*tại biệt thự Happy* - Con trai tôi sẽ ở đây được chứ- Long(ba nó) nói giọng không cảm xúc - Anh nhờ vả người ta giọng đó thì ai cho nhờ- Băng(mẹ nó) quay ra - Họ không phải người lạ và anh quen rồi-Long thản nhiên như không -Anh ns thế ai nghe cho được-Băng bức xúc - Đầy người nghe-Long vẫn bình thản như không -Anh......-Băng tức nghẹn họng Một tràng cười vang lên cắt ngang cuộc "trò truyện" c*̉a 2 vợ chồng -Hahahaha....hai cậu vẫn như nc vs lửa nhỉ..chả khác xưa là mấy-Như(mẹ yun,yin) cười -Vô duyên vừa thôi bà-Băng lườm -Hazz...tớ thấm nỗi khổ c*̉a cậu Long ak....nhưng có lẽ tớ còn khổ hơn-Nam(ba yun,yin)thở dài nhìn Long - c*̃ng có lý...nhưng tôi k sướng hơn đâu..-Long nhếc mép Cuộc đới thoại ẩn ý c*̉a 2 ông chồng sao qua mắt đc 2 bà vợ ở đây - Ý gì vậy CHỒNG-Băng,Như đồng thanh Nam cười trừ,rồi ra chỗ Long thì thầm:"Hai bà này giữ như sư tử cái ấy..k hiểu ngày xưa anh em…
Chương 26
Chủ Nhân Thần Chết Thì Đã sao? Yin Vẫn Yêu Vil Đấy!Tác giả: Hpngoaitamtay*tại biệt thự Happy* - Con trai tôi sẽ ở đây được chứ- Long(ba nó) nói giọng không cảm xúc - Anh nhờ vả người ta giọng đó thì ai cho nhờ- Băng(mẹ nó) quay ra - Họ không phải người lạ và anh quen rồi-Long thản nhiên như không -Anh ns thế ai nghe cho được-Băng bức xúc - Đầy người nghe-Long vẫn bình thản như không -Anh......-Băng tức nghẹn họng Một tràng cười vang lên cắt ngang cuộc "trò truyện" c*̉a 2 vợ chồng -Hahahaha....hai cậu vẫn như nc vs lửa nhỉ..chả khác xưa là mấy-Như(mẹ yun,yin) cười -Vô duyên vừa thôi bà-Băng lườm -Hazz...tớ thấm nỗi khổ c*̉a cậu Long ak....nhưng có lẽ tớ còn khổ hơn-Nam(ba yun,yin)thở dài nhìn Long - c*̃ng có lý...nhưng tôi k sướng hơn đâu..-Long nhếc mép Cuộc đới thoại ẩn ý c*̉a 2 ông chồng sao qua mắt đc 2 bà vợ ở đây - Ý gì vậy CHỒNG-Băng,Như đồng thanh Nam cười trừ,rồi ra chỗ Long thì thầm:"Hai bà này giữ như sư tử cái ấy..k hiểu ngày xưa anh em… Đêm nó về khách sạn. Nó được bảo vệ đưa lên tận phòng để tránh các fan cuồng thuê hẳn phòng ở khách sạn để được gần thần tượng hay chính những tiếp tân c*̃ng nhìn nó bằng đôi mắt trái tim. Vào phòng nó, nhưng chợt nghĩ cái gì đấy nó sang phòng Yin. Cô nhóc đang ngồi ngủ gật trên ghế, chắc Yin đợi nó. Tim nó nhói lên... Làm sao đây... Nó nhẹ nhàng đỡ Yin lên giường đắp chăn cho cô nhóc, rồi ngồi cạnh giường ngắm Yin. Mặc dù nhìn thấy Yin ngủ nhiều rồi nhưng chưa lần nào nó ngắm Yin kĩ. Khuôn mặt thiên thần, không có một khuyết điểm. Nó vuốt tóc Yin, áp tay vào má cô. Tim nó lại càng nhói lên...hôn nhẹ vào môi Yin rồi về phòng. Cô nhóc mỉm cười chắc cô đang mơ về gì đó rất hạnh phúc trong giấc mơ, có thể c*̀ng nó lắm chứ!Hôm sau, nó và Yin lại đi diễn ở thành phố Hokkaido- thành phố lớn nhất Nhật Bản. c*̃ng không có gì đặc biệt, vẫn thế... Yin vẫn bám chặt lấy nó. Tối nó ở c*̀ng