Tác giả:

Dưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động…

Chương 23

Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Không biết ông trời đang tiếc thương ai, lại gieo rắc xuống nhân gian một trận mưa lớn. Làm thú vui tản bộ dưới mưa của cô bùng phát theoCứ coi như sẵn tiện mua chút đồ lặt vặt cho anh hai điNhưng, trên đời này có rất nhiều chuyện cô không ngờ tới. Ngày tránh, đêm tránh, rốt cuộc lại không thể tránh khỏi hôm nayLúc định bước vào mua chút đồ, người cô vô tình va chạm tại cửa ra vào, lại chính là Tịnh KhiếtMay mắn thay, ngay thời điểm này con bé ấy vẫn chưa quen biết côNếu không, cô thật không biết làm thế nào để đối mặt với Tịnh Khiết, là Tịnh Khiết của trước kia...Lúc trước, hơn 4 năm trước trước khi trùng sinh, cô đã gặp Tịnh Khiết lần đầu tiên qua lời giới thiệu “là con của bạn mẹ anh” của anh. Con bé ấy là người con gái đầu tiên mà anh giới thiệu với cô, nên khiến cô có chút suy nghĩ “mờ ám” về mối quan hệ của hai người họ. Mà lúc cô nói ra, lại bị anh kí đầu trách móc cho một cáiHơn 1 tháng sau khi quen biết, Tịnh Khiết ngại ngùng nói mình thích anh cho cô nghe. Làm cô tò mò dò xét tâm tư của anh, báo hại cô bị anh tức giận mà mắng “Đừng nhiều chuyện”, giận cô hết mấy ngày liền3 năm trước trước khi trùng sinh, Tịnh Khiết nước mắt nước mũi chạy đến bảo anh đã từ chối lời tỏ tình của con bé, còn bảo rằng anh đã có người trong mộng rồi. Làm cô an ủi con bé hết cả ngày trời. Nhưng lần này cô biết rút kinh nghiệm, không còn dò xét tâm tư anh nữa mà len lén quan sát anh. Nhưng bẵng một thời gian dài sau, cô vẫn không biết anh đang thích ai1 năm 1 tháng trước khi trùng sinh, con bé hí hửng thông báo mình sắp kết hôn với anh. Lúc đó cô ngoài miệng chúc mừng, trong lòng lại khó xử vô cùng. Bởi mới vừa đêm hôm qua anh đã tỏ tình với cô, cũng đã bị cô từ chốiCòn bây giờ, trùng sinh rồi sẽ xoay chuyển làm sao đây ???Cô quá chú tâm suy nghĩ về quá khứ, đã vô tình lờ đi tiếng còi xe đang kêu réo côTiếng còi này, không phải vì cô gây cản trở giao thông mà bị người ta hối thúc. Tiếng còi này, vốn là của một người rất quen thuộc đang cố gọi côNhưng phải mất hết cả quãng đường, cô mới phát hiện ra_Em đang trên đường về nhà sao?Kính xe từ từ mở ra, hiện ra khuôn mặt anh tuấn của Lâm Phong đang nhìn chằm chằm vào cô_Không cần phiền anh như vậy đâu. Chỉ cần đi qua 3 con đường là về đến nhà rồi, em có thể tự đi được mà_Đừng khách sáo với anh như vậy đâuLâm Phong bỏ mặc lời nói của cô, liền ra khỏi xe cùng với chiếc ô trên tay, mở cửa mời cô vàoĐã như vậy rồi, cô không thể nào khác sáo được nữa_Cám ơn anhChỉ có hai người trong một chiếc xe nhỏ bé như vậy, nhưng khoảng cách vẫn mãi xa lạ vô cùng. Mặc cho sự quan tâm của ai..._Sau này trời có mưa thì đừng ra ngoài lung tung như vậy. Em cũng biết sức khỏe của em không được tốt màÁnh mắt cô hờ hững ngắm nhìn những giọt nước chảy dài trên cửa xe, không quên trả lời_Chân của em chỉ là hơi yếu thôi chứ sức khỏe của em vốn rất tốt mà. Anh không cần khéo lo như vậy đâuMột người tiến, một người lùi, mãi mãi cũng không thể chạm tới nhau...Lâm Phong đương nhiên hiểu rõ, sự khách sáo giữa hai người nhiều bao nhiêu, lại càng xa cách bấy nhiêu..._Anh chỉ muốn tốt cho