Chap 1: Nó ở nhà thở dài, miệng than vãn: – Chán quá, không biết mình sẽ đi đâu học nữa đây. Mấy bữa trước nó mới từ Trung về, sau bao năm ở Trung, nó lại thấy chán, nó định sẽ ra Anh học lại, dù gì thì nó cũng nhớ mấy bạn ở đó, điện thoại của nó reo lên, nó lấy điện thoại trả lời chán nản: – Way…??? – Trân, con thôi cái giọng chán nản đó cho mẹ, lên phòng mẹ lấy dùm cái hồ sơ trên bàn, lúc sáng mẹ quên mất. – Dạ. Nó đi vào phòng của ba mẹ nó, lấy cái tập hồ sơ rồi chuẩn bị đi ra ngoài, nó bịt kín mặt mũi rồi xuống gara lấy chiếc xe đạp điện, nó bỏ cái hồ sơ trên giỏ xe rồi đi lái xe đi. Nó đang đi thì nghe tiếng điện thoại có tin nhắn, có lấy ra đọc thì thấy là tin nhắn của đứa bạn ở Trung: ”Nhớ quá đi ”( tiếng Trung). ” Biết rồi, thế giờ trường mình sao rồi” ” Không có cậu, loạn rồi” Nó mỉm cười khi đọc tin nhắn nhỏ bạn, đang chăm chú nhắn tin lại thì nó nghe có tiếng la lên ” Á…á….á…”. Vừa ngước lên thì chỉ thấy nó sắp đâm sầm vào một anh chàng đang đi bộ. ” RẦM” Cả hai suýt xoa…
Chương 33
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi!Tác giả: LyPhng3Chap 1: Nó ở nhà thở dài, miệng than vãn: – Chán quá, không biết mình sẽ đi đâu học nữa đây. Mấy bữa trước nó mới từ Trung về, sau bao năm ở Trung, nó lại thấy chán, nó định sẽ ra Anh học lại, dù gì thì nó cũng nhớ mấy bạn ở đó, điện thoại của nó reo lên, nó lấy điện thoại trả lời chán nản: – Way…??? – Trân, con thôi cái giọng chán nản đó cho mẹ, lên phòng mẹ lấy dùm cái hồ sơ trên bàn, lúc sáng mẹ quên mất. – Dạ. Nó đi vào phòng của ba mẹ nó, lấy cái tập hồ sơ rồi chuẩn bị đi ra ngoài, nó bịt kín mặt mũi rồi xuống gara lấy chiếc xe đạp điện, nó bỏ cái hồ sơ trên giỏ xe rồi đi lái xe đi. Nó đang đi thì nghe tiếng điện thoại có tin nhắn, có lấy ra đọc thì thấy là tin nhắn của đứa bạn ở Trung: ”Nhớ quá đi ”( tiếng Trung). ” Biết rồi, thế giờ trường mình sao rồi” ” Không có cậu, loạn rồi” Nó mỉm cười khi đọc tin nhắn nhỏ bạn, đang chăm chú nhắn tin lại thì nó nghe có tiếng la lên ” Á…á….á…”. Vừa ngước lên thì chỉ thấy nó sắp đâm sầm vào một anh chàng đang đi bộ. ” RẦM” Cả hai suýt xoa… Tại công viênIna lạnh lùng khoanh tay trước ngực, đôi chân bắt chéo nhau, cô ta cất giọng nói lạnh lùng:– Cậu hẹn tôi ra đây làm gì?– Mình làm được rồi. – Donghoo nói một cách phấn khởi.– Được cái gì, tên vô dụng như cậu thì làm được gì chứ? – Ina nói kinh bỉ, Donghoo hơi buồn nhưng anh biết cô sẽ vui khi anh nói câu tiếp theo.