Ngôi trường có lẽ là ngôi trường mà bất kì ai cũng muốn học ở đây. 1 ngôi trường đạt chuẩn phải gọi là chất lượng quốc tế. toàn con nhà giàu học toàn các hotboy hotgirl theo học ở ngôi trường danh giá này Tại 1 căn biệt thự cổ kính… 6.30 sáng: -mày có dạy đi học không vậy my? Nhỏ vừa hỏi vừa kéo chăn ra khỏi người nó -tao xin mày mà 5 phút nữa thôi -mày có nhanh lên không? Hôm đầu tiên đã bị muộn ọc thì còn mặt mũi nào chứ -thôi đc rồi mà. Nghe cái giọng của mày mà tao đau đầu muốn chết. -tao cho mày 15’ nhanh lên đi -biết rồi ạ, cô nương của tôi -_- Nhỏ đang ngồi ghế sofa dưới nhà, nó ì ạch bước xuống. Nó mặc bộ quần áo võ và đeo đai đen ở bụng tóc dài ngang vai đen óng buộc gọn sau gáy Nhìn trông có ai nghĩ nó là tiểu thư đâu. Trông thấy vậy mà đanh đá lắm L -tao bó tay vs mày rồi, đi học có phải đi học võ đâu chớ con điên này-nhỏ -kệ tao đi mà hôm nay có tiết học võ mà ^^ hehe mày biết từ nhỏ giờ t toàn mặc quần áo võ đi học chứ có bao giờ mặc đồng phục như mày đâu ^^-nó -rồi rồi…
Chương 6: Những nỗi mất mát p3
Em Hãy Ở Bên Anh Nhé? Có Được Không?Tác giả: NobitaNgôi trường có lẽ là ngôi trường mà bất kì ai cũng muốn học ở đây. 1 ngôi trường đạt chuẩn phải gọi là chất lượng quốc tế. toàn con nhà giàu học toàn các hotboy hotgirl theo học ở ngôi trường danh giá này Tại 1 căn biệt thự cổ kính… 6.30 sáng: -mày có dạy đi học không vậy my? Nhỏ vừa hỏi vừa kéo chăn ra khỏi người nó -tao xin mày mà 5 phút nữa thôi -mày có nhanh lên không? Hôm đầu tiên đã bị muộn ọc thì còn mặt mũi nào chứ -thôi đc rồi mà. Nghe cái giọng của mày mà tao đau đầu muốn chết. -tao cho mày 15’ nhanh lên đi -biết rồi ạ, cô nương của tôi -_- Nhỏ đang ngồi ghế sofa dưới nhà, nó ì ạch bước xuống. Nó mặc bộ quần áo võ và đeo đai đen ở bụng tóc dài ngang vai đen óng buộc gọn sau gáy Nhìn trông có ai nghĩ nó là tiểu thư đâu. Trông thấy vậy mà đanh đá lắm L -tao bó tay vs mày rồi, đi học có phải đi học võ đâu chớ con điên này-nhỏ -kệ tao đi mà hôm nay có tiết học võ mà ^^ hehe mày biết từ nhỏ giờ t toàn mặc quần áo võ đi học chứ có bao giờ mặc đồng phục như mày đâu ^^-nó -rồi rồi… Nó nghe vậy thì có hơi chút bất ngờ.Lúc sau ấy mới định thần lại thì nó đẩy người hắn ra xa. Giọng bực tức:-Cái gã này, lợi dụng vừa phải thôi chứ. Tên b**n th**!!!!Nó lao hồng hộc xuống nhà thì bị 1 bàn tay giữ lại:-Em đi đâu?-hắn hỏi-Không về nhà thì tôi ra đường chắc-Sao vậy trời đang mưa to mà ^^-hắnNó nghẹn họng không nói đc gì lấy ngay điện thoại ra gọi cho con bạn thân. Thế là nhỏ nhà ta phải phi với tốc độ máy bay đến hộ tống nó về. Trên đường về nócứ nhìn hoài ra cửa sổ, chẳng nói gì. Những rặng cây xanh bên đường lướt qua như gió. Vài cơn gió thoảng qua đem theo mùi hương thoang thoảng của nhữngkhóm hoa bên đường, còn đọng những giọt nước trong như pha lê. Mưa mới to vậy mà giờ trong xanh, ánh nắng yếu ớt bắt đầu thức tỉnh, khẽ ánh lên những tianắng nhẹ. Ánh nắng không đến nắng gắt chỉ nhè nhẹ rất nhẹ chiếu lên khuôn mặt của nó:Nhỏ thấy vậy mới trêu:- Sao rồi! cảm nắng rồi hả?