Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay nhộn nhịp người qua lại, người lướt qua người thời gian cũng dần trôi chậm theo năm tháng. Ở phía cửa sân bay xuất hiện một dáng người nhỏ nhắt, cái kính mát màu đen che lấp nửa khuôn mặt chỉ để lộ ra đôi môi đỏ hồng trông thật quyến rũ, mái tóc màu tím bạch uốn xoăn xõa tự nhiên. Cô diện một chiếc áo ren màu đen kết hợp với chiếc quần thun bó sát đen nốt, chiếc giày cao gót cao 3 phân cũng cùng màu => đen từ đầu tới chân. Hiển nhiên mọi ánh mắt đều dồn về phía cô, không thể nào không nhìn được vì cô có một sức hấp dẫn đặc biệt, tất cả mọi người ở sân bay hiện giờ đều có chung một suy nghĩ là: “Cô ta là ai, từ đâu đến, hay phải chăng đó là một thiên thần ngự trị nào đó bay qua đây và bị lạc vào Trái Đất này?” Nhưng nó vẫn không quan tâm cho lắm dù cho cả hàng nghìn con mắt đang nhấn chìm lấy mình. Nó dựng cái valise lên rồi móc điện thoại ở trong túi ra, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. - Tới rồi – Giọng nói sắc lạnh vang lên làm cho người ta lạnh cả sóng lưng,…

Chương 4

Anh Sẽ Khiến Em Nói: Em Yêu Anh!Tác giả: Rùa banaxibaCHƯƠNG 1 Sân bay nhộn nhịp người qua lại, người lướt qua người thời gian cũng dần trôi chậm theo năm tháng. Ở phía cửa sân bay xuất hiện một dáng người nhỏ nhắt, cái kính mát màu đen che lấp nửa khuôn mặt chỉ để lộ ra đôi môi đỏ hồng trông thật quyến rũ, mái tóc màu tím bạch uốn xoăn xõa tự nhiên. Cô diện một chiếc áo ren màu đen kết hợp với chiếc quần thun bó sát đen nốt, chiếc giày cao gót cao 3 phân cũng cùng màu => đen từ đầu tới chân. Hiển nhiên mọi ánh mắt đều dồn về phía cô, không thể nào không nhìn được vì cô có một sức hấp dẫn đặc biệt, tất cả mọi người ở sân bay hiện giờ đều có chung một suy nghĩ là: “Cô ta là ai, từ đâu đến, hay phải chăng đó là một thiên thần ngự trị nào đó bay qua đây và bị lạc vào Trái Đất này?” Nhưng nó vẫn không quan tâm cho lắm dù cho cả hàng nghìn con mắt đang nhấn chìm lấy mình. Nó dựng cái valise lên rồi móc điện thoại ở trong túi ra, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. - Tới rồi – Giọng nói sắc lạnh vang lên làm cho người ta lạnh cả sóng lưng,… - Tiểu thư đã ra – Ông quản gia c*́i đầu lễ phép, nó vẫn không nói gì leo thẳng lên xe.Từng giọt mưa vẫn tí tách rơi.Nó ngồi trong xe nhìn ra ngoài bầu trời mây đen kịt, ông mặt trời đã xách dép chạy đi mất, nó mới về mà ông trời chào đón thế này à, thật là buồn nha.Điện thoại rung, nó giật mình , đang tâp trung thế này mà...- ...- Em đã gửi mail cho chị, một chút thông tin về công ty đối tác, chị nên xem ngay bây giờ để còn kịp vì ngày mai chị đi làm rồi.- Okay.Nó c*́p máy rồi mở email kiểm tra.Hình ảnh, thông tin tất tần tật từ chủ tịch tới nhân viên được nó nhanh chóng thu nạp vào đầu, công ty này...không phải dạng vừa đâu.Toàn bộ nhân viên ở đây đều có bằng loại A hoặc B, rất khá.Mắt nó bỗng dừng lại... ở phần nhân viên từ chứcTổng giám đốc ( c*̃ ): Lâm Nhật CườngLý do: từ chức ngày 20/09/2015, không rõ lý do…...Cái tên này, nó đã nghe thấy ở đâu đó rồi, quen lắm.- Thưa tiểu thư, tới rồi – Tiếng ông quản gia cắt đứt dòng suy nghĩ c*̉a nó.Nó gật đầu rồi bước xuống xe, cánh cửa chính mở rộng những người giúp việc đứng hàng loạt chào đón cô tiểu thư chưa hề gặp mặt.Nó nhìn vào căn nhà rộng lớn, sao nó ... màu mè vậy, nhìn thật ngứa mắt.Nó bước vào trong nhà lập tức cả đám giúp việc c*́i rập xuống, đồng thanh:- Chào mừng tiểu thư đến với Việt Nam.Nó dơ tay ra hiệu im lặng, rồi bước lên lầu theo sau là ông quản gia.Tầng hai có sáu phòng, nó đi đến phòng nào là thuận tay đẩy cửa phòng đấy, nhưng không có phòng nào làm nó hài lòng cả...quá màu mè.Đến phòng cuối c*̀ng,...Cửa bật mở, nó nhìn chăm chăm căn phòng.Được thiết kế với màu đen trắng làm chủ đạo, vị trí xắp xếp giường khá ổn – gần cửa sổ, tủ đồ khá rộng, phòng tắm c*̃ng được, bàn làm việc màu trắng nhiều ngăn, cửa sổ 4 ô, rèm màu xám nhạt, trên thềm cửa sổ còn đặt thêm mấy chậu cây tí hon.Nó gật đầu hài lòng, đón nhận chiếc valise từ tay ông quản gia bước vào phòng.- Tiểu thư tắm rửa rồi xuống ăn cơm luôn ạ!Nó gật đầu rồi đóng cửa, bước vào phòng tắm.

