Tác giả:

- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy…

Chương 6: Món quà dành tặng thiên hàn

Đồ Biến Thái!!! Anh Nghĩ Anh Là Ai Chứ???Tác giả: Thanh Candee- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy… Nửa giờ sau/Thiên Hàn vui vẻ đi trước, thanh âm nghe rất sảng khoái:- Thành, Nhan, hôm nay thật là vui. Cô gái đó cũng khá ngon đấy chứ { Hiểu ý Hàn không các vị????}Vạn Thành cười khúc khích:- Phải, phải. Cô ta còn muốn cậu ở lại “ chơi” thêm chút nữa. Đang vui thế này, hay tối nay qua phòng cậu uống chai rượu cậu bỏ tủ lạnh hôm nào đi.Nói xong liền khoác vai Thiên Hàn. Thiên Hàn có vẻ hơi say say, phấn khích nói lớn, khuôn mặt thật ma mị:- Được, được. Thế nào Thám Nhan?Thám Nhan lặng lẽ đi đằng sau, nghe Thiên Hàn gọi chỉ cười nhẹ:- Tớ thì không thành vấn đề.Thế là cả tốp 3 người cứ vậy tiến về phòng 153. Vạn Thành mở cửa, thấy không khóa thì ngạc nhiên:- Hàn, cậu không khóa cửa à?- Ừ, có lẽ tớ quên.Vạn Thành “oh” lên một tiếng rồi kéo cửa vào trước, ngay đằng sau là Thiên Hàn và Thám Nhan. Rồi bất chợt Vạn Thành nhảy cẫng lên, réo to:- Hàn... Hàn.... Trên giường cậu có con gì kìa. To như là con người ấy... Hàn { Lạy thánh. Main nữ của tui mà thánh bảo vậy à -_-|| }Thiên Hàn nghe thấy thế dường như tỉnh cơn say, đẩy Vạn Thành ra. Đến lúc hắn nhìn thấy thì... OMG... Xung quanh toàn là rác: vỏ bánh mì, vỏ chai, túi ni lông,... Mà đối với một kẻ sạch sẽ như hắn thì đây quả là cú shock lớn. Liền sau đó hắn để ý trên giường. Cái giường trải đệm trắng muốt của hắn giờ đã bị tên lạ mặt kia làm cho nhăn nhúm. Rồi nhìn cái mặt phởn phởn kia nữa, thật là đáng ghét mà.Hắn liền vứt chăn xuống, túm áo lôi cổ tên kia dậy, gầm lớn:- Dậy mau!!!Thám Nhan cầm chai rượu không còn một giọt nào lên, lắc lắc rồi thở dài:- Có lẽ cậu ta chưa tỉnh dậy được đâu. Nốc hết chai rượu này rồi.Thiên Hàn quay lại nhìn chai rượu không, nghiến răng rủa thầm:- Chết tiệt!!!Vạn Thành lại gần nhìn mặt tên” xâm nhập bất hợp pháp “ kia thì ngạc nhiên:- Hàn... Cậu ta là kẻ sáng nay đã va vào bàn cậu đấy. Hình như tên Lâm Lục Quân thì phải.- Sao? - Cả Thám Nhan lẫn Thiên Hàn đều ngạc nhiên.Thiên Hàn tức giận, kéo Lục Nhi dậy lần nữa. Cô nàng say mèm không biết gì, mơ mơ tỉnh tỉnh. Liền sau đó là vẫy tay chào hắn, giọng mơ màng, mắt lim dim:- Hố.. lê.. Xìn.. Chao xìn..Dứt câu, Lục Nhi dựa vào người Thiên Hàn và nôn thốc nôn tháo. Khỏi nói chắc ai cũng biết mặt hắn như thế nào. Khuôn mặt cứng đờ, đôi mắt vô cảm vô cùng tức giận, nắm tay siết chặt. Còn Vạn Thành và Thám Nhan thì há hốc mồm, không ai nghĩ tình huống đó lại xảy ra, chỉ biết nhìn nhau cầu nguyện Thiên Hàn không trút giận lên đầu bọn họ......*** P/S: Ai tưởng tượng nổi mặt hắn tái xanh như thế nào không? Không biết hắn sẽ giở trò đày đọa gì vs nhỏ Lục Nhi nhà tui đây. Thiên Hàn, đừng quá tức giận, phải làm nam vương thân thiện độc giả mới thích chứ ~????

