Trong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ…
Chương 8
Ánh Sáng Trong Màn ĐêmTác giả: BrianaTrong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ… Sáng sớm, nó vẫn lười biếng nằm ì trên giường, để anh hai phải đích thân lên lầu gọi nó dậy vì…người giúp việc cũng bó tay rồi- Có dậy không thì bảo_anh nó- Ư…ư…_nó nhăn mặt, trùm chăn kín cả ngườiAnh nó thở dài, tung chăn hét lớn- Dậy chuẩn bị ngày mai đi học_anh nó- Hả…đi học…._vừa nhắc đến chuyện đi học, nó tỉnh ngủ ngay mà không cần nói thêm lời nào- Chứ làm sao nữa, em định ở nhà cho đến khi nào_anh nó- Không…em không thích_nó lại lăn xuống giường- Không thích thì về Pháp_anh nó- Thì….thì đi…Anh làm gì căng vậy?_nó- Nhanh lên_anh nó bước ra khỏi phòng, đóng nhẹ cửa bước xuống lầu đợi nóHơn ba mươi phút sau, nó mới chuẩn bị xong, đủng định xuống bếpSau khi giải quyết xong bữa sáng, anh nó dẫn đến một trung tâm thương mại ở trung tâm thành phố, mua sắm đầy đủ dụng cụ cần thiết cho nó.Đến quầy thanh toán, một nam thanh niên đến vỗ vai anh nó- Hải Phong, cậu đến đây sắm đồ à_nam thanh niên đó vui vẻ- Chứ cậu nghĩ đến trung tâm thương mại để tắm biển à_anh nó đưa thẻ cho cô nhân viên- Cái thằng này, phũ như vậy á_người đó tiếpNam thanh niên đó quay sang chú ý đến nó- Ái chà chà, Hải Phong của chúng ta có người yêu rồi đây sao, nhiều nữ sinh sẽ tiếc nuối lắm đây_thanh niên đó lắc đầu cười mỉm- Người yêu cái đầu cậu_anh nóNgười thanh niên đó có điện thoại gọi tới, nghe điện thoại một lúc rồi vẫy vẫy tay hai anh em nó bỏ đi biếnKhi về đến nhà, nó mới dám hỏi- Sao cậu bạn kia gọi anh là Hải Phong vậy, có chuyện gì mà em chưa biết sao_nó- Không có gì, tại anh thích dùng tên giả vậy thôi, cho dễ sống ấy mà_anh nó- À…ờ_nó gật gù- Anh đăng kí trường cho em rồi, anh lấy tên là Trần Hải Phương_anh nó- Hải Phương à…cũng được đấy.Em biết rồi_nóNó phồng má, xách một đống túi đồ lên phòng[Tít…tít…tít] Kẻ thù không đội trời chung với nó kêu réo inh ỏi, phá tan sự trong lành và yên tĩnh của buổi sáng đầu tiên ở Việt NamNó bật dậy ngay lập tức, thứ đập vào mắt nó chính là bộ đồng phục dành cho học sinh cấp ba ở trường SensieNó làm vệ sinh cá nhân xong, thay đồ, nhảy tung tăng xuống bàn ăn, nơi có một đống đồ đã được chuẩn bị sẵn- Chào tiểu thư_nó xuống mà không thấy anh hai đâu, ngồi xuống bàn mà trong lòng nghĩ thầm[Thế đấy, ngày đi học mà ngủ như heo thế này thì…]- Chào thiếu gia_nó quay người lại trước lời chào của người giúp việc, anh nó đã thay đồ, chiếc ba lô đen đeo lệch một bên trông lãng tử vô cùng- Oa…trai đẹp_nó bịt miệng cười- Anh biết anh đẹp rồi, không cần khen_anh nó- Ghê chưa, mới khen có một tí mà đã lên mặt rồi_nó bĩu môi, chúi mũi vào dĩa đồ ăn sángBữa