Yin- Mai Vil đưa Yin đi chơi nha...nha Vil - Yin lay tay nó- Ừ...mai Vil sẽ đưa Yin đi đến một nơi... - Nó nhìn Yin buồn buồn- Vil sao vậy - Yin lo lắng - Vil mệt à!Nhìn vẻ lo lắng hiện lên nét mặt thiên thần..." tại sao em lại khiến ta yêu em như vậy " Tim nó thắt lại. Nhẹ ôm cô nhóc vào lòng, ôm chặt lấy Yin như kiểu nó sợ Yin sẽ biến mất vậy. Yin hơi ngạc nhiên về thái độ c*̉a nó, nhưng cô nhóc c*̃ng mặc kệ, vì nó đang ôm cô mà.Hôm sau, nó trở Yin đến một bãi biển. Leo lên mỏm đá có thể quan sát hết được mọi cảnh biển ở đây.Yin ngồi xuống mỏm đá, quay lại cười với nó, cô nhóc có vẻ rất vui- Cẩn thận ngã đấy - Nó ngồi xuống c*̀ng Yin- Hihi...ở đây thấp mà, có ngã c*̃ng chẳng sao đâu à! - Yin cười- Yin thấy biển hôm nay thế nào?- nó nhìn ra xa xăm- Ưkm...hôm nay sóng có vẻ đập hơi mạnh à...có gió mà!- Phải... Biển kia c*̃ng như lòng Vil lúc này vậy... Chẳng được lặng yênYin nhìn nó khó hiểu. Nó kéo yun đứng lên đi lui vào trong. Nắm tay cô đưa lên trái tim mình- Ta đã từng nghĩ sẽ mãi nắm tay Yin, dắt Yin qua những thử thách khó khăn, đưa Yin đi suốt cuộc đời này...- Ơ... - Yin bất ngờ vì câu nói c*̉a nó. Cô cảm thấy bất an..." đã từng..."- Yin yêu ta đúng không...? - Nó nhìn thẳng vào mắt Yin.Cô nhóc đỏ bừng mặt khẽ gật đầu- Yêu nhiều chứ...Cô c*̃ng khẽ gật đầu.Nó ôm chặt cô vào lòng- Xin lỗi... Nhưng em hãy quên ta đi...- nó thì thầm vào tai cô.Điều mà Yin cảm thấy bất an đây ư... Yin đẩy nó ra- Vil đang đùa phải không...hãy nói là Vil đang đùa đi...- Yin nhìn nó như hi vọng đây chỉ là một câu nói đùa- Xin lỗi...- Nó ngẩng mặt lên trời...nước mắt nó chảy ngược vào tim...đau buốt.- Không...đây không phải sự thật mà... Yin đang mơ thôi... Không phải sự thật mà...- Yin ôm đầu lắc lắc, mắt cô nhoè đi...đẫm lệ...- Xin em đấy... Hãy quên ta đi...đừng như vậy nữa...- TẠI SAO !!!? - Yin hét lên...tiếng hét xé lòng- Nghe ta nói...hơi khó tin...ta là chủ nhân c*̉a thần chết...- Chủ nhân thần chết thì đã sao chứ... Yin vẫn yêu Vil đấy...- cô nói nghẹn trong tiếng khóc- Ở bên ta em sẽ không được hạnh phúc... - Tim nó thắt lại rỉ máu- Ở bên người mình yêu lại không được hạnh phúc sao? - Yin nhìn thẳng vào mắt nó.Nó không dám nhìn thẳng vào mắt Yin nữa...lần đầu tiên nó cảm thấy mình thật yếu đuối- Lát sẽ có người đến đón emNó nói rồi lặng bước đi- Vil sẽ quay lại chứ...- Yin nấc lên- Có lẽ...- Nó nhắm mắt lại tiếp tục đi...Bóng nó khuất dần...Yin gục xuống...nước mắt cô cứ thể tuôn ra... Tim cô đau nhói...đau lắm....Em là mặt trời còn anh là mặt trăngEm là ánh dương còn anh là bóng tốiHai chúng ta...hai người hai thái cựcChẳng bao giờ dung hoà được với nhau?Anh bước đi...còn em đứng đóNước mắt em rơi...lòng anh buốt giáTại sao... Hai con tim đã chung nhịp đập...Tại số phận? Tại dòng đời?...Không...là tại anh...
