Tác giả:

Ngôi trường có lẽ là ngôi trường mà bất kì ai cũng muốn học ở đây. 1 ngôi trường đạt chuẩn phải gọi là chất lượng quốc tế. toàn con nhà giàu học toàn các hotboy hotgirl theo học ở ngôi trường danh giá này Tại 1 căn biệt thự cổ kính… 6.30 sáng: -mày có dạy đi học không vậy my? Nhỏ vừa hỏi vừa kéo chăn ra khỏi người nó -tao xin mày mà 5 phút nữa thôi -mày có nhanh lên không? Hôm đầu tiên đã bị muộn ọc thì còn mặt mũi nào chứ -thôi đc rồi mà. Nghe cái giọng của mày mà tao đau đầu muốn chết. -tao cho mày 15’ nhanh lên đi -biết rồi ạ, cô nương của tôi -_- Nhỏ đang ngồi ghế sofa dưới nhà, nó ì ạch bước xuống. Nó mặc bộ quần áo võ và đeo đai đen ở bụng tóc dài ngang vai đen óng buộc gọn sau gáy Nhìn trông có ai nghĩ nó là tiểu thư đâu. Trông thấy vậy mà đanh đá lắm L -tao bó tay vs mày rồi, đi học có phải đi học võ đâu chớ con điên này-nhỏ -kệ tao đi mà hôm nay có tiết học võ mà ^^ hehe mày biết từ nhỏ giờ t toàn mặc quần áo võ đi học chứ có bao giờ mặc đồng phục như mày đâu ^^-nó -rồi rồi…

Chương 10: Hoàng mai! chị là người duy nhất!