– Mình sẽ được debut trong tháng sau, mình đã làm được rồi. Lời hứa đó… – Donghoo ngận ngừng. Ina khẽ im lặng trước thông tin đó, cô còn tỏ vẻ mặt ngạc nhiên nhưng rồi cũng nói:– Thì sao chứ, hứa cái gì, cậu làm tôi tốn thời gian quá đi.Ina đứng dậy thì bị Donghoo nắm tay lại:– Cậu bảo nếu mình có thể trở thành ngôi sao thì sẽ quay lại với tớ mà?– Hừm, cậu tin cái lời hứa đó sao? Đồ ngốc.Ina giật tay ra khỏi Donghoo nhưng cậu lại ngay lập tức nắm lại làm Ina tức giận. “Chát”, một tiếng đánh mạnh, Donghoo ngạc nhiên đến thả tay của Ina ra, cậu ngẩn mặt lên nhìn cô, Ina nói trong sự tức giận:– Cậu cho dù có trở thành ngôi sao đi chăng nữa thì một phần của Jihun cậu cũng không có. Cậu chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.Nó rồi cô quay đi một mạch, Donghoo định đuổi theo thì nghe có tiếng người nói:– Ngôi sao tương lại mà để cho một cô gái tầm thường đánh thẳng thế à?! Tôi tưởng cậu sẽ mạnh mẽ hơn trước chứ, không ngờ vẫn ngây thơ như vậy.– Dara?! – Donghoo quay lại ngạc nhiên.Dara không nói gì thêm, cô bé nắm lấy tay của Donghoo rồi kéo về phía chiếc xe của mình, cô mở của xe ra và nói:– Vào đi, đi chơi với tôi, tôi sẽ giúp cậu đạt được mục đích.– Mục đích gì? – Donghoo ngạc nhiên hỏi cô– Thế cậu có muốn Ina để ý đến cậu không?Donghoo gật đầu, Dara thét lên làm cậu giật mình:– Thế thì đi thôi.Donghoo ngoan ngoãn nghe lời.Trên chiếc xe…– Cậu thật sự thích Ina sao?– Ừ.– Thế cậu đã cố gắng đạt được mục đích gì chưa?– Có rồi, nhưng cậu thấy đấy, Ina vẫn từ chối tớ– Cậu đúng thật, không hiểu Ina chút nào – Dara thở dài – Ina đó, chỉ thích những anh chàng nổi trội và có nhiều người theo đuổi. Và cô ấy muốn mình là người được người khác nể phục vì chinh phục được người đó. Cậu sẽ debut trong tháng này nên coi như cũng đã hoàn thành một nửa, chuyện còn lại là cậu cứ hãy vào trường, coi tớ như bạn gái và quan tâm tớ. Trước sau gì thì mấy cô nàng chẳng đuổi theo cậu chứ.Dong hoo gật gật đầu khi nghe cô nói thế, không một tiếng phản bác lại. Dara khẽ quay đầu lại nhìn rồi cô bỗng thét lên:– Cậu có hiểu không hả?– Cái cô này, đã bảo hiểu rồi mà – Donghoo cũng thét lên nhăn mặt khó chịu vì tiếng thét bất ngờ của nó.– Kakakakaka – Dara cười thét lên trong xe.– Nhưng mình đi đâu đây? – Donghoo hỏi– Đi ăn. Tôi định qua rủ Hisun nhưng cậu ấy không có nhà vì Jihun dẫn cậu ấy đến công ty của cậu rồi.– Làm gì? – Donghoo ngạc nhiên– Cái chuyện thi nhảm nhí chứ cái gì. – Dara ngán ngẩn– À, hèn gì thằng Jihun bỗng dưng đi học nhảy. Cậu nghĩ hai đứa đó hợp chứ?– Ừ thì… không xung khắc nhau về mặt phong thủy, nhưng cũng hơi khó để đến với nhau đấy – Dara rành rọt nói– Wow… thầy bói. – Donghoo cười.Hai người đi khỏi công ty, nó thấy thật thỏa mãn, cuối cùng thì cũng hoàn thành ước muốn rồi, nó trưng ngay cái khuôn mặt sảng khoái ra. Hắn nhìn nó rồi nói:– Đói chưa?