Tác giả:

Trong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ…

Chương 38

Ánh Sáng Trong Màn ĐêmTác giả: BrianaTrong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ… Trong căn phòng ngập tràn không khí căng thẳng- Mày là cái thứ con hoang_ba Mĩ Vân hét lớn- Ba…ba bình tĩnh đi.Ngồi xuống trước đã nào_Mĩ VânBa Vân thở dài, cố kiềm chế ngồi xuống ghế- Ai cho phép mày bước chân vào cái nhà này_ba Vân- Là em gọi nó đến, hôm nay sinh nhật mà_mẹ VânNgười đó đặt giỏ quà trên bàn ăn- Chúc mừng sinh nhật ba- Ba? Ai là ba mày hả thằng Dương Khang mất nết kia_ba Vân- Khang ngồi xuống bàn đi con.Hôm nay là sinh nhật mình mà, căng thẳng làm gì để mất vui chứ_mẹ VânBữa tiệc sinh nhật ba Mĩ Vân diễn ra vào buổi tối trong khách sạn sang trọng.Mọi người ra vào tấp nập, còn có cả ba mẹ và anh nó- Ba…ba khỏe chưa mà đến đây_nó- Khỏe lắm rồi, ở nhà mới không khỏe ấy_ba nóCả nhà hắn cũng đến chỗ nó chào hỏi- Chào ba_hắn- Ừ chào con, chăm sóc Hương Thảo chắc con thấy mệt lắm_ba nó- Ba nói vậy chứ toàn Hương Thảo chăm sóc con làm con béo ú ụ như con heo_hắnBa mẹ Mĩ Vân cũng nhanh chóng nhập hộiMĩ Vân cứ trách nó vì chưa thấy trả cái chầu ăn mừng về nước nó hứa hẹn ở trên xe buýt- Tao biết tao biết.Tao sẽ trả góp mà_nó- Cái gì trả góp đấy, chưa mà mà đã nợ nần ai à em_anh nó cùng Tuyết Nhi tách ra để mấy bạc phụ huynh nói chuyện- Chị cần gì cứ móc thẻ của anh em ra mà xài, ảnh có đến mấy cái thẻ bạch kim đấy_Tuyết Nhi bóc mẽ- Cưng yên tâm nhá, toàn vợ lương bổng anh đưa vợ hết rồi, giờ anh nghèo lắm_hắn cười- Anh hai này, nhìn đi_nó quay đầu ra phía cửa, là cả nhà Minh Hà đây mà.Đi đâu cũng chạm mặt Hà nên riết nó thấy bình thường lắm nhưng anh nó thấy rất khó chịu vì Minh Hà cứ theo đuổi anh nó mặc dù đã bị từ chốiThấy anh nó ở đây chắc chắn Minh Hà sẽ tìm cách nhập hội, làm như vô tình đi ngang qua thấy mọi người rồi đứng lại nói chuyện- Ơ…cô không phải là…cái người hôm đó ăn trưa cùng với Huỳnh Anh ở Lighter sao? Cô làm gì ở đây…tôi nghe nói cô chỉ là nhân viên bình thường thôi mà_Minh Hà buộc miệng nói raThấy mọi người im lặng, Minh Hà nhìn vào bàn tay dính chặt của hắn và nó nói tiếp- Có chuyện gì mà hai người nắm tay thế kia, cô xù Huỳnh Anh đi theo Hoàng Đức rồi sao. À Huỳnh Anh này, anh có một đứa em gái đi du học năm sau mới về phải không? khi nó nhớ giới thiệu em với cô ấy nha_Minh HàMĩ Vân và Tuyết Nhi bụm miệng cười- Thôi anh giải thích với Minh Hà đi, em lại chỗ ba Mĩ Vân trước_mọi người di tản hết để cho anh nó và Minh Hà nói chuyệnAnh nó kéo tay Minh Hà đang khoác tay mình ra, đứng đối diện nói- Cô đừng có đi theo tôi nữa_anh nó- Tại sao? Do Hải Phương đã chiếm một chỗ rất lớn trong lòng anh sao?_Minh Hà nhớ lại cái thời đó- Cô tỉnh táo lại chút đi! Hải Phương là Hương Thảo - em gái tôi đó, cô không thấy họ và tên đệm giống nhau hay sao.Còn nữa, em gái tôi đi du học đã về nước được mấy tháng rồi, người vừa nãy nắm tay Hoàng Đức là em gái tôi, nó đã kết hôn với Hoàng Đức rồi_anh nó- Vậy…vậy tại sao anh vẫn không chấp nhận tình em của em_Minh Hà- Vì đó chỉ là tình cảm đơn phương, tôi không hề nảy sinh tình cảm với cô dù chỉ một chút. Giờ tôi xin phép_anh nóNó cầm hộp quà tặng cho ba Mĩ Vân- Cảm ơn con.Con bỏ chút thời gian đến tham dự là bác vui rồi, không cần quà cáp gì đâu_người đứng bên cạnh cầm quà giúp ba Mĩ Vân- Hôn nhân của hai đứa thế nào_ba Vân- Vẫn bình thường thôi bác_nó ngại ngùng- Bình thường là thế nào? sớm sinh một quý tử cho ông bà hai bên bồng bế chứ_ba Mĩ Vân cười lớn- Con cũng tính thế đấy bác mà Hương Thảo cứ chần chừ mãi…con muốn lên chức lắm rồi_hắn cười nham hiểm.Nó dùng hết sức siết chặt tay hắn- Úi trời ơi hai người này…_Tuyết Nhi- Mấy đứa cứ tự nhiên nhé, bác đi đây chút_ba Mĩ VânKhách tham sự bữa tiệc ngày càng đông đủ, Dương Khang cũng nhanh chóng có mặt tại bữa tiệc- Đủ người rồi…mọi người chờ anh mãi_Mĩ VânMọi người đã quen với sự hiện diện của Khang trong nhóm.Làm gì cũng được mọi người cỗ vũ, tìm cách giúp đỡ nên Dương Khang có thêm nhiều dũng khí để được ba chấp nhận

