- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy…
Chương 39: Tôi thích em
Đồ Biến Thái!!! Anh Nghĩ Anh Là Ai Chứ???Tác giả: Thanh Candee- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy… Lục Nhi vội vàng đến bar M nhưng bị chặn lại ở cửa. Cô ngơ ngác hỏi:- Tại sao? Tôi cần vào gấp, bạn tôi đang trong đó.Hóa ra là quán này phải có thẻ hội viên mới vào được. Vậy là Lục Nhi tội nghiệp không có thẻ đành lo lắng đứng ngoài. Đúng lúc này Tuấn Vương ra nghe điện thoại, nhìn thấy cô bé xinh xắn đang trục trặc, đành lên tiếng nói với nhân viên:- Cô ấy là bạn tôi. Cậu hãy để cô ấy vào.Nam nhân viên nghe tiếng nói, cúi người:- Dương thiếu gia. Nếu là bạn thiếu gia thì mời tiểu thư vào.Lục Nhi được vào cửa, tuy vui mừng nhưng cũng quên cảm ơn ân nhân kia:- Cảm ơn anh rất nhiều.- Cô bé vào tìm ai?- Một người bạn thôi. Tôi quên mất, xin phép anh tôi đi trước. Anh cho số tôi, có dịp nhất định sẽ trả lại.- Thôi khỏi cần, vào tìm bạn rồi mau đi đi. Ở đây không tốt đâu.Nói xong cười dịu dàng rồi xoay người rời đi. Lục Nhi cũng lịch sự cười lại rồi nhanh chân nhanh tay đi tìm hắn. Chà, khu này đông vậy sao biết được hắn ở đâu cơ chứ.Cô mon men vào từng góc mà vẫn chưa lùng được hắn. Vậy là thấy có nhân viên nữ đi qua, cô liền tóm lại hỏi:- Cô gì ơi, cho tôi hỏi là Đường Thiên... à, không Đường thiếu gia đang ở khu nào vậy?Cô nhân viên khẽ “a” lên một tiếng:- Cô tìm Đường thiếu gia sao? Cậu ấy khuJ đấy.- Khu J sao? Cảm ơn cô nhiều - Lục Nhi tươi cười đi theo hướng cô nhân viên vừa chỉ.> Cùng lúc đó, ở khu Jp/s: xl cả nhà hôm nay đăng muộn nhé.tại hôm nay mải xem bóng đá Việt Nam - Myanmar nên quên mất lịch. À mà hôm nay cũng thông báo luôn với mọi người đây: Tui sẽ tiếp tục đình công cho đến hết 2 tuần nữa( lại thi tiếp????) cho nên truyện sẽ tạm dừng trong khoảng thời gian này. Bao giờ có truyện tiếp tui sẽ đăng lên wall. Kamsa????
Lục Nhi vội vàng đến bar M nhưng bị chặn lại ở cửa. Cô ngơ ngác hỏi:
- Tại sao? Tôi cần vào gấp, bạn tôi đang trong đó.
Hóa ra là quán này phải có thẻ hội viên mới vào được. Vậy là Lục Nhi tội nghiệp không có thẻ đành lo lắng đứng ngoài. Đúng lúc này Tuấn Vương ra nghe điện thoại, nhìn thấy cô bé xinh xắn đang trục trặc, đành lên tiếng nói với nhân viên:
- Cô ấy là bạn tôi. Cậu hãy để cô ấy vào.
Nam nhân viên nghe tiếng nói, cúi người:
- Dương thiếu gia. Nếu là bạn thiếu gia thì mời tiểu thư vào.
Lục Nhi được vào cửa, tuy vui mừng nhưng cũng quên cảm ơn ân nhân kia:
- Cảm ơn anh rất nhiều.
- Cô bé vào tìm ai?
- Một người bạn thôi. Tôi quên mất, xin phép anh tôi đi trước. Anh cho số tôi, có dịp nhất định sẽ trả lại.
- Thôi khỏi cần, vào tìm bạn rồi mau đi đi. Ở đây không tốt đâu.
