- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy…
Chương 45
Đồ Biến Thái!!! Anh Nghĩ Anh Là Ai Chứ???Tác giả: Thanh Candee- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy… Thật ra thì cũng chẳng đến 10" sau, chiếc mô tô phân khối lớn đã đừng ngay trước mặt Lục Nhi.Trong khi cô còn ngỡ ngàng bàng hoàng thì đối phương đã tháo mũ bảo hiểm.Vâng, anh chàng đi mô tô này không ai khác mà chính là " Thiên Hàn soái ca" 😂 Hắn từ từ nhìn cô, cô nhìn lại hắn, hai người nhìn nhau! Cô không có ý định thua hắn nên cứ chằm chằm nhìn hắn. Hắn cũng chả vừa... 😁 Tuy cô đã cố chấp nhưng thấy hắn vô cùng kiên định chằm chằm nhìn cô, cô mới cụp mắt, giơ tay lên, giọng bất lực nói:- Tôi xin thua! Giờ anh nói đi, anh kêu tôi ra đây làm gì?Nghe cô nhận thua, hắn mới cười nhẹ, lấy mũ bảo hiểm đưa cho cô rồi chỉ tay ra phía sau ý là lên xe ngồi, cô ngơ ngác một lúc nhưng sau đó cũng hiểu ra vấn đề, liền nghe theo hắn leo lên xe. Thấy cô đã leo lên, hắn dần dần phóng mô tô thật nhanh. Cô giật mình véo người hắn:- Anh... Đường Thiên Hàn, anh làm gì mà phóng nhanh vậy hả? Đi nhanh vậy tôi sợ lắm!- Em yên tâm. Tôi sẽ cố gắng không để em rơi xuống đường!Cô hết nói nổi với hắn luôn. Lục Nhi cũng chả thèm quan tâm đến hắn nữa mà nhìn quang cảnh xung quanh. Quả thật là rất đẹp, lại vô cùng hùng vĩ. Bỗng nhìn thấy bên đường có con cừu trắng, Lục Nhi mới nhìn chăm chú. Cô suy luận: Con cừu màu trắng, mà màu trắng là bạch. Bạch à? Phải, màu trắng là bạch. Bạch sao? Ấy chết, cô quên chưa dặn Lưu Bạch.Chết rồi. Vậy là Lục Nhi mới hét toáng lên:- Quay... quay lại mau!- Quay lại? - Hắn đơ người.- Phải. Tôi quên chưa bảo Lưu Bạch là tôi đi với anh rồi!- Lâm lục Nhi! - Hắn khẽ nghiến răng. Hắn thực sự rất ghét người hắn yêu đi với hắn mà cứ lẩm bẩm nói về người khác, mà lại là con trai nữa chứ. Hừ, thật là không coi hắn ra gì mà!- Tôi... nhưng tôi...- Thôi được rồi. Để tôi bảo Tiểu Thành nhắn cho cậu ta vậy.Nghe vậy Lục Nhi mới thở phào một tiếng.Thiên Hàn tay phải thì vẫn giữ tốc độ hãi hùng ấy, tay trái lại điêu luyện rút điện thoại ra. Hắn ấn số Vạn Thành, không để đối phương kịp nói gì, hắn lại bá đạo nói trước:- Thành, cậu lại chỗ Lưu Bạch bảo với cậu ta là Lục Quân về với tôi rồi.Nói xong hắn lại bá đạo dập máy...Lục Nhi thấy hắn làm vậy quen rồi nên cũng không để ý lắm. Bỗng điện thoại của Thiên Hàn vang lên, hắn không thoải mái lấy ra. Thấy số của chú Thành, hắn liền bấm nghe:- Chú Thành!- Thiếu gia, chú tìm ra được người cháu tìm rồi. Là cậu nam sinh họ Hạ, tên Tử Danh.- Chú... chú nói sao? - Hắn bàng hoàng.