em thôiLâm Phong nhìn trộm cô một lát, sau đó lại chuyên tâm tiếp tục lái xeNghe câu nói ấy, cô cau mày nhìn Lâm Phong, không khỏi cằn nhằn_Anh thật giống như anh hai. Đều là những ông già thích cằn nhằn emLâm Phong phì cười, một nụ cười đặt biệt rất chua chát“Nhưng anh không muốn làm anh trai của em”Câu nói ấy, Lâm Phong mãi mãi chỉ có thể trộm nghĩ trong lòng, mãi mãi cũng không thể nói ra...Băng qua 3 con đường, thoáng chốc cũng về tới nhà cô. Nâng cao chiếc ô đen lên, cô cẩn thận chú ý tránh xa vũng nước dưới chân, không quên nói lời từ biệt với Lâm Phong_Phiền anh đưa em về tận nhà rồi. Đi đường cẩn thận nhé_Ừm...Vốn dĩ, Lâm Phong định khởi động xe để về nhà luôn rồi, nhưng lại vô tình bắt gặp một bóng hình quen thuộc phía trước nên đành nán lại trong giây látCửa xe đột nhiên mở ra, Lâm Phong tiến lại gần làm cô không khỏi nhíu mày thắc mắc_Này, sao anh lại ra đây rồiCánh môi ai đó khẽ nhếch lên nụ cười, ánh mắt đang chú tâm nhìn vào nơi nào đó_Để gặp mặt bạn trai em xem hắn ta thế nào_Hàn Vũ?Cô nheo mắt nhìn theo hướng nhìn của Lâm Phong, thật đúng là nhìn thấy anh ngay đang đứng ngay trước cổngNhưng, bên cạnh anh còn xuất hiện một người con gái. Và không ai xa lạ, người đó chính là Tịnh Khiết - người mà cô luôn muốn tránh né bấy lâuMà lúc này đây, anh đang bước về phía cô với một ánh mắt rất... “chua”_Nhóc con, người này là ai vậyCô vừa định mở miệng đã bị lôi ra sau lưng Lâm Phong, làm ánh mắt ai đó đã “chua” nay lại càng “chua” hơn_Cậu là Hàn Vũ đúng chứ, tôi tên Lâm Phong, hân hạnh được quen biếtAnh lịch sự bắt tay với Lâm Phong, nhưng cả hai đều ngầm nghiến răng siết tay thật chặt_Hân hạnh. Nhưng sao anh lại biết tên tôiLâm Phong nhếch môi_Là bạn trai của Nguyệt Nhi mà, sao tôi có thể không biết đâyMột trái tim ngây thơ trong sáng ngay sau đó khẽ vỡ vụnVốn dĩ đã thích thầm anh bấy lâu, trái tim thơ ngây ấy không ngừng mong muốn có cơ hội chiếm lấy tâm tư anhThế nhưng, hóa ra anh đã có bạn gái, Tịnh Khiết liền cảm thấy bản thân thật đã hết hy vọng bên anh rồi_Còn cô gái kia là ai đâyLâm Phong đương nhiên không quên được người con gái ấy là người đã từng xuất hiện ở bệnh viện chung với anh rồi. Nhưng, Lâm Phong lại muốn chính miệng anh thừa nhận xem mối quan hệ của hai người là thế nàoAnh theo hướng nhìn của Lâm Phong, liền nhớ ra cô nhóc mà mình quên lãng nãy giờ vẫn đang lặng lẽ đứng phía sau anh, lẵng lặng chưa dám nói lời nào_Chào anh, chị. Em tên là Tịnh Khiết, là bạn của anh Hàn Vũ_Vậy sao?Nghe ngữ điệu của Lâm Phong như thể không hề tin tưởng chút nào, làm anh càng lúc càng thấy chướng mắt vô cùngVậy sao? Nếu không phải nhưng vậy thì Lâm Phong còn muốn như thế nào mới hài lòng đây?_Thôi, anh có việc về trước đây. Tạm biệt emCô cười gượng gạo, vẫy tay chào tạm biệt...Đợi đến khi bóng xe vừa khuất dạng, anh liền chớp lấy cơ hội nắm tay gặng hỏi cô_Cái tên Lâm Phong kia là ai vậy, trông hắn chẳng tốt lành gì cả_Anh ấy là bạn thân của anh hai, người ta là người rất rất tốt đóQuả thực, từ trước đến giờ cô đều thấy Lâm Phong đối với cô rất rất tốtMà điều đó làm anh nhăn mặt cau có, cảm thấy “người rất rất tốt” đó thật chướng mắt, lại còn hình như để ý đến Nguyệt Nhi của anh nữa. Không “chua” sao được đây >

