Ngày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình…
Chương 8
Lớp Học Lời NguyềnTác giả: Ngọc QuỳnhTruyện Linh DịNgày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình… bọn nó vừa kể vừa lấy tay lau lau chấm chấm nước mắt làm vẻ thương tâm lắm nhưng... ngồi đó bọn nó khóc cũng đã khóc rồi, đáng thương cũng đủ đáng thương lắm rồi, những điều cần làm bọn nó cũng đã làm hết rồi vậy mà...5 phút10 phútrồi 30 phút trôi quachẳng có dấu hiệu nào dự định hắn sẽ xuất hiệnNhư đành lên tiếng phá tan sự im lặng của bọn nó" giờ sao "bọn nó nhún nhún vai tỏ ý không biết vậy là Như lại tiếp tục lên tiếng" chẳng nhẽ tụi mày định đóng đô cắm trại nghỉ qua đêm tại đây hả ?"bọn nó nghe thấy cũng chí lý nên Khánh lên tiếng :"hay là bây giờ qua nhà tao ngủ đi rồi mai đi học chứ bây giờ trời cũng tối rồi mà để bọn m về tao thấy không an toàn ! đồng ý không ?" Khánh vừa quay sang hỏi ý kiến của bọn nó thế nào thì.. chẳng thấy bất kỳ 1 người nào, đang lúc hốt hoảng thì Nhi gọi " Khánh "theo phản xạ chàng quay lại thì thấy bọn nó đứng hết ở cổng mất rồi. Khánh bật cười trước sự trẻ con của bọn nod rồi Khánh cũng nhanh chóng lấy balo rồi chạy theo bọn nó.( bọn nó vẫn bỏ ngoài tai lời nguyền của hắn mà không lo sợ điều gì... hay sâu thẳm trong lòng mỗi thành viên lớp nó đang hiện hữu sự lo lắng mà bọn nó cố tình dùng nụ cười để che dấu )
bọn nó vừa kể vừa lấy tay lau lau chấm chấm nước mắt làm vẻ thương tâm lắm nhưng... ngồi đó bọn nó khóc cũng đã khóc rồi, đáng thương cũng đủ đáng thương lắm rồi, những điều cần làm bọn nó cũng đã làm hết rồi vậy mà...
5 phút
10 phút
rồi 30 phút trôi qua
chẳng có dấu hiệu nào dự định hắn sẽ xuất hiện
Như đành lên tiếng phá tan sự im lặng của bọn nó
" giờ sao "
bọn nó nhún nhún vai tỏ ý không biết vậy là Như lại tiếp tục lên tiếng
" chẳng nhẽ tụi mày định đóng đô cắm trại nghỉ qua đêm tại đây hả ?"
bọn nó nghe thấy cũng chí lý nên Khánh lên tiếng :
"hay là bây giờ qua nhà tao ngủ đi rồi mai đi học chứ bây giờ trời cũng tối rồi mà để bọn m về tao thấy không an toàn ! đồng ý không ?" Khánh vừa quay sang hỏi ý kiến của bọn nó thế nào thì.. chẳng thấy bất kỳ 1 người nào, đang lúc hốt hoảng thì Nhi gọi " Khánh "
theo phản xạ chàng quay lại thì thấy bọn nó đứng hết ở cổng mất rồi. Khánh bật cười trước sự trẻ con của bọn nod rồi Khánh cũng nhanh chóng lấy balo rồi chạy theo bọn nó.
( bọn nó vẫn bỏ ngoài tai lời nguyền của hắn mà không lo sợ điều gì... hay sâu thẳm trong lòng mỗi thành viên lớp nó đang hiện hữu sự lo lắng mà bọn nó cố tình dùng nụ cười để che dấu )
Lớp Học Lời NguyềnTác giả: Ngọc QuỳnhTruyện Linh DịNgày hôm nay cô đơn em lại nhớ đến anh vô cùng Giờ đây anh ra sao , không biết anh sống như thế nào Từ khi ta chia tay anh theo người về nơi phương ấy Có khi nào anh nhớ em ở đây Màn đêm vây quanh em cần cái nắm tay thật chặt.... nó đang yên bình với giấc ngủ trưa thì bỗng chiếc điện thoại thân yêu của nó reo lên , phải mất một lúc lâu sau nó mới lồm cồm bò dậy tìm chiếc điện thoại thân yêu của mình "Alo" nó trả lời với giọng ngái ngủ " MÀY ĐANG LÀM GÌ MÀ BÂY GIỜ MỚI CHỊU BẮT MÁY VẬY HẢ CON KIA " nhỏ Ngọc Như hét qua điện thoại " tao đang ngủ trưa, mà mày gọi cho tao có chuyện gì không ??? " " mày còn đang mơ đấy à ! mày nhìn đồng hồ đi " đầu Như bắt đầu có khói " 12h50'32s thì sao ? " nó trả lời tỉnh bơ " Tao .... " " á chết trễ học " bây giờ nó mới tỉnh ngủ , không đợi Như nói hết câu nó đã tắt điện thoại và bắt đầu phóng vào WC để chuẩn bị đi học . Vì nhà nó cũng gần trường nên nó vừa bắt taxi đến nơi thì trường bắt đầu đóng cổng . nó liền phi nhanh phóng thẳng đến lớp học của mình… bọn nó vừa kể vừa lấy tay lau lau chấm chấm nước mắt làm vẻ thương tâm lắm nhưng... ngồi đó bọn nó khóc cũng đã khóc rồi, đáng thương cũng đủ đáng thương lắm rồi, những điều cần làm bọn nó cũng đã làm hết rồi vậy mà...5 phút10 phútrồi 30 phút trôi quachẳng có dấu hiệu nào dự định hắn sẽ xuất hiệnNhư đành lên tiếng phá tan sự im lặng của bọn nó" giờ sao "bọn nó nhún nhún vai tỏ ý không biết vậy là Như lại tiếp tục lên tiếng" chẳng nhẽ tụi mày định đóng đô cắm trại nghỉ qua đêm tại đây hả ?"bọn nó nghe thấy cũng chí lý nên Khánh lên tiếng :"hay là bây giờ qua nhà tao ngủ đi rồi mai đi học chứ bây giờ trời cũng tối rồi mà để bọn m về tao thấy không an toàn ! đồng ý không ?" Khánh vừa quay sang hỏi ý kiến của bọn nó thế nào thì.. chẳng thấy bất kỳ 1 người nào, đang lúc hốt hoảng thì Nhi gọi " Khánh "theo phản xạ chàng quay lại thì thấy bọn nó đứng hết ở cổng mất rồi. Khánh bật cười trước sự trẻ con của bọn nod rồi Khánh cũng nhanh chóng lấy balo rồi chạy theo bọn nó.( bọn nó vẫn bỏ ngoài tai lời nguyền của hắn mà không lo sợ điều gì... hay sâu thẳm trong lòng mỗi thành viên lớp nó đang hiện hữu sự lo lắng mà bọn nó cố tình dùng nụ cười để che dấu )