- Đúng như cháu nghe được đấy. Là Hạ Tử Danh, Tiểu Hàn!Hắn từ từ dập máy, tâm trạng vẫn hơi hoang mang nên liền kít phanh thật nhanh lại giữ đường. Hạ Tử Danh... hắn là anh trai của Lục Nhi sao? Thiên Hàn quay người lại đằng sau. Lúc này Lục Nhi ngạc nhiên khi thấy hắn dừng lại, cô lên tiếng, giọng lo lắng:- Anh... Thiên Hàn, anh sao vậy?- Tôi... tôi nghĩ là chúng ta nên về nhà. Tôi có việc gấp, hôm sau sẽ đưa em đi chơi.- Được. Vậy thì lần sau vậy - Cô khẽ cười.Hắn lặng lẽ gật đầu rồi lại lên ga phóng về.> Tại Đường Thị
Thật ra thì cũng chẳng đến 10" sau, chiếc mô tô phân khối lớn đã đừng ngay trước mặt Lục Nhi.Trong khi cô còn ngỡ ngàng bàng hoàng thì đối phương đã tháo mũ bảo hiểm.Vâng, anh chàng đi mô tô này không ai khác mà chính là " Thiên Hàn soái ca" 😂 Hắn từ từ nhìn cô, cô nhìn lại hắn, hai người nhìn nhau! Cô không có ý định thua hắn nên cứ chằm chằm nhìn hắn. Hắn cũng chả vừa... 😁 Tuy cô đã cố chấp nhưng thấy hắn vô cùng kiên định chằm chằm nhìn cô, cô mới cụp mắt, giơ tay lên, giọng bất lực nói:
- Tôi xin thua! Giờ anh nói đi, anh kêu tôi ra đây làm gì?
Nghe cô nhận thua, hắn mới cười nhẹ, lấy mũ bảo hiểm đưa cho cô rồi chỉ tay ra phía sau ý là lên xe ngồi, cô ngơ ngác một lúc nhưng sau đó cũng hiểu ra vấn đề, liền nghe theo hắn leo lên xe. Thấy cô đã leo lên, hắn dần dần phóng mô tô thật nhanh. Cô giật mình véo người hắn:
- Anh... Đường Thiên Hàn, anh làm gì mà phóng nhanh vậy hả? Đi nhanh vậy tôi sợ lắm!
- Em yên tâm. Tôi sẽ cố gắng không để em rơi xuống đường!
Cô hết nói nổi với hắn luôn. Lục Nhi cũng chả thèm quan tâm đến hắn nữa mà nhìn quang cảnh xung quanh. Quả thật là rất đẹp, lại vô cùng hùng vĩ. Bỗng nhìn thấy bên đường có con cừu trắng, Lục Nhi mới nhìn chăm chú. Cô suy luận: Con cừu màu trắng, mà màu trắng là bạch. Bạch à? Phải, màu trắng là bạch. Bạch sao? Ấy chết, cô quên chưa dặn Lưu Bạch.Chết rồi. Vậy là Lục Nhi mới hét toáng lên:
- Quay... quay lại mau!
- Quay lại? - Hắn đơ người.
- Phải. Tôi quên chưa bảo Lưu Bạch là tôi đi với anh rồi!
- Lâm lục Nhi! - Hắn khẽ nghiến răng. Hắn thực sự rất ghét người hắn yêu đi với hắn mà cứ lẩm bẩm nói về người khác, mà lại là con trai nữa chứ. Hừ, thật là không coi hắn ra gì mà!
- Tôi... nhưng tôi...
- Thôi được rồi. Để tôi bảo Tiểu Thành nhắn cho cậu ta vậy.
Nghe vậy Lục Nhi mới thở phào một tiếng.Thiên Hàn tay phải thì vẫn giữ tốc độ hãi hùng ấy, tay trái lại điêu luyện rút điện thoại ra. Hắn ấn số Vạn Thành, không để đối phương kịp nói gì, hắn lại bá đạo nói trước:
- Thành, cậu lại chỗ Lưu Bạch bảo với cậu ta là Lục Quân về với tôi rồi.
