Tác giả:

Trước tập đoàn Trương thị, hàng loạt ống kính đang thi chụp ảnh, tiếng xì xầm của các nhà báo nghe thật rối loạn và ồn ào: -Cô ấy sắp ra chưa? -Nghe nói là 1 cô gái tài giỏi đấy, Trương thị được như vậy là công sức của cô ấy cả, -Chà, Chủ tịch Trương chắc tự hào về con gái mình lắm. Bỗng cánh cửa bật mở, 10 tên vệ sĩ tránh đường cho 1 cô gái bước ra. Không ai khác chính là nó. Body cực chuẩn rất hợp bộ vest đen. Tóc nâu ánh tím buộc đuôi ngựa, gương mặt v-line ẩn hiện sau chiếc kính mát hàng hiệu. -Trương tiểu thư, xin cô hãy cho biết thêm về dự án mới của tập đoàn. -Bí quyết nào giúp cô điều hành công ty tốt như vậy? Đám nhà báo lao vào như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả vệ sĩ. Nó thấp giọng nói vs tên thuộc hạ: -Từ chối tất cả phỏng vấn, hoãn sang hôm sau. -Dạ- tên thuộc hạ cúi đầu. Chiếc xe Lamborghini đỗ lại để nó bước lên rồi phóng vút đi. Cởi kính mát ra, nó nhận lấy tờ báo mà vệ sĩ đưa rồi cằn nhằn: -Sao gần đây nhiều bài về Trương thị thế? Bảo bọn họ dẹp bớt đi -Tôi đã nói…

Chương 11

Cô Vợ Xinh Đẹp Của Bang ChủTác giả: Nina CassTrước tập đoàn Trương thị, hàng loạt ống kính đang thi chụp ảnh, tiếng xì xầm của các nhà báo nghe thật rối loạn và ồn ào: -Cô ấy sắp ra chưa? -Nghe nói là 1 cô gái tài giỏi đấy, Trương thị được như vậy là công sức của cô ấy cả, -Chà, Chủ tịch Trương chắc tự hào về con gái mình lắm. Bỗng cánh cửa bật mở, 10 tên vệ sĩ tránh đường cho 1 cô gái bước ra. Không ai khác chính là nó. Body cực chuẩn rất hợp bộ vest đen. Tóc nâu ánh tím buộc đuôi ngựa, gương mặt v-line ẩn hiện sau chiếc kính mát hàng hiệu. -Trương tiểu thư, xin cô hãy cho biết thêm về dự án mới của tập đoàn. -Bí quyết nào giúp cô điều hành công ty tốt như vậy? Đám nhà báo lao vào như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả vệ sĩ. Nó thấp giọng nói vs tên thuộc hạ: -Từ chối tất cả phỏng vấn, hoãn sang hôm sau. -Dạ- tên thuộc hạ cúi đầu. Chiếc xe Lamborghini đỗ lại để nó bước lên rồi phóng vút đi. Cởi kính mát ra, nó nhận lấy tờ báo mà vệ sĩ đưa rồi cằn nhằn: -Sao gần đây nhiều bài về Trương thị thế? Bảo bọn họ dẹp bớt đi -Tôi đã nói… Vừa đặt chân lên đất Ý, nó và hắn cứ như hai con chim sổ lồng, bỏ mặc chàng Andy tội nghiệp với việc lo phòng khách sạn, xem xét lịch trình...-xem nào, đến Venice thì chúng ta phải làm j nhỉ- hắn suy nghĩRồi chợt hai đứa quay qua nhìn nhau, cười đầy ẩn ý:-anh cũng nghĩ như em đúng ko-chắc vậy, việc đầu tiên chúng ta phải làm là...-du thuyền Gondola- cả hai đồng thanh-nhanh lên, thuyền đến rồi kìa- nó háo hức kéo tay hắnNgười chèo thuyền vô cùng thân thiện và hiếu khách, chẳng vậy mà nó và hắn đã dc đi trên dòng nước lãng mạng ở đây, lại còn dc thưởng thức âm nhạc du dương làm say mê lòng người.Hắn trông có vẻ vui lắm, nhìn nó hạnh phúc thế kia đương nhiên là phải vui rồi. Chưa bao giờ mà nó cười nhiều như vậy, nụ cười thực sự với con người mang vỏ bọc lạnh lùng như nó. Hắn siết chặt bàn tay nó, để nó tựa đầu vào vai mình vô cùng tình cảm. Ông lái thuyền đã chứng kiến nhiều cặp đôi sến sẩm như thế này rồi nên chỉ biết ý tứ mà tập trung vào công việc của mình thôi^^Những lúc ở bên cạnh hắn thế này, nó cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Ko còn những ngày tháng tất bật công việc nữa rồi, giờ đây nó phải sống thật vui bên hắn chứ. Nghĩ lại, nó cũng thấy giận ba mẹ lắm vì đã ép nó vào nấm mồ chôn tình yêu với 1 con người ko hề quen biết. Nhưng hôm nay, nó phải thầm cảm ơn ông bà, cái người ko quen biết kia đã mang lại cho nó ko biết bao nhiêu hạnh phúc đó thôi. Đang chìm đắm trong những suy nghĩ mông lung mà dòng nước xanh đập vào mắt nó lúc nào ko biết. Nhìn thấy dòng nước kia nó lại nghĩ đến...Flashback:9 năm trước-nè, Quân, anh xấu tính vậy, sao anh lại hắt nước vào mặt em- nó cau có-thôi nào, em xuống đây chơi chút đi, nước mát lắm- Anh Quân vui vẻ nhìn nó, vẫy nó xuống bể bơi-ko, chơi với anh rồi chắc em ngạt nước mất- nó lạnh lùng-thôi mà, anh hứa sẽ ko trêu em nữa, lại đây-thật đấy nhé- nó nửa ngờ nửa tinTiến gần đến mép bể bơi, nó bị Anh Quân kéo hai tay, cả người mất đà ngã xuống. Anh Quân nhanh tay đỡ lấy nó, ôm nó vào lòngNó vùng dậy khỏi mặt nước:-thế là ko trêu của anh đó hả-anh chỉ muốn thấy em vui hơn mà, suốt ngày cứ dán mắt vào làm việc như điên thế làm anh lo lắm- anh vừa nói vừa vuốt lại mấy sợi tóc ướt trước mặt nóNó im lặng ko nói j, mặt hầm hầm như đang muốn trách cứ anh vậy-ngoan, anh xin lỗi mà- anh lay lay vai nóim lặng-tha lỗi cho anh nhétiếp tục im lặng-ahuhu, em đừng giận anh nữa màvẫn tiếp tục im lặng nhưng...Nó quay phắt lại, vốc nước hắt vào mặt anh làm anh ko kịp trở tay. Mở mắt ra thì nó đã lên bờ từ lúc nào:-cái giá phải trả vì tội trêu em đấy- nó cười khoái chí-con nhóc kia, em chết với anh- anh hét to rồi trèo lên bờ đuổi theo nóEnd flashback:Nó đang ngồi đây, cạnh người mà nó yêu, nhớ về anh làm tim nó như quặn thắt. 9 năm, 9 năm thật rồi, người mà nó coi như anh trai, người mà nó vô cùng kính trọng phải chăng đã ko còn nhớ đến nó nữa sao??-vk, em đang nghĩ j vậy- hắn chợt hỏi-hả, à, ko có j- nó giật mình trả lời-cũng chiều muộn rồi, anh nghĩ mình nên tạm dừng chuyến đi ở đây và...-đi ăn thôi- đồng thanh tập 2Nó vui vẻ nắm tay bước theo hắn, có lẽ anh ấy đã quên nó rồi cũng nên, nó cảm thấy việc mình cần làm bây giờ là trải nghiệm Venice này với ox yêu dấu, chứ ko phải nhắc về những kí ức năm xưa

