Tác giả:

Tít...Tít...Tít... -Ax,kêu gì kêu hoài zậy trời?_Mắt nhắm mắt mở,nhỏ quơ tay tắt cái "loa hai chục" mà tối hôm qua chính nhỏ đã cài nó. ...................................................................................................................................... Tên:Lâm Gia Hân Lớp học hiện tại:10A1 Gia thế:Là con gái độc nhất c*̉a tập đoàn Lâm gia lớn mạnh nhất thế giới về mọi ngành. Ngoại hình:xinh,có khuôn mặt baby với đôi mắt màu tro lạnh,body chuẩn không cần chỉnh,hotgirl no.1 Tính cách:đáng yêu,thân thiện,nhưng rất ương bướng Sở trường:gì c*̃ng có,đặc biệt có giọng hát ngọt ngào khiến người khác say mê ...................................................................................................................................... Nhỏ đi vào nhà vê sinh để làm VSCN. 5 phút sau,nhỏ ngắm mình trong gương với vẻ mặt khá là ưng ý.Nhỏ hôm nay mang nét cá tính với quần bò lửng…

Chương 6: Quá khứ của Minh Phong(1)

Đừng Lạnh Lùng Như Thế... Hãy Cứ Là EmTác giả: mun_ngoanTít...Tít...Tít... -Ax,kêu gì kêu hoài zậy trời?_Mắt nhắm mắt mở,nhỏ quơ tay tắt cái "loa hai chục" mà tối hôm qua chính nhỏ đã cài nó. ...................................................................................................................................... Tên:Lâm Gia Hân Lớp học hiện tại:10A1 Gia thế:Là con gái độc nhất c*̉a tập đoàn Lâm gia lớn mạnh nhất thế giới về mọi ngành. Ngoại hình:xinh,có khuôn mặt baby với đôi mắt màu tro lạnh,body chuẩn không cần chỉnh,hotgirl no.1 Tính cách:đáng yêu,thân thiện,nhưng rất ương bướng Sở trường:gì c*̃ng có,đặc biệt có giọng hát ngọt ngào khiến người khác say mê ...................................................................................................................................... Nhỏ đi vào nhà vê sinh để làm VSCN. 5 phút sau,nhỏ ngắm mình trong gương với vẻ mặt khá là ưng ý.Nhỏ hôm nay mang nét cá tính với quần bò lửng… Một buổi sáng âm u mây mưa,trên con đường rộng lớn mà xa lạ,một cô bé bước đi nhè nhẹ,đi mãi không ngừng.Trên khuôn mặt đầy nước mắt nhưng không thể làm phai mờ đi vẻ đẹp ngây ngất c*̉a cô.Cô đang khóc, vì cô vừa mất đi người mẹ yêu thương mình nhất.Trời bỗng đổ mưa rào,từng giọt mưa nặng trĩu rơi xuống làm ướt đẫm áo cô.Cô vẫn bước đi mặc trời đang lạnh.Lúc đã mệt mỏi,cô ngồi bệt xuống trước cổng một ngôi biệt thự to lớn.Cô khóc to hơn,nước mắt hòa vào mưa.Bỗng trước mắt cô xuất hiện một chiếc ô.Ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên,cô nhìn thấy một cậu bé vô c*̀ng đẹp,nhưng đôi mắt đó lạnh nhạt với mọi thứ-cậu chính là Hoàng Minh Phong.Cô đưa tay nhận lấy chiếc ô,bàn tay nhỏ bé run run vì lạnh,nước mắt c*̃ng từ từ ngưng chảy.Cậu con trai kia quay lưng bước vào trong biệt thự, cánh cửa vẫn mở. Cô đứng dậy theo sau cậu vào trong,là một căn biệt thự rộng lớn nhưng mang vẻ lạnh lẽo.Đồ đạc trong nhà cũng không quá xa lạ với cô,bởi cô là một tiểu thư, một cô công chúa nhỏ. Sau khi được chị giúp việc tắm và thay vào đó một chiếc váy trắng bồng bềnh,cô bước ra phòng khách với cậu bé đang ngồi đó. Cậu ngước lên nhìn cô,ánh mắt khẽ động đậy, trái tim cậu đập lỗi nhịp.Cô quả thực rất đẹp,vẻ đẹp trong sáng, đáng yêu từ cô đã khiến cậu rung động khi nhìn từ căn phòng của mình ở tầng 2,khi nhìn thấy cô khóc trước cửa nhà,cậu cảm thấy rất khó chịu nên mới đi ra xem sao.Khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng lại phúng phính thật đáng yêu.Da trắng hồng và đôi chân thon dài.Đôi mắt màu xanh lam trong suốt. Mái tóc sau khi sấy khô đã trở lại suôn mượt,màu nâu nhạt. Cô khẽ ngồi xuống đối diện cậu,khuôn mặt mỉm cười nhẹ lại tiếp tục làm tim cậu lỗi nhịp.