Tác giả:

Trong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ…

Chương 27

Ánh Sáng Trong Màn ĐêmTác giả: BrianaTrong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ… - Gần năm phút nữa là buổi tiệc bắt đầu, xin mời mọi người ổn định_tiếng MC vang lên khiến mọi người tạm gác lại công việc để chúc mừng cho các nhân vật chính hôm nay- Con đi tìm em đi, sắp bắt đầu rồi_mẹ nó- Chắc lại ham chơi là cà ở đâu này, ba mẹ vào trước đi con vô sau_anh nóTrên xe, hắn liên tục hối bác tài chạy nhanh, nó mở túi xách nó lấy điện thoại gọi cho anh nó.Trong lúc lấy điện thoại, do không cẩn thận Vân làm rơi túi xách của nó, đồ đạc bên trong bị rơi hết ra ngoài- Cứ gọi cho người nhà đi, tôi nhặt vào cho_hắnMĩ Vân gật đầu, tìm trong danh bạ số anh nó- Em vào ngay đi buổi tiệc sắp bắt đầu rồi_anh nó- Tớ Mĩ Vân đây, Hương Thảo bị thương rồi, đang trên đường đưa đến bệnh viện_Mĩ Vân- Cái gì? bệnh viện nào_anh nó hốt hoảng- Hạnh Kim - Bệnh viện gần khách sạn_Mĩ Vân- Được rồi, tôi tới ngay_anh nóTất cả phóng viên đều đã ở trong trung tâm bữa tiệc nên anh nó ra ngoài sẽ không bị ai chú ý, vội chạy đến bãi đậu xe, lấy xe đến bệnh việnTrong lúc hắn cất đồ lại vào túi cho nó vô tình có thấy một bức ảnh của hắn và nó hồi nhỏ.Trong phòng hắn cũng có một bức y chang như thế này.Hắn nhìn đôi mắt nhắm tịt của nó, vuốt tấm ảnh cho phẳng phiu rồi cất lại chỗ cũNó được đưa vào phòng cấp cứu, vết thương được sát trùng rồi khâu thêm vài mũi- Người nhà có thể vào thăm_y táAnh nó đi vào giường bệnh của nó- Em có làm sao không, sao tự nhiên lại bị thương thế này_anh nó- Em cũng không biết, chỉ là đột nhiên thấy rát, nhìn vào thì máu đang chảy thôi_nó- Anh đã bảo phải cẩn thận rồi mà_anh nóNhìn anh nó quan tâm nó hắn cũng thấy mừng vì nó đã tìm được một người tốt để bảo vệ nó hết cuộc đời này, hắn không còn gì phải lo lắng nữa rồi- Mọi người quay lại bữa tiệc đi, không phải có việc quan trọng chưa làm xong sao_nó- Ừ đúng rồi chuyện đó…_anh nó- Thôi mọi người về đi, không sao mà_nó- Lần này phải để em một mình thật rồi, chuyện này không ai vắng mặt được nên…khi nào xong anh quay lại.Ba mẹ cứ để anh nói cho_anh nó- Được rồi mà, mau đi đi_nó- Mày đợi tao nhá, khi nào xong tao lập tức bay sang đây_Mĩ Vân- Ừ, đi không trễ đấy_nóKhi anh nó và Mĩ Vân ra khỏi, hắn vẫn còn chần chừ đứng ở lại- Cậu đi đi_nó cười xua đi đuổi hắn đi- Mau khỏe nhé_hắn nói xong rồi rời khỏi bệnh việnBa người vừa đến thì cùng lúc MC đã xướng tên ba nhân vật chủ chốt- Sau đây tôi xin mời gia đình ba vị khách quý đã bỏ thời gian quý báu để đến đây.Xin mời_MCBa mẹ nó, hắn, Mĩ Vân nhanh chóng lên sân khấu.Ba mẹ Mĩ Vân phát biểu trướcTất cả học sinh phía dưới đều bất ngờ khi Mĩ Vân bước lên.Hắn lên thì không ai thấy lạ, còn anh nó thì bán tin bán nghi, nhưng Mĩ Vân thì ai cũng thấy tò mò- Xin cảm ơn nhà trường đã quan tâm và dạy dỗ cho Mĩ Vân nhà tôi.Để tỏ lòng biết ơn, tôi xin tài trợ toàn bộ đồ dùng học tập cho trường_ba Mĩ VânHọc sinh bên dưới không ngừng xì xào to nhỏ- Mĩ Vân là con gái của VierMart hả, ghê thiệt nha- Thấy chưa, đứa nào lúc trước từng đối xử tệ với nó là coi chừng đấy- Tao sẽ làm thân với Mĩ Vân cho biếtSau khi về chỗ ngồi, mẹ nó bồn chồn lo lắng không thôi- Không biết con bé có làm sao không, sao tự nhiên lại đổ bệnh thế chứ_mẹ nó- Em nó chỉ bị nhức đầu thôi mẹ à_anh nó- Thôi không được, mẹ phải về nhà ngay- Mẹ, mẹ à_anh nó không can được, đành phải lẽo đẽo theo sau[Chết rồi, giờ phải làm sao, Hương Thảo nó đang ở bệnh viện, giờ mà về nhà là bị mẹ phát hiện ngay_anh nó]Cổng mở, cửa chính mở…Cạch_rồi đến phòng nó mở- Hương Thảo, con có làm sao không_mẹ nóAnh nó trợn tròn mắt, len người lên phía trước thì thấy nó nằm ngon lành trên giường- Con không sao, chỉ hơi mệt chút thôi.Giờ con muốn ngủ_nó- Ừ con ngủ đi cho khỏe_mẹ nóĐợi ba mẹ nó ra khỏi phòng, anh nó khóa trái cửa- Sao em lại nằm ở nhà rồi- Ở bệnh viện chán quá nên em trốn về_nó- Em…được lắm.Thôi em ngủ đi_anh nó[Bức ảnh này…cậu giữ nó sao_hắn vuốt mặt nó trong khung ảnh nhỏ xinh đặt trên bàn]