Vừa đặt chân lên đất Ý, nó và hắn cứ như hai con chim sổ lồng, bỏ mặc
chàng Andy tội nghiệp với việc lo phòng khách sạn, xem xét lịch trình...-xem nào, đến Venice thì chúng ta phải làm j nhỉ- hắn suy nghĩ

Rồi chợt hai đứa quay qua nhìn nhau, cười đầy ẩn ý:

-anh cũng nghĩ như em đúng ko

-chắc vậy, việc đầu tiên chúng ta phải làm là...

-du thuyền Gondola- cả hai đồng thanh

-nhanh lên, thuyền đến rồi kìa- nó háo hức kéo tay hắn

Người chèo thuyền vô cùng thân thiện và hiếu khách, chẳng vậy mà nó và hắn đã dc đi trên dòng nước lãng mạng ở đây, lại còn dc thưởng thức âm nhạc du dương làm say mê lòng người.

Hắn trông có vẻ vui lắm, nhìn nó hạnh phúc thế kia đương nhiên là phải vui rồi. Chưa bao giờ mà nó
cười nhiều như vậy, nụ cười thực sự với con người mang vỏ bọc lạnh lùng
như nó. Hắn siết chặt bàn tay nó, để nó tựa đầu vào vai mình vô cùng
tình cảm. Ông lái thuyền đã chứng kiến nhiều cặp đôi sến sẩm như thế này rồi nên chỉ biết ý tứ mà tập trung vào công việc của mình thôi^^

Những lúc ở bên cạnh hắn thế này, nó cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Ko
còn những ngày tháng tất bật công việc nữa rồi, giờ đây nó phải sống
thật vui bên hắn chứ. Nghĩ lại, nó cũng thấy giận ba mẹ lắm vì đã ép nó
vào nấm mồ chôn tình yêu với 1 con người ko hề quen biết. Nhưng hôm nay, nó phải thầm cảm ơn ông bà, cái người ko quen biết kia đã mang lại cho
nó ko biết bao nhiêu hạnh phúc đó thôi. Đang chìm đắm trong những suy
nghĩ mông lung mà dòng nước xanh đập vào mắt nó lúc nào ko biết. Nhìn
thấy dòng nước kia nó lại nghĩ đến...