- Tiểu thư đã ra – Ông quản gia c*́i đầu lễ phép, nó vẫn không nói gì leo thẳng lên xe.

Từng giọt mưa vẫn tí tách rơi.

Nó ngồi trong xe nhìn ra ngoài bầu trời mây đen kịt, ông mặt trời đã xách dép chạy đi mất, nó mới về mà ông trời chào đón thế này à, thật là buồn nha.

Điện thoại rung, nó giật mình , đang tâp trung thế này mà...

- ...

- Em đã gửi mail cho chị, một chút thông tin về công ty đối tác, chị nên xem ngay bây giờ để còn kịp vì ngày mai chị đi làm rồi.

- Okay.

Nó c*́p máy rồi mở email kiểm tra.

Hình ảnh, thông tin tất tần tật từ chủ tịch tới nhân viên được nó nhanh chóng thu nạp vào đầu, công ty này...không phải dạng vừa đâu.

Toàn bộ nhân viên ở đây đều có bằng loại A hoặc B, rất khá.

Mắt nó bỗng dừng lại... ở phần nhân viên từ chức

Tổng giám đốc ( c*̃ ): Lâm Nhật Cường

Lý do: từ chức ngày 20/09/2015, không rõ lý do…

...

Cái tên này, nó đã nghe thấy ở đâu đó rồi, quen lắm.

- Thưa tiểu thư, tới rồi – Tiếng ông quản gia cắt đứt dòng suy nghĩ c*̉a nó.

Nó gật đầu rồi bước xuống xe, cánh cửa chính mở rộng những người giúp việc đứng hàng loạt chào đón cô tiểu thư chưa hề gặp mặt.

Nó nhìn vào căn nhà rộng lớn, sao nó ... màu mè vậy, nhìn thật ngứa mắt.

Nó bước vào trong nhà lập tức cả đám giúp việc c*́i rập xuống, đồng thanh:

- Chào mừng tiểu thư đến với Việt Nam.

Nó dơ tay ra hiệu im lặng, rồi bước lên lầu theo sau là ông quản gia.

Tầng hai có sáu phòng, nó đi đến phòng nào là thuận tay đẩy cửa phòng đấy, nhưng không có phòng nào làm nó hài lòng cả...quá màu mè.

Đến phòng cuối c*̀ng,...

Cửa bật mở, nó nhìn chăm chăm căn phòng.

Được thiết kế với màu đen trắng làm chủ đạo, vị trí xắp xếp giường khá ổn – gần cửa sổ, tủ đồ khá rộng, phòng tắm c*̃ng được, bàn làm việc màu trắng nhiều ngăn, cửa sổ 4 ô, rèm màu xám nhạt, trên thềm cửa sổ còn đặt thêm mấy chậu cây tí hon.

Nó gật đầu hài lòng, đón nhận chiếc valise từ tay ông quản gia bước vào phòng.

- Tiểu thư tắm rửa rồi xuống ăn cơm luôn ạ!

Nó gật đầu rồi đóng cửa, bước vào phòng tắm.