Không biết ông trời đang tiếc thương ai, lại gieo rắc xuống nhân gian một trận mưa lớn. Làm thú vui tản bộ dưới mưa của cô bùng phát theo

Cứ coi như sẵn tiện mua chút đồ lặt vặt cho anh hai đi

Nhưng, trên đời này có rất nhiều chuyện cô không ngờ tới. Ngày tránh, đêm tránh, rốt cuộc lại không thể tránh khỏi hôm nay

Lúc định bước vào mua chút đồ, người cô vô tình va chạm tại cửa ra vào, lại chính là Tịnh Khiết

May mắn thay, ngay thời điểm này con bé ấy vẫn chưa quen biết cô

Nếu không, cô thật không biết làm thế nào để đối mặt với Tịnh Khiết, là Tịnh Khiết của trước kia...

Lúc trước, hơn 4 năm trước trước khi trùng sinh, cô đã gặp Tịnh Khiết lần đầu tiên qua lời giới thiệu “là con của bạn mẹ anh” của anh. Con bé ấy là người con gái đầu tiên mà anh giới thiệu với cô, nên khiến cô có chút suy nghĩ “mờ ám” về mối quan hệ của hai người họ. Mà lúc cô nói ra, lại bị anh kí đầu trách móc cho một cái

Hơn 1 tháng sau khi quen biết, Tịnh Khiết ngại ngùng nói mình thích anh cho cô nghe. Làm cô tò mò dò xét tâm tư của anh, báo hại cô bị anh tức giận mà mắng “Đừng nhiều chuyện”, giận cô hết mấy ngày liền

3 năm trước trước khi trùng sinh, Tịnh Khiết nước mắt nước mũi chạy đến bảo anh đã từ chối lời tỏ tình của con bé, còn bảo rằng anh đã có người trong mộng rồi. Làm cô an ủi con bé hết cả ngày trời. Nhưng lần này cô biết rút kinh nghiệm, không còn dò xét tâm tư anh nữa mà len lén quan sát anh. Nhưng bẵng một thời gian dài sau, cô vẫn không biết anh đang thích ai

1 năm 1 tháng trước khi trùng sinh, con bé hí hửng thông báo mình sắp kết hôn với anh. Lúc đó cô ngoài miệng chúc mừng, trong lòng lại khó xử vô cùng. Bởi mới vừa đêm hôm qua anh đã tỏ tình với cô, cũng đã bị cô từ chối

Còn bây giờ, trùng sinh rồi sẽ xoay chuyển làm sao đây ???

Cô quá chú tâm suy nghĩ về quá khứ, đã vô tình lờ đi tiếng còi xe đang kêu réo cô

Tiếng còi này, không phải vì cô gây cản trở giao thông mà bị người ta hối thúc. Tiếng còi này, vốn là của một người rất quen thuộc đang cố gọi cô

Nhưng phải mất hết cả quãng đường, cô mới phát hiện ra

_Em đang trên đường về nhà sao?