– Rồi. Đi ăn gà rán đi? – Nó mắt tròn xoe– Tôi làm đồ ăn rồi, ra công viên. – Hắn lạnh lùng– WTF? – nó nhăn lên – Anh đùa tôi sao?Hắn nhếch môi và đưa nguyên cánh tay lại khóa cổ nó, nó thì co khum người lại, mặt nhăn lên, tay thì nắm lấy cổ tay hắn miệng cứ ” Aaaa”. Hắn thì rất thỏa mãn:– Đã bảo là ra công viên thì ra công viên thôi.Trên cửa sổ công ty…– Hai đứa nó đẹp đôi ý chứ?! – GD cười.– Cái cô đó là ai vậy? Bạn gái nó à? – Anh Tea thêm vào– Sao? Jihun tìm được người yêu rồi sao? – Út Ri ngạc nhiên– Wow, con bé thật may mắn, nhưng thật sự thì con bé đó là ai? – Deasung nhăn lên– Một nửa kia của nó đấy, nếu không thằng bé sẽ không đến gần ai đâu. – T.O.P cười.Những đứa còn lại gật gật đầu đồng ý.” Cạch” – Tiếng quản lý bước vào, anh ta cũng đi đến cái đám đó và thì thầm:– Tôi đáng thắc mắc là mấy cậu đang làm gì ở đây– Ôi mẹ ơi – Cả đám thét lên giật mình và lập tức tản ra
Tại công viên
Ina lạnh lùng khoanh tay trước ngực, đôi chân bắt chéo nhau, cô ta cất giọng nói lạnh lùng:
– Cậu hẹn tôi ra đây làm gì?
– Mình làm được rồi. – Donghoo nói một cách phấn khởi.
– Được cái gì, tên vô dụng như cậu thì làm được gì chứ? – Ina nói kinh bỉ, Donghoo hơi buồn nhưng anh biết cô sẽ vui khi anh nói câu tiếp theo.
– Mình sẽ được debut trong tháng sau, mình đã làm được rồi. Lời hứa
đó… – Donghoo ngận ngừng. Ina khẽ im lặng trước thông tin đó, cô còn tỏ
vẻ mặt ngạc nhiên nhưng rồi cũng nói:
– Thì sao chứ, hứa cái gì, cậu làm tôi tốn thời gian quá đi.
Ina đứng dậy thì bị Donghoo nắm tay lại:
– Cậu bảo nếu mình có thể trở thành ngôi sao thì sẽ quay lại với tớ mà?
– Hừm, cậu tin cái lời hứa đó sao? Đồ ngốc.
Ina giật tay ra khỏi Donghoo nhưng cậu lại ngay lập tức nắm lại làm
Ina tức giận. “Chát”, một tiếng đánh mạnh, Donghoo ngạc nhiên đến thả
tay của Ina ra, cậu ngẩn mặt lên nhìn cô, Ina nói trong sự tức giận:
– Cậu cho dù có trở thành ngôi sao đi chăng nữa thì một phần của Jihun cậu cũng không có. Cậu chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.
Nó rồi cô quay đi một mạch, Donghoo định đuổi theo thì nghe có tiếng người nói:
– Ngôi sao tương lại mà để cho một cô gái tầm thường đánh thẳng thế
à?! Tôi tưởng cậu sẽ mạnh mẽ hơn trước chứ, không ngờ vẫn ngây thơ như
vậy.
– Dara?! – Donghoo quay lại ngạc nhiên.
Dara không nói gì thêm, cô bé nắm lấy tay của Donghoo rồi kéo về phía chiếc xe của mình, cô mở của xe ra và nói:
– Vào đi, đi chơi với tôi, tôi sẽ giúp cậu đạt được mục đích.
– Mục đích gì? – Donghoo ngạc nhiên hỏi cô
– Thế cậu có muốn Ina để ý đến cậu không?