sáng được nằm gọn trong bụng anh em nó một cách nhanh – gọn – lẹ…không để lại một chút “dấu vết”- Đi học thôi_anh nóAnh nó lái xe chở nó đến trường, đậu xe cẩn thận rồi ra trước mở cửa cho nó.Nam thần của trường đi học chung với nữ thần mới nổi khiến nhiều cặp mắt “nhà báo” chú ýMọi người bu quanh lấy hai anh em nó, ai cũng tò mò về mối quan hệ của hai người.Người khen, kẻ chê…lời ra tiếng vào rất nhiều…Bên ngoài đám hỗn độn đó, một cô gái lấy điện thoại bấm số gọi cho ai đó- Minh Hà tỷ tỷ, em vừa thấy một cô gái đi cùng Hải Phong đến trường, cô ta đi chung xe với Hải Phong- Cô bé đó là ai_đầu bên kia trả lời- Em không biết, nhìn cô ta rất lạ.Hình như là học sinh mới_cô gái đó nhìn nó rồi nói- Điều tra lớp của nhỏ đó cho tao.Hôm nay tao có việc, không đến trường được_giọng nói đó rít lên như kiểu muốn xé xác nó- Dạ_người con gái đó tắt điện thoại, nở nụ cười gian tà[Mày dám đụng đến Hải Phong của Minh Hà tỷ tỷ à, lần này mày chết chắc rồi!]
Sáng sớm, nó vẫn lười biếng nằm ì trên giường, để anh hai phải đích thân lên lầu gọi nó dậy vì…người giúp việc cũng bó tay rồi
- Có dậy không thì bảo_anh nó
- Ư…ư…_nó nhăn mặt, trùm chăn kín cả người
Anh nó thở dài, tung chăn hét lớn
- Dậy chuẩn bị ngày mai đi học_anh nó
- Hả…đi học…._vừa nhắc đến chuyện đi học, nó tỉnh ngủ ngay mà không cần nói thêm lời nào
- Chứ làm sao nữa, em định ở nhà cho đến khi nào_anh nó
- Không…em không thích_nó lại lăn xuống giường
- Không thích thì về Pháp_anh nó
- Thì….thì đi…Anh làm gì căng vậy?_nó
- Nhanh lên_anh nó bước ra khỏi phòng, đóng nhẹ cửa bước xuống lầu đợi nó
Hơn ba mươi phút sau, nó mới chuẩn bị xong, đủng định xuống bếp
Sau khi giải quyết xong bữa sáng, anh nó dẫn đến một trung tâm thương mại ở trung tâm thành phố, mua sắm đầy đủ dụng cụ cần thiết cho nó.Đến quầy thanh toán, một nam thanh niên đến vỗ vai anh nó
- Hải Phong, cậu đến đây sắm đồ à_nam thanh niên đó vui vẻ
- Chứ cậu nghĩ đến trung tâm thương mại để tắm biển à_anh nó đưa thẻ cho cô nhân viên
- Cái thằng này, phũ như vậy á_người đó tiếp
Nam thanh niên đó quay sang chú ý đến nó
- Ái chà chà, Hải Phong của chúng ta có người yêu rồi đây sao, nhiều nữ sinh sẽ tiếc nuối lắm đây_thanh niên đó lắc đầu cười mỉm
- Người yêu cái đầu cậu_anh nó
Người thanh niên đó có điện thoại gọi tới, nghe điện thoại một lúc rồi vẫy vẫy tay hai anh em nó bỏ đi biến
Khi về đến nhà, nó mới dám hỏi
- Sao cậu bạn kia gọi anh là Hải Phong vậy, có chuyện gì mà em chưa biết sao_nó
- Không có gì, tại anh thích dùng tên giả vậy thôi, cho dễ sống ấy mà_anh nó
- À…ờ_nó gật gù
- Anh đăng kí trường cho em rồi, anh lấy tên là Trần Hải Phương_anh nó
- Hải Phương à…cũng được đấy.Em biết rồi_nó
Nó phồng má, xách một đống túi đồ lên phòng
