Dưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động…
Chương 7
Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Tuấn Khang vừa bước vào, nụ cười thoãi mái ban nãy, chẳng mấy chốc từ khi thấy cô lại đột ngột tan biến. Nơi đây, thuận mắt lại thấy cô đầu tiên, nhưng, cô lại còn thân mật với một người con trai xa lạQuả thật, từ lúc cô trùng sinh đến giờ, Tuấn Khang và Hàn Vũ cũng chưa từng đối mặt nhau, dù chỉ là một lầnCô ôm anh thân mật, cả hai chụp hình trông thật hạnh phúcTuấn Khang không còn đứng nơi cửa nữa, mà lại dời vào trong một góc khuất. Nơi này, thấy cô thì dễ, nhưng để cô quan sát được Tuấn Khang lại có chút khó khănLúc này, cô tươi cười cầm lấy tấm hình mờ mờ ảo ảo, cũng phải mất một lúc ảnh mới có thể hiện ra rõ nét cô và anh. Mà anh khi ngắm nghía, đột nhiên lại cúi mặt gần sát tai cô. Nhưng nhìn từ xa, nhất là vị trí của Tuấn Khang lại rất dễ hiểu lầm là anh hôn vào má côThực chất, anh chỉ là muốn thì thầm hỏi cô_Trong kế hoạch của em, tiếp theo là như thế nàoCô trầm ngâm vài giây. Kế hoạch ban đầu, bởi vì là anh chứ không phải Lâm Phong nên mới chẳng còn giống nhau, chẳng còn nằm trong sự tính toán của cô nữaNhẹ nhàng cầm ly yaourt lên, cô cầm đầu ống hút, rồi khéo léo dùng ngón trỏ che một nửa miệng của mình_Uống một chút. Rồi sao đó cùng nhau tản bộ, mua sắm gì đấy, rồi về thôiThật mà nói, đóng kịch cái gì chứ, rõ ràng là cô thấy anh chẳng yên phận một chút nào cả. Trong suốt cả quá trình, anh đối xử với cô cứ như là người yêu thực thụ vậy. Làm cô đây cũng có chút lo lắng đối với "kế hoạch ban đầu" của mình. Cô không đủ khả năng để xoay sở cả hai cùng lúc, thôi thì đành tạm gác lại anh, để cô toàn tâm toàn ý cắt đứt với Tuấn Khang trước đãMà Tuấn Khang nãy giờ vẫn cứ chần chừ, dường như muốn tiến tới đối mặt với cô để hỏi cho ra lẽ. Thế nhưng lại không đủ can đảm để bước tới. Tuy trong lòng len lói chút hy vọng rằng đó là anh họ, anh bà con gì đó của cô. Nhưng những hành động thân mật đó đã vượt ra ranh giới bình thường rồiHọ cùng nhau rời khỏi quán coffeeTừng ngón tay bé nhỏ của cô đan vào từng ngón tay anh, rồi cùng nhau nắm thật chặtĐường phố bây giờ rất khác xưa, hai bên cây cảnh đều được trang trí rất xinh đẹp. Mà mỗi khi có một cơn gió khẽ bay tới, từng chiếc lá nhảy múa giữa không trung thật xinh đẹp vô cùngHọ đã cùng nhau đi hết hai con đường rất dài, mà chân cô lại mang giày, dù chỉ là giày cao 3 cm. Nhưng đó đã đủ là gót chân cô sưng phồng hết cả lênAnh tinh tế nhìn thấy tốc độ bước đi của cô càng lúc càng chậm hơn, cũng có thể suy đoán chân cô đã bị thương rồiĐi một lúc, anh ghé ngang một hiệu thuốc, một mình đi vào mua mà để cô đứng ngoài chờ. Chưa đầy 5' sau đã đi ra_Anh có bệnh gì saoCô nheo mắt nhìn anh, thoạt nhìn cũng trông như quan tâm nhau lắmAnh nở một nụ cười nhẹ, xòe lòng bàn tay chứa hai miếng băng cá nhân ra cho cô_Không có. Thứ này mua là để dành cho em đấyCạnh đó có một công viên nhỏAnh