- Con điên mày có thôi trêu tao đi được không? - Nó gắt- Bộ không nhận hả. Mặt đỏ rồi kìa. -Nhỏ khoái chí- Mày cũng hiểu tao mà, suốt 10 năm qua tao không thôi nhớ anh ấy. - Nó khẽ thở dài tựa vào cửa kính ô tô,ánh mắt xa xăm pha chút buồn man mác.- Tao đã hứa với chị tao rồi! Cả đời này tao phải mang ơn anh ấy. Không được yêu ai khác.Nhỏ khẽ đặt tay lên vai nó:- Có những người đến với nhau......vì thật lòng.......Nhưng........có người đến với nhau vì vẻ bề ngoài! Chẳng phải anh ấy luôn đi tìm kiếm chị mày. Anh ấy tin chịmày chưa chết. Luôn luôn không nguôi ngoai--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Hé lộ nhân vật mới:Anh ấy: Là người hàng xóm lúc nhỏ của nó.nó có 1 người chị gái. Chỉ gặp lần đầu tiên nhưng nó đã thích thầm anh ấy. Nhưng anh ấy thích chị gái nó, chị nó cũng vậy. Tuy buồn nhưng luôn là người soisáng cho tình cảm của họ.Chuyện xảy ra 10 năm trước, 10 năm yêu thầm 1 người con trai. Ngày đó 3 người chơi rất thân. Lúc đó nó và chị mới chỉ 10-11 tuổi. Anh ấy lớn hơn nó và chị gái3-4 tuổi.Chị gái nó mắc bệnh tim bẩm sinh biết vậy ba nó quyết định đưa chị gái sang Mỹ chữa bệnh. Vào trước ngày đi, chị gái đến gặp anh ấy chào tạm biệt. Nhưng lạicứu anh ấy khi chiếc xe tải mất phanh. Từ đó, anh ấy luôn hối hận vì đã mắc nợ chị ấy.Trước khi chết chị nó có nói rằng nó hãy thay chị để chăm sóc cho anh ấyKhi chị mất gia đình anh ấy cũng chuyển đi mà không nói tạm biệt.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Biết làm sao được. Có thể tao ko bao giờ giống chị tao, không thể làm anh ấy hạnh phúc. Dù tao có cố gắng bao nhiêu cũng chỉ là hư vô. Anh ấy chỉ coi tao nhưem gái mà thôi. Tao ko nên tự lừa dối mình rằng anh ấy cũng có tình cảm với tao. Chẳng qua chỉ là......anh ấy thấy có lỗi nên mới coi tao như em gái thôi.-Chẳng phải mày cố gắng học võ rồi muốn trở thành bác sĩ vì anh ấy sao. Lúc học mẫu giáo mày từng bảo mày ghét học võ vì đánh nhau với người khác, rồi ghétcả bác sĩ vì nghề đó rất tàn nhẫn. Sao mày có thể hy sinh tất cả vì một kẻ không yêu mày? - Nó nói lòng có chút xót xa- Chẳng phải người ta nói ' Tình yêu là cho đi nhưng đâu nhất thiết cần nhận lại " Tao cũng hy vọng anh ấy sẽ tìm được 1 người con gái khác. Chị tao chắc cũngko muốn anh ấy sống trong những kí ức đau khổ..........................Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại. Đến nhà nó mệt mỏi muốn chạy ù lên giường và năm xuống ngủ. Hôm nay thực sự là 1 ngày rất mệt mỏi.Nó lên giường ngủ 1 mạch đến sáng mà không ăn tối. Chắc do buồn ngủ quá nên nó không suy nghĩ đến việc của cậu ta.Cuộc sống đúng là vất vả lúc nào cũng phải lo nghĩ.