Đêm nó về khách sạn. Nó được bảo vệ đưa lên tận
phòng để tránh các fan cuồng thuê hẳn phòng ở khách sạn để được
gần thần tượng hay chính những tiếp tân c*̃ng nhìn nó bằng đôi mắt
trái tim. Vào phòng nó, nhưng chợt nghĩ cái gì đấy nó sang phòng
Yin. Cô nhóc đang ngồi ngủ gật trên ghế, chắc Yin đợi nó. Tim nó nhói
lên... Làm sao đây...
Nó nhẹ nhàng đỡ Yin lên giường đắp chăn cho cô nhóc,
rồi ngồi cạnh giường ngắm Yin. Mặc dù nhìn thấy Yin ngủ nhiều rồi
nhưng chưa lần nào nó ngắm Yin kĩ. Khuôn mặt thiên thần, không có một
khuyết điểm. Nó vuốt tóc Yin, áp tay vào má cô. Tim nó lại càng
nhói lên...hôn nhẹ vào môi Yin rồi về phòng. Cô nhóc mỉm cười chắc cô
đang mơ về gì đó rất hạnh phúc trong giấc mơ, có thể c*̀ng nó lắm
chứ!
Hôm sau, nó và Yin lại đi diễn ở thành phố Hokkaido-
thành phố lớn nhất Nhật Bản. c*̃ng không có gì đặc biệt, vẫn thế...
Yin vẫn bám chặt lấy nó. Tối nó ở c*̀ng Yin
- Mai Vil đưa Yin đi chơi nha...nha Vil - Yin lay tay nó
- Ừ...mai Vil sẽ đưa Yin đi đến một nơi... - Nó nhìn
Yin buồn buồn
- Vil sao vậy - Yin lo lắng - Vil mệt à!
Nhìn vẻ lo lắng hiện lên nét mặt thiên thần..."
tại sao em lại khiến ta yêu em như vậy " Tim nó thắt lại. Nhẹ ôm
cô nhóc vào lòng, ôm chặt lấy Yin như kiểu nó sợ Yin sẽ biến mất
vậy. Yin hơi ngạc nhiên về thái độ c*̉a nó, nhưng cô nhóc c*̃ng mặc
kệ, vì nó đang ôm cô mà.
Hôm sau, nó trở Yin đến một bãi biển. Leo lên mỏm đá
có thể quan sát hết được mọi cảnh biển ở đây.
Yin ngồi xuống mỏm đá, quay lại cười với nó, cô
nhóc có vẻ rất vui
- Cẩn thận ngã đấy - Nó ngồi xuống c*̀ng Yin
- Hihi...ở đây thấp mà, có ngã c*̃ng chẳng sao đâu à!
- Yin cười
- Yin thấy biển hôm nay thế nào?- nó nhìn ra xa xăm
- Ưkm...hôm nay sóng có vẻ đập hơi mạnh à...có gió
mà!
- Phải... Biển kia c*̃ng như lòng Vil lúc này vậy...
Chẳng được lặng yên
Yin nhìn nó khó hiểu. Nó kéo yun đứng lên đi lui vào
trong. Nắm tay cô đưa lên trái tim mình
- Ta đã từng nghĩ sẽ mãi nắm tay Yin, dắt Yin qua
những thử thách khó khăn, đưa Yin đi suốt cuộc đời này...
- Ơ... - Yin bất ngờ vì câu nói c*̉a nó. Cô cảm thấy
bất an..." đã từng..."
- Yin yêu ta đúng không...? - Nó nhìn thẳng vào mắt
Yin.
Cô nhóc đỏ bừng mặt khẽ gật đầu
- Yêu nhiều chứ...
Cô c*̃ng khẽ gật đầu.Nó ôm chặt cô vào lòng
- Xin lỗi... Nhưng em hãy quên ta đi...- nó thì thầm
vào tai cô.
Điều mà Yin cảm thấy bất an đây ư... Yin đẩy nó ra
- Vil đang đùa phải không...hãy nói là Vil đang đùa
đi...- Yin nhìn nó như hi vọng đây chỉ là một câu nói đùa
- Xin lỗi...- Nó ngẩng mặt lên trời...nước mắt nó
chảy ngược vào tim...đau buốt.
- Không...đây không phải sự thật mà... Yin đang mơ
thôi... Không phải sự thật mà...- Yin ôm đầu lắc lắc, mắt cô nhoè
đi...đẫm lệ...
- Xin em đấy... Hãy quên ta đi...đừng như vậy nữa...