Trong căn phòng ngập tràn không khí căng thẳng

- Mày là cái thứ con hoang_ba Mĩ Vân hét lớn

- Ba…ba bình tĩnh đi.Ngồi xuống trước đã nào_Mĩ Vân

Ba Vân thở dài, cố kiềm chế ngồi xuống ghế

- Ai cho phép mày bước chân vào cái nhà này_ba Vân

- Là em gọi nó đến, hôm nay sinh nhật mà_mẹ Vân

Người đó đặt giỏ quà trên bàn ăn

- Chúc mừng sinh nhật ba

- Ba? Ai là ba mày hả thằng Dương Khang mất nết kia_ba Vân

- Khang ngồi xuống bàn đi con.Hôm nay là sinh nhật mình mà, căng thẳng làm gì để mất vui chứ_mẹ Vân

Bữa tiệc sinh nhật ba Mĩ Vân diễn ra vào buổi tối trong khách sạn sang trọng.Mọi người ra vào tấp nập, còn có cả ba mẹ và anh nó

- Ba…ba khỏe chưa mà đến đây_nó

- Khỏe lắm rồi, ở nhà mới không khỏe ấy_ba nó

Cả nhà hắn cũng đến chỗ nó chào hỏi

- Chào ba_hắn

- Ừ chào con, chăm sóc Hương Thảo chắc con thấy mệt lắm_ba nó

- Ba nói vậy chứ toàn Hương Thảo chăm sóc con làm con béo ú ụ như con heo_hắn

Ba mẹ Mĩ Vân cũng nhanh chóng nhập hội

Mĩ Vân cứ trách nó vì chưa thấy trả cái chầu ăn mừng về nước nó hứa hẹn ở trên xe buýt