Kính xe từ từ mở ra, hiện ra khuôn mặt anh tuấn của Lâm Phong đang nhìn chằm chằm vào cô

_Không cần phiền anh như vậy đâu. Chỉ cần đi qua 3 con đường là về đến nhà rồi, em có thể tự đi được mà

_Đừng khách sáo với anh như vậy đâu

Lâm Phong bỏ mặc lời nói của cô, liền ra khỏi xe cùng với chiếc ô trên tay, mở cửa mời cô vào

Đã như vậy rồi, cô không thể nào khác sáo được nữa

_Cám ơn anh

Chỉ có hai người trong một chiếc xe nhỏ bé như vậy, nhưng khoảng cách vẫn mãi xa lạ vô cùng. Mặc cho sự quan tâm của ai...

_Sau này trời có mưa thì đừng ra ngoài lung tung như vậy. Em cũng biết sức khỏe của em không được tốt mà

Ánh mắt cô hờ hững ngắm nhìn những giọt nước chảy dài trên cửa xe, không quên trả lời

_Chân của em chỉ là hơi yếu thôi chứ sức khỏe của em vốn rất tốt mà. Anh không cần khéo lo như vậy đâu

Một người tiến, một người lùi, mãi mãi cũng không thể chạm tới nhau...

Lâm Phong đương nhiên hiểu rõ, sự khách sáo giữa hai người nhiều bao nhiêu, lại càng xa cách bấy nhiêu...

_Anh chỉ muốn tốt cho em thôi

Lâm Phong nhìn trộm cô một lát, sau đó lại chuyên tâm tiếp tục lái xe

Nghe câu nói ấy, cô cau mày nhìn Lâm Phong, không khỏi cằn nhằn

_Anh thật giống như anh hai. Đều là những ông già thích cằn nhằn em

Lâm Phong phì cười, một nụ cười đặt biệt rất chua chát

“Nhưng anh không muốn làm anh trai của em”

Câu nói ấy, Lâm Phong mãi mãi chỉ có thể trộm nghĩ trong lòng, mãi mãi cũng không thể nói ra...

Băng qua 3 con đường, thoáng chốc cũng về tới nhà cô. Nâng cao chiếc ô đen lên, cô cẩn thận chú ý tránh xa vũng nước dưới chân, không quên nói lời từ biệt với Lâm Phong

_Phiền anh đưa em về tận nhà rồi. Đi đường cẩn thận nhé

_Ừm...

Vốn dĩ, Lâm Phong định khởi động xe để về nhà luôn rồi, nhưng lại vô tình bắt gặp một bóng hình quen thuộc phía trước nên đành nán lại trong giây lát

Cửa xe đột nhiên mở ra, Lâm Phong tiến lại gần làm cô không khỏi nhíu mày thắc mắc

_Này, sao anh lại ra đây rồi

Cánh môi ai đó khẽ nhếch lên nụ cười, ánh mắt đang chú tâm nhìn vào nơi nào đó

_Để gặp mặt bạn trai em xem hắn ta thế nào

_Hàn Vũ?

Cô nheo mắt nhìn theo hướng nhìn của Lâm Phong, thật đúng là nhìn thấy anh ngay đang đứng ngay trước cổng

Nhưng, bên cạnh anh còn xuất hiện một người con gái. Và không ai xa lạ, người đó chính là Tịnh Khiết - người mà cô luôn muốn tránh né bấy lâu

Mà lúc này đây, anh đang bước về phía cô với một ánh mắt rất... “chua”

_Nhóc con, người này là ai vậy

Cô vừa định mở miệng đã bị lôi ra sau lưng Lâm Phong, làm ánh mắt ai đó đã “chua” nay lại càng “chua” hơn

_Cậu là Hàn Vũ đúng chứ, tôi tên Lâm Phong, hân hạnh được quen biết

Anh lịch sự bắt tay với Lâm Phong, nhưng cả hai đều ngầm nghiến răng siết tay thật chặt

_Hân hạnh. Nhưng sao anh lại biết tên tôi

Lâm Phong nhếch môi

_Là bạn trai của Nguyệt Nhi mà, sao tôi có thể không biết đây

Một trái tim ngây thơ trong sáng ngay sau đó khẽ vỡ vụn

Vốn dĩ đã thích thầm anh bấy lâu, trái tim thơ ngây ấy không ngừng mong muốn có cơ hội chiếm lấy tâm tư anh