Nó nghe vậy thì có hơi chút bất ngờ.
Lúc sau ấy mới định thần lại thì nó đẩy người hắn ra xa. Giọng bực tức:
-Cái gã này, lợi dụng vừa phải thôi chứ. Tên b**n th**!!!!
Nó lao hồng hộc xuống nhà thì bị 1 bàn tay giữ lại:
-Em đi đâu?-hắn hỏi
-Không về nhà thì tôi ra đường chắc
-Sao vậy trời đang mưa to mà ^^-hắn
Nó nghẹn họng không nói đc gì lấy ngay điện thoại ra gọi cho con bạn thân. Thế là nhỏ nhà ta phải phi với tốc độ máy bay đến hộ tống nó về. Trên đường về nó
cứ nhìn hoài ra cửa sổ, chẳng nói gì. Những rặng cây xanh bên đường lướt qua như gió. Vài cơn gió thoảng qua đem theo mùi hương thoang thoảng của những
khóm hoa bên đường, còn đọng những giọt nước trong như pha lê. Mưa mới to vậy mà giờ trong xanh, ánh nắng yếu ớt bắt đầu thức tỉnh, khẽ ánh lên những tia
nắng nhẹ. Ánh nắng không đến nắng gắt chỉ nhè nhẹ rất nhẹ chiếu lên khuôn mặt của nó:
Nhỏ thấy vậy mới trêu:
- Sao rồi! cảm nắng rồi hả?
- Con điên mày có thôi trêu tao đi được không? - Nó gắt
- Bộ không nhận hả. Mặt đỏ rồi kìa. -Nhỏ khoái chí
- Mày cũng hiểu tao mà, suốt 10 năm qua tao không thôi nhớ anh ấy. - Nó khẽ thở dài tựa vào cửa kính ô tô,ánh mắt xa xăm pha chút buồn man mác.
- Tao đã hứa với chị tao rồi! Cả đời này tao phải mang ơn anh ấy. Không được yêu ai khác.
Nhỏ khẽ đặt tay lên vai nó:
- Có những người đến với nhau......vì thật lòng.......Nhưng........có người đến với nhau vì vẻ bề ngoài! Chẳng phải anh ấy luôn đi tìm kiếm chị mày. Anh ấy tin chị
mày chưa chết. Luôn luôn không nguôi ngoai
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hé lộ nhân vật mới:
Anh ấy: Là người hàng xóm lúc nhỏ của nó.
nó có 1 người chị gái. Chỉ gặp lần đầu tiên nhưng nó đã thích thầm anh ấy. Nhưng anh ấy thích chị gái nó, chị nó cũng vậy. Tuy buồn nhưng luôn là người soi
sáng cho tình cảm của họ.
Chuyện xảy ra 10 năm trước, 10 năm yêu thầm 1 người con trai. Ngày đó 3 người chơi rất thân. Lúc đó nó và chị mới chỉ 10-11 tuổi. Anh ấy lớn hơn nó và chị gái
3-4 tuổi.
Chị gái nó mắc bệnh tim bẩm sinh biết vậy ba nó quyết định đưa chị gái sang Mỹ chữa bệnh. Vào trước ngày đi, chị gái đến gặp anh ấy chào tạm biệt. Nhưng lại
cứu anh ấy khi chiếc xe tải mất phanh. Từ đó, anh ấy luôn hối hận vì đã mắc nợ chị ấy.
Trước khi chết chị nó có nói rằng nó hãy thay chị để chăm sóc cho anh ấy
Khi chị mất gia đình anh ấy cũng chuyển đi mà không nói tạm biệt.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
- Biết làm sao được. Có thể tao ko bao giờ giống chị tao, không thể làm anh ấy hạnh phúc. Dù tao có cố gắng bao nhiêu cũng chỉ là hư vô. Anh ấy chỉ coi tao như
em gái mà thôi. Tao ko nên tự lừa dối mình rằng anh ấy cũng có tình cảm với tao. Chẳng qua chỉ là......anh ấy thấy có lỗi nên mới coi tao như em gái thôi.