Nói xong hắn lại bá đạo dập máy...
Lục Nhi thấy hắn làm vậy quen rồi nên cũng không để ý lắm. Bỗng điện thoại của Thiên Hàn vang lên, hắn không thoải mái lấy ra. Thấy số của chú Thành, hắn liền bấm nghe:
- Chú Thành!
- Thiếu gia, chú tìm ra được người cháu tìm rồi. Là cậu nam sinh họ Hạ, tên Tử Danh.
- Chú... chú nói sao? - Hắn bàng hoàng.
- Đúng như cháu nghe được đấy. Là Hạ Tử Danh, Tiểu Hàn!
Hắn từ từ dập máy, tâm trạng vẫn hơi hoang mang nên liền kít phanh thật nhanh lại giữ đường. Hạ Tử Danh... hắn là anh trai của Lục Nhi sao? Thiên Hàn quay người lại đằng sau. Lúc này Lục Nhi ngạc nhiên khi thấy hắn dừng lại, cô lên tiếng, giọng lo lắng:
- Anh... Thiên Hàn, anh sao vậy?
- Tôi... tôi nghĩ là chúng ta nên về nhà. Tôi có việc gấp, hôm sau sẽ đưa em đi chơi.
- Được. Vậy thì lần sau vậy - Cô khẽ cười.
Hắn lặng lẽ gật đầu rồi lại lên ga phóng về.
> Tại Đường Thị
Đồ Biến Thái!!! Anh Nghĩ Anh Là Ai Chứ???Tác giả: Thanh Candee- Mẹ ơi anh Lục Văn cứ trêu con hoài ý... Thanh âm non nớt của bé gái buộc tóc hai bên, vừa chạy vừa khóc. Liền ngay sau đó là tiếng của một người phụ nữ nghe giọng còn trẻ:“ Tiểu Văn, mẹ đã bảo con không được trêu em cơ mà“. Cậu bé tên Lục Văn thấy mẹ nói thế thì nhăn mặt lại, ra chiều hối lỗi lắm. Trên gương mặt non nớt như thiên thần kia của cậu bé bỗng sáng lên. Dường như Lục Văn đã nghĩ ra cái gì đó, bèn chạy qua chỗ em, xoa đầu cô bé và thì thầm: - Tiểu Nhi, cho anh xin lỗi mà. Nếu em nín khóc thì anh sẽ dẫn em đi mua kẹo hồ lô. Chịu không nào? Lục Nhi đang khóc, nghe thấy anh nói thế thì ngưng khóc hẳn. Cô bé cười khúc khích, đôi môi chúm chím, bàn tay búp măng trắng nõn đang quệt mấy giọt nước mắt ngoe ngoét, nhìn đến là yêu. Lúc này mẹ Lâm đang làm vườn, nhìn hai tiểu yêu kia nô nghịch mà không khỏi bật cười. Bỗng từ trong nhà, tiếng bố Lâm gọi to, lấn át cả tiếng cười của Lục Văn và Lục Nhi: - Mình à, vào đây tôi bảo cái này! Mẹ Lâm nghe thấy tiếng chồng gọi thì hớt hải chạy… Thật ra thì cũng chẳng đến 10" sau, chiếc mô tô phân khối lớn đã đừng ngay trước mặt Lục Nhi.Trong khi cô còn ngỡ ngàng bàng hoàng thì đối phương đã tháo mũ bảo hiểm.Vâng, anh chàng đi mô tô này không ai khác mà chính là " Thiên Hàn soái ca" 😂 Hắn từ từ nhìn cô, cô nhìn lại hắn, hai người nhìn nhau! Cô không có ý định thua hắn nên cứ chằm chằm nhìn hắn. Hắn cũng chả vừa... 