Thế nhưng, hóa ra anh đã có bạn gái, Tịnh Khiết liền cảm thấy bản thân thật đã hết hy vọng bên anh rồi

_Còn cô gái kia là ai đây

Lâm Phong đương nhiên không quên được người con gái ấy là người đã từng xuất hiện ở bệnh viện chung với anh rồi. Nhưng, Lâm Phong lại muốn chính miệng anh thừa nhận xem mối quan hệ của hai người là thế nào

Anh theo hướng nhìn của Lâm Phong, liền nhớ ra cô nhóc mà mình quên lãng nãy giờ vẫn đang lặng lẽ đứng phía sau anh, lẵng lặng chưa dám nói lời nào

_Chào anh, chị. Em tên là Tịnh Khiết, là bạn của anh Hàn Vũ

_Vậy sao?

Nghe ngữ điệu của Lâm Phong như thể không hề tin tưởng chút nào, làm anh càng lúc càng thấy chướng mắt vô cùng

Vậy sao? Nếu không phải nhưng vậy thì Lâm Phong còn muốn như thế nào mới hài lòng đây?

_Thôi, anh có việc về trước đây. Tạm biệt em

Cô cười gượng gạo, vẫy tay chào tạm biệt...

Đợi đến khi bóng xe vừa khuất dạng, anh liền chớp lấy cơ hội nắm tay gặng hỏi cô

_Cái tên Lâm Phong kia là ai vậy, trông hắn chẳng tốt lành gì cả

_Anh ấy là bạn thân của anh hai, người ta là người rất rất tốt đó

Quả thực, từ trước đến giờ cô đều thấy Lâm Phong đối với cô rất rất tốt

Mà điều đó làm anh nhăn mặt cau có, cảm thấy “người rất rất tốt” đó thật chướng mắt, lại còn hình như để ý đến Nguyệt Nhi của anh nữa. Không “chua” sao được đây >