-Chẳng phải mày cố gắng học võ rồi muốn trở thành bác sĩ vì anh ấy sao. Lúc học mẫu giáo mày từng bảo mày ghét học võ vì đánh nhau với người khác, rồi ghét
cả bác sĩ vì nghề đó rất tàn nhẫn. Sao mày có thể hy sinh tất cả vì một kẻ không yêu mày? - Nó nói lòng có chút xót xa
- Chẳng phải người ta nói ' Tình yêu là cho đi nhưng đâu nhất thiết cần nhận lại " Tao cũng hy vọng anh ấy sẽ tìm được 1 người con gái khác. Chị tao chắc cũng
ko muốn anh ấy sống trong những kí ức đau khổ.
.........................
Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại. Đến nhà nó mệt mỏi muốn chạy ù lên giường và năm xuống ngủ. Hôm nay thực sự là 1 ngày rất mệt mỏi.
Nó lên giường ngủ 1 mạch đến sáng mà không ăn tối. Chắc do buồn ngủ quá nên nó không suy nghĩ đến việc của cậu ta.
Cuộc sống đúng là vất vả lúc nào cũng phải lo nghĩ.
Em Hãy Ở Bên Anh Nhé? Có Được Không?Tác giả: NobitaNgôi trường có lẽ là ngôi trường mà bất kì ai cũng muốn học ở đây. 1 ngôi trường đạt chuẩn phải gọi là chất lượng quốc tế. toàn con nhà giàu học toàn các hotboy hotgirl theo học ở ngôi trường danh giá này Tại 1 căn biệt thự cổ kính… 6.30 sáng: -mày có dạy đi học không vậy my? Nhỏ vừa hỏi vừa kéo chăn ra khỏi người nó -tao xin mày mà 5 phút nữa thôi -mày có nhanh lên không? Hôm đầu tiên đã bị muộn ọc thì còn mặt mũi nào chứ -thôi đc rồi mà. Nghe cái giọng của mày mà tao đau đầu muốn chết. -tao cho mày 15’ nhanh lên đi -biết rồi ạ, cô nương của tôi -_- Nhỏ đang ngồi ghế sofa dưới nhà, nó ì ạch bước xuống. Nó mặc bộ quần áo võ và đeo đai đen ở bụng tóc dài ngang vai đen óng buộc gọn sau gáy Nhìn trông có ai nghĩ nó là tiểu thư đâu. Trông thấy vậy mà đanh đá lắm L -tao bó tay vs mày rồi, đi học có phải đi học võ đâu chớ con điên này-nhỏ -kệ tao đi mà hôm nay có tiết học võ mà ^^ hehe mày biết từ nhỏ giờ t toàn mặc quần áo võ đi học chứ có bao giờ mặc đồng phục như mày đâu ^^-nó -rồi rồi… Nó nghe vậy thì có hơi chút bất ngờ.Lúc sau ấy mới định thần lại thì nó đẩy người hắn ra xa. Giọng bực tức:-Cái gã này, lợi dụng vừa phải thôi chứ. Tên b**n th**!!!!Nó lao hồng hộc xuống nhà thì bị 1 bàn tay giữ lại:-Em đi đâu?-hắn hỏi-Không về nhà thì tôi ra đường chắc-Sao vậy trời đang mưa to mà ^^-hắnNó nghẹn họng không nói đc gì lấy ngay điện thoại ra gọi cho con bạn thân. Thế là nhỏ nhà ta phải phi với tốc độ máy bay đến hộ tống nó về. Trên đường về nócứ nhìn hoài ra cửa sổ, chẳng nói gì. Những rặng cây xanh bên đường lướt qua như gió. Vài cơn gió thoảng qua đem theo mùi hương thoang thoảng của nhữngkhóm hoa bên đường, còn đọng những giọt nước trong như pha lê. Mưa mới to vậy mà giờ trong xanh, ánh nắng yếu ớt bắt đầu thức tỉnh, khẽ ánh lên những tianắng nhẹ. Ánh nắng không đến nắng gắt chỉ nhè nhẹ rất nhẹ chiếu lên khuôn mặt của nó:Nhỏ thấy vậy mới trêu:- Sao rồi! cảm nắng rồi hả?