Em Hãy Ở Bên Anh Nhé? Có Được Không?Tác giả: NobitaNgôi trường có lẽ là ngôi trường mà bất kì ai cũng muốn học ở đây. 1 ngôi trường đạt chuẩn phải gọi là chất lượng quốc tế. toàn con nhà giàu học toàn các hotboy hotgirl theo học ở ngôi trường danh giá này Tại 1 căn biệt thự cổ kính… 6.30 sáng: -mày có dạy đi học không vậy my? Nhỏ vừa hỏi vừa kéo chăn ra khỏi người nó -tao xin mày mà 5 phút nữa thôi -mày có nhanh lên không? Hôm đầu tiên đã bị muộn ọc thì còn mặt mũi nào chứ -thôi đc rồi mà. Nghe cái giọng của mày mà tao đau đầu muốn chết. -tao cho mày 15’ nhanh lên đi -biết rồi ạ, cô nương của tôi -_- Nhỏ đang ngồi ghế sofa dưới nhà, nó ì ạch bước xuống. Nó mặc bộ quần áo võ và đeo đai đen ở bụng tóc dài ngang vai đen óng buộc gọn sau gáy Nhìn trông có ai nghĩ nó là tiểu thư đâu. Trông thấy vậy mà đanh đá lắm L -tao bó tay vs mày rồi, đi học có phải đi học võ đâu chớ con điên này-nhỏ -kệ tao đi mà hôm nay có tiết học võ mà ^^ hehe mày biết từ nhỏ giờ t toàn mặc quần áo võ đi học chứ có bao giờ mặc đồng phục như mày đâu ^^-nó -rồi rồi… Quay lại với hắn, chắc hẳn cảm thấy bị bơ không thương tiếc. Trong đầu hắn đang đặt ra vô số suy nghĩ '' Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Thấy mình hơi động lòng mà đòi làm cao sao? Cái loại đàn bà gì vậy chứ? ''. Thế là hắn ta quyết định đi theo nó và Hoàng Mai.Hai người đang đi đến khu vườn trồng hoa oải hương. 2 đứa thở hổn hển, trời sắp trưa, ánh nắng có phần gắt hơn, nhưng không thể ngăn cản người ta thưởng thức vẻ đẹp trước mặt, có phải oải hương tím càng lung linh, mĩ miều tuyệt đẹp hơn dưới những ánh nắng vàng óng kia. Dù vậy người ta vẫn thấy rất lãng mạn, như đang đi trên cây cầu tình yêu ở pari vậy. Thực sự đẹp tuyệt vời. Nó mỉm cười hài lòng:- Hoàng Mai này! Có thể cho em gọi chị là chị được không? Chị thực sự rất giống với người ấy.- Người ấy???- Đó là chị gái em, chị rất giống chị ấy. Không phải chỉ là ngoại hình mà cả tính cách nữa. Nhưng .......... chị ấy đã...........- Nó không nói đc nữa.Hoàng Mai cũng là 1 người hiểu chuyện. Cô khẽ dang tay ôm nó vào lòng, dù 2 đứa bằng tuổi nhau nhưng Hoàng Mai có vẻ chững chạc và trưởng thành hơn nó.- Chẳng phải chị gái của em đang đứng trước mặt sao! - Mai khẽ cười mỉm, 1 nụ cười của thiên thần ^^ xinnh toẹt vời luôn- Chị......Chị....Mai!- Đã lâu lắm rồi nó mới đc gọi ai đó nó hằng mong ước đc gọi như thế......với người ấy- Chị cũng thích hoa oải hương tím à?- Đương nhiên rồi! Oải hương tím rất đẹp, tình yêu bất diệt và chờ đợi mòn mỏi. Chị muốn tìm 1 người cũng yêu loài hoa này, thực sự chị rất muốn đc cùng anh ấy nắm tay nhau đi trên cánh đồng oải hương, nắm tay nhau đi hết cuộc đời này. ^^- Nếu anh Hải gặp đc chị chắc sẽ bất ngờ lắm- Nó khẽ cười nhìn về phía xa xăm, nơi ánh nắng vàng nhạt.- Hải??? Anh ấy là ai vậy??- Là thanh mai trúc mã của chị em đấy, nếu anh ấy gặp chắc sẽ yêu chị từ cái nhìn đầu tiên, giống như yêu chị em vậy- ^^- Anh ấy hẳn là 1 người nặng tình lắm nhỉ '' em gái''? Nghe em nói làm chị càng muốn gặp anh ấy, em có cho chị nghe về anh ấy đi!!!!- Anh Hải là 1 người tốt bụng, vui tính. Anh ấy là hàng xóm lúc nhỏ của em nhưng em luôn coi anh ấy như anh trai vậy. 1 người rất ấm áp 1 người vì người khác mà quên bản thân mình, 1 người luôn sống vì người khác. Lúc nào anh ấy cũng quên bản thân mình mà nghĩ cho người khác. Nó khẽ thở dài vừa nói, mắt đượm chút buồn.-Trời ạ! Anh ấy là mẫu người lí tưởng của chị đấy! 1 người ấm áp, khác với vẻ ngoài vui tính trầm mặc ^^^2 người họ đã nói chuyện rất lâu mà không để ý tới bóng người ở đằng xa đang đăm chiêu suy nghĩ về họ.

Quay lại với hắn, chắc hẳn cảm thấy bị bơ không thương tiếc. Trong đầu hắn đang đặt ra vô số suy nghĩ '' Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Thấy mình hơi động lòng mà đòi làm cao sao? Cái loại đàn bà gì vậy chứ? ''. Thế là hắn ta quyết định đi theo nó và Hoàng Mai.Hai người đang đi đến khu vườn trồng hoa oải hương. 2 đứa thở hổn hển, trời sắp trưa, ánh nắng có phần gắt hơn, nhưng không thể ngăn cản người ta thưởng thức vẻ đẹp trước mặt, có phải oải hương tím càng lung linh, mĩ miều tuyệt đẹp hơn dưới những ánh nắng vàng óng kia. Dù vậy người ta vẫn thấy rất lãng mạn, như đang đi trên cây cầu tình yêu ở pari vậy. Thực sự đẹp tuyệt vời. Nó mỉm cười hài lòng:

- Hoàng Mai này! Có thể cho em gọi chị là chị được không? Chị thực sự rất giống với người ấy.

- Người ấy???