- Tao biết tao biết.Tao sẽ trả góp mà_nó

- Cái gì trả góp đấy, chưa mà mà đã nợ nần ai à em_anh nó cùng Tuyết Nhi tách ra để mấy bạc phụ huynh nói chuyện

- Chị cần gì cứ móc thẻ của anh em ra mà xài, ảnh có đến mấy cái thẻ bạch kim đấy_Tuyết Nhi bóc mẽ

- Cưng yên tâm nhá, toàn vợ lương bổng anh đưa vợ hết rồi, giờ anh nghèo lắm_hắn cười

- Anh hai này, nhìn đi_nó quay đầu ra phía cửa, là cả nhà Minh Hà đây mà.Đi đâu cũng chạm mặt Hà nên riết nó thấy bình thường lắm nhưng anh nó thấy rất khó chịu vì Minh Hà cứ theo đuổi anh nó mặc dù đã bị từ chối

Thấy anh nó ở đây chắc chắn Minh Hà sẽ tìm cách nhập hội, làm như vô tình đi ngang qua thấy mọi người rồi đứng lại nói chuyện

- Ơ…cô không phải là…cái người hôm đó ăn trưa cùng với Huỳnh Anh ở Lighter sao? Cô làm gì ở đây…tôi nghe nói cô chỉ là nhân viên bình thường thôi mà_Minh Hà buộc miệng nói ra

Thấy mọi người im lặng, Minh Hà nhìn vào bàn tay dính chặt của hắn và nó nói tiếp

- Có chuyện gì mà hai người nắm tay thế kia, cô xù Huỳnh Anh đi theo Hoàng Đức rồi sao. À Huỳnh Anh này, anh có một đứa em gái đi du học năm sau mới về phải không? khi nó nhớ giới thiệu em với cô ấy nha_Minh Hà

Mĩ Vân và Tuyết Nhi bụm miệng cười

- Thôi anh giải thích với Minh Hà đi, em lại chỗ ba Mĩ Vân trước_mọi người di tản hết để cho anh nó và Minh Hà nói chuyện

Anh nó kéo tay Minh Hà đang khoác tay mình ra, đứng đối diện nói

- Cô đừng có đi theo tôi nữa_anh nó

- Tại sao? Do Hải Phương đã chiếm một chỗ rất lớn trong lòng anh sao?_Minh Hà nhớ lại cái thời đó

- Cô tỉnh táo lại chút đi! Hải Phương là Hương Thảo - em gái tôi đó, cô không thấy họ và tên đệm giống nhau hay sao.Còn nữa, em gái tôi đi du học đã về nước được mấy tháng rồi, người vừa nãy nắm tay Hoàng Đức là em gái tôi, nó đã kết hôn với Hoàng Đức rồi_anh nó

- Vậy…vậy tại sao anh vẫn không chấp nhận tình em của em_Minh Hà

- Vì đó chỉ là tình cảm đơn phương, tôi không hề nảy sinh tình cảm với cô dù chỉ một chút. Giờ tôi xin phép_anh nó

Nó cầm hộp quà tặng cho ba Mĩ Vân

- Cảm ơn con.Con bỏ chút thời gian đến tham dự là bác vui rồi, không cần quà cáp gì đâu_người đứng bên cạnh cầm quà giúp ba Mĩ Vân

- Hôn nhân của hai đứa thế nào_ba Vân

- Vẫn bình thường thôi bác_nó ngại ngùng

- Bình thường là thế nào? sớm sinh một quý tử cho ông bà hai bên bồng bế chứ_ba Mĩ Vân cười lớn

- Con cũng tính thế đấy bác mà Hương Thảo cứ chần chừ mãi…con muốn lên chức lắm rồi_hắn cười nham hiểm.Nó dùng hết sức siết chặt tay hắn

- Úi trời ơi hai người này…_Tuyết Nhi

- Mấy đứa cứ tự nhiên nhé, bác đi đây chút_ba Mĩ Vân

Khách tham sự bữa tiệc ngày càng đông đủ, Dương Khang cũng nhanh chóng có mặt tại bữa tiệc

