Tác giả:

Haizzzzz hôm nay là một ngày đẹp trời nhg tai một ngõ hẻm chả có chuyện j xảy ra là đẹp cả. Tại một căn nhà nát có một cô bé vẫn dag lm việc quần quật. Chính là nó Đặng Tiểu Vy. -Này mày lm nhanh lên đánh sạch đôi giầy đó cho tao con lề mề. Một người phụ nữ quát nó. Đó chính là mẹ nuôi của nó Trần Thanh Hoa. - Dạ... Mẹ chờ con một chút. Nó sơj hãi ns. Chuẩn bị đồ đạc để đi chơi bài xog ra đến gần cửa bà ta liền dúi đầu nó xg vs vẻ mặt cau có rồi đi. Sắp đến ngày nó phải đi học rồi mà mối lo ngại của nó bây h là lấy đâu ra tiền để đi học. Tiền của gđ bây h đã cạn kiệt chả biết tính thế nào. ___________xxx___________ 12h trưa.... Bây h là lúc ba mẹ nuôi nó đi lm về. Ko khí lúc nay rất căng thẳng hai người đều gặp đen đủi. Mẹ nuôi nó thì đánh bài thua phải cắm cả ruộng nhà ko còn một xu đem về. Ba nuôi nó thì ko được nhận lương vì lm hỏng công trình phụ. Hai người chuốc lên nó bằng những đòn roi đau thấm thía đến tận xương tuỷ. -Cho mày chết con đen đủi toàn đem đến vận xui cho gđ tao.…

Chương 11: Sự thật (1)