Anh Sẽ Khiến Em Nói: Em Yêu Anh!Tác giả: Rùa banaxibaCHƯƠNG 1 Sân bay nhộn nhịp người qua lại, người lướt qua người thời gian cũng dần trôi chậm theo năm tháng. Ở phía cửa sân bay xuất hiện một dáng người nhỏ nhắt, cái kính mát màu đen che lấp nửa khuôn mặt chỉ để lộ ra đôi môi đỏ hồng trông thật quyến rũ, mái tóc màu tím bạch uốn xoăn xõa tự nhiên. Cô diện một chiếc áo ren màu đen kết hợp với chiếc quần thun bó sát đen nốt, chiếc giày cao gót cao 3 phân cũng cùng màu => đen từ đầu tới chân. Hiển nhiên mọi ánh mắt đều dồn về phía cô, không thể nào không nhìn được vì cô có một sức hấp dẫn đặc biệt, tất cả mọi người ở sân bay hiện giờ đều có chung một suy nghĩ là: “Cô ta là ai, từ đâu đến, hay phải chăng đó là một thiên thần ngự trị nào đó bay qua đây và bị lạc vào Trái Đất này?” Nhưng nó vẫn không quan tâm cho lắm dù cho cả hàng nghìn con mắt đang nhấn chìm lấy mình. Nó dựng cái valise lên rồi móc điện thoại ở trong túi ra, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. - Tới rồi – Giọng nói sắc lạnh vang lên làm cho người ta lạnh cả sóng lưng,… - Tiểu thư đã ra – Ông quản gia c*́i đầu lễ phép, nó vẫn không nói gì leo thẳng lên xe.Từng giọt mưa vẫn tí tách rơi.Nó ngồi trong xe nhìn ra ngoài bầu trời mây đen kịt, ông mặt trời đã xách dép chạy đi mất, nó mới về mà ông trời chào đón thế này à, thật là buồn nha.Điện thoại rung, nó giật mình , đang tâp trung thế này mà...- ...- Em đã gửi mail cho chị, một chút thông tin về công ty đối tác, chị nên xem ngay bây giờ để còn kịp vì ngày mai chị đi làm rồi.- Okay.Nó c*́p máy rồi mở email kiểm tra.Hình ảnh, thông tin tất tần tật từ chủ tịch tới nhân viên được nó nhanh chóng thu nạp vào đầu, công ty này...không phải dạng vừa đâu.Toàn bộ nhân viên ở đây đều có bằng loại A hoặc B, rất khá.Mắt nó bỗng dừng lại... ở phần nhân viên từ chứcTổng giám đốc ( c*̃ ): Lâm Nhật CườngLý do: từ chức ngày 20/09/2015, không rõ lý do…...Cái tên này, nó đã nghe thấy ở đâu đó rồi, quen lắm.- Thưa tiểu thư, tới rồi – Tiếng ông quản gia cắt đứt dòng suy nghĩ c*̉a nó.Nó gật đầu rồi bước xuống xe, cánh cửa chính mở rộng những người giúp việc đứng hàng loạt chào đón cô tiểu thư chưa hề gặp mặt.Nó nhìn vào căn nhà rộng lớn, sao nó ... màu mè vậy, nhìn thật ngứa mắt.Nó bước vào trong nhà lập tức cả đám giúp việc c*́i rập xuống, đồng thanh:- Chào mừng tiểu thư đến với Việt Nam.Nó dơ tay ra hiệu im lặng, rồi bước lên lầu theo sau là ông quản gia.Tầng hai có sáu phòng, nó đi đến phòng nào là thuận tay đẩy cửa phòng đấy, nhưng không có phòng nào làm nó hài lòng cả...quá màu mè.Đến phòng cuối c*̀ng,...Cửa bật mở, nó nhìn chăm chăm căn phòng.Được thiết kế với màu đen trắng làm chủ đạo, vị trí xắp xếp giường khá ổn – gần cửa sổ, tủ đồ khá rộng, phòng tắm c*̃ng được, bàn làm việc màu trắng nhiều ngăn, cửa sổ 4 ô, rèm màu xám nhạt, trên thềm cửa sổ còn đặt thêm mấy chậu cây tí hon.Nó gật đầu hài lòng, đón nhận chiếc valise từ tay ông quản gia bước vào phòng.- Tiểu thư tắm rửa rồi xuống ăn cơm luôn ạ!Nó gật đầu rồi đóng cửa, bước vào phòng tắm.

Chương 4