[Tít…tít…tít] Kẻ thù không đội trời chung với nó kêu réo inh ỏi, phá tan sự trong lành và yên tĩnh của buổi sáng đầu tiên ở Việt Nam
Nó bật dậy ngay lập tức, thứ đập vào mắt nó chính là bộ đồng phục dành cho học sinh cấp ba ở trường Sensie
Nó làm vệ sinh cá nhân xong, thay đồ, nhảy tung tăng xuống bàn ăn, nơi có một đống đồ đã được chuẩn bị sẵn
- Chào tiểu thư_nó xuống mà không thấy anh hai đâu, ngồi xuống bàn mà trong lòng nghĩ thầm
[Thế đấy, ngày đi học mà ngủ như heo thế này thì…]
- Chào thiếu gia_nó quay người lại trước lời chào của người giúp việc, anh nó đã thay đồ, chiếc ba lô đen đeo lệch một bên trông lãng tử vô cùng
- Oa…trai đẹp_nó bịt miệng cười
- Anh biết anh đẹp rồi, không cần khen_anh nó
- Ghê chưa, mới khen có một tí mà đã lên mặt rồi_nó bĩu môi, chúi mũi vào dĩa đồ ăn sáng
Bữa sáng được nằm gọn trong bụng anh em nó một cách nhanh – gọn – lẹ…không để lại một chút “dấu vết”
- Đi học thôi_anh nó
Anh nó lái xe chở nó đến trường, đậu xe cẩn thận rồi ra trước mở cửa cho nó.Nam thần của trường đi học chung với nữ thần mới nổi khiến nhiều cặp mắt “nhà báo” chú ý
Mọi người bu quanh lấy hai anh em nó, ai cũng tò mò về mối quan hệ của hai người.Người khen, kẻ chê…lời ra tiếng vào rất nhiều…Bên ngoài đám hỗn độn đó, một cô gái lấy điện thoại bấm số gọi cho ai đó
- Minh Hà tỷ tỷ, em vừa thấy một cô gái đi cùng Hải Phong đến trường, cô ta đi chung xe với Hải Phong
- Cô bé đó là ai_đầu bên kia trả lời
- Em không biết, nhìn cô ta rất lạ.Hình như là học sinh mới_cô gái đó nhìn nó rồi nói
- Điều tra lớp của nhỏ đó cho tao.Hôm nay tao có việc, không đến trường được_giọng nói đó rít lên như kiểu muốn xé xác nó
- Dạ_người con gái đó tắt điện thoại, nở nụ cười gian tà
[Mày dám đụng đến Hải Phong của Minh Hà tỷ tỷ à, lần này mày chết chắc rồi!]
Ánh Sáng Trong Màn ĐêmTác giả: BrianaTrong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ… Sáng sớm, nó vẫn lười biếng nằm ì trên giường, để anh hai phải đích thân lên lầu gọi nó dậy vì…người giúp việc cũng bó tay rồi- Có dậy không thì bảo_anh nó- Ư…ư…_nó nhăn mặt, trùm chăn kín cả ngườiAnh nó thở dài, tung chăn hét lớn- Dậy chuẩn bị ngày mai đi học_anh nó- Hả…đi học…._vừa nhắc đến chuyện đi học, nó tỉnh ngủ ngay mà không cần nói thêm lời nào- Chứ làm sao nữa, em định ở nhà cho đến khi nào_anh nó- Không…em không thích_nó lại lăn xuống giường- Không thích thì về Pháp_anh nó- Thì….thì đi…Anh làm gì căng vậy?_nó- Nhanh lên_anh nó bước ra khỏi phòng, đóng nhẹ cửa bước xuống lầu đợi nóHơn ba mươi phút sau, nó mới chuẩn bị xong, đủng định xuống bếpSau khi giải quyết xong bữa sáng, anh nó dẫn đến một trung tâm thương mại ở trung tâm thành phố, mua sắm đầy đủ dụng cụ cần thiết cho nó.