Nghĩ Lại Đi! Tôi Không Xứng Với AnhTác giả: Nguyễn Su-HaHaizzzzz hôm nay là một ngày đẹp trời nhg tai một ngõ hẻm chả có chuyện j xảy ra là đẹp cả. Tại một căn nhà nát có một cô bé vẫn dag lm việc quần quật. Chính là nó Đặng Tiểu Vy. -Này mày lm nhanh lên đánh sạch đôi giầy đó cho tao con lề mề. Một người phụ nữ quát nó. Đó chính là mẹ nuôi của nó Trần Thanh Hoa. - Dạ... Mẹ chờ con một chút. Nó sơj hãi ns. Chuẩn bị đồ đạc để đi chơi bài xog ra đến gần cửa bà ta liền dúi đầu nó xg vs vẻ mặt cau có rồi đi. Sắp đến ngày nó phải đi học rồi mà mối lo ngại của nó bây h là lấy đâu ra tiền để đi học. Tiền của gđ bây h đã cạn kiệt chả biết tính thế nào. ___________xxx___________ 12h trưa.... Bây h là lúc ba mẹ nuôi nó đi lm về. Ko khí lúc nay rất căng thẳng hai người đều gặp đen đủi. Mẹ nuôi nó thì đánh bài thua phải cắm cả ruộng nhà ko còn một xu đem về. Ba nuôi nó thì ko được nhận lương vì lm hỏng công trình phụ. Hai người chuốc lên nó bằng những đòn roi đau thấm thía đến tận xương tuỷ. -Cho mày chết con đen đủi toàn đem đến vận xui cho gđ tao.… Nó càng ngày trở lên tẻ nhạt với Mình hơn.Nó dường như không quan tâm đến mọi thứ ở Minh ngày trước nó quan tâm đến Minh thế nào thì bây giờ nó bỏ mặc Minh như thế.Cạch.......cạchTưởng ai hoá ra là Thư.-Này chả lẽ bà lại đi đối xử với Minh như thế à?Thư nói-Chuyện nó là thế cứ để cho nó trôi qua đi đừng lo nghĩ gì nữa tôi mệt lắm rồi.Nó nói bằng cái giọng bất cần đời nghe chả lọt tai gì cả.-Sao bà lại có thể đối xử với anh ý như vậy dù thế nào thì bà cũng phải nói cho anh ý một tiếng chứ sao lại để cho người ta phải lo lắng chứ,tôi khuyên bà một câu nhé:yêu một người mà có cái lý do gì ngừng yêu nữa tốt nhất là ngừng yêu đi chứ yêu cái kiểu này thì sớm già.Thư nói làm tỏ ra lời nói của mình sau câu nói này giống i như người lớn đang khuyên con của mình vậy ra dáng phết đấy chứ chẳng chơi đâuNó im lặng một lúc,rồi chần chừ suy nghĩ một lúc rồi quay đi làm như chưa sảy ra chuyện gì vậy.Cái thái độ đó càng làm cho người khác bực mình thêm không hiểu sao nó lại ương bướng hơn lúc trước quá nhiều thời xưa nó đâu có thế thay đổi một cách xuống dốc không phanhHai đứa nó hôm nay được nghỉ lên hai đứa nó bán chè để có tiền mua quần áo và giày dép.Công nhận là lâu không bán nên mấy hôm nay đông khách đến nỗi chật kín cả quán và cũng là chủ nhật lên nhiều người đến ăn nữa-Cho chị 3 cốc-Cho em 5 cốc....Hai nay hai đứa tha hồ mà làm mọi ngày thì chỉ có học là học thôi cuối cùng cũng có một ngày làm việc khá mệt và có thời gian giải lao đầu óc-Ê,tôi chờ mãi hôm nay mới thấy bà bán chè hai đứa này cứ như là cho thuốc mê vào chè í vừa ăn xong đã cảm thấy thèm và muốn ăn nữa rồi.Tiếng của Tuyết Chinh vang lên ở cái góc đối diện với quán của nó với Thư-À hôm nay đẹp trời nên bán với cả lâu không bán lại thấy h*m m**n hì hì.Nó cười hở lộ hai hàm răng trắng tinh với cả một cái răng khểnh à nhầm răng duyên-Bán cho tôi 10 cốc.Tuyết Chinh nói-Bà chờ tôi một lát.Nó và Thư đồng thanh nóiHai đứa vào làm xong cho Tuyết Chinh là đến cái giờ cao điểm mà nhiều người tới mua nhất vì giờ trưa ai đi làm về cũng mệt nên mua về giải khát hoặc là có việc gì gì đó.Mà có mỗi hai đứa thoi thì cũng vất.Ấy vừa nói cần người lập tức một chiếc xe oto xịn đỗ lại chính là Minh-Anh đến đây làm gì.Vừa nhìn thấy Minh nó đã cảm thấy khó chịu làm sao lên nó nổi cáu sắc mặt bắt đầu thay đổi-Anh đến phụ em.Minh thản nhiên trả lời-Ai cần anh giúp anh đi đi.Nó xua tay rồi đẩy Minh ra-Ơ sao lại đuổi khách hàng thế em chưa nghe câu khách hàng là thượng đế bao giờ à?Minh hỏi nó bằng cái ánh mắt thản nhiênNó không nói được lời gì nữa lên cứ im lặng khi thấy Minh ngồi ở đóCuối cùng mãi sau Minh mới về thế là nó được giải thoát nhưng một lúc sau nó bỗng dưng cảm thấy mệt lên vào nghỉ ai dè ngủ luôn nhưng trong lúc ngủ lại có cả Thư ở đấy và Thư nghe được tất cả tâm sự của nó trong lúc nó mê ngủ...................^^^^^^^^^^^^^^^^^.....................-Minh à tại hoàn cảnh của em không phù hợp với anh cho nên em xin anh đừng quan tâm em và cũng đừng yêu em nữa hãy quên em đi xin anh đấy,hoàn cảnh của chúng ta lại trái ngược nhau em luôn muốn làm anh đau lòng là để anh quên em đi đừng làm khổ bản thân nữa em.... xin anh...đấy

Nó càng ngày trở lên tẻ nhạt với Mình hơn.Nó dường như không quan tâm đến mọi thứ ở Minh ngày trước nó quan tâm đến Minh thế nào thì bây giờ nó bỏ mặc Minh như thế.Cạch.......cạch

Tưởng ai hoá ra là Thư.

-Này chả lẽ bà lại đi đối xử với Minh như thế à?Thư nói

-Chuyện nó là thế cứ để cho nó trôi qua đi đừng lo nghĩ gì nữa tôi mệt lắm rồi.Nó nói bằng cái giọng bất cần đời nghe chả lọt tai gì cả.

-Sao bà lại có thể đối xử với anh ý như vậy dù thế nào thì bà cũng phải nói cho anh ý một tiếng chứ sao lại để cho người ta phải lo lắng chứ,tôi khuyên bà một câu nhé:yêu một người mà có cái lý do gì ngừng yêu nữa tốt nhất là ngừng yêu đi chứ yêu cái kiểu này thì sớm già.Thư nói làm tỏ ra lời nói của mình sau câu nói này giống i như người lớn đang khuyên con của mình vậy ra dáng phết đấy chứ chẳng chơi đâu

Nó im lặng một lúc,rồi chần chừ suy nghĩ một lúc rồi quay đi làm như chưa sảy ra chuyện gì vậy.Cái thái độ đó càng làm cho người khác bực mình thêm không hiểu sao nó lại ương bướng hơn lúc trước quá nhiều thời xưa nó đâu có thế thay đổi một cách xuống dốc không phanh

Hai đứa nó hôm nay được nghỉ lên hai đứa nó bán chè để có tiền mua quần áo và giày dép.Công nhận là lâu không bán nên mấy hôm nay đông khách đến nỗi chật kín cả quán và cũng là chủ nhật lên nhiều người đến ăn nữa

-Cho chị 3 cốc

-Cho em 5 cốc.