Donghoo gật đầu, Dara thét lên làm cậu giật mình:
– Thế thì đi thôi.
Donghoo ngoan ngoãn nghe lời.
Trên chiếc xe…
– Cậu thật sự thích Ina sao?
– Ừ.
– Thế cậu đã cố gắng đạt được mục đích gì chưa?
– Có rồi, nhưng cậu thấy đấy, Ina vẫn từ chối tớ
– Cậu đúng thật, không hiểu Ina chút nào – Dara thở dài – Ina đó, chỉ thích những anh chàng nổi trội và có nhiều người theo đuổi. Và cô ấy
muốn mình là người được người khác nể phục vì chinh phục được người đó.
Cậu sẽ debut trong tháng này nên coi như cũng đã hoàn thành một nửa,
chuyện còn lại là cậu cứ hãy vào trường, coi tớ như bạn gái và quan tâm
tớ. Trước sau gì thì mấy cô nàng chẳng đuổi theo cậu chứ.
Dong hoo gật gật đầu khi nghe cô nói thế, không một tiếng phản bác lại. Dara khẽ quay đầu lại nhìn rồi cô bỗng thét lên:
– Cậu có hiểu không hả?
– Cái cô này, đã bảo hiểu rồi mà – Donghoo cũng thét lên nhăn mặt khó chịu vì tiếng thét bất ngờ của nó.
– Kakakakaka – Dara cười thét lên trong xe.
– Nhưng mình đi đâu đây? – Donghoo hỏi
– Đi ăn. Tôi định qua rủ Hisun nhưng cậu ấy không có nhà vì Jihun dẫn cậu ấy đến công ty của cậu rồi.
– Làm gì? – Donghoo ngạc nhiên
– Cái chuyện thi nhảm nhí chứ cái gì. – Dara ngán ngẩn
– À, hèn gì thằng Jihun bỗng dưng đi học nhảy. Cậu nghĩ hai đứa đó hợp chứ?
– Ừ thì… không xung khắc nhau về mặt phong thủy, nhưng cũng hơi khó để đến với nhau đấy – Dara rành rọt nói
– Wow… thầy bói. – Donghoo cười.
Hai người đi khỏi công ty, nó thấy thật thỏa mãn, cuối cùng thì cũng
hoàn thành ước muốn rồi, nó trưng ngay cái khuôn mặt sảng khoái ra. Hắn
nhìn nó rồi nói:
– Đói chưa?
– Rồi. Đi ăn gà rán đi? – Nó mắt tròn xoe
– Tôi làm đồ ăn rồi, ra công viên. – Hắn lạnh lùng
– WTF? – nó nhăn lên – Anh đùa tôi sao?
Hắn nhếch môi và đưa nguyên cánh tay lại khóa cổ nó, nó thì co khum
người lại, mặt nhăn lên, tay thì nắm lấy cổ tay hắn miệng cứ ” Aaaa”.
Hắn thì rất thỏa mãn:
– Đã bảo là ra công viên thì ra công viên thôi.
Trên cửa sổ công ty…
– Hai đứa nó đẹp đôi ý chứ?! – GD cười.
– Cái cô đó là ai vậy? Bạn gái nó à? – Anh Tea thêm vào
– Sao? Jihun tìm được người yêu rồi sao? – Út Ri ngạc nhiên
– Wow, con bé thật may mắn, nhưng thật sự thì con bé đó là ai? – Deasung nhăn lên
– Một nửa kia của nó đấy, nếu không thằng bé sẽ không đến gần ai đâu. – T.O.P cười.
Những đứa còn lại gật gật đầu đồng ý.