- Đó là chị gái em, chị rất giống chị ấy. Không phải chỉ là ngoại hình mà cả tính cách nữa. Nhưng .......... chị ấy đã...........- Nó không nói đc nữa.

Hoàng Mai cũng là 1 người hiểu chuyện. Cô khẽ dang tay ôm nó vào lòng, dù 2 đứa bằng tuổi nhau nhưng Hoàng Mai có vẻ chững chạc và trưởng thành hơn nó.

- Chẳng phải chị gái của em đang đứng trước mặt sao! - Mai khẽ cười mỉm, 1 nụ cười của thiên thần ^^ xinnh toẹt vời luôn

- Chị......Chị....Mai!- Đã lâu lắm rồi nó mới đc gọi ai đó nó hằng mong ước đc gọi như thế......với người ấy

- Chị cũng thích hoa oải hương tím à?

- Đương nhiên rồi! Oải hương tím rất đẹp, tình yêu bất diệt và chờ đợi mòn mỏi. Chị muốn tìm 1 người cũng yêu loài hoa này, thực sự chị rất muốn đc cùng anh ấy nắm tay nhau đi trên cánh đồng oải hương, nắm tay nhau đi hết cuộc đời này. ^^

- Nếu anh Hải gặp đc chị chắc sẽ bất ngờ lắm- Nó khẽ cười nhìn về phía xa xăm, nơi ánh nắng vàng nhạt.

- Hải??? Anh ấy là ai vậy??

- Là thanh mai trúc mã của chị em đấy, nếu anh ấy gặp chắc sẽ yêu chị từ cái nhìn đầu tiên, giống như yêu chị em vậy- ^^

- Anh ấy hẳn là 1 người nặng tình lắm nhỉ '' em gái''? Nghe em nói làm chị càng muốn gặp anh ấy, em có cho chị nghe về anh ấy đi!!!!

- Anh Hải là 1 người tốt bụng, vui tính. Anh ấy là hàng xóm lúc nhỏ của em nhưng em luôn coi anh ấy như anh trai vậy. 1 người rất ấm áp 1 người vì người khác mà quên bản thân mình, 1 người luôn sống vì người khác. Lúc nào anh ấy cũng quên bản thân mình mà nghĩ cho người khác. Nó khẽ thở dài vừa nói, mắt đượm chút buồn.

-Trời ạ! Anh ấy là mẫu người lí tưởng của chị đấy! 1 người ấm áp, khác với vẻ ngoài vui tính trầm mặc ^^^

2 người họ đã nói chuyện rất lâu mà không để ý tới bóng người ở đằng xa đang đăm chiêu suy nghĩ về họ.