.

.

.

Hai nay hai đứa tha hồ mà làm mọi ngày thì chỉ có học là học thôi cuối cùng cũng có một ngày làm việc khá mệt và có thời gian giải lao đầu óc

-Ê,tôi chờ mãi hôm nay mới thấy bà bán chè hai đứa này cứ như là cho thuốc mê vào chè í vừa ăn xong đã cảm thấy thèm và muốn ăn nữa rồi.Tiếng của Tuyết Chinh vang lên ở cái góc đối diện với quán của nó với Thư

-À hôm nay đẹp trời nên bán với cả lâu không bán lại thấy h*m m**n hì hì.Nó cười hở lộ hai hàm răng trắng tinh với cả một cái răng khểnh à nhầm răng duyên

-Bán cho tôi 10 cốc.Tuyết Chinh nói

-Bà chờ tôi một lát.Nó và Thư đồng thanh nói

Hai đứa vào làm xong cho Tuyết Chinh là đến cái giờ cao điểm mà nhiều người tới mua nhất vì giờ trưa ai đi làm về cũng mệt nên mua về giải khát hoặc là có việc gì gì đó.Mà có mỗi hai đứa thoi thì cũng vất.Ấy vừa nói cần người lập tức một chiếc xe oto xịn đỗ lại chính là Minh

-Anh đến đây làm gì.Vừa nhìn thấy Minh nó đã cảm thấy khó chịu làm sao lên nó nổi cáu sắc mặt bắt đầu thay đổi

-Anh đến phụ em.Minh thản nhiên trả lời

-Ai cần anh giúp anh đi đi.Nó xua tay rồi đẩy Minh ra

-Ơ sao lại đuổi khách hàng thế em chưa nghe câu khách hàng là thượng đế bao giờ à?Minh hỏi nó bằng cái ánh mắt thản nhiên

Nó không nói được lời gì nữa lên cứ im lặng khi thấy Minh ngồi ở đó

Cuối cùng mãi sau Minh mới về thế là nó được giải thoát nhưng một lúc sau nó bỗng dưng cảm thấy mệt lên vào nghỉ ai dè ngủ luôn nhưng trong lúc ngủ lại có cả Thư ở đấy và Thư nghe được tất cả tâm sự của nó trong lúc nó mê ngủ

...................^^^^^^^^^^^^^^^^^.....................

-Minh à tại hoàn cảnh của em không phù hợp với anh cho nên em xin anh đừng quan tâm em và cũng đừng yêu em nữa hãy quên em đi xin anh đấy,hoàn cảnh của chúng ta lại trái ngược nhau em luôn muốn làm anh đau lòng là để anh quên em đi đừng làm khổ bản thân nữa em.... xin anh...đấy