cùng cô đi tới đó, rồi nhẹ nhàng đỡ cô lên ghế ngồiAnh động của anh vừa nhanh nhẹn, lại dịu dàng, ôn nhu làm cô lay động. Anh cởi đôi giày cô ra, dùng băng cá nhân dán vào gót chân cô, đúng ngay chỗ bị sưng phồng. Vả lại, còn xoa bóp cổ chân côAnh vừa làm, lại vừa mắng yêu cô_Cô gái ngốc này, ngay cả bản thân cũng không biết trân trọng như vậy, hay là muốn tìm một người đểtrân trọng em đâyLời nói của anh làm mắt cô ngấn đầy nước, nước mắt dường như muốn chảy lại phải nuốt ngược vào"Nhóc con ngốc nghếch này, ngay cả bản thân cũng không biết trân trọng như vậy, hay là muốn tìm một người để trân trọng em đây"Đây chính là lời mà anh nói trước khi cô trùng sinhQuả thật, dù không gian, thời gian có thay đổi thế nào, chỉ có con người anh là mãi không hề thay đổi_Anh...Anh ngước mặt lên nhìn cô, đưa ra đôi mắt đầy nghi hoặcCô nhẹ nở nụ cười, cuối mặt xuống càng lúc càng gần anh hơn. Và rồi, cánh môi cô nhẹ nhàng đặt lên má của anh_Cảm ơn anhTrong lòng anh có chút ngạc nhiên, nhưng lại không tiện thể hiện ra_Đường về nhà vẫn còn một đoạn xa lắm, hay là để anh cõng em vềCô chớp chớp mắt hết hai ba cái, liền thấy anh xoay lưng lại với mình_Em nặng lắm đó_Không sao, leo lên lưng anh mauRồi cô cũng nhanh chóng trèo lên lưng anhChỉ tiếc cho những cái cây cọng cỏ ngoài kia, bị Tuấn Khang vừa giẫm, vừa xé trông rất đáng thươngChủ động hết lần này đến lần khác, lần lượt từ anh cho đến cô, thân thân mật mật đến như vậy quả thật làm Tuấn Khang rất đau lòngHọ quen nhau gần được một năm rồi, tuy không dám ảo tưởng sẽ bên nhau đến cuối đời, nhưng Tuấn Khang không ngờ đến cả hai lại nhanh chóng tan rã đến vậy. Mà, chí ít cô vẫn chưa chính miệng thừa nhận, Tuấn Khang vẫn muốn chừa lại cho chính mình một tia hy vọng nho nhỏ...Khi được anh cõng trên lưng đi được đôi chút, cô nhẹ thì thầm vào tai anh_Anh cũng không cần đối xử tốt với em như vậy. Không nên đâu...Anh trầm ngâm giây lát_Không sao, anh cảm thấy đáng mà. Vả lại, còn là em nữa...Cô lấy tay vòng qua cổ anh, nhẹ cất lên tiếng thở dài_Chỉ sợ, sau này sẽ gặp phải sai lầm...Sai lầm, từ này của cô làm anh thật khó hiểuMôi anh nhếch lênTuy rằng bọn họ nãy giờ đều là đóng kịch, thế nhưng những hành động cử chỉ của cô đều như dụ dỗ người khác, bảo anh không động tâm thì biết làm thế nào đâyNhững cử chỉ, lời nói nhu tình (ôn nhu + chân tình) của anh, thật ra cả bản thân anh cũng không biết đó là thật hay giả. Nhưng dù sao, chắc là vẫn phải có chút ít chân thật trong đó. Ngay từ lần gặp cô đầu tiên, anh đã đặc biệt chú ý đến cô rồi. Từ chút, lại từng chút một, chỉ sợ sau này, bản thân sẽ say nắng cô, chỉ sợ sau này, bản thân sẽ say mê quá sâu. Sâu đến mức dùng cách nào cũng không thể dứt ra được...---Mình muốn mọi người cmt chút ít, các bạn thích truyện kết thúc HE hay SE. Dạo này mình đang suy nghĩ đến kết thúc SE. Nhưng truyện vẫn còn rất dài, tùy theo cảm hứng mà mình có nên thay đổi kết thúc hay không nữa mà ????