-Em tên gì?_Cậu hỏi,ánh mắt không rời khỏi cô.Im lặng... Cô bé vẫn còn lạ lẫm. Hiểu được suy nghĩ của cô,cậu bé cười,một nụ cười ấm áp-Em không nói cũng không sao,vậy thì đừng gọi tên,anh sẽ gọi em là Rain.Cô bé mỉm cười khe gật đầu. Cậu đưa cô lên phòng của mình trò chuyện và cô bé cũng yên tâm thôi không cảnh giác với cậu nữaTừ ngày đó trở đi, mỗi ngày cô đến chơi với cậu, thoáng chốc đã rất thân. Cho tới một ngày...Hôm đó trời mưa, cô chạy tới chỗ cậu trong bộ dạng ướt sũng giống như ngày đầu gặp mặt,khuôn mặt cô lại ướt đẫm nước mắt.Cô nhào tới ôm chầm lấy cậu mà khóc.Cậu im lặng không nói gì,chỉ nhìn cô khóc sướt mướt trong lòng mình.Một lúc sau cậu mới lên tiếng:-Có chuyện gì vậy Rain?-Em...ngày mai...em...phải qua Mỹ...du học...huhu_Cô trả lời trong tiếng nấc nghẹn ngào.Cậu đứng hình khi nghe câu nói ấy, cô phải đi sao?Người mang đến ánh sáng cho cậu phải rời xa sao?Người làm cậu rung động... Cậu rất buồn, cậu không muốn cô đi...nhưng vì tương lai của cô,cậu phải kiềm chế.-Em đừng khóc, chỉ là đi du học thôi mà,đi rồi trở về,có sao đâu?-Nhưng mà em không muốn rời xa anh Sun,em thích anh Sun...Câu nói ấy làm cậu đau lòng hơn,nhưng cậu phải làm sao đây, phải dứt ra thôi.Cậu ôm cô dỗ dành và chơi với cô như thường ngày, cậu muốn ngắm nhìn cô vui vẻ hết đêm nay.Hôm sau.Chiều nay cô phải đi rồi nên sớm nay,như đã hẹn cô tới nhà cậu,bước vào phòng khách cô đã nghe tiếng cười đùa vui vẻ.Cô theo tiếng nói ấy lên tới trước phòng cậu.Cánh cửa được khép hờ vang vọng tiếng c*̉a một đôi trai gái.Tính gõ cửa đi vào nhưng cô đã dừng lại khi nghe câu hỏi c*̉a cô gái:-Cô tiểu thư kia hôm nay không tới nhà anh sao?Cậu nhéo má cô gái đó mà trả lời:-Không,hôm nay cô ta đi du học,nhỏ đó thật phiền phức.-Thế sao anh không đá nó đi,không nhẽ anh yêu nó rồi sao?_Cô gái lại tiếp tục hỏi-Yêu gì em ơi,chỉ là anh đã cá với thằng bạn là sẽ cua được cô ta ấy mà.Cô không nghe được thêm nữa.nước mắt cô lại rơi lã chã.Cô chạy ra khỏi nhà mà không hề hay rằng,đằng sau cánh c*̉a đó,trái tim cậu như vỡ vụn.Người ta đã đã tốt hơn emNgười ta đã yêu anh yêu rất chân thànhNgười ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc đời của em... ừ thì là định mệnhThế sao anh vẫn còn dịu dàng khi ở bên emGiữa dòng đời em vẫn không sao đâu anh đừng loĐiều trái tim em rất cần là có một tình yêu thật sự em không muốn đơn phương vấn vương dối lòngĐừng tội nghiệp em nữa xin anh hiểu cho emĐừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xaĐừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đauĐừng bận lòng vì em đôi ta không còn nợ nhauHãy yên vui bên người tim anh đã chọnHãy yêu hết tim mình và như chưa từng có emHãy thôi bên nhau làm dằn vặt từng tháng nămĐừng thương hại em nữa cho em hai chữ yên bìnhĐừng tội nghiệp em nữa hãy hiểu cho emĐừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xaĐừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đauĐừng bận lòng vì em đôi ta không là của nhauAnh hỡi... hãy vui bên người mà anh... anh đã chọnHãy thôi bên nhau làm dằn vặt từng tháng nămĐừng thương hại em nữa cho em hai chữ yên bình.(Thương hại-Khởi My)Trời lại đổ mưa,cậu nhìn ra ngoài lo lắng cho cô,cô gái kia đã bị cậu đuổi đi từ lúc cô ra khỏi nhà.Bỗng điện thoại cậu đổ chuông,cậu chết sững khi nghe những lời nói ấy:-Cậu là người quen c*̉a số điện thoại này phải không?Chủ nhân số điện thoại này bị tai nạn,tình trạng rất nguy kịch,đã đưa tới bệnh viện trung tâm thành phố,cậu mau thông báo với người nhà c*̉a cô bé…Số điện thoại này…là c*̉a cô