- TẠI SAO !!!? - Yin hét lên...tiếng hét xé lòng
- Nghe ta nói...hơi khó tin...ta là chủ nhân c*̉a thần
chết...
- Chủ nhân thần chết thì đã sao chứ... Yin vẫn yêu
Vil đấy...- cô nói nghẹn trong tiếng khóc
- Ở bên ta em sẽ không được hạnh phúc... - Tim nó
thắt lại rỉ máu
- Ở bên người mình yêu lại không được hạnh phúc sao?
- Yin nhìn thẳng vào mắt nó.
Nó không dám nhìn thẳng vào mắt Yin nữa...lần đầu
tiên nó cảm thấy mình thật yếu đuối
- Lát sẽ có người đến đón em
Nó nói rồi lặng bước đi
- Vil sẽ quay lại chứ...- Yin nấc lên
- Có lẽ...- Nó nhắm mắt lại tiếp tục đi...
Bóng nó khuất dần...Yin gục xuống...nước mắt cô cứ
thể tuôn ra... Tim cô đau nhói...đau lắm...
.
Em là mặt trời còn anh là mặt trăng
Em là ánh dương còn anh là bóng tối
Hai chúng ta...hai người hai thái cực
Chẳng bao giờ dung hoà được với nhau?
Anh bước đi...còn em đứng đó
Nước mắt em rơi...lòng anh buốt giá
Tại sao... Hai con tim đã chung nhịp đập...
Tại số phận? Tại dòng đời?...
Không...là tại anh...
Chủ Nhân Thần Chết Thì Đã sao? Yin Vẫn Yêu Vil Đấy!Tác giả: Hpngoaitamtay*tại biệt thự Happy* - Con trai tôi sẽ ở đây được chứ- Long(ba nó) nói giọng không cảm xúc - Anh nhờ vả người ta giọng đó thì ai cho nhờ- Băng(mẹ nó) quay ra - Họ không phải người lạ và anh quen rồi-Long thản nhiên như không -Anh ns thế ai nghe cho được-Băng bức xúc - Đầy người nghe-Long vẫn bình thản như không -Anh......-Băng tức nghẹn họng Một tràng cười vang lên cắt ngang cuộc "trò truyện" c*̉a 2 vợ chồng -Hahahaha....hai cậu vẫn như nc vs lửa nhỉ..chả khác xưa là mấy-Như(mẹ yun,yin) cười -Vô duyên vừa thôi bà-Băng lườm -Hazz...tớ thấm nỗi khổ c*̉a cậu Long ak....nhưng có lẽ tớ còn khổ hơn-Nam(ba yun,yin)thở dài nhìn Long - c*̃ng có lý...nhưng tôi k sướng hơn đâu..-Long nhếc mép Cuộc đới thoại ẩn ý c*̉a 2 ông chồng sao qua mắt đc 2 bà vợ ở đây - Ý gì vậy CHỒNG-Băng,Như đồng thanh Nam cười trừ,rồi ra chỗ Long thì thầm:"Hai bà này giữ như sư tử cái ấy..k hiểu ngày xưa anh em… Đêm nó về khách sạn. Nó được bảo vệ đưa lên tận phòng để tránh các fan cuồng thuê hẳn phòng ở khách sạn để được gần thần tượng hay chính những tiếp tân c*̃ng nhìn nó bằng đôi mắt trái tim. Vào phòng nó, nhưng chợt nghĩ cái gì đấy nó sang phòng Yin. Cô nhóc đang ngồi ngủ gật trên ghế, chắc Yin đợi nó. Tim nó nhói lên... Làm sao đây... Nó nhẹ nhàng đỡ Yin lên giường đắp chăn cho cô nhóc, rồi ngồi cạnh giường ngắm Yin. Mặc dù nhìn thấy Yin ngủ nhiều rồi nhưng chưa lần nào nó ngắm Yin kĩ. Khuôn mặt thiên thần, không có một khuyết điểm. Nó vuốt tóc Yin, áp tay vào má cô. Tim nó lại càng nhói lên...hôn nhẹ vào môi Yin rồi về phòng. Cô nhóc mỉm cười chắc cô đang mơ về gì đó rất hạnh phúc trong giấc mơ, có thể c*̀ng nó lắm chứ!Hôm sau, nó và Yin lại đi diễn ở thành phố Hokkaido- thành phố lớn nhất Nhật Bản. c*̃ng không có gì đặc biệt, vẫn thế... Yin