Tôi - Kim Nhã Linh - 14 tuổi, và hôm nay tôi chính thức học ở trường mới. Lý do tôi chuyển trường à? Đơn giản lắm, trường cũ tôi gặp khá nhiều rắc rối, vậy nên tôi dùng biện pháp: Lượn cho nước nó trong. Một con bé năng nổ, thẳng thắn như tôi mà gặp rắc rối là chuyện... rất bình thường, ừ thì bình thường thôi mà. Sáng nay, tôi nổi hứng dậy thật sớm đi bộ từ nhà đến trường. Cảnh nắng sớm trong lành mát mẻ khiến tôi vô cùng thoải mái, thích a~~~ "Nya~~~" Một tiếng kêu rõ vui tai vang lên khiến tôi bỗng dưng sởn gai ốc. Quay đầu ngay lại đằng sau, tôi lập tức nhận ra, cả đàn mèo đang ở đằng sau tôi. Mèo trắng, mèo đen, mèo tam thể, mèo mướp... gần như là chủng loại nhà mèo bâu hết quanh tôi. Mặt tôi xanh lè như tàu lá chuối. "Chị Linh, hôm nay em qua nhà chị chơi nhé nya!!" "Chị Linh, chị còn lá bạc hà mèo không ạ nya??" Bô lô ba la.... Aizz... thêm một chuyện nữa, tôi có khả năng nói chuyện với mèo. Nghe có vẻ hư cấu đấy, nhưng nó hoàn toàn là có thật. "Được được, chiều nay chị đi học…
Chương 12: Thiếu niên tóc vàng
Khi Mèo Là Soái CaTác giả: Thần Chém GióTôi - Kim Nhã Linh - 14 tuổi, và hôm nay tôi chính thức học ở trường mới. Lý do tôi chuyển trường à? Đơn giản lắm, trường cũ tôi gặp khá nhiều rắc rối, vậy nên tôi dùng biện pháp: Lượn cho nước nó trong. Một con bé năng nổ, thẳng thắn như tôi mà gặp rắc rối là chuyện... rất bình thường, ừ thì bình thường thôi mà. Sáng nay, tôi nổi hứng dậy thật sớm đi bộ từ nhà đến trường. Cảnh nắng sớm trong lành mát mẻ khiến tôi vô cùng thoải mái, thích a~~~ "Nya~~~" Một tiếng kêu rõ vui tai vang lên khiến tôi bỗng dưng sởn gai ốc. Quay đầu ngay lại đằng sau, tôi lập tức nhận ra, cả đàn mèo đang ở đằng sau tôi. Mèo trắng, mèo đen, mèo tam thể, mèo mướp... gần như là chủng loại nhà mèo bâu hết quanh tôi. Mặt tôi xanh lè như tàu lá chuối. "Chị Linh, hôm nay em qua nhà chị chơi nhé nya!!" "Chị Linh, chị còn lá bạc hà mèo không ạ nya??" Bô lô ba la.... Aizz... thêm một chuyện nữa, tôi có khả năng nói chuyện với mèo. Nghe có vẻ hư cấu đấy, nhưng nó hoàn toàn là có thật. "Được được, chiều nay chị đi học… Nam nhân quay lưng về phía Nhã Linh, điều nhỏ ấn tượng nhất chính là mái tóc vàng rực rỡ có chút nhọn nhọn như bờm sư tử. Sư tử? Hơi nhíu mày một chút, Nhã Linh bình tĩnh dò xét, thiếu niên này áng chừng chỉ kém hơn anh nhỏ một hai tuổi, nhưng cái bộ dạng dáo dác thế kia thật đáng nghi à nha! Cười hắc hắc vài tiếng, nhỏ đứng dậy, rón rén bước ra cửa, cầm một cái dép lê lên tay.Viu!!!Bốp!!Thiếu niên tóc vàng khi bị chiếc dép bay tới, nhưng phản xạ rất nhanh liền quay lại đưa tay đập một cái, chiếc dép rơi bộp xuống đất. Lúc này, Nhã Linh há mồm ra mà nhìn. Mẹ ơi, không phải thiếu niên thường đâu, mỹ thiếu niên đấy. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt vàng kim sắc nhọn như mắt mèo, khuôn mặt có chút lười biếng nhưng vẫn hiện lên nét hoạt bát tà mị. Cái này nha... lần đầu gặp soái ca, lại trong độ tuổi mới lớn nhưng Nhã Linh không khỏi máu dồn lên não.Mỹ thiếu niên tóc vàng quay lại, nhưng đằng sau chỉ là chiếc rèm cửa bay phần phật từ cửa sổ, cậu hơi nhíu mày một chút nhưng cũng không để ý tiểu tiết, dùng khinh công nhảy vụt lên cao hòa vào màn đêm.”Mẹ ơi... ngầu quá....”Nhã Linh bước ra từ sau gốc cây, nhất định nhỏ cũng phải luyện được khinh công, hừ hừ!!