Nói xong cười dịu dàng rồi xoay người rời đi. Lục Nhi cũng lịch sự cười lại rồi nhanh chân nhanh tay đi tìm hắn. Chà, khu này đông vậy sao biết được hắn ở đâu cơ chứ.
Cô mon men vào từng góc mà vẫn chưa lùng được hắn. Vậy là thấy có nhân viên nữ đi qua, cô liền tóm lại hỏi:
- Cô gì ơi, cho tôi hỏi là Đường Thiên... à, không Đường thiếu gia đang ở khu nào vậy?
Cô nhân viên khẽ “a” lên một tiếng:
- Cô tìm Đường thiếu gia sao? Cậu ấy khu
J đấy.
- Khu J sao? Cảm ơn cô nhiều - Lục Nhi tươi cười đi theo hướng cô nhân viên vừa chỉ.
> Cùng lúc đó, ở khu J
p/s: xl cả nhà hôm nay đăng muộn nhé.tại hôm nay mải xem bóng đá Việt Nam - Myanmar nên quên mất lịch. À mà hôm nay cũng thông báo luôn với mọi người đây: Tui sẽ tiếp tục đình công cho đến hết 2 tuần nữa( lại thi tiếp????) cho nên truyện sẽ tạm dừng trong khoảng thời gian này. Bao giờ có truyện tiếp tui sẽ đăng lên wall. Kamsa????
Đồ Biến Thái!!! Anh Nghĩ Anh Là Ai Chứ???Tác giả: Thanh Candee- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy… Lục Nhi vội vàng đến bar M nhưng bị chặn lại ở cửa. Cô ngơ ngác hỏi:- Tại sao? Tôi cần vào gấp, bạn tôi đang trong đó.Hóa ra là quán này phải có thẻ hội viên mới vào được. Vậy là Lục Nhi tội nghiệp không có thẻ đành lo lắng đứng ngoài. Đúng lúc này Tuấn Vương ra nghe điện thoại, nhìn thấy cô bé xinh xắn đang trục trặc, đành lên tiếng nói với nhân viên:- Cô ấy là bạn tôi. Cậu hãy để cô ấy vào.Nam nhân viên nghe tiếng nói, cúi người:- Dương thiếu gia. Nếu là bạn thiếu gia thì mời tiểu thư vào.Lục Nhi được vào cửa, tuy vui mừng nhưng cũng quên cảm ơn ân nhân kia:- Cảm ơn anh rất nhiều.- Cô bé vào tìm ai?- Một người bạn thôi. Tôi quên mất, xin phép anh tôi đi trước. Anh cho số tôi, có dịp nhất định sẽ trả lại.- Thôi khỏi cần, vào tìm bạn rồi mau đi đi. Ở đây không tốt đâu.Nói xong cười dịu dàng rồi xoay người rời đi. Lục Nhi cũng lịch sự cười lại rồi nhanh chân nhanh tay đi tìm hắn. Chà, khu này đông vậy sao biết được hắn ở đâu cơ chứ.Cô mon men vào từng góc mà vẫn chưa lùng được hắn. Vậy là thấy có nhân viên nữ đi qua, cô liền tóm lại hỏi:- Cô gì ơi, cho tôi hỏi là Đường Thiên... à, không Đường thiếu gia đang ở khu nào vậy?Cô nhân viên khẽ “a” lên một tiếng:- Cô tìm Đường thiếu gia sao? Cậu ấy khuJ đấy.- Khu J sao? Cảm ơn cô nhiều - Lục Nhi tươi cười đi theo hướng cô nhân viên vừa chỉ.> Cùng lúc đó, ở khu Jp/s: xl cả nhà hôm nay đăng muộn nhé.tại hôm nay mải xem bóng đá Việt Nam - Myanmar nên quên mất lịch. À mà hôm nay cũng thông báo luôn với mọi người đây: Tui sẽ tiếp tục đình công cho đến hết 2 tuần nữa( lại thi tiếp????) cho nên truyện sẽ tạm dừng trong khoảng thời gian này. Bao giờ có truyện tiếp tui sẽ đăng lên wall. Kamsa????