vẫn bám chặt lấy nó. Tối nó ở c*̀ng Yin- Mai Vil đưa Yin đi chơi nha...nha Vil - Yin lay tay nó- Ừ...mai Vil sẽ đưa Yin đi đến một nơi... - Nó nhìn Yin buồn buồn- Vil sao vậy - Yin lo lắng - Vil mệt à!Nhìn vẻ lo lắng hiện lên nét mặt thiên thần..." tại sao em lại khiến ta yêu em như vậy " Tim nó thắt lại. Nhẹ ôm cô nhóc vào lòng, ôm chặt lấy Yin như kiểu nó sợ Yin sẽ biến mất vậy. Yin hơi ngạc nhiên về thái độ c*̉a nó, nhưng cô nhóc c*̃ng mặc kệ, vì nó đang ôm cô mà.Hôm sau, nó trở Yin đến một bãi biển. Leo lên mỏm đá có thể quan sát hết được mọi cảnh biển ở đây.Yin ngồi xuống mỏm đá, quay lại cười với nó, cô nhóc có vẻ rất vui- Cẩn thận ngã đấy - Nó ngồi xuống c*̀ng Yin- Hihi...ở đây thấp mà, có ngã c*̃ng chẳng sao đâu à! - Yin cười- Yin thấy biển hôm nay thế nào?- nó nhìn ra xa xăm- Ưkm...hôm nay sóng có vẻ đập hơi mạnh à...có gió mà!- Phải... Biển kia c*̃ng như lòng Vil lúc này vậy... Chẳng được lặng yênYin nhìn nó khó hiểu. Nó kéo yun đứng lên đi lui vào trong. Nắm tay cô đưa lên trái tim mình- Ta đã từng nghĩ sẽ mãi nắm tay Yin, dắt Yin qua những thử thách khó khăn, đưa Yin đi suốt cuộc đời này...- Ơ... - Yin bất ngờ vì câu nói c*̉a nó. Cô cảm thấy bất an..." đã từng..."- Yin yêu ta đúng không...? - Nó nhìn thẳng vào mắt Yin.Cô nhóc đỏ bừng mặt khẽ gật đầu- Yêu nhiều chứ...Cô c*̃ng khẽ gật đầu.Nó ôm chặt cô vào lòng- Xin lỗi... Nhưng em hãy quên ta đi...- nó thì thầm vào tai cô.Điều mà Yin cảm thấy bất an đây ư... Yin đẩy nó ra- Vil đang đùa phải không...hãy nói là Vil đang đùa đi...- Yin nhìn nó như hi vọng đây chỉ là một câu nói đùa- Xin lỗi...- Nó ngẩng mặt lên trời...nước mắt nó chảy ngược vào tim...đau buốt.- Không...đây không phải sự thật mà... Yin đang mơ thôi... Không phải sự thật mà...- Yin ôm đầu lắc lắc, mắt cô nhoè đi...đẫm lệ...- Xin em đấy... Hãy quên ta đi...đừng như vậy nữa...- TẠI SAO !!!? - Yin hét lên...tiếng hét xé lòng- Nghe ta nói...hơi khó tin...ta là chủ nhân c*̉a thần chết...- Chủ nhân thần chết thì đã sao chứ... Yin vẫn yêu Vil đấy...- cô nói nghẹn trong tiếng khóc- Ở bên ta em sẽ không được hạnh phúc... - Tim nó thắt lại rỉ máu- Ở bên người mình yêu lại không được hạnh phúc sao? - Yin nhìn thẳng vào mắt nó.Nó không dám nhìn thẳng vào mắt Yin nữa...lần đầu tiên nó cảm thấy mình thật yếu đuối- Lát sẽ có người đến đón emNó nói rồi lặng bước đi- Vil sẽ quay lại chứ...- Yin nấc lên- Có lẽ...- Nó nhắm mắt lại tiếp tục đi...Bóng nó khuất dần...Yin gục xuống...nước mắt cô cứ thể tuôn ra... Tim cô đau nhói...đau lắm....Em là mặt trời còn anh là mặt trăngEm là ánh dương còn anh là bóng tốiHai chúng ta...hai người hai thái cựcChẳng bao giờ dung hoà được với nhau?Anh bước đi...còn em đứng đóNước mắt em rơi...lòng anh buốt giáTại sao... Hai con tim đã chung nhịp đập...Tại số phận? Tại dòng đời?...Không...là tại anh...