khác vậy
Nói xong nó bỏ đi quay ra chỗ đám con trai khác điều này lại càng làm Minh đau đớn hơn nhưng anh không biết một sự thật...............
Trong suy nghĩ của Minh thì nó đã thay đổi.Thay đổi một cách đột ngột.Tại sao lại đày đọa anh như vậy?
Cứ như vậy cả buổi học hôm nay Minh không nói chuyện với nó một lời nào cả(Su-Ha:chậc nhưng các bạn cứ chờ xem ha)
---------------
Sáng hôm sau.....
Trong bệnh viện.........
-Sao cái Vy đúng là co.....con c*...của cô?-Cô Trịnh ngạc nhiên vui sướng
-Thật ạ nhưng mà bây giờ Vy đã thay đổi rồi không còn giống lúc trước nữa đâu ạ tính cách của nó khác hẳn lúc trước cô ạ.-Minh buồn rầu nói trong nửa buồn nửa vui
-Chuyện này thì không cần nói cho ai biết đã để từ từ rồi nói sau cũng được việc của cháu với nó cô sẽ sắp sếp lại sau bây giờ cháu chỉ cần chăm sóc nó thật tốt là được rồi?-Cô Trịnh bàn bạc với vẻ mặt suy tư
-Dạ vâng cháu cũng nghĩ thế? -Minh trả lời thản nhiên như đang vui trở lại
Hai cô cháu đi về hôm nay cũng là ngày nghỉ lên chắc nó và Thư ở nhà bán chè nhưng tại sao có mỗi Thư được nó tỏ vẻ thân mật hơn khó hiểu.Minh quay xe đi vè quán chè của hai đứa để cô Trịnh đi tạm xe taxi về.Đến nơi đã thấy nó vui vẻ nói chuyện với mọi người khác một cách vui vẻ điều này lại càng làm Minh nghi ngờ hơn trong đầu Minh luôn có một câu hỏi tại sao anh là người quan trọng nhất mà nó lại không ấn tượng nhiều đến vậy.Đỗ xe lại xuống chay đến chỗ nó và Thư
-Vy à,em khỏi rồi à?Em có nhận ra anh là ai không?-Minh níu tay nó hỏi như đang cầu xin
-Sao anh cứ bám theo tôi như vậy nhề.-Nó cong môi lên nói
-Thôi.Thư nói vậy càng làm Minh nghi ngờ hơn với trí thông minh của mình chắc anh sẽ nhận ra điều đó đã lộ bí mật là gì các bạn hãy đọc phần sau nha
Nghĩ Lại Đi! Tôi Không Xứng Với AnhTác giả: Nguyễn Su-HaHaizzzzz hôm nay là một ngày đẹp trời nhg tai một ngõ hẻm chả có chuyện j xảy ra là đẹp cả. Tại một căn nhà nát có một cô bé vẫn dag lm việc quần quật. Chính là nó Đặng Tiểu Vy. -Này mày lm nhanh lên đánh sạch đôi giầy đó cho tao con lề mề. Một người phụ nữ quát nó. Đó chính là mẹ nuôi của nó Trần Thanh Hoa. - Dạ... Mẹ chờ con một chút. Nó sơj hãi ns. Chuẩn bị đồ đạc để đi chơi bài xog ra đến gần cửa bà ta liền dúi đầu nó xg vs vẻ mặt cau có rồi đi. Sắp đến ngày nó phải đi học rồi mà mối lo ngại của nó bây h là lấy đâu ra tiền để đi học. Tiền của gđ bây h đã cạn kiệt chả biết tính thế nào. ___________xxx___________ 12h trưa.... Bây h là lúc ba mẹ nuôi nó đi lm về. Ko khí lúc nay rất căng thẳng hai người đều gặp đen đủi. Mẹ nuôi nó thì đánh bài thua phải cắm cả ruộng nhà ko còn một xu đem về. Ba nuôi nó thì ko được nhận lương vì lm hỏng công trình phụ. Hai người chuốc lên nó bằng những đòn roi đau thấm thía đến tận xương tuỷ. -Cho mày chết con đen đủi toàn đem đến vận xui cho gđ tao.… su-ha:nối tiếpTại nhà của Ngọc.....-Tôi đã cảnh cáo cô rồi sao cô không thay đổi tôi không chịu được cô nữa đâu,cô đừng tưởng là bố cô là đối tác của tôi thì có thể làm gì thì được nhé!-Minh phẫn nộ nói rồi anh thay đổi giọng nói của mình-Ơ,anh bị làm sao thế em có làm gì đâu?-Ngọc bĩu môi một cái rồi cãi lạị-Cô tưởng là 2 triệu của cô có thể hơn được 10 triệu của tôi à?