Em Không Muốn Lại Một Lần Tổn ThươngTác giả: Mary MinholDưới một cơn mưa tầm tã trong đêm tối tĩnh mịt, một thân thể nhỏ bé ướt sũng trong màn mưa. Đôi mắt ấy, mấy tiếng trước long lanh vui vẻ như thế nào, tại sao bây giờ lại trở nên vô hồn đến như thế. Vả lại, 3 hôm nữa lại là ngày cưới của cô kia mà Từng dòng xe lướt qua, từng dòng người lướt qua, chen chúc nhau, chỉ riêng cô bước đi thật chậm rãi. "Cô gái à, tại sao phố xá đông người đến như thế, lại chỉ có mỗi mình em cô độc đến như vậy. Em có biết rằng, có một người nhìn em mà đau lòng" Một chiếc ô màu đen xuất hiện, cản bước chân cô. Đôi mắt đen không còn nhìn mông lung như trước, cô ngước lên nhìn người đối diện mình. Nhìn người đó, đôi mắt cô lại càng mở to hơn Là anh sao... _Em làm sao vậy, Nguyệt Nhi Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là cái lắc đầu khe khẽ. Anh nhìn cô, càng nhìn lại càng thương xót hơn _Em đừng nghĩ có thể dối lừa anh, nhóc con - Anh xoa đầu cô một cách ôn nhu _Hàn Vũ - Cô rụt rè lùi một bước - Anh đừng quên, anh đã có vợ rồi Tiếng nói của cô nhỏ dần, nhỏ dần... Động… Không biết ông trời đang tiếc thương ai, lại gieo rắc xuống nhân gian một trận mưa lớn. Làm thú vui tản bộ dưới mưa của cô bùng phát theoCứ coi như sẵn tiện mua chút đồ lặt vặt cho anh hai điNhưng, trên đời này có rất nhiều chuyện cô không ngờ tới. Ngày tránh, đêm tránh, rốt cuộc lại không thể tránh khỏi hôm nayLúc định bước vào mua chút đồ, người cô vô tình va chạm tại cửa ra vào, lại chính là Tịnh KhiếtMay mắn thay, ngay thời điểm này con bé ấy vẫn chưa quen biết côNếu không, cô thật không biết làm thế nào để đối mặt với Tịnh Khiết, là Tịnh Khiết của trước kia...Lúc trước, hơn 4 năm trước trước khi trùng sinh, cô đã gặp Tịnh Khiết lần đầu tiên qua lời giới thiệu “là con của bạn mẹ anh” của anh. Con bé ấy là người con gái đầu tiên mà anh giới thiệu với cô, nên khiến cô có chút suy nghĩ “mờ ám” về mối quan hệ của hai người họ. Mà lúc cô nói ra, lại bị anh kí đầu trách móc cho một cáiHơn 1 tháng sau khi quen biết, Tịnh Khiết ngại ngùng nói mình thích anh cho cô nghe. Làm cô tò mò dò xét tâm tư của anh, báo hại cô bị anh tức giận mà mắng “Đừng nhiều chuyện”, giận cô hết mấy ngày liền3 năm trước trước khi trùng sinh, Tịnh Khiết nước mắt nước mũi chạy đến bảo anh đã từ chối lời tỏ tình của con bé, còn bảo rằng anh đã có người trong mộng rồi. Làm cô an ủi con bé hết cả ngày trời. Nhưng lần này cô biết rút kinh nghiệm, không còn dò xét tâm tư anh nữa mà len lén quan sát anh. Nhưng bẵng một thời gian dài sau, cô vẫn không biết anh đang thích ai1 năm 1 tháng trước khi trùng sinh, con bé hí hửng thông báo mình sắp kết hôn với anh. Lúc đó cô ngoài miệng chúc mừng, trong lòng lại khó xử vô cùng. Bởi mới vừa đêm hôm qua anh đã tỏ tình với cô, cũng đã bị cô từ chốiCòn bây giờ, trùng sinh rồi sẽ xoay chuyển làm sao đây ???Cô quá chú tâm suy nghĩ về quá khứ, đã vô tình lờ đi tiếng còi xe đang kêu réo côTiếng còi này, không phải vì cô gây cản trở giao thông mà bị người ta hối thúc. Tiếng còi này, vốn là của một người rất quen thuộc đang cố gọi côNhưng phải mất hết cả quãng đường, cô mới phát hiện ra_Em đang trên đường về nhà sao?Kính xe từ từ mở ra, hiện ra khuôn mặt anh tuấn của Lâm Phong đang nhìn chằm chằm vào cô_Không cần phiền anh như vậy đâu. Chỉ cần đi qua 3 con đường là về đến nhà rồi, em có thể tự đi được mà_Đừng khách sáo với anh như vậy đâuLâm Phong bỏ mặc lời nói của cô, liền ra khỏi xe cùng với chiếc ô trên tay, mở cửa mời cô vàoĐã như vậy rồi, cô không thể nào khác sáo được nữa_Cám ơn anhChỉ có hai người trong một chiếc xe nhỏ bé như vậy, nhưng khoảng cách vẫn mãi xa lạ vô cùng. Mặc cho sự quan tâm của ai..._Sau này trời có mưa