- Con điên mày có thôi trêu tao đi được không? - Nó gắt- Bộ không nhận hả. Mặt đỏ rồi kìa. -Nhỏ khoái chí- Mày cũng hiểu tao mà, suốt 10 năm qua tao không thôi nhớ anh ấy. - Nó khẽ thở dài tựa vào cửa kính ô tô,ánh mắt xa xăm pha chút buồn man mác.- Tao đã hứa với chị tao rồi! Cả đời này tao phải mang ơn anh ấy. Không được yêu ai khác.Nhỏ khẽ đặt tay lên vai nó:- Có những người đến với nhau......vì thật lòng.......Nhưng........có người đến với nhau vì vẻ bề ngoài! Chẳng phải anh ấy luôn đi tìm kiếm chị mày. Anh ấy tin chịmày chưa chết. Luôn luôn không nguôi ngoai--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Hé lộ nhân vật mới:Anh ấy: Là người hàng xóm lúc nhỏ của nó.nó có 1 người chị gái. Chỉ gặp lần đầu tiên nhưng nó đã thích thầm anh ấy. Nhưng anh ấy thích chị gái nó, chị nó cũng vậy. Tuy buồn nhưng luôn là người soisáng cho tình cảm của họ.Chuyện xảy ra 10 năm trước, 10 năm yêu thầm 1 người con trai. Ngày đó 3 người chơi rất thân. Lúc đó nó và chị mới chỉ 10-11 tuổi. Anh ấy lớn hơn nó và chị gái3-4 tuổi.Chị gái nó mắc bệnh tim bẩm sinh biết vậy ba nó quyết định đưa chị gái sang Mỹ chữa bệnh. Vào trước ngày đi, chị gái đến gặp anh ấy chào tạm biệt. Nhưng lạicứu anh ấy khi chiếc xe tải mất phanh. Từ đó, anh ấy luôn hối hận vì đã mắc nợ chị ấy.Trước khi chết chị nó có nói rằng nó hãy thay chị để chăm sóc cho anh ấyKhi chị mất gia đình anh ấy cũng chuyển đi mà không nói tạm biệt.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Biết làm sao được. Có thể tao ko bao giờ giống chị tao, không thể làm anh ấy hạnh phúc. Dù tao có cố gắng bao nhiêu cũng chỉ là hư vô. Anh ấy chỉ coi tao nhưem gái mà thôi. Tao ko nên tự lừa dối mình rằng anh ấy cũng có tình cảm với tao. Chẳng qua chỉ là......anh ấy thấy có lỗi nên mới coi tao như em gái thôi.-Chẳng phải mày cố gắng học võ rồi muốn trở thành bác sĩ vì anh ấy sao. Lúc học mẫu giáo mày từng bảo mày ghét học võ vì đánh nhau với người khác, rồi ghétcả bác sĩ vì nghề đó rất tàn nhẫn. Sao mày có thể hy sinh tất cả vì một kẻ không yêu mày? - Nó nói lòng có chút xót xa- Chẳng phải người ta nói ' Tình yêu là cho đi nhưng đâu nhất thiết cần nhận lại " Tao cũng hy vọng anh ấy sẽ tìm được 1 người con gái khác. Chị tao chắc cũngko muốn anh ấy sống trong những kí ức đau khổ..........................Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại. Đến nhà nó mệt mỏi muốn chạy ù lên giường và năm xuống ngủ. Hôm nay thực sự là 1 ngày rất mệt mỏi.Nó lên giường ngủ 1 mạch đến sáng mà không ăn tối. Chắc do buồn ngủ quá nên nó không suy nghĩ đến việc của cậu ta.Cuộc sống đúng là vất vả lúc nào cũng phải lo nghĩ.