Nửa giờ sau/

Thiên Hàn vui vẻ đi trước, thanh âm nghe rất sảng khoái:

- Thành, Nhan, hôm nay thật là vui. Cô gái đó cũng khá ngon đấy chứ { Hiểu ý Hàn không các vị????}

Vạn Thành cười khúc khích:

- Phải, phải. Cô ta còn muốn cậu ở lại “ chơi” thêm chút nữa. Đang vui thế này, hay tối nay qua phòng cậu uống chai rượu cậu bỏ tủ lạnh hôm nào đi.

Nói xong liền khoác vai Thiên Hàn. Thiên Hàn có vẻ hơi say say, phấn khích nói lớn, khuôn mặt thật ma mị:

- Được, được. Thế nào Thám Nhan?

Thám Nhan lặng lẽ đi đằng sau, nghe Thiên Hàn gọi chỉ cười nhẹ:

- Tớ thì không thành vấn đề.

Thế là cả tốp 3 người cứ vậy tiến về phòng 153. Vạn Thành mở cửa, thấy không khóa thì ngạc nhiên:

- Hàn, cậu không khóa cửa à?

- Ừ, có lẽ tớ quên.

Vạn Thành “oh” lên một tiếng rồi kéo cửa vào trước, ngay đằng sau là Thiên Hàn và Thám Nhan. Rồi bất chợt Vạn Thành nhảy cẫng lên, réo to:

- Hàn... Hàn.... Trên giường cậu có con gì kìa. To như là con người ấy... Hàn { Lạy thánh. Main nữ của tui mà thánh bảo vậy à -_-|| }

Thiên Hàn nghe thấy thế dường như tỉnh cơn say, đẩy Vạn Thành ra. Đến lúc hắn nhìn thấy thì... OMG... Xung quanh toàn là rác: vỏ bánh mì, vỏ chai, túi ni lông,... Mà đối với một kẻ sạch sẽ như hắn thì đây quả là cú shock lớn. Liền sau đó hắn để ý trên giường. Cái giường trải đệm trắng muốt của hắn giờ đã bị tên lạ mặt kia làm cho nhăn nhúm. Rồi nhìn cái mặt phởn phởn kia nữa, thật là đáng ghét mà.

Hắn liền vứt chăn xuống, túm áo lôi cổ tên kia dậy, gầm lớn:

- Dậy mau!!!

Thám Nhan cầm chai rượu không còn một giọt nào lên, lắc lắc rồi thở dài:

- Có lẽ cậu ta chưa tỉnh dậy được đâu. Nốc hết chai rượu này rồi.

Thiên Hàn quay lại nhìn chai rượu không, nghiến răng rủa thầm:

- Chết tiệt!!!

Vạn Thành lại gần nhìn mặt tên” xâm nhập bất hợp pháp “ kia thì ngạc nhiên:

- Hàn... Cậu ta là kẻ sáng nay đã va vào bàn cậu đấy. Hình như tên Lâm Lục Quân thì phải.

- Sao? - Cả Thám Nhan lẫn Thiên Hàn đều ngạc nhiên.

Thiên Hàn tức giận, kéo Lục Nhi dậy lần nữa. Cô nàng say mèm không biết gì, mơ mơ tỉnh tỉnh. Liền sau đó là vẫy tay chào hắn, giọng mơ màng, mắt lim dim:

- Hố.. lê.. Xìn.. Chao xìn..

Dứt câu, Lục Nhi dựa vào người Thiên Hàn và nôn thốc nôn tháo. Khỏi nói chắc ai cũng biết mặt hắn như thế nào. Khuôn mặt cứng đờ, đôi mắt vô cảm vô cùng tức giận, nắm tay siết chặt. Còn Vạn Thành và Thám Nhan thì há hốc mồm, không ai nghĩ tình huống đó lại xảy ra, chỉ biết nhìn nhau cầu nguyện Thiên Hàn không trút giận lên đầu bọn họ......

*** P/S: Ai tưởng tượng nổi mặt hắn tái xanh như thế nào không? Không biết hắn sẽ giở trò đày đọa gì vs nhỏ Lục Nhi nhà tui đây. Thiên Hàn, đừng quá tức giận, phải làm nam vương thân thiện độc giả mới thích chứ ~????