Nghĩ Lại Đi! Tôi Không Xứng Với AnhTác giả: Nguyễn Su-HaHaizzzzz hôm nay là một ngày đẹp trời nhg tai một ngõ hẻm chả có chuyện j xảy ra là đẹp cả. Tại một căn nhà nát có một cô bé vẫn dag lm việc quần quật. Chính là nó Đặng Tiểu Vy. -Này mày lm nhanh lên đánh sạch đôi giầy đó cho tao con lề mề. Một người phụ nữ quát nó. Đó chính là mẹ nuôi của nó Trần Thanh Hoa. - Dạ... Mẹ chờ con một chút. Nó sơj hãi ns. Chuẩn bị đồ đạc để đi chơi bài xog ra đến gần cửa bà ta liền dúi đầu nó xg vs vẻ mặt cau có rồi đi. Sắp đến ngày nó phải đi học rồi mà mối lo ngại của nó bây h là lấy đâu ra tiền để đi học. Tiền của gđ bây h đã cạn kiệt chả biết tính thế nào. ___________xxx___________ 12h trưa.... Bây h là lúc ba mẹ nuôi nó đi lm về. Ko khí lúc nay rất căng thẳng hai người đều gặp đen đủi. Mẹ nuôi nó thì đánh bài thua phải cắm cả ruộng nhà ko còn một xu đem về. Ba nuôi nó thì ko được nhận lương vì lm hỏng công trình phụ. Hai người chuốc lên nó bằng những đòn roi đau thấm thía đến tận xương tuỷ. -Cho mày chết con đen đủi toàn đem đến vận xui cho gđ tao.… Nó càng ngày trở lên tẻ nhạt với Mình hơn.Nó dường như không quan tâm đến mọi thứ ở Minh ngày trước nó quan tâm đến Minh thế nào thì bây giờ nó bỏ mặc Minh như thế.Cạch.......cạchTưởng ai hoá ra là Thư.-Này chả lẽ bà lại đi đối xử với Minh như thế à?Thư nói-Chuyện nó là thế cứ để cho nó trôi qua đi đừng lo nghĩ gì nữa tôi mệt lắm rồi.Nó nói bằng cái giọng bất cần đời nghe chả lọt tai gì cả.-Sao bà lại có thể đối xử với anh ý như vậy dù thế nào thì bà cũng phải nói cho anh ý một tiếng chứ sao lại để cho người ta phải lo lắng chứ,tôi khuyên bà một câu nhé:yêu một người mà có cái lý do gì ngừng yêu nữa tốt nhất là ngừng yêu đi chứ yêu cái kiểu này thì sớm già.Thư nói làm tỏ ra lời nói của mình sau câu nói này giống i như người lớn đang khuyên con của mình vậy ra dáng phết đấy chứ chẳng chơi đâuNó im lặng một lúc,rồi chần chừ suy nghĩ một lúc rồi quay đi làm như chưa sảy ra chuyện gì vậy.Cái thái độ đó càng làm cho người khác bực mình thêm không hiểu sao nó lại ương bướng hơn lúc trước quá nhiều thời xưa nó đâu có thế thay đổi một cách xuống dốc không phanhHai đứa nó hôm nay được nghỉ lên hai đứa nó bán chè để có tiền mua quần áo và giày dép.Công nhận là lâu không bán nên mấy hôm nay đông khách đến nỗi chật kín cả quán và cũng là chủ nhật lên nhiều người đến ăn nữa-Cho chị 3 cốc-Cho em 5 cốc....Hai nay hai đứa tha hồ mà làm mọi ngày thì chỉ có học là học thôi cuối cùng cũng có một ngày làm việc khá mệt và có thời gian giải lao đầu óc-Ê,tôi chờ mãi hôm nay mới thấy bà bán chè hai đứa này cứ như là cho thuốc mê vào chè í vừa ăn xong đã cảm thấy thèm và muốn ăn nữa rồi.Tiếng của Tuyết Chinh vang lên ở cái góc đối diện với quán của nó với Thư-À hôm nay đẹp trời nên bán với cả lâu không bán lại thấy h*m m**n hì hì.Nó cười hở lộ hai hàm răng trắng tinh với cả một cái răng khểnh à nhầm răng duyên-Bán cho tôi 10 cốc.Tuyết Chinh nói-Bà chờ tôi một lát.Nó và Thư đồng thanh nóiHai đứa vào làm xong cho Tuyết Chinh là đến cái giờ cao điểm mà nhiều người tới mua nhất vì giờ trưa ai đi làm về cũng mệt nên mua về giải khát hoặc là có việc gì gì đó.Mà có mỗi hai đứa thoi thì cũng vất.Ấy vừa nói cần người lập tức một chiếc xe oto xịn đỗ lại chính là Minh-Anh đến đây làm gì.Vừa nhìn thấy Minh nó đã cảm thấy khó chịu làm sao lên nó nổi cáu sắc mặt bắt đầu thay đổi-Anh đến phụ em.Minh thản nhiên trả lời-Ai cần anh giúp anh đi đi.Nó xua tay rồi đẩy Minh ra-Ơ sao lại đuổi khách hàng thế em chưa nghe câu khách hàng là thượng đế bao giờ à?Minh hỏi nó bằng cái ánh mắt thản nhiênNó không nói được lời gì nữa lên cứ im lặng khi thấy Minh ngồi ở đóCuối cùng mãi sau Minh mới về thế là nó được giải thoát nhưng một lúc sau nó bỗng dưng cảm thấy mệt lên vào nghỉ ai dè ngủ luôn nhưng trong lúc ngủ lại có cả Thư ở đấy và Thư nghe được tất cả tâm sự của nó trong lúc nó mê ngủ...................^^^^^^^^^^^^^^^^^.....................-Minh à tại hoàn cảnh của em không phù hợp với anh cho nên em xin anh đừng quan tâm em và cũng đừng yêu em nữa hãy quên em đi xin anh đấy,hoàn cảnh của chúng ta lại trái ngược nhau em luôn muốn làm anh đau lòng là để anh quên em đi đừng làm khổ bản thân nữa em.... xin anh...đấy

Chương 11: Sự thật (1)