Một buổi sáng âm u mây mưa,trên
con đường rộng lớn mà xa lạ,một cô bé bước đi nhè nhẹ,đi mãi không
ngừng.Trên khuôn mặt đầy nước mắt nhưng không thể làm phai mờ đi vẻ
đẹp ngây ngất c*̉a cô.Cô đang khóc, vì cô vừa mất đi người mẹ yêu
thương mình nhất.Trời bỗng đổ mưa rào,từng giọt mưa nặng trĩu rơi
xuống làm ướt đẫm áo cô.Cô vẫn bước đi mặc trời đang lạnh.Lúc đã
mệt mỏi,cô ngồi bệt xuống trước cổng một ngôi biệt thự to lớn.Cô
khóc to hơn,nước mắt hòa vào mưa.Bỗng trước mắt cô xuất hiện một
chiếc ô.Ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên,cô nhìn thấy một cậu bé vô
c*̀ng đẹp,nhưng đôi mắt đó lạnh nhạt với mọi thứ-cậu chính là Hoàng
Minh Phong.

Cô đưa tay nhận lấy chiếc
ô,bàn tay nhỏ bé run run vì lạnh,nước mắt c*̃ng từ từ ngưng chảy.Cậu
con trai kia quay lưng bước vào trong biệt thự, cánh cửa vẫn mở. Cô đứng dậy
theo sau cậu vào trong,là một căn biệt thự rộng lớn nhưng mang vẻ lạnh lẽo.Đồ
đạc trong nhà cũng không quá xa lạ với cô,bởi cô là một tiểu thư, một cô công
chúa nhỏ. Sau khi được chị giúp việc tắm và thay vào đó một chiếc váy trắng
bồng bềnh,cô bước ra phòng khách với cậu bé đang ngồi đó. Cậu ngước lên nhìn
cô,ánh mắt khẽ động đậy, trái tim cậu đập lỗi nhịp.Cô quả thực rất đẹp,vẻ đẹp
trong sáng, đáng yêu từ cô đã khiến cậu rung động khi nhìn từ căn phòng của
mình ở tầng 2,khi nhìn thấy cô khóc trước cửa nhà,cậu cảm thấy rất
khó chịu nên mới đi ra xem sao.Khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng lại phúng
phính thật đáng yêu.Da trắng hồng và đôi chân thon dài.Đôi mắt màu xanh lam
trong suốt. Mái tóc sau khi sấy khô đã trở lại suôn mượt,màu nâu nhạt. Cô khẽ ngồi
xuống đối diện cậu,khuôn mặt mỉm cười nhẹ lại tiếp tục làm tim cậu lỗi nhịp.

-Em tên gì?_Cậu hỏi,ánh mắt
không rời khỏi cô.

Im lặng... Cô bé vẫn còn lạ
lẫm. Hiểu được suy nghĩ của cô,cậu bé cười,một nụ cười ấm áp

-Em không nói cũng không
sao,vậy thì đừng gọi tên,anh sẽ gọi em là Rain.

Cô bé mỉm cười khe gật đầu.
Cậu đưa cô lên phòng của mình trò chuyện và cô bé cũng yên tâm thôi không cảnh
giác với cậu nữa

Từ ngày đó trở đi, mỗi ngày cô đến chơi với
cậu, thoáng chốc đã rất thân. Cho tới một ngày...