Flashback:

9 năm trước

-nè, Quân, anh xấu tính vậy, sao anh lại hắt nước vào mặt em- nó cau có

-thôi nào, em xuống đây chơi chút đi, nước mát lắm- Anh Quân vui vẻ nhìn nó, vẫy nó xuống bể bơi

-ko, chơi với anh rồi chắc em ngạt nước mất- nó lạnh lùng

-thôi mà, anh hứa sẽ ko trêu em nữa, lại đây

-thật đấy nhé- nó nửa ngờ nửa tin

Tiến gần đến mép bể bơi, nó bị Anh Quân kéo hai tay, cả người mất đà ngã xuống. Anh Quân nhanh tay đỡ lấy nó, ôm nó vào lòng

Nó vùng dậy khỏi mặt nước:

-thế là ko trêu của anh đó hả

-anh chỉ muốn thấy em vui hơn mà, suốt ngày cứ dán mắt vào làm việc như điên thế làm anh lo lắm- anh vừa nói vừa vuốt lại mấy sợi tóc ướt trước mặt

Nó im lặng ko nói j, mặt hầm hầm như đang muốn trách cứ anh vậy

-ngoan, anh xin lỗi mà- anh lay lay vai nó

im lặng

-tha lỗi cho anh nhé

tiếp tục im lặng

-ahuhu, em đừng giận anh nữa mà

vẫn tiếp tục im lặng nhưng...

Nó quay phắt lại, vốc nước hắt vào mặt anh làm anh ko kịp trở tay. Mở mắt ra thì nó đã lên bờ từ lúc nào:

-cái giá phải trả vì tội trêu em đấy- nó cười khoái chí

-con nhóc kia, em chết với anh- anh hét to rồi trèo lên bờ đuổi theo nó

End flashback:

Nó đang ngồi đây, cạnh người mà nó yêu, nhớ về anh làm tim nó như quặn
thắt. 9 năm, 9 năm thật rồi, người mà nó coi như anh trai, người mà nó
vô cùng kính trọng phải chăng đã ko còn nhớ đến nó nữa sao??

-vk, em đang nghĩ j vậy- hắn chợt hỏi

-hả, à, ko có j- nó giật mình trả lời

-cũng chiều muộn rồi, anh nghĩ mình nên tạm dừng chuyến đi ở đây và...

-đi ăn thôi- đồng thanh tập 2

Nó vui vẻ nắm tay bước theo hắn, có lẽ anh ấy đã quên nó rồi cũng nên, nó
cảm thấy việc mình cần làm bây giờ là trải nghiệm Venice này với ox yêu
dấu, chứ ko phải nhắc về những kí ức năm xưa