- Gần năm phút nữa là buổi tiệc bắt đầu, xin mời mọi người ổn định_tiếng MC vang lên khiến mọi người tạm gác lại công việc để chúc mừng cho các nhân vật chính hôm nay

- Con đi tìm em đi, sắp bắt đầu rồi_mẹ nó

- Chắc lại ham chơi là cà ở đâu này, ba mẹ vào trước đi con vô sau_anh nó

Trên xe, hắn liên tục hối bác tài chạy nhanh, nó mở túi xách nó lấy điện thoại gọi cho anh nó.Trong lúc lấy điện thoại, do không cẩn thận Vân làm rơi túi xách của nó, đồ đạc bên trong bị rơi hết ra ngoài

- Cứ gọi cho người nhà đi, tôi nhặt vào cho_hắn

Mĩ Vân gật đầu, tìm trong danh bạ số anh nó

- Em vào ngay đi buổi tiệc sắp bắt đầu rồi_anh nó

- Tớ Mĩ Vân đây, Hương Thảo bị thương rồi, đang trên đường đưa đến bệnh viện_Mĩ Vân

- Cái gì? bệnh viện nào_anh nó hốt hoảng

- Hạnh Kim - Bệnh viện gần khách sạn_Mĩ Vân

- Được rồi, tôi tới ngay_anh nó

Tất cả phóng viên đều đã ở trong trung tâm bữa tiệc nên anh nó ra ngoài sẽ không bị ai chú ý, vội chạy đến bãi đậu xe, lấy xe đến bệnh viện

Trong lúc hắn cất đồ lại vào túi cho nó vô tình có thấy một bức ảnh của hắn và nó hồi nhỏ.Trong phòng hắn cũng có một bức y chang như thế này.Hắn nhìn đôi mắt nhắm tịt của nó, vuốt tấm ảnh cho phẳng phiu rồi cất lại chỗ cũ

Nó được đưa vào phòng cấp cứu, vết thương được sát trùng rồi khâu thêm vài mũi

- Người nhà có thể vào thăm_y tá

Anh nó đi vào giường bệnh của nó

- Em có làm sao không, sao tự nhiên lại bị thương thế này_anh nó

- Em cũng không biết, chỉ là đột nhiên thấy rát, nhìn vào thì máu đang chảy thôi_nó

- Anh đã bảo phải cẩn thận rồi mà_anh nó

Nhìn anh nó quan tâm nó hắn cũng thấy mừng vì nó đã tìm được một người tốt để bảo vệ nó hết cuộc đời này, hắn không còn gì phải lo lắng nữa rồi

- Mọi người quay lại bữa tiệc đi, không phải có việc quan trọng chưa làm xong sao_nó

- Ừ đúng rồi chuyện đó…_anh nó

- Thôi mọi người về đi, không sao mà_nó

- Lần này phải để em một mình thật rồi, chuyện này không ai vắng mặt được nên…khi nào xong anh quay lại.Ba mẹ cứ để anh nói cho_anh nó