- Đủ người rồi…mọi người chờ anh mãi_Mĩ Vân

Mọi người đã quen với sự hiện diện của Khang trong nhóm.Làm gì cũng được mọi người cỗ vũ, tìm cách giúp đỡ nên Dương Khang có thêm nhiều dũng khí để được ba chấp nhận

Ánh Sáng Trong Màn ĐêmTác giả: BrianaTrong công viên rộng lớn, có hai đứa trẻ tầm bốn năm tuổi đang chơi cát vui vẻ với nhau - Hihi…nhìn tay cậu kìa, một đống cát luôn_nó nhìn vào bàn tay đen thui, nhơ nhuốc của hắn mà cười phá lên - Nhìn tay cậu coi, cũng chẳng kém đâu_hắn Nó nín cười, nhăn mặt nhìn bộ váy màu trắng mới mua của mình đã thành một chiếc “nùi giẻ”. Từ đằng xa, một người phụ nữ tầm ba mươi, hiền hậu bước ra từ chiếc xe ô tô sang trọng dần tiến gần đến nó và hắn - Về thôi, tối rồi_người phụ nữ đó chính là mẹ nó.Mẹ nó đỡ hai đứa đứng dậy, phủi sạch sẽ quần áo rồi xốc nách từng đứa một chở lên xe về nhà Căn biệt thự rộng lớn dần diện ra trong khu nhà thượng lưu, đây là căn nhà dễ thấy nhất vì chỉ mình nó mang màu sắc trắng cổ điển kèm theo kiến trúc hiện đại khiến người đi ngang qua phải quay đầu nhìn lại rồi trầm trồ thốt lên “Căn nhà đẹp quá, không biết ai có phúc được sống trong đó?!” Vòng vo gì nữa, còn ai ngoài đứa bé bận váy “đen” đang ngồi trong chiếc xe nâu kia nữa chứ - Hai đứa vào nhà thay đồ đi_mẹ… Trong căn phòng ngập tràn không khí căng thẳng- Mày là cái thứ con hoang_ba Mĩ Vân hét lớn- Ba…ba bình tĩnh đi.Ngồi xuống trước đã nào_Mĩ VânBa Vân thở dài, cố kiềm chế ngồi xuống ghế- Ai cho phép mày bước chân vào cái nhà này_ba Vân- Là em gọi nó đến, hôm nay sinh nhật mà_mẹ VânNgười đó đặt giỏ quà trên bàn ăn- Chúc mừng sinh nhật ba- Ba? Ai là ba mày hả thằng Dương Khang mất nết kia_ba Vân- Khang ngồi xuống bàn đi con.Hôm nay là sinh nhật mình mà, căng thẳng làm gì để mất vui chứ_mẹ VânBữa tiệc sinh nhật ba Mĩ Vân diễn ra vào buổi tối trong khách sạn sang trọng.Mọi người ra vào tấp nập, còn có cả ba mẹ và anh nó- Ba…ba khỏe chưa mà đến đây_nó- Khỏe lắm rồi, ở nhà mới không khỏe ấy_ba nóCả nhà hắn cũng đến chỗ nó chào hỏi- Chào ba_hắn- Ừ chào con, chăm sóc Hương Thảo chắc con thấy mệt lắm_ba nó- Ba nói vậy chứ toàn Hương Thảo chăm sóc con làm con béo ú ụ như con heo_hắnBa mẹ Mĩ Vân cũng nhanh chóng nhập hộiMĩ Vân cứ trách nó vì chưa thấy trả cái chầu ăn mừng về nước nó hứa hẹn ở trên xe buýt- Tao biết tao biết.Tao sẽ trả góp mà_nó- Cái gì trả góp đấy, chưa mà mà đã nợ nần ai à em_anh nó cùng Tuyết Nhi tách ra để mấy bạc phụ huynh nói chuyện- Chị cần gì cứ móc thẻ của anh em ra mà xài, ảnh có đến mấy cái thẻ bạch kim đấy_Tuyết Nhi bóc mẽ- Cưng yên tâm nhá, toàn vợ lương bổng anh đưa vợ hết rồi, giờ anh nghèo lắm_hắn cười- Anh hai này, nhìn đi_nó quay đầu ra phía cửa, là cả nhà Minh Hà đây mà.