Cô Vợ Xinh Đẹp Của Bang ChủTác giả: Nina CassTrước tập đoàn Trương thị, hàng loạt ống kính đang thi chụp ảnh, tiếng xì xầm của các nhà báo nghe thật rối loạn và ồn ào: -Cô ấy sắp ra chưa? -Nghe nói là 1 cô gái tài giỏi đấy, Trương thị được như vậy là công sức của cô ấy cả, -Chà, Chủ tịch Trương chắc tự hào về con gái mình lắm. Bỗng cánh cửa bật mở, 10 tên vệ sĩ tránh đường cho 1 cô gái bước ra. Không ai khác chính là nó. Body cực chuẩn rất hợp bộ vest đen. Tóc nâu ánh tím buộc đuôi ngựa, gương mặt v-line ẩn hiện sau chiếc kính mát hàng hiệu. -Trương tiểu thư, xin cô hãy cho biết thêm về dự án mới của tập đoàn. -Bí quyết nào giúp cô điều hành công ty tốt như vậy? Đám nhà báo lao vào như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả vệ sĩ. Nó thấp giọng nói vs tên thuộc hạ: -Từ chối tất cả phỏng vấn, hoãn sang hôm sau. -Dạ- tên thuộc hạ cúi đầu. Chiếc xe Lamborghini đỗ lại để nó bước lên rồi phóng vút đi. Cởi kính mát ra, nó nhận lấy tờ báo mà vệ sĩ đưa rồi cằn nhằn: -Sao gần đây nhiều bài về Trương thị thế? Bảo bọn họ dẹp bớt đi -Tôi đã nói… Vừa đặt chân lên đất Ý, nó và hắn cứ như hai con chim sổ lồng, bỏ mặc chàng Andy tội nghiệp với việc lo phòng khách sạn, xem xét lịch trình...-xem nào, đến Venice thì chúng ta phải làm j nhỉ- hắn suy nghĩRồi chợt hai đứa quay qua nhìn nhau, cười đầy ẩn ý:-anh cũng nghĩ như em đúng ko-chắc vậy, việc đầu tiên chúng ta phải làm là...-du thuyền Gondola- cả hai đồng thanh-nhanh lên, thuyền đến rồi kìa- nó háo hức kéo tay hắnNgười chèo thuyền vô cùng thân thiện và hiếu khách, chẳng vậy mà nó và hắn đã dc đi trên dòng nước lãng mạng ở đây, lại còn dc thưởng thức âm nhạc du dương làm say mê lòng người.Hắn trông có vẻ vui lắm, nhìn nó hạnh phúc thế kia đương nhiên là phải vui rồi. Chưa bao giờ mà nó cười nhiều như vậy, nụ cười thực sự với con người mang vỏ bọc lạnh lùng như nó. Hắn siết chặt bàn tay nó, để nó tựa đầu vào vai mình vô cùng tình cảm. Ông lái thuyền đã chứng kiến nhiều cặp đôi sến sẩm như thế này rồi nên chỉ biết ý tứ mà tập trung vào công việc của mình thôi^^Những lúc ở bên cạnh hắn thế này, nó cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn. Ko còn những ngày tháng tất bật công việc nữa rồi, giờ đây nó phải sống thật vui bên hắn chứ. Nghĩ lại, nó cũng thấy giận ba mẹ lắm vì đã ép nó vào nấm mồ chôn tình yêu với 1 con người ko hề quen biết. Nhưng hôm nay, nó phải thầm cảm ơn ông bà, cái người ko quen biết kia đã mang lại cho nó ko biết bao nhiêu hạnh phúc đó thôi. Đang chìm đắm trong những suy nghĩ mông lung mà dòng nước xanh đập vào mắt nó lúc nào ko biết. Nhìn thấy dòng nước kia nó lại nghĩ đến...Flashback:9 năm trước-nè, Quân, anh xấu tính vậy, sao anh lại hắt nước vào mặt em- nó cau có-thôi nào, em xuống đây chơi chút đi, nước mát lắm- Anh Quân vui vẻ nhìn nó, vẫy nó xuống bể bơi-ko, chơi với anh rồi chắc em ngạt nước mất- nó lạnh lùng-thôi mà, anh hứa sẽ ko trêu em nữa, lại đây-thật đấy nhé- nó nửa ngờ nửa tinTiến gần đến mép bể bơi, nó bị Anh Quân kéo hai tay, cả người mất đà ngã xuống. Anh Quân nhanh tay đỡ lấy nó, ôm nó vào lòngNó vùng dậy khỏi mặt nước:-thế là ko trêu của anh đó hả-anh chỉ muốn thấy em vui hơn mà, suốt ngày cứ dán mắt vào làm việc như điên thế làm anh lo lắm- anh vừa nói vừa vuốt lại mấy sợi tóc ướt trước mặt nóNó im lặng ko nói j, mặt hầm hầm như đang muốn trách cứ anh vậy-ngoan, anh xin lỗi mà- anh lay lay vai nóim lặng-tha lỗi cho anh nhétiếp tục im lặng-ahuhu, em đừng giận anh nữa màvẫn tiếp tục im lặng nhưng...Nó quay phắt lại, vốc nước hắt vào mặt anh làm anh ko kịp trở tay. Mở mắt ra thì nó đã lên bờ từ lúc nào:-cái giá phải trả vì tội trêu em đấy- nó cười khoái chí-con nhóc kia, em chết với anh- anh hét to rồi trèo lên bờ đuổi theo nóEnd flashback:Nó đang ngồi đây, cạnh người mà nó yêu, nhớ về anh làm tim nó như quặn thắt. 9 năm, 9 năm thật rồi, người mà nó coi như anh trai, người mà nó vô cùng kính trọng phải chăng đã ko còn nhớ đến nó nữa sao??-vk, em đang nghĩ j vậy- hắn chợt hỏi-hả, à, ko có j- nó giật mình trả lời-cũng chiều muộn rồi, anh nghĩ mình nên tạm dừng chuyến đi ở đây và...-đi ăn thôi- đồng thanh tập 2Nó vui vẻ nắm tay bước theo hắn, có lẽ anh ấy đã quên nó rồi cũng nên, nó cảm thấy việc mình cần làm bây giờ là trải nghiệm Venice này với ox yêu dấu, chứ ko phải nhắc về những kí ức năm xưa

Chương 11