😁 Tuy cô đã cố chấp nhưng thấy hắn vô cùng kiên định chằm chằm nhìn cô, cô mới cụp mắt, giơ tay lên, giọng bất lực nói:- Tôi xin thua! Giờ anh nói đi, anh kêu tôi ra đây làm gì?Nghe cô nhận thua, hắn mới cười nhẹ, lấy mũ bảo hiểm đưa cho cô rồi chỉ tay ra phía sau ý là lên xe ngồi, cô ngơ ngác một lúc nhưng sau đó cũng hiểu ra vấn đề, liền nghe theo hắn leo lên xe. Thấy cô đã leo lên, hắn dần dần phóng mô tô thật nhanh. Cô giật mình véo người hắn:- Anh... Đường Thiên Hàn, anh làm gì mà phóng nhanh vậy hả? Đi nhanh vậy tôi sợ lắm!- Em yên tâm. Tôi sẽ cố gắng không để em rơi xuống đường!Cô hết nói nổi với hắn luôn. Lục Nhi cũng chả thèm quan tâm đến hắn nữa mà nhìn quang cảnh xung quanh. Quả thật là rất đẹp, lại vô cùng hùng vĩ. Bỗng nhìn thấy bên đường có con cừu trắng, Lục Nhi mới nhìn chăm chú. Cô suy luận: Con cừu màu trắng, mà màu trắng là bạch. Bạch à? Phải, màu trắng là bạch. Bạch sao? Ấy chết, cô quên chưa dặn Lưu Bạch.Chết rồi. Vậy là Lục Nhi mới hét toáng lên:- Quay... quay lại mau!- Quay lại? - Hắn đơ người.- Phải. Tôi quên chưa bảo Lưu Bạch là tôi đi với anh rồi!- Lâm lục Nhi! - Hắn khẽ nghiến răng. Hắn thực sự rất ghét người hắn yêu đi với hắn mà cứ lẩm bẩm nói về người khác, mà lại là con trai nữa chứ. Hừ, thật là không coi hắn ra gì mà!- Tôi... nhưng tôi...- Thôi được rồi. Để tôi bảo Tiểu Thành nhắn cho cậu ta vậy.Nghe vậy Lục Nhi mới thở phào một tiếng.Thiên Hàn tay phải thì vẫn giữ tốc độ hãi hùng ấy, tay trái lại điêu luyện rút điện thoại ra. Hắn ấn số Vạn Thành, không để đối phương kịp nói gì, hắn lại bá đạo nói trước:- Thành, cậu lại chỗ Lưu Bạch bảo với cậu ta là Lục Quân về với tôi rồi.Nói xong hắn lại bá đạo dập máy...Lục Nhi thấy hắn làm vậy quen rồi nên cũng không để ý lắm. Bỗng điện thoại của Thiên Hàn vang lên, hắn không thoải mái lấy ra. Thấy số của chú Thành, hắn liền bấm nghe:- Chú Thành!- Thiếu gia, chú tìm ra được người cháu tìm rồi. Là cậu nam sinh họ Hạ, tên Tử Danh.- Chú... chú nói sao? - Hắn bàng hoàng.- Đúng như cháu nghe được đấy. Là Hạ Tử Danh, Tiểu Hàn!Hắn từ từ dập máy, tâm trạng vẫn hơi hoang mang nên liền kít phanh thật nhanh lại giữ đường. Hạ Tử Danh... hắn là anh trai của Lục Nhi sao? Thiên Hàn quay người lại đằng sau. Lúc này Lục Nhi ngạc nhiên khi thấy hắn dừng lại, cô lên tiếng, giọng lo lắng:- Anh... Thiên Hàn, anh sao vậy?- Tôi... tôi nghĩ là chúng ta nên về nhà. Tôi có việc gấp, hôm sau sẽ đưa em đi chơi.- Được. Vậy thì lần sau vậy - Cô khẽ cười.Hắn lặng lẽ gật đầu rồi lại lên ga phóng về.> Tại Đường Thị