” Cạch” – Tiếng quản lý bước vào, anh ta cũng đi đến cái đám đó và thì thầm:
– Tôi đáng thắc mắc là mấy cậu đang làm gì ở đây
– Ôi mẹ ơi – Cả đám thét lên giật mình và lập tức tản ra
Tôi Nhớ Cô Rồi, Về Nhà Đi!Tác giả: LyPhng3Chap 1: Nó ở nhà thở dài, miệng than vãn: – Chán quá, không biết mình sẽ đi đâu học nữa đây. Mấy bữa trước nó mới từ Trung về, sau bao năm ở Trung, nó lại thấy chán, nó định sẽ ra Anh học lại, dù gì thì nó cũng nhớ mấy bạn ở đó, điện thoại của nó reo lên, nó lấy điện thoại trả lời chán nản: – Way…??? – Trân, con thôi cái giọng chán nản đó cho mẹ, lên phòng mẹ lấy dùm cái hồ sơ trên bàn, lúc sáng mẹ quên mất. – Dạ. Nó đi vào phòng của ba mẹ nó, lấy cái tập hồ sơ rồi chuẩn bị đi ra ngoài, nó bịt kín mặt mũi rồi xuống gara lấy chiếc xe đạp điện, nó bỏ cái hồ sơ trên giỏ xe rồi đi lái xe đi. Nó đang đi thì nghe tiếng điện thoại có tin nhắn, có lấy ra đọc thì thấy là tin nhắn của đứa bạn ở Trung: ”Nhớ quá đi ”( tiếng Trung). ” Biết rồi, thế giờ trường mình sao rồi” ” Không có cậu, loạn rồi” Nó mỉm cười khi đọc tin nhắn nhỏ bạn, đang chăm chú nhắn tin lại thì nó nghe có tiếng la lên ” Á…á….á…”. Vừa ngước lên thì chỉ thấy nó sắp đâm sầm vào một anh chàng đang đi bộ. ” RẦM” Cả hai suýt xoa… Tại công viênIna lạnh lùng khoanh tay trước ngực, đôi chân bắt chéo nhau, cô ta cất giọng nói lạnh lùng:– Cậu hẹn tôi ra đây làm gì?– Mình làm được rồi. – Donghoo nói một cách phấn khởi.– Được cái gì, tên vô dụng như cậu thì làm được gì chứ? – Ina nói kinh bỉ, Donghoo hơi buồn nhưng anh biết cô sẽ vui khi anh nói câu tiếp theo.– Mình sẽ được debut trong tháng sau, mình đã làm được rồi. Lời hứa đó… – Donghoo ngận ngừng. Ina khẽ im lặng trước thông tin đó, cô còn tỏ vẻ mặt ngạc nhiên nhưng rồi cũng nói:– Thì sao chứ, hứa cái gì, cậu làm tôi tốn thời gian quá đi.Ina đứng dậy thì bị Donghoo nắm tay lại:– Cậu bảo nếu mình có thể trở thành ngôi sao thì sẽ quay lại với tớ mà?– Hừm, cậu tin cái lời hứa đó sao? Đồ ngốc.Ina giật tay ra khỏi Donghoo nhưng cậu lại ngay lập tức nắm lại làm Ina tức giận. “Chát”, một tiếng đánh mạnh, Donghoo ngạc nhiên đến thả tay của Ina ra, cậu ngẩn mặt lên nhìn cô, Ina nói trong sự tức giận:– Cậu cho dù có trở thành ngôi sao đi chăng nữa thì một phần của Jihun cậu cũng không có. Cậu chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.Nó rồi cô quay đi một mạch, Donghoo định đuổi theo thì nghe có tiếng người nói:– Ngôi sao tương lại mà để cho một cô gái tầm thường đánh thẳng thế à?! Tôi tưởng cậu sẽ mạnh mẽ hơn trước chứ, không ngờ vẫn ngây thơ như vậy.