-Minh lấy dẫn chứng-Ơ....ơ-cô ta không nói được lời gì.CHÁT....CHÁT......Hai cái tát hần 5 ngón tay của Minh.Đó là tại vì thời gian vừa qua anh đã rất ức chế khi thấy nó bị mất trí nhớ bơ anh suốt thời gian vừa qua.-Tôi và cô từ bây giờ kể cả anh em bình thường thôi cũng không phải nữa?-Nói rồi anh đi về nhà---------------Ở nhà Minh...Từ lúc nó sảy ra chuyện đến giờ Minh chả còn vui vẻ như trước.Dù cho nó bị mất trí nhớ nhưng nó vẫn đi học bình thường học vẫn như trước nhưng mà nó trở lên khác xưa hơn vì bây giờ tính cách nó trở lên bướng bỉnh tinh nghịch hơn trước.-Minh cái đứa lần trước cô nhờ cháu hỏi thăm hộ cô cháu đã hỏi chưa?-Tiếng của cô Trịnh hỏi-Dạ...."......."-Minh kể lại toàn bộ sự việc cho cô Trịnh nghe.Nghe xong cô Trịnh mừng rỡ nhưng có phần không chắc chắn-Cô biết một cách để biết xem nó có phải là người cô muốn tìm hay không?-Cô Trịnh tỏ vẻ suy tư lắm rồi quyết định ra một kế hoạch.Mình cùng cô Trịnh đến bệnh viện để sét nghiệm máu.Lúc này thì nó đang ngủ trong phòng lên cũng dễ làm hơnViệc xét nghiệm máu phải kéo dài đến ba ngày nữa mới xong lên ba ngày nữa mới đến lấy được.Có Trình và Mình cũng ra về để Mình còn đi học---------------Ở trường......-Vy à, em có thể đừng làm tổn thương anh như thế được không?-Minh buồn bã nói với một cặp mắt vô vọng.Nó nhìn Minh một cái rồi bĩu môi-Anh nói thế là thế nào?-nó hỏi một cách trong trẻo trẻ con như một con người khác vậyNói xong nó bỏ đi quay ra chỗ đám con trai khác điều này lại càng làm Minh đau đớn hơn nhưng anh không biết một sự thật...............Trong suy nghĩ của Minh thì nó đã thay đổi.Thay đổi một cách đột ngột.Tại sao lại đày đọa anh như vậy?Cứ như vậy cả buổi học hôm nay Minh không nói chuyện với nó một lời nào cả(Su-Ha:chậc nhưng các bạn cứ chờ xem ha)---------------Sáng hôm sau.....Trong bệnh viện.........-Sao cái Vy đúng là co.....con c*...của cô?-Cô Trịnh ngạc nhiên vui sướng-Thật ạ nhưng mà bây giờ Vy đã thay đổi rồi không còn giống lúc trước nữa đâu ạ tính cách của nó khác hẳn lúc trước cô ạ.-Minh buồn rầu nói trong nửa buồn nửa vui-Chuyện này thì không cần nói cho ai biết đã để từ từ rồi nói sau cũng được việc của cháu với nó cô sẽ sắp sếp lại sau bây giờ cháu chỉ cần chăm sóc nó thật tốt là được rồi?-Cô Trịnh bàn bạc với vẻ mặt suy tư-Dạ vâng cháu cũng nghĩ thế? -Minh trả lời thản nhiên như đang vui trở lạiHai cô cháu đi về hôm nay cũng là ngày nghỉ lên chắc nó và Thư ở nhà bán chè nhưng tại sao có mỗi Thư được nó tỏ vẻ thân mật hơn khó hiểu.Minh quay xe đi vè quán chè của hai đứa để cô Trịnh đi tạm xe taxi về.Đến nơi đã thấy nó vui vẻ nói chuyện với mọi người khác một cách vui vẻ điều này lại càng làm Minh nghi ngờ hơn trong đầu Minh luôn có một câu hỏi tại sao anh là người quan trọng nhất mà nó lại không ấn tượng nhiều đến vậy.Đỗ xe lại xuống chay đến chỗ nó và Thư-Vy à,em khỏi rồi à?Em có nhận ra anh là ai không?-Minh níu tay nó hỏi như đang cầu xin-Sao anh cứ bám theo tôi như vậy nhề.-Nó cong môi lên nói-Thôi.Thư nói vậy càng làm Minh nghi ngờ hơn với trí thông minh của mình chắc anh sẽ nhận ra điều đó đã lộ bí mật là gì các bạn hãy đọc phần sau nha