Đồ Biến Thái!!! Anh Nghĩ Anh Là Ai Chứ???Tác giả: Thanh Candee- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy… Nửa giờ sau/Thiên Hàn vui vẻ đi trước, thanh âm nghe rất sảng khoái:- Thành, Nhan, hôm nay thật là vui. Cô gái đó cũng khá ngon đấy chứ { Hiểu ý Hàn không các vị????}Vạn Thành cười khúc khích:- Phải, phải. Cô ta còn muốn cậu ở lại “ chơi” thêm chút nữa. Đang vui thế này, hay tối nay qua phòng cậu uống chai rượu cậu bỏ tủ lạnh hôm nào đi.Nói xong liền khoác vai Thiên Hàn. Thiên Hàn có vẻ hơi say say, phấn khích nói lớn, khuôn mặt thật ma mị:- Được, được. Thế nào Thám Nhan?Thám Nhan lặng lẽ đi đằng sau, nghe Thiên Hàn gọi chỉ cười nhẹ:- Tớ thì không thành vấn đề.Thế là cả tốp 3 người cứ vậy tiến về phòng 153. Vạn Thành mở cửa, thấy không khóa thì ngạc nhiên:- Hàn, cậu không khóa cửa à?- Ừ, có lẽ tớ quên.Vạn Thành “oh” lên một tiếng rồi kéo cửa vào trước, ngay đằng sau là Thiên Hàn và Thám Nhan. Rồi bất chợt Vạn Thành nhảy cẫng lên, réo to:- Hàn... Hàn.... Trên giường cậu có con gì kìa. To như là con người ấy... Hàn { Lạy thánh. Main nữ của tui mà thánh bảo vậy à -_-|| }Thiên Hàn nghe thấy thế dường như tỉnh cơn say, đẩy Vạn Thành ra. Đến lúc hắn nhìn thấy thì... OMG... Xung quanh toàn là rác: vỏ bánh mì, vỏ chai, túi ni lông,... Mà đối với một kẻ sạch sẽ như hắn thì đây quả là cú shock lớn. Liền sau đó hắn để ý trên giường. Cái giường trải đệm trắng muốt của hắn giờ đã bị tên lạ mặt kia làm cho nhăn nhúm. Rồi nhìn cái mặt phởn phởn kia nữa, thật là đáng ghét mà.Hắn liền vứt chăn xuống, túm áo lôi cổ tên kia dậy, gầm lớn:- Dậy mau!!!Thám Nhan cầm chai rượu không còn một giọt nào lên, lắc lắc rồi thở dài:- Có lẽ cậu ta chưa tỉnh dậy được đâu. Nốc hết chai rượu này rồi.Thiên Hàn quay lại nhìn chai rượu không, nghiến răng rủa thầm:- Chết tiệt!!!Vạn Thành lại gần nhìn mặt tên” xâm nhập bất hợp pháp “ kia thì ngạc nhiên:- Hàn... Cậu ta là kẻ sáng nay đã va vào bàn cậu đấy. Hình như tên Lâm Lục Quân thì phải.- Sao? - Cả Thám Nhan lẫn Thiên Hàn đều ngạc nhiên.Thiên Hàn tức giận, kéo Lục Nhi dậy lần nữa. Cô nàng say mèm không biết gì, mơ mơ tỉnh tỉnh. Liền sau đó là vẫy tay chào hắn, giọng mơ màng, mắt lim dim:- Hố.. lê.. Xìn.. Chao xìn..Dứt câu, Lục Nhi dựa vào người Thiên Hàn và nôn thốc nôn tháo. Khỏi nói chắc ai cũng biết mặt hắn như thế nào. Khuôn mặt cứng đờ, đôi mắt vô cảm vô cùng tức giận, nắm tay siết chặt. Còn Vạn Thành và Thám Nhan thì há hốc mồm, không ai nghĩ tình huống đó lại xảy ra, chỉ biết nhìn nhau cầu nguyện Thiên Hàn không trút giận lên đầu bọn họ......*** P/S: Ai tưởng tượng nổi mặt hắn tái xanh như thế nào không? Không biết hắn sẽ giở trò đày đọa gì vs nhỏ Lục Nhi nhà tui đây. Thiên Hàn, đừng quá tức giận, phải làm nam vương thân thiện độc giả mới thích chứ ~????

Chương 6: Món quà dành tặng thiên hàn