Tuấn Khang vừa bước vào, nụ cười thoãi mái ban nãy, chẳng mấy chốc từ khi thấy cô lại đột ngột tan biến. Nơi đây, thuận mắt lại thấy cô đầu tiên, nhưng, cô lại còn thân mật với một người con trai xa lạ
Quả thật, từ lúc cô trùng sinh đến giờ, Tuấn Khang và Hàn Vũ cũng chưa từng đối mặt nhau, dù chỉ là một lần
Cô ôm anh thân mật, cả hai chụp hình trông thật hạnh phúc
Tuấn Khang không còn đứng nơi cửa nữa, mà lại dời vào trong một góc khuất. Nơi này, thấy cô thì dễ, nhưng để cô quan sát được Tuấn Khang lại có chút khó khăn
Lúc này, cô tươi cười cầm lấy tấm hình mờ mờ ảo ảo, cũng phải mất một lúc ảnh mới có thể hiện ra rõ nét cô và anh. Mà anh khi ngắm nghía, đột nhiên lại cúi mặt gần sát tai cô. Nhưng nhìn từ xa, nhất là vị trí của Tuấn Khang lại rất dễ hiểu lầm là anh hôn vào má cô
Thực chất, anh chỉ là muốn thì thầm hỏi cô
_Trong kế hoạch của em, tiếp theo là như thế nào
Cô trầm ngâm vài giây. Kế hoạch ban đầu, bởi vì là anh chứ không phải Lâm Phong nên mới chẳng còn giống nhau, chẳng còn nằm trong sự tính toán của cô nữa
Nhẹ nhàng cầm ly yaourt lên, cô cầm đầu ống hút, rồi khéo léo dùng ngón trỏ che một nửa miệng của mình
_Uống một chút. Rồi sao đó cùng nhau tản bộ, mua sắm gì đấy, rồi về thôi
Thật mà nói, đóng kịch cái gì chứ, rõ ràng là cô thấy anh chẳng yên phận một chút nào cả. Trong suốt cả quá trình, anh đối xử với cô cứ như là người yêu thực thụ vậy. Làm cô đây cũng có chút lo lắng đối với "kế hoạch ban đầu" của mình. Cô không đủ khả năng để xoay sở cả hai cùng lúc, thôi thì đành tạm gác lại anh, để cô toàn tâm toàn ý cắt đứt với Tuấn Khang trước đã
Mà Tuấn Khang nãy giờ vẫn cứ chần chừ, dường như muốn tiến tới đối mặt với cô để hỏi cho ra lẽ. Thế nhưng lại không đủ can đảm để bước tới. Tuy trong lòng len lói chút hy vọng rằng đó là anh họ, anh bà con gì đó của cô. Nhưng những hành động thân mật đó đã vượt ra ranh giới bình thường rồi
Họ cùng nhau rời khỏi quán coffee
Từng ngón tay bé nhỏ của cô đan vào từng ngón tay anh, rồi cùng nhau nắm thật chặt
Đường phố bây giờ rất khác xưa, hai bên cây cảnh đều được trang trí rất xinh đẹp. Mà mỗi khi có một cơn gió khẽ bay tới, từng chiếc lá nhảy múa giữa không trung thật xinh đẹp vô cùng
Họ đã cùng nhau đi hết hai con đường rất dài, mà chân cô lại mang giày, dù chỉ là giày cao 3 cm. Nhưng đó đã đủ là gót chân cô sưng phồng hết cả lên
Anh tinh tế nhìn thấy tốc độ bước đi của cô càng lúc càng chậm hơn, cũng có thể suy đoán chân cô đã bị thương rồi
Đi một lúc, anh ghé ngang một hiệu thuốc, một mình đi vào mua mà để cô đứng ngoài chờ. Chưa đầy 5' sau đã đi ra
_Anh có bệnh gì sao
Cô nheo mắt nhìn anh, thoạt nhìn cũng trông như quan tâm nhau lắm
Anh nở một nụ cười nhẹ, xòe lòng bàn tay chứa hai miếng băng cá nhân ra cho cô
_Không có. Thứ này mua là để dành cho em đấy
Cạnh đó có một công viên nhỏ
Anh cùng cô đi tới đó, rồi nhẹ nhàng đỡ cô lên ghế ngồi
Anh động của anh vừa nhanh nhẹn, lại dịu dàng, ôn nhu làm cô lay động. Anh cởi đôi giày cô ra, dùng băng cá nhân dán vào gót chân cô, đúng ngay chỗ bị sưng phồng. Vả lại, còn xoa bóp cổ chân cô
Anh vừa làm, lại vừa mắng yêu cô
_Cô gái ngốc này, ngay cả bản thân cũng không biết trân trọng như vậy, hay là muốn tìm một người đểtrân trọng em đây
Lời nói của anh làm mắt cô ngấn đầy nước, nước mắt dường như muốn chảy lại phải nuốt ngược vào
"Nhóc con ngốc nghếch này, ngay cả bản thân cũng không biết trân trọng như vậy, hay là muốn tìm một người để trân trọng em đây"
Đây chính là lời mà anh nói trước khi cô trùng sinh
Quả thật, dù không gian, thời gian có thay đổi thế nào, chỉ có con người anh là mãi không hề thay đổi
_Anh...