Em Hãy Ở Bên Anh Nhé? Có Được Không?Tác giả: NobitaNgôi trường có lẽ là ngôi trường mà bất kì ai cũng muốn học ở đây. 1 ngôi trường đạt chuẩn phải gọi là chất lượng quốc tế. toàn con nhà giàu học toàn các hotboy hotgirl theo học ở ngôi trường danh giá này Tại 1 căn biệt thự cổ kính… 6.30 sáng: -mày có dạy đi học không vậy my? Nhỏ vừa hỏi vừa kéo chăn ra khỏi người nó -tao xin mày mà 5 phút nữa thôi -mày có nhanh lên không? Hôm đầu tiên đã bị muộn ọc thì còn mặt mũi nào chứ -thôi đc rồi mà. Nghe cái giọng của mày mà tao đau đầu muốn chết. -tao cho mày 15’ nhanh lên đi -biết rồi ạ, cô nương của tôi -_- Nhỏ đang ngồi ghế sofa dưới nhà, nó ì ạch bước xuống. Nó mặc bộ quần áo võ và đeo đai đen ở bụng tóc dài ngang vai đen óng buộc gọn sau gáy Nhìn trông có ai nghĩ nó là tiểu thư đâu. Trông thấy vậy mà đanh đá lắm L -tao bó tay vs mày rồi, đi học có phải đi học võ đâu chớ con điên này-nhỏ -kệ tao đi mà hôm nay có tiết học võ mà ^^ hehe mày biết từ nhỏ giờ t toàn mặc quần áo võ đi học chứ có bao giờ mặc đồng phục như mày đâu ^^-nó -rồi rồi… Quay lại với hắn, chắc hẳn cảm thấy bị bơ không thương tiếc. Trong đầu hắn đang đặt ra vô số suy nghĩ '' Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Thấy mình hơi động lòng mà đòi làm cao sao? Cái loại đàn bà gì vậy chứ? ''. Thế là hắn ta quyết định đi theo nó và Hoàng Mai.Hai người đang đi đến khu vườn trồng hoa oải hương. 2 đứa thở hổn hển, trời sắp trưa, ánh nắng có phần gắt hơn, nhưng không thể ngăn cản người ta thưởng thức vẻ đẹp trước mặt, có phải oải hương tím càng lung linh, mĩ miều tuyệt đẹp hơn dưới những ánh nắng vàng óng kia. Dù vậy người ta vẫn thấy rất lãng mạn, như đang đi trên cây cầu tình yêu ở pari vậy. Thực sự đẹp tuyệt vời. Nó mỉm cười hài lòng:- Hoàng Mai này! Có thể cho em gọi chị là chị được không? Chị thực sự rất giống với người ấy.- Người ấy???- Đó là chị gái em, chị rất giống chị ấy. Không phải chỉ là ngoại hình mà cả tính cách nữa. Nhưng .......... chị ấy đã...........- Nó không nói đc nữa.Hoàng Mai cũng là 1 người hiểu chuyện. Cô khẽ dang tay ôm nó vào lòng, dù 2 đứa bằng tuổi nhau nhưng Hoàng Mai có vẻ chững chạc và trưởng thành hơn nó.- Chẳng phải chị gái của em đang đứng trước mặt sao! - Mai khẽ cười mỉm, 1 nụ cười của thiên thần ^^ xinnh toẹt vời luôn- Chị......Chị....Mai!- Đã lâu lắm rồi nó mới đc gọi ai đó nó hằng mong ước đc gọi như thế......với người ấy- Chị cũng thích hoa oải hương tím à?- Đương nhiên rồi! Oải hương tím rất đẹp, tình yêu bất diệt và chờ đợi mòn mỏi. Chị muốn tìm 1 người cũng yêu loài hoa này, thực sự chị rất muốn đc cùng anh ấy nắm tay nhau đi trên cánh đồng oải hương, nắm tay nhau đi hết cuộc đời này. ^^- Nếu anh Hải gặp đc chị chắc sẽ bất ngờ lắm- Nó khẽ cười nhìn về phía xa xăm, nơi ánh nắng vàng nhạt.- Hải??? Anh ấy là ai vậy??- Là thanh mai trúc mã của chị em đấy, nếu anh ấy gặp chắc sẽ yêu chị từ cái nhìn đầu tiên, giống như yêu chị em vậy- ^^- Anh ấy hẳn là 1 người nặng tình lắm nhỉ '' em gái''? Nghe em nói làm chị càng muốn gặp anh ấy, em có cho chị nghe về anh ấy đi!!!!- Anh Hải là 1 người tốt bụng, vui tính. Anh ấy là hàng xóm lúc nhỏ của em nhưng em luôn coi anh ấy như anh trai vậy. 1 người rất ấm áp 1 người vì người khác mà quên bản thân mình, 1 người luôn sống vì người khác. Lúc nào anh ấy cũng quên bản thân mình mà nghĩ cho người khác. Nó khẽ thở dài vừa nói, mắt đượm chút buồn.-Trời ạ! Anh ấy là mẫu người lí tưởng của chị đấy! 1 người ấm áp, khác với vẻ ngoài vui tính trầm mặc ^^^2 người họ đã nói chuyện rất lâu mà không để ý tới bóng người ở đằng xa đang đăm chiêu suy nghĩ về họ.

Chương 10: Hoàng mai! chị là người duy nhất!