Đến quầy thanh toán, một nam thanh niên đến vỗ vai anh nó- Hải Phong, cậu đến đây sắm đồ à_nam thanh niên đó vui vẻ- Chứ cậu nghĩ đến trung tâm thương mại để tắm biển à_anh nó đưa thẻ cho cô nhân viên- Cái thằng này, phũ như vậy á_người đó tiếpNam thanh niên đó quay sang chú ý đến nó- Ái chà chà, Hải Phong của chúng ta có người yêu rồi đây sao, nhiều nữ sinh sẽ tiếc nuối lắm đây_thanh niên đó lắc đầu cười mỉm- Người yêu cái đầu cậu_anh nóNgười thanh niên đó có điện thoại gọi tới, nghe điện thoại một lúc rồi vẫy vẫy tay hai anh em nó bỏ đi biếnKhi về đến nhà, nó mới dám hỏi- Sao cậu bạn kia gọi anh là Hải Phong vậy, có chuyện gì mà em chưa biết sao_nó- Không có gì, tại anh thích dùng tên giả vậy thôi, cho dễ sống ấy mà_anh nó- À…ờ_nó gật gù- Anh đăng kí trường cho em rồi, anh lấy tên là Trần Hải Phương_anh nó- Hải Phương à…cũng được đấy.Em biết rồi_nóNó phồng má, xách một đống túi đồ lên phòng[Tít…tít…tít] Kẻ thù không đội trời chung với nó kêu réo inh ỏi, phá tan sự trong lành và yên tĩnh của buổi sáng đầu tiên ở Việt NamNó bật dậy ngay lập tức, thứ đập vào mắt nó chính là bộ đồng phục dành cho học sinh cấp ba ở trường SensieNó làm vệ sinh cá nhân xong, thay đồ, nhảy tung tăng xuống bàn ăn, nơi có một đống đồ đã được chuẩn bị sẵn- Chào tiểu thư_nó xuống mà không thấy anh hai đâu, ngồi xuống bàn mà trong lòng nghĩ thầm[Thế đấy, ngày đi học mà ngủ như heo thế này thì…]- Chào thiếu gia_nó quay người lại trước lời chào của người giúp việc, anh nó đã thay đồ, chiếc ba lô đen đeo lệch một bên trông lãng tử vô cùng- Oa…trai đẹp_nó bịt miệng cười- Anh biết anh đẹp rồi, không cần khen_anh nó- Ghê chưa, mới khen có một tí mà đã lên mặt rồi_nó bĩu môi, chúi mũi vào dĩa đồ ăn sángBữa sáng được nằm gọn trong bụng anh em nó một cách nhanh – gọn – lẹ…không để lại một chút “dấu vết”- Đi học thôi_anh nóAnh nó lái xe chở nó đến trường, đậu xe cẩn thận rồi ra trước mở cửa cho nó.Nam thần của trường đi học chung với nữ thần mới nổi khiến nhiều cặp mắt “nhà báo” chú ýMọi người bu quanh lấy hai anh em nó, ai cũng tò mò về mối quan hệ của hai người.Người khen, kẻ chê…lời ra tiếng vào rất nhiều…Bên ngoài đám hỗn độn đó, một cô gái lấy điện thoại bấm số gọi cho ai đó- Minh Hà tỷ tỷ, em vừa thấy một cô gái đi cùng Hải Phong đến trường, cô ta đi chung xe với Hải Phong- Cô bé đó là ai_đầu bên kia trả lời- Em không biết, nhìn cô ta rất lạ.Hình như là học sinh mới_cô gái đó nhìn nó rồi nói- Điều tra lớp của nhỏ đó cho tao.Hôm nay tao có việc, không đến trường được_giọng nói đó rít lên như kiểu muốn xé xác nó- Dạ_người con gái đó tắt điện thoại, nở nụ cười gian tà[Mày dám đụng đến Hải Phong của Minh Hà tỷ tỷ à, lần này mày chết chắc rồi!]