- Được rồi mà, mau đi đi_nó

- Mày đợi tao nhá, khi nào xong tao lập tức bay sang đây_Mĩ Vân

- Ừ, đi không trễ đấy_nó

Khi anh nó và Mĩ Vân ra khỏi, hắn vẫn còn chần chừ đứng ở lại

- Cậu đi đi_nó cười xua đi đuổi hắn đi

- Mau khỏe nhé_hắn nói xong rồi rời khỏi bệnh viện

Ba người vừa đến thì cùng lúc MC đã xướng tên ba nhân vật chủ chốt

- Sau đây tôi xin mời gia đình ba vị khách quý đã bỏ thời gian quý báu để đến đây.Xin mời_MC

Ba mẹ nó, hắn, Mĩ Vân nhanh chóng lên sân khấu.Ba mẹ Mĩ Vân phát biểu trước

Tất cả học sinh phía dưới đều bất ngờ khi Mĩ Vân bước lên.Hắn lên thì không ai thấy lạ, còn anh nó thì bán tin bán nghi, nhưng Mĩ Vân thì ai cũng thấy tò mò

- Xin cảm ơn nhà trường đã quan tâm và dạy dỗ cho Mĩ Vân nhà tôi.Để tỏ lòng biết ơn, tôi xin tài trợ toàn bộ đồ dùng học tập cho trường_ba Mĩ Vân

Học sinh bên dưới không ngừng xì xào to nhỏ

- Mĩ Vân là con gái của VierMart hả, ghê thiệt nha

- Thấy chưa, đứa nào lúc trước từng đối xử tệ với nó là coi chừng đấy

- Tao sẽ làm thân với Mĩ Vân cho biết

Sau khi về chỗ ngồi, mẹ nó bồn chồn lo lắng không thôi

- Không biết con bé có làm sao không, sao tự nhiên lại đổ bệnh thế chứ_mẹ nó

- Em nó chỉ bị nhức đầu thôi mẹ à_anh nó

- Thôi không được, mẹ phải về nhà ngay

- Mẹ, mẹ à_anh nó không can được, đành phải lẽo đẽo theo sau

[Chết rồi, giờ phải làm sao, Hương Thảo nó đang ở bệnh viện, giờ mà về nhà là bị mẹ phát hiện ngay_anh nó]

Cổng mở, cửa chính mở…

Cạch_rồi đến phòng nó mở

- Hương Thảo, con có làm sao không_mẹ nó

Anh nó trợn tròn mắt, len người lên phía trước thì thấy nó nằm ngon lành trên giường

- Con không sao, chỉ hơi mệt chút thôi.Giờ con muốn ngủ_nó

- Ừ con ngủ đi cho khỏe_mẹ nó

Đợi ba mẹ nó ra khỏi phòng, anh nó khóa trái cửa

- Sao em lại nằm ở nhà rồi

- Ở bệnh viện chán quá nên em trốn về_nó

- Em…được lắm.Thôi em ngủ đi_anh nó

[Bức ảnh này…cậu giữ nó sao_hắn vuốt mặt nó trong khung ảnh nhỏ xinh đặt trên bàn]