Đi đâu cũng chạm mặt Hà nên riết nó thấy bình thường lắm nhưng anh nó thấy rất khó chịu vì Minh Hà cứ theo đuổi anh nó mặc dù đã bị từ chốiThấy anh nó ở đây chắc chắn Minh Hà sẽ tìm cách nhập hội, làm như vô tình đi ngang qua thấy mọi người rồi đứng lại nói chuyện- Ơ…cô không phải là…cái người hôm đó ăn trưa cùng với Huỳnh Anh ở Lighter sao? Cô làm gì ở đây…tôi nghe nói cô chỉ là nhân viên bình thường thôi mà_Minh Hà buộc miệng nói raThấy mọi người im lặng, Minh Hà nhìn vào bàn tay dính chặt của hắn và nó nói tiếp- Có chuyện gì mà hai người nắm tay thế kia, cô xù Huỳnh Anh đi theo Hoàng Đức rồi sao. À Huỳnh Anh này, anh có một đứa em gái đi du học năm sau mới về phải không? khi nó nhớ giới thiệu em với cô ấy nha_Minh HàMĩ Vân và Tuyết Nhi bụm miệng cười- Thôi anh giải thích với Minh Hà đi, em lại chỗ ba Mĩ Vân trước_mọi người di tản hết để cho anh nó và Minh Hà nói chuyệnAnh nó kéo tay Minh Hà đang khoác tay mình ra, đứng đối diện nói- Cô đừng có đi theo tôi nữa_anh nó- Tại sao? Do Hải Phương đã chiếm một chỗ rất lớn trong lòng anh sao?_Minh Hà nhớ lại cái thời đó- Cô tỉnh táo lại chút đi! Hải Phương là Hương Thảo - em gái tôi đó, cô không thấy họ và tên đệm giống nhau hay sao.Còn nữa, em gái tôi đi du học đã về nước được mấy tháng rồi, người vừa nãy nắm tay Hoàng Đức là em gái tôi, nó đã kết hôn với Hoàng Đức rồi_anh nó- Vậy…vậy tại sao anh vẫn không chấp nhận tình em của em_Minh Hà- Vì đó chỉ là tình cảm đơn phương, tôi không hề nảy sinh tình cảm với cô dù chỉ một chút. Giờ tôi xin phép_anh nóNó cầm hộp quà tặng cho ba Mĩ Vân- Cảm ơn con.Con bỏ chút thời gian đến tham dự là bác vui rồi, không cần quà cáp gì đâu_người đứng bên cạnh cầm quà giúp ba Mĩ Vân- Hôn nhân của hai đứa thế nào_ba Vân- Vẫn bình thường thôi bác_nó ngại ngùng- Bình thường là thế nào? sớm sinh một quý tử cho ông bà hai bên bồng bế chứ_ba Mĩ Vân cười lớn- Con cũng tính thế đấy bác mà Hương Thảo cứ chần chừ mãi…con muốn lên chức lắm rồi_hắn cười nham hiểm.Nó dùng hết sức siết chặt tay hắn- Úi trời ơi hai người này…_Tuyết Nhi- Mấy đứa cứ tự nhiên nhé, bác đi đây chút_ba Mĩ VânKhách tham sự bữa tiệc ngày càng đông đủ, Dương Khang cũng nhanh chóng có mặt tại bữa tiệc- Đủ người rồi…mọi người chờ anh mãi_Mĩ VânMọi người đã quen với sự hiện diện của Khang trong nhóm.Làm gì cũng được mọi người cỗ vũ, tìm cách giúp đỡ nên Dương Khang có thêm nhiều dũng khí để được ba chấp nhận

Chương 38