Anh ngước mặt lên nhìn cô, đưa ra đôi mắt đầy nghi hoặc
Cô nhẹ nở nụ cười, cuối mặt xuống càng lúc càng gần anh hơn. Và rồi, cánh môi cô nhẹ nhàng đặt lên má của anh
_Cảm ơn anh
Trong lòng anh có chút ngạc nhiên, nhưng lại không tiện thể hiện ra
_Đường về nhà vẫn còn một đoạn xa lắm, hay là để anh cõng em về
Cô chớp chớp mắt hết hai ba cái, liền thấy anh xoay lưng lại với mình
_Em nặng lắm đó
_Không sao, leo lên lưng anh mau
Rồi cô cũng nhanh chóng trèo lên lưng anh
Chỉ tiếc cho những cái cây cọng cỏ ngoài kia, bị Tuấn Khang vừa giẫm, vừa xé trông rất đáng thương
Chủ động hết lần này đến lần khác, lần lượt từ anh cho đến cô, thân thân mật mật đến như vậy quả thật làm Tuấn Khang rất đau lòng
Họ quen nhau gần được một năm rồi, tuy không dám ảo tưởng sẽ bên nhau đến cuối đời, nhưng Tuấn Khang không ngờ đến cả hai lại nhanh chóng tan rã đến vậy. Mà, chí ít cô vẫn chưa chính miệng thừa nhận, Tuấn Khang vẫn muốn chừa lại cho chính mình một tia hy vọng nho nhỏ...
Khi được anh cõng trên lưng đi được đôi chút, cô nhẹ thì thầm vào tai anh
_Anh cũng không cần đối xử tốt với em như vậy. Không nên đâu...
Anh trầm ngâm giây lát
_Không sao, anh cảm thấy đáng mà. Vả lại, còn là em nữa...
Cô lấy tay vòng qua cổ anh, nhẹ cất lên tiếng thở dài
_Chỉ sợ, sau này sẽ gặp phải sai lầm...
Sai lầm, từ này của cô làm anh thật khó hiểu
Môi anh nhếch lên
Tuy rằng bọn họ nãy giờ đều là đóng kịch, thế nhưng những hành động cử chỉ của cô đều như dụ dỗ người khác, bảo anh không động tâm thì biết làm thế nào đây
Những cử chỉ, lời nói nhu tình (ôn nhu + chân tình) của anh, thật ra cả bản thân anh cũng không biết đó là thật hay giả. Nhưng dù sao, chắc là vẫn phải có chút ít chân thật trong đó. Ngay từ lần gặp cô đầu tiên, anh đã đặc biệt chú ý đến cô rồi. Từ chút, lại từng chút một, chỉ sợ sau này, bản thân sẽ say nắng cô, chỉ sợ sau này, bản thân sẽ say mê quá sâu. Sâu đến mức dùng cách nào cũng không thể dứt ra được...
---
Mình muốn mọi người cmt chút ít, các bạn thích truyện kết thúc HE hay SE. Dạo này mình đang suy nghĩ đến kết thúc SE. Nhưng truyện vẫn còn rất dài, tùy theo cảm hứng mà mình có nên thay đổi kết thúc hay không nữa mà ????
Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Tuấn Khang vừa bước vào, nụ cười thoãi mái ban nãy, chẳng mấy chốc từ khi thấy cô lại đột ngột tan biến. Nơi đây, thuận mắt lại thấy cô đầu tiên, nhưng, cô lại còn thân mật với một người con trai xa lạQuả thật, từ lúc cô trùng sinh đến giờ, Tuấn Khang và Hàn Vũ cũng chưa từng đối mặt nhau, dù chỉ là một lầnCô ôm anh thân mật, cả hai chụp hình trông thật hạnh phúcTuấn Khang không còn đứng nơi cửa nữa, mà lại dời vào trong một góc khuất. Nơi này, thấy cô thì dễ, nhưng để cô quan sát được Tuấn Khang lại có chút khó khănLúc này, cô tươi cười cầm lấy tấm hình mờ mờ ảo ảo, cũng phải mất một lúc ảnh mới có thể hiện ra rõ nét cô và anh. Mà anh khi ngắm nghía, đột nhiên lại cúi mặt gần sát tai cô. Nhưng nhìn từ xa, nhất là vị trí của Tuấn Khang lại rất dễ hiểu lầm là anh hôn vào má côThực chất, anh chỉ là muốn thì thầm hỏi cô_Trong kế hoạch của em, tiếp theo là như thế nàoCô trầm ngâm vài giây. Kế hoạch ban đầu, bởi vì là anh chứ không phải Lâm Phong nên mới chẳng còn giống nhau, chẳng còn nằm trong sự tính toán của cô nữaNhẹ nhàng cầm ly yaourt lên, cô cầm đầu ống hút, rồi khéo léo dùng ngón trỏ che một nửa miệng của mình_Uống một chút. Rồi sao đó cùng nhau tản bộ, mua sắm gì đấy, rồi về thôiThật mà nói, đóng kịch cái gì chứ, rõ ràng là cô thấy anh chẳng yên phận một chút nào cả. Trong suốt cả quá trình, anh đối xử với cô cứ như là người yêu thực thụ vậy. Làm cô đây cũng có chút lo lắng đối với "kế hoạch ban đầu" của mình. Cô không đủ khả năng để xoay sở cả hai cùng lúc, thôi thì đành tạm gác lại anh, để cô toàn tâm toàn ý cắt đứt với Tuấn Khang trước đãMà Tuấn Khang nãy giờ vẫn cứ chần chừ, dường như muốn tiến tới đối mặt với cô để hỏi cho ra lẽ. Thế nhưng lại không đủ can đảm để bước tới. Tuy trong lòng len lói chút hy vọng rằng đó là anh họ, anh bà con gì đó của cô. Nhưng những hành động thân mật đó đã vượt ra ranh giới bình thường rồiHọ cùng nhau rời khỏi quán coffeeTừng ngón tay bé nhỏ của cô đan vào từng ngón tay anh, rồi cùng nhau nắm thật chặtĐường phố bây giờ rất khác xưa, hai bên cây cảnh đều được trang trí rất xinh đẹp. Mà mỗi khi có một cơn gió khẽ bay tới, từng chiếc lá nhảy múa giữa không trung thật xinh đẹp vô cùngHọ đã cùng nhau đi hết hai con đường rất dài, mà chân cô lại mang giày, dù chỉ là giày cao 3 cm. Nhưng đó đã đủ là gót chân cô sưng phồng hết cả lênAnh tinh tế nhìn thấy tốc độ bước đi của cô càng lúc càng chậm hơn, cũng có thể suy đoán chân cô đã bị thương rồiĐi một lúc, anh ghé ngang một hiệu thuốc, một mình đi vào mua mà để cô đứng ngoài chờ. Chưa đầy 5' sau đã đi ra_Anh có bệnh gì saoCô nheo mắt nhìn anh, thoạt nhìn cũng trông như quan tâm nhau lắmAnh nở một nụ cười nhẹ, xòe lòng bàn tay chứa hai miếng băng cá nhân ra cho cô_Không có. Thứ này mua là để dành cho em đấyCạnh đó có một công viên nhỏAnh cùng cô đi tới đó, rồi nhẹ nhàng đỡ cô lên ghế ngồiAnh động của anh vừa nhanh nhẹn, lại dịu dàng, ôn nhu làm cô lay động. Anh cởi đôi giày cô ra, dùng băng cá nhân dán vào gót chân cô, đúng ngay chỗ bị sưng phồng. Vả lại, còn xoa bóp cổ chân côAnh vừa làm, lại vừa mắng yêu cô_Cô gái ngốc này, ngay cả bản thân cũng không biết trân trọng như vậy, hay là muốn tìm một người đểtrân trọng em đâyLời nói của anh làm mắt cô ngấn đầy nước, nước mắt dường như muốn chảy lại phải nuốt ngược vào"Nhóc con ngốc nghếch này, ngay cả bản thân cũng không biết trân trọng như vậy, hay là muốn tìm một người để trân trọng em đây"Đây chính là lời mà anh nói trước khi cô trùng sinhQuả thật, dù không gian, thời gian có thay đổi thế nào, chỉ có con người anh là mãi không hề thay đổi_Anh...Anh ngước mặt lên nhìn cô, đưa ra đôi mắt đầy nghi hoặcCô nhẹ nở nụ cười, cuối mặt xuống càng lúc càng gần anh hơn. Và rồi, cánh môi cô nhẹ nhàng đặt lên má của anh_Cảm ơn anhTrong lòng anh có chút ngạc nhiên, nhưng lại không tiện thể hiện ra_Đường về nhà vẫn còn một đoạn xa lắm, hay là để anh cõng em vềCô chớp chớp mắt hết hai ba cái, liền thấy anh xoay lưng lại với mình_Em nặng lắm đó_Không sao, leo lên lưng anh mauRồi cô cũng nhanh chóng trèo lên lưng anhChỉ tiếc cho những cái cây cọng cỏ ngoài kia, bị Tuấn Khang vừa giẫm, vừa xé trông rất đáng thươngChủ động hết lần này đến lần khác, lần lượt từ anh cho đến cô, thân thân mật mật đến như vậy quả thật làm Tuấn Khang rất đau lòngHọ quen nhau gần được một năm rồi, tuy không dám ảo tưởng sẽ bên nhau đến cuối đời, nhưng Tuấn Khang không ngờ đến cả hai lại nhanh chóng tan rã đến vậy. Mà, chí ít cô vẫn chưa chính miệng thừa nhận, Tuấn Khang vẫn muốn chừa lại cho chính mình một tia hy vọng nho nhỏ...Khi được anh cõng trên lưng đi được đôi chút, cô nhẹ thì thầm vào tai anh_Anh cũng không cần đối xử tốt với em như vậy. Không nên đâu...Anh trầm ngâm giây lát_Không sao, anh cảm thấy đáng mà. Vả lại, còn là em nữa...Cô lấy tay vòng qua cổ anh, nhẹ cất lên tiếng thở dài_Chỉ sợ, sau này sẽ gặp phải sai lầm...Sai lầm, từ này của cô làm anh thật khó hiểuMôi anh nhếch lênTuy rằng bọn họ nãy giờ đều là đóng kịch, thế nhưng những hành động cử chỉ của cô đều như dụ dỗ người khác, bảo anh không động tâm thì biết làm thế nào đâyNhững cử chỉ, lời nói nhu tình (ôn nhu + chân tình) của anh, thật ra cả bản thân anh cũng không biết đó là thật hay giả. Nhưng dù sao, chắc là vẫn phải có chút ít chân thật trong đó. Ngay từ lần gặp cô đầu tiên, anh đã đặc biệt chú ý đến cô rồi. Từ chút, lại từng chút một, chỉ sợ sau này, bản thân sẽ say nắng cô, chỉ sợ sau này, bản thân sẽ say mê quá sâu. Sâu đến mức dùng cách nào cũng không thể dứt ra được...---Mình muốn mọi người cmt chút ít, các bạn thích truyện kết thúc HE hay SE. Dạo này mình đang suy nghĩ đến kết thúc SE. Nhưng truyện vẫn còn rất dài, tùy theo cảm hứng mà mình có nên thay đổi kết thúc hay không nữa mà ????