Ánh Sáng Trong Màn ĐêmTác giả: BrianaTrong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ… - Gần năm phút nữa là buổi tiệc bắt đầu, xin mời mọi người ổn định_tiếng MC vang lên khiến mọi người tạm gác lại công việc để chúc mừng cho các nhân vật chính hôm nay- Con đi tìm em đi, sắp bắt đầu rồi_mẹ nó- Chắc lại ham chơi là cà ở đâu này, ba mẹ vào trước đi con vô sau_anh nóTrên xe, hắn liên tục hối bác tài chạy nhanh, nó mở túi xách nó lấy điện thoại gọi cho anh nó.Trong lúc lấy điện thoại, do không cẩn thận Vân làm rơi túi xách của nó, đồ đạc bên trong bị rơi hết ra ngoài- Cứ gọi cho người nhà đi, tôi nhặt vào cho_hắnMĩ Vân gật đầu, tìm trong danh bạ số anh nó- Em vào ngay đi buổi tiệc sắp bắt đầu rồi_anh nó- Tớ Mĩ Vân đây, Hương Thảo bị thương rồi, đang trên đường đưa đến bệnh viện_Mĩ Vân- Cái gì? bệnh viện nào_anh nó hốt hoảng- Hạnh Kim - Bệnh viện gần khách sạn_Mĩ Vân- Được rồi, tôi tới ngay_anh nóTất cả phóng viên đều đã ở trong trung tâm bữa tiệc nên anh nó ra ngoài sẽ không bị ai chú ý, vội chạy đến bãi đậu xe, lấy xe đến bệnh việnTrong lúc hắn cất đồ lại vào túi cho nó vô tình có thấy một bức ảnh của hắn và nó hồi nhỏ.Trong phòng hắn cũng có một bức y chang như thế này.Hắn nhìn đôi mắt nhắm tịt của nó, vuốt tấm ảnh cho phẳng phiu rồi cất lại chỗ cũNó được đưa vào phòng cấp cứu, vết thương được sát trùng rồi khâu thêm vài mũi- Người nhà có thể vào thăm_y táAnh nó đi vào giường bệnh của nó- Em có làm sao không, sao tự nhiên lại bị thương thế này_anh nó- Em cũng không biết, chỉ là đột nhiên thấy rát, nhìn vào thì máu đang chảy thôi_nó- Anh đã bảo phải cẩn thận rồi mà_anh nóNhìn anh nó quan tâm nó hắn cũng thấy mừng vì nó đã tìm được một người tốt để bảo vệ nó hết cuộc đời này, hắn không còn gì phải lo lắng nữa rồi- Mọi người quay lại bữa tiệc đi, không phải có việc quan trọng chưa làm xong sao_nó- Ừ đúng rồi chuyện đó…_anh nó- Thôi mọi người về đi, không sao mà_nó- Lần này phải để em một mình thật rồi, chuyện này không ai vắng mặt được nên…khi nào xong anh quay lại.Ba mẹ cứ để anh nói cho_anh nó- Được rồi mà, mau đi đi_nó- Mày đợi tao nhá, khi nào xong tao lập tức bay sang đây_Mĩ Vân- Ừ, đi không trễ đấy_nóKhi anh nó và Mĩ Vân ra khỏi, hắn vẫn còn chần chừ đứng ở lại- Cậu đi đi_nó cười xua đi đuổi hắn đi- Mau khỏe nhé_hắn nói xong rồi rời khỏi bệnh việnBa người vừa đến thì cùng lúc MC đã xướng tên ba nhân vật chủ chốt- Sau đây tôi xin mời gia đình ba vị khách quý đã bỏ thời gian quý báu để đến đây.Xin mời_MCBa mẹ nó, hắn, Mĩ Vân nhanh chóng lên sân khấu.Ba mẹ Mĩ Vân phát biểu trướcTất cả học sinh phía dưới đều bất ngờ khi Mĩ Vân bước lên.Hắn lên thì không ai thấy lạ, còn anh nó thì bán tin bán nghi, nhưng Mĩ Vân thì ai cũng thấy tò mò- Xin cảm ơn nhà trường đã quan tâm và dạy dỗ cho Mĩ Vân nhà tôi.Để tỏ lòng biết ơn, tôi xin tài trợ toàn bộ đồ dùng học tập cho trường_ba Mĩ VânHọc sinh bên dưới không ngừng xì xào to nhỏ- Mĩ Vân là con gái của VierMart hả, ghê thiệt nha- Thấy chưa, đứa nào lúc trước từng đối xử tệ với nó là coi chừng đấy- Tao sẽ làm thân với Mĩ Vân cho biếtSau khi về chỗ ngồi, mẹ nó bồn chồn lo lắng không thôi- Không biết con bé có làm sao không, sao tự nhiên lại đổ bệnh thế chứ_mẹ nó- Em nó chỉ bị nhức đầu thôi mẹ à_anh nó- Thôi không được, mẹ phải về nhà ngay- Mẹ, mẹ à_anh nó không can được, đành phải lẽo đẽo theo sau[Chết rồi, giờ phải làm sao, Hương Thảo nó đang ở bệnh viện, giờ mà về nhà là bị mẹ phát hiện ngay_anh nó]Cổng mở, cửa chính mở…Cạch_rồi đến phòng nó mở- Hương Thảo, con có làm sao không_mẹ nóAnh nó trợn tròn mắt, len người lên phía trước thì thấy nó nằm ngon lành trên giường- Con không sao, chỉ hơi mệt chút thôi.Giờ con muốn ngủ_nó- Ừ con ngủ đi cho khỏe_mẹ nóĐợi ba mẹ nó ra khỏi phòng, anh nó khóa trái cửa- Sao em lại nằm ở nhà rồi- Ở bệnh viện chán quá nên em trốn về_nó- Em…được lắm.Thôi em ngủ đi_anh nó[Bức ảnh này…cậu giữ nó sao_hắn vuốt mặt nó trong khung ảnh nhỏ xinh đặt trên bàn]

Chương 27