– Dara?! – Donghoo quay lại ngạc nhiên.Dara không nói gì thêm, cô bé nắm lấy tay của Donghoo rồi kéo về phía chiếc xe của mình, cô mở của xe ra và nói:– Vào đi, đi chơi với tôi, tôi sẽ giúp cậu đạt được mục đích.– Mục đích gì? – Donghoo ngạc nhiên hỏi cô– Thế cậu có muốn Ina để ý đến cậu không?Donghoo gật đầu, Dara thét lên làm cậu giật mình:– Thế thì đi thôi.Donghoo ngoan ngoãn nghe lời.Trên chiếc xe…– Cậu thật sự thích Ina sao?– Ừ.– Thế cậu đã cố gắng đạt được mục đích gì chưa?– Có rồi, nhưng cậu thấy đấy, Ina vẫn từ chối tớ– Cậu đúng thật, không hiểu Ina chút nào – Dara thở dài – Ina đó, chỉ thích những anh chàng nổi trội và có nhiều người theo đuổi. Và cô ấy muốn mình là người được người khác nể phục vì chinh phục được người đó. Cậu sẽ debut trong tháng này nên coi như cũng đã hoàn thành một nửa, chuyện còn lại là cậu cứ hãy vào trường, coi tớ như bạn gái và quan tâm tớ. Trước sau gì thì mấy cô nàng chẳng đuổi theo cậu chứ.Dong hoo gật gật đầu khi nghe cô nói thế, không một tiếng phản bác lại. Dara khẽ quay đầu lại nhìn rồi cô bỗng thét lên:– Cậu có hiểu không hả?– Cái cô này, đã bảo hiểu rồi mà – Donghoo cũng thét lên nhăn mặt khó chịu vì tiếng thét bất ngờ của nó.– Kakakakaka – Dara cười thét lên trong xe.– Nhưng mình đi đâu đây? – Donghoo hỏi– Đi ăn. Tôi định qua rủ Hisun nhưng cậu ấy không có nhà vì Jihun dẫn cậu ấy đến công ty của cậu rồi.– Làm gì? – Donghoo ngạc nhiên– Cái chuyện thi nhảm nhí chứ cái gì. – Dara ngán ngẩn– À, hèn gì thằng Jihun bỗng dưng đi học nhảy. Cậu nghĩ hai đứa đó hợp chứ?– Ừ thì… không xung khắc nhau về mặt phong thủy, nhưng cũng hơi khó để đến với nhau đấy – Dara rành rọt nói– Wow… thầy bói. – Donghoo cười.Hai người đi khỏi công ty, nó thấy thật thỏa mãn, cuối cùng thì cũng hoàn thành ước muốn rồi, nó trưng ngay cái khuôn mặt sảng khoái ra. Hắn nhìn nó rồi nói:– Đói chưa?– Rồi. Đi ăn gà rán đi? – Nó mắt tròn xoe– Tôi làm đồ ăn rồi, ra công viên. – Hắn lạnh lùng– WTF? – nó nhăn lên – Anh đùa tôi sao?Hắn nhếch môi và đưa nguyên cánh tay lại khóa cổ nó, nó thì co khum người lại, mặt nhăn lên, tay thì nắm lấy cổ tay hắn miệng cứ ” Aaaa”. Hắn thì rất thỏa mãn:– Đã bảo là ra công viên thì ra công viên thôi.Trên cửa sổ công ty…– Hai đứa nó đẹp đôi ý chứ?! – GD cười.– Cái cô đó là ai vậy? Bạn gái nó à? – Anh Tea thêm vào– Sao? Jihun tìm được người yêu rồi sao? – Út Ri ngạc nhiên– Wow, con bé thật may mắn, nhưng thật sự thì con bé đó là ai? – Deasung nhăn lên– Một nửa kia của nó đấy, nếu không thằng bé sẽ không đến gần ai đâu. – T.O.P cười.Những đứa còn lại gật gật đầu đồng ý.” Cạch” – Tiếng quản lý bước vào, anh ta cũng đi đến cái đám đó và thì thầm:– Tôi đáng thắc mắc là mấy cậu đang làm gì ở đây– Ôi mẹ ơi – Cả đám thét lên giật mình và lập tức tản ra