thì đừng ra ngoài lung tung như vậy. Em cũng biết sức khỏe của em không được tốt màÁnh mắt cô hờ hững ngắm nhìn những giọt nước chảy dài trên cửa xe, không quên trả lời_Chân của em chỉ là hơi yếu thôi chứ sức khỏe của em vốn rất tốt mà. Anh không cần khéo lo như vậy đâuMột người tiến, một người lùi, mãi mãi cũng không thể chạm tới nhau...Lâm Phong đương nhiên hiểu rõ, sự khách sáo giữa hai người nhiều bao nhiêu, lại càng xa cách bấy nhiêu..._Anh chỉ muốn tốt cho em thôiLâm Phong nhìn trộm cô một lát, sau đó lại chuyên tâm tiếp tục lái xeNghe câu nói ấy, cô cau mày nhìn Lâm Phong, không khỏi cằn nhằn_Anh thật giống như anh hai. Đều là những ông già thích cằn nhằn emLâm Phong phì cười, một nụ cười đặt biệt rất chua chát“Nhưng anh không muốn làm anh trai của em”Câu nói ấy, Lâm Phong mãi mãi chỉ có thể trộm nghĩ trong lòng, mãi mãi cũng không thể nói ra...Băng qua 3 con đường, thoáng chốc cũng về tới nhà cô. Nâng cao chiếc ô đen lên, cô cẩn thận chú ý tránh xa vũng nước dưới chân, không quên nói lời từ biệt với Lâm Phong_Phiền anh đưa em về tận nhà rồi. Đi đường cẩn thận nhé_Ừm...Vốn dĩ, Lâm Phong định khởi động xe để về nhà luôn rồi, nhưng lại vô tình bắt gặp một bóng hình quen thuộc phía trước nên đành nán lại trong giây látCửa xe đột nhiên mở ra, Lâm Phong tiến lại gần làm cô không khỏi nhíu mày thắc mắc_Này, sao anh lại ra đây rồiCánh môi ai đó khẽ nhếch lên nụ cười, ánh mắt đang chú tâm nhìn vào nơi nào đó_Để gặp mặt bạn trai em xem hắn ta thế nào_Hàn Vũ?Cô nheo mắt nhìn theo hướng nhìn của Lâm Phong, thật đúng là nhìn thấy anh ngay đang đứng ngay trước cổngNhưng, bên cạnh anh còn xuất hiện một người con gái. Và không ai xa lạ, người đó chính là Tịnh Khiết - người mà cô luôn muốn tránh né bấy lâuMà lúc này đây, anh đang bước về phía cô với một ánh mắt rất... “chua”_Nhóc con, người này là ai vậyCô vừa định mở miệng đã bị lôi ra sau lưng Lâm Phong, làm ánh mắt ai đó đã “chua” nay lại càng “chua” hơn_Cậu là Hàn Vũ đúng chứ, tôi tên Lâm Phong, hân hạnh được quen biếtAnh lịch sự bắt tay với Lâm Phong, nhưng cả hai đều ngầm nghiến răng siết tay thật chặt_Hân hạnh. Nhưng sao anh lại biết tên tôiLâm Phong nhếch môi_Là bạn trai của Nguyệt Nhi mà, sao tôi có thể không biết đâyMột trái tim ngây thơ trong sáng ngay sau đó khẽ vỡ vụnVốn dĩ đã thích thầm anh bấy lâu, trái tim thơ ngây ấy không ngừng mong muốn có cơ hội chiếm lấy tâm tư anhThế nhưng, hóa ra anh đã có bạn gái, Tịnh Khiết liền cảm thấy bản thân thật đã hết hy vọng bên anh rồi_Còn cô gái kia là ai đâyLâm Phong đương nhiên không quên được người con gái ấy là người đã từng xuất hiện ở bệnh viện chung với anh rồi. Nhưng, Lâm Phong lại muốn chính miệng anh thừa nhận xem mối quan hệ của hai người là thế nàoAnh theo hướng nhìn của Lâm Phong, liền nhớ ra cô nhóc mà mình quên lãng nãy giờ vẫn đang lặng lẽ đứng phía sau anh, lẵng lặng chưa dám nói lời nào_Chào anh, chị. Em tên là Tịnh Khiết, là bạn của anh Hàn Vũ_Vậy sao?Nghe ngữ điệu của Lâm Phong như thể không hề tin tưởng chút nào, làm anh càng lúc càng thấy chướng mắt vô cùngVậy sao? Nếu không phải nhưng vậy thì Lâm Phong còn muốn như thế nào mới hài lòng đây?_Thôi, anh có việc về trước đây. Tạm biệt emCô cười gượng gạo, vẫy tay chào tạm biệt...Đợi đến khi bóng xe vừa khuất dạng, anh liền chớp lấy cơ hội nắm tay gặng hỏi cô_Cái tên Lâm Phong kia là ai vậy, trông hắn chẳng tốt lành gì cả_Anh ấy là bạn thân của anh hai, người ta là người rất rất tốt đóQuả thực, từ trước đến giờ cô đều thấy Lâm Phong đối với cô rất rất tốtMà điều đó làm anh nhăn mặt cau có, cảm thấy “người rất rất tốt” đó thật chướng mắt, lại còn hình như để ý đến Nguyệt Nhi của anh nữa. Không “chua” sao được đây >

Chương 23