Đang chìm đắm trong thế giới một màn tự sướng, nhỏ không biết rằng, mỹ thiếu niên vừa rồi thực chất chỉ đứng trên cành cây gần đấy, cười đểu giả nhưng ánh mắt lại tràn ngập ôn nhu....- Linh, cậu bây giờ mới đi tắm á? Đã chín giờ rồi đấy, giờ này thì làm gì còn ai?Tiểu Khuê kì quái nhìn Nhã Linh mang theo bộ yukata ra ngoài.Nhỏ cười hì hì.- Đúng là tớ cố tình chờ đến giờ này đó.Nói xong thong thả bước đi. Dĩ nhiên, nói đi cũng phải nói lại, tắm nhiều người hay tắm một mình thì tốt hơn? Đương nhiên là tắm một mình rồi. Nhưng cái căn bản là....Soạt!Nhã Linh cởi bỏ hết quần áo trên người, chỉ cuốn quanh một chiếc khăn mỏng. Dù mới mười bốn nhưng nhỏ lại rất có khí sắc tuyệt thế khiến người người ngưỡng mộ, mái tóc dài luôn được cột cao rất năng động lại thả dài buông xõa nhìn vô cùng hấp dẫn.Hơi nhăn mày một chút, Nhã Linh đưa tay về phía sau vai, nơi bàn tay nhỏ chạm đến chính là vết sẹo dài như vết kiếm chém kia. Đúng vậy, đây chính là thứ mà nhỏ không muốn để ai nhìn thấy nhất.- Ha... thôi kệ, đi tắm đã.Nhã Linh tỉnh bơ bước xuống, tìm đến vách đá dựa nhẹ lưng, khuôn mặt tỏ vẻ rất hưởng thụ a.Róc!Tiếng động nhẹ như chạm nước khiến nhỏ giật mình. Sao lại có tiếng động? Rõ ràng giờ này thì làm gì có ai
Nam nhân quay lưng về phía Nhã Linh, điều nhỏ ấn tượng nhất chính là mái tóc vàng rực rỡ có chút nhọn nhọn như bờm sư tử. Sư tử? Hơi nhíu mày một chút, Nhã Linh bình tĩnh dò xét, thiếu niên này áng
chừng chỉ kém hơn anh nhỏ một hai tuổi, nhưng cái bộ dạng dáo dác thế
kia thật đáng nghi à nha! Cười hắc hắc vài tiếng, nhỏ đứng dậy, rón rén
bước ra cửa, cầm một cái dép lê lên tay.
Viu!!!
Bốp!!
Thiếu niên tóc vàng khi bị chiếc dép bay tới, nhưng phản xạ rất nhanh
liền quay lại đưa tay đập một cái, chiếc dép rơi bộp xuống đất. Lúc này, Nhã Linh há mồm ra mà nhìn. Mẹ ơi, không phải thiếu niên thường đâu, mỹ thiếu niên đấy. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt vàng kim sắc nhọn như mắt
mèo, khuôn mặt có chút lười biếng nhưng vẫn hiện lên nét hoạt bát tà mị. Cái này nha... lần đầu gặp soái ca, lại trong độ tuổi mới lớn nhưng Nhã Linh không khỏi máu dồn lên não.
Mỹ thiếu niên tóc vàng
quay lại, nhưng đằng sau chỉ là chiếc rèm cửa bay phần phật từ cửa sổ,
cậu hơi nhíu mày một chút nhưng cũng không để ý tiểu tiết, dùng khinh
công nhảy vụt lên cao hòa vào màn đêm.
”Mẹ ơi... ngầu quá....”
Nhã Linh bước ra từ sau gốc cây, nhất định nhỏ cũng phải luyện được khinh công, hừ hừ!!
Đang chìm đắm trong thế giới một màn tự sướng, nhỏ không biết rằng, mỹ
thiếu niên vừa rồi thực chất chỉ đứng trên cành cây gần đấy, cười đểu
giả nhưng ánh mắt lại tràn ngập ôn nhu.
.
.
.
- Linh, cậu bây giờ mới đi tắm á? Đã chín giờ rồi đấy, giờ này thì làm gì còn ai?
Tiểu Khuê kì quái nhìn Nhã Linh mang theo bộ yukata ra ngoài.
Nhỏ cười hì hì.
- Đúng là tớ cố tình chờ đến giờ này đó.