Hôm đó trời mưa, cô chạy tới
chỗ cậu trong bộ dạng ướt sũng giống như ngày đầu gặp mặt,khuôn mặt cô lại ướt
đẫm nước mắt.Cô nhào tới ôm chầm lấy cậu mà khóc.Cậu im lặng không nói gì,chỉ
nhìn cô khóc sướt mướt trong lòng mình.Một lúc sau cậu mới lên tiếng:

-Có chuyện gì vậy Rain?

-Em...ngày mai...em...phải
qua Mỹ...du học...huhu_Cô trả lời trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Cậu đứng hình khi nghe câu
nói ấy, cô phải đi sao?Người mang đến ánh sáng cho cậu phải rời xa sao?Người
làm cậu rung động... Cậu rất buồn, cậu không muốn cô đi...nhưng vì tương lai
của cô,cậu phải kiềm chế.

-Em đừng khóc, chỉ là đi du
học thôi mà,đi rồi trở về,có sao đâu?

-Nhưng mà em không muốn rời
xa anh Sun,em thích anh Sun...

Câu nói ấy làm cậu đau lòng
hơn,nhưng cậu phải làm sao đây, phải dứt ra thôi.

Cậu ôm cô dỗ dành và chơi với
cô như thường ngày, cậu muốn ngắm nhìn cô vui vẻ hết đêm nay.

Hôm sau.

Chiều nay cô phải đi rồi
nên sớm nay,như đã hẹn cô tới nhà cậu,bước vào phòng khách cô đã
nghe tiếng cười đùa vui vẻ.Cô theo tiếng nói ấy lên tới trước phòng
cậu.Cánh cửa được khép hờ vang vọng tiếng c*̉a một đôi trai gái.Tính
gõ cửa đi vào nhưng cô đã dừng lại khi nghe câu hỏi c*̉a cô gái:

-Cô tiểu thư kia hôm nay
không tới nhà anh sao?

Cậu nhéo má cô gái đó
mà trả lời:

-Không,hôm nay cô ta đi du
học,nhỏ đó thật phiền phức.

-Thế sao anh không đá nó
đi,không nhẽ anh yêu nó rồi sao?_Cô gái lại tiếp tục hỏi

-Yêu gì em ơi,chỉ là anh
đã cá với thằng bạn là sẽ cua được cô ta ấy mà.

Cô không nghe được thêm
nữa.nước mắt cô lại rơi lã chã.Cô chạy ra khỏi nhà mà không hề hay
rằng,đằng sau cánh c*̉a đó,trái tim cậu như vỡ vụn.

Người ta đã đã tốt hơn em

Người ta đã yêu anh yêu rất chân thành

Người ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc
đời của em... ừ thì là định mệnh

Thế sao anh vẫn còn dịu dàng khi ở bên em

Giữa dòng đời em vẫn không sao đâu anh đừng lo

Điều trái tim em rất cần là có một tình yêu
thật sự em không muốn đơn phương vấn vương dối lòng

Đừng tội nghiệp em nữa xin anh hiểu cho em

Đừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xa

Đừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đau

Đừng bận lòng vì em đôi ta không còn nợ nhau

Hãy yên vui bên người tim anh đã chọn

Hãy yêu hết tim mình và như chưa từng có em

Hãy thôi bên nhau làm dằn vặt từng tháng năm

Đừng thương hại em nữa cho em hai chữ yên bình

Đừng tội nghiệp em nữa hãy hiểu cho em

Đừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xa

Đừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đau

Đừng bận lòng vì em đôi ta không là của nhau

Anh hỡi... hãy vui bên người mà anh... anh đã
chọn

Hãy thôi bên nhau làm dằn vặt từng tháng năm

Đừng thương hại em nữa cho em hai chữ yên
bình.

(Thương hại-Khởi My)

Trời lại đổ mưa,cậu nhìn
ra ngoài lo lắng cho cô,cô gái kia đã bị cậu đuổi đi từ lúc cô ra
khỏi nhà.Bỗng điện thoại cậu đổ chuông,cậu chết sững khi nghe những
lời nói ấy:

-Cậu là người quen c*̉a
số điện thoại này phải không?Chủ nhân số điện thoại này bị tai
nạn,tình trạng rất nguy kịch,đã đưa tới bệnh viện trung tâm thành
phố,cậu mau thông báo với người nhà c*̉a cô bé…

Số điện thoại này…là
c*̉a cô

Đừng Lạnh Lùng Như Thế... Hãy Cứ Là EmTác giả: mun_ngoanTít...Tít...Tít... -Ax,kêu gì kêu hoài zậy trời?_Mắt nhắm mắt mở,nhỏ quơ tay tắt cái "loa hai chục" mà tối hôm qua chính nhỏ đã cài nó. ...................................................................................................................................... Tên:Lâm Gia Hân Lớp học hiện tại:10A1 Gia thế:Là con gái độc nhất c*̉a tập đoàn Lâm gia lớn mạnh nhất thế giới về mọi ngành. Ngoại hình:xinh,có khuôn mặt baby với đôi mắt màu tro lạnh,body chuẩn không cần chỉnh,hotgirl no.1 Tính cách:đáng yêu,thân thiện,nhưng rất ương bướng Sở trường:gì c*̃ng có,đặc biệt có giọng hát ngọt ngào khiến người khác say mê ...................................................................................................................................... Nhỏ đi vào nhà vê sinh để làm VSCN. 5 phút sau,nhỏ ngắm mình trong gương với vẻ mặt khá là ưng ý.Nhỏ hôm nay mang nét cá tính với quần bò lửng… Một buổi sáng âm u mây mưa,trên con đường rộng lớn mà xa lạ,một cô bé bước đi nhè nhẹ,đi mãi không ngừng.Trên khuôn mặt đầy nước mắt nhưng không thể làm phai mờ đi vẻ đẹp ngây ngất c*̉a cô.Cô đang khóc, vì cô vừa mất đi người mẹ yêu thương mình nhất.Trời bỗng đổ mưa rào,từng giọt mưa nặng trĩu rơi xuống làm ướt đẫm áo cô.Cô vẫn bước đi mặc trời đang lạnh.Lúc đã mệt mỏi,cô ngồi bệt xuống trước cổng một ngôi biệt thự to lớn.Cô khóc to hơn,nước mắt hòa vào mưa.Bỗng trước mắt cô xuất hiện một chiếc ô.Ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên,cô nhìn thấy một cậu bé vô c*̀ng đẹp,nhưng đôi mắt đó lạnh nhạt với mọi thứ-cậu chính là Hoàng Minh Phong.Cô đưa tay nhận lấy chiếc ô,bàn tay nhỏ bé run run vì lạnh,nước mắt c*̃ng từ từ ngưng chảy.Cậu con trai kia quay lưng bước vào trong biệt thự, cánh cửa vẫn mở. Cô đứng dậy theo sau cậu vào trong,là một căn biệt thự rộng lớn nhưng mang vẻ lạnh lẽo.Đồ đạc trong nhà cũng không quá xa lạ với cô,bởi cô là một tiểu thư, một cô công chúa nhỏ. Sau khi được chị giúp việc tắm và thay vào đó một chiếc váy trắng bồng bềnh,cô bước ra phòng khách với cậu bé đang ngồi đó. Cậu ngước lên nhìn cô,ánh mắt khẽ động đậy, trái tim cậu đập lỗi nhịp.Cô quả thực rất đẹp,vẻ đẹp trong sáng, đáng yêu từ cô đã khiến cậu rung động khi nhìn từ căn phòng của mình ở tầng 2,khi nhìn thấy cô khóc trước cửa nhà,cậu cảm thấy rất khó chịu nên mới đi ra xem sao.Khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng lại phúng phính thật đáng yêu.Da trắng hồng và đôi chân thon dài.Đôi mắt màu xanh lam trong suốt. Mái tóc sau khi sấy khô đã trở lại suôn mượt,màu nâu nhạt. Cô khẽ ngồi xuống đối diện cậu,khuôn mặt mỉm cười nhẹ lại tiếp tục làm tim cậu lỗi nhịp.-Em tên gì?_Cậu hỏi,ánh mắt không rời khỏi cô.Im lặng... Cô bé vẫn còn lạ lẫm. Hiểu được suy nghĩ của cô,cậu bé cười,một nụ cười ấm áp-Em không nói cũng không sao,vậy thì đừng gọi tên,anh sẽ gọi em là Rain.Cô bé mỉm cười khe gật đầu. Cậu đưa cô lên phòng của mình trò chuyện và cô bé cũng yên tâm thôi không cảnh giác với cậu nữaTừ ngày đó trở đi, mỗi ngày cô đến chơi với cậu, thoáng chốc đã rất thân. Cho tới một ngày...Hôm đó trời mưa, cô chạy tới chỗ cậu trong bộ dạng ướt sũng giống như ngày đầu gặp mặt,khuôn mặt cô lại ướt đẫm nước mắt.Cô nhào tới ôm chầm lấy cậu mà khóc.Cậu im lặng không nói gì,chỉ nhìn cô khóc sướt mướt trong lòng mình.Một lúc sau cậu mới lên tiếng:-Có chuyện gì vậy Rain?-Em...ngày mai...em...phải qua Mỹ...du học...huhu_Cô trả lời trong tiếng nấc nghẹn ngào.Cậu đứng hình khi nghe câu nói ấy, cô phải đi sao?Người mang đến ánh sáng cho cậu phải rời xa sao?Người làm cậu rung động... Cậu rất buồn, cậu không muốn cô đi...nhưng vì tương lai của cô,cậu phải kiềm chế.-Em đừng khóc, chỉ là đi du học thôi mà,đi rồi trở về,có sao đâu?-Nhưng mà em không muốn rời xa anh Sun,em thích anh Sun...Câu nói ấy làm cậu đau lòng hơn,nhưng cậu phải làm sao đây, phải dứt ra thôi.Cậu ôm cô dỗ dành và chơi với cô như thường ngày, cậu muốn ngắm nhìn cô vui vẻ hết đêm nay.Hôm sau.Chiều nay cô phải đi rồi nên sớm nay,như đã hẹn cô tới nhà cậu,bước vào phòng khách cô đã nghe tiếng cười đùa vui vẻ.Cô theo tiếng nói ấy lên tới trước phòng cậu.Cánh cửa được khép hờ vang vọng tiếng c*̉a một đôi trai gái.Tính gõ cửa đi vào nhưng cô đã dừng lại khi nghe câu hỏi c*̉a cô gái:-Cô tiểu thư kia hôm nay không tới nhà anh sao?Cậu nhéo má cô gái đó mà trả lời:-Không,hôm nay cô ta đi du học,nhỏ đó thật phiền phức.-Thế sao anh không đá nó đi,không nhẽ anh yêu nó rồi sao?_Cô gái lại tiếp tục hỏi-Yêu gì em ơi,chỉ là anh đã cá với thằng bạn là sẽ cua được cô ta ấy mà.Cô không nghe được thêm nữa.nước mắt cô lại rơi lã chã.Cô chạy ra khỏi nhà mà không hề hay rằng,đằng sau cánh c*̉a đó,trái tim cậu như vỡ vụn.Người ta đã đã tốt hơn emNgười ta đã yêu anh yêu rất chân thànhNgười ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc đời của em... ừ thì là định mệnhThế sao anh vẫn còn dịu dàng khi ở bên emGiữa dòng đời em vẫn không sao đâu anh đừng loĐiều trái tim em rất cần là có một tình yêu thật sự em không muốn đơn phương vấn vương dối lòngĐừng tội nghiệp em nữa xin anh hiểu cho emĐừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xaĐừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đauĐừng bận lòng vì em đôi ta không còn nợ nhauHãy yên vui bên người tim anh đã chọnHãy yêu hết tim mình và như chưa từng có emHãy thôi bên nhau làm dằn vặt từng tháng nămĐừng thương hại em nữa cho em hai chữ yên bìnhĐừng tội nghiệp em nữa hãy hiểu cho emĐừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xaĐừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đauĐừng bận lòng vì em đôi ta không là của nhauAnh hỡi... hãy vui bên người mà anh... anh đã chọnHãy thôi bên nhau làm dằn vặt từng tháng nămĐừng thương hại em nữa cho em hai chữ yên bình.(Thương hại-Khởi My)Trời lại đổ mưa,cậu nhìn ra ngoài lo lắng cho cô,cô gái kia đã bị cậu đuổi đi từ lúc cô ra khỏi nhà.Bỗng điện thoại cậu đổ chuông,cậu chết sững khi nghe những lời nói ấy:-Cậu là người quen c*̉a số điện thoại này phải không?Chủ nhân số điện thoại này bị tai nạn,tình trạng rất nguy kịch,đã đưa tới bệnh viện trung tâm thành phố,cậu mau thông báo với người nhà c*̉a cô bé…Số điện thoại này…là c*̉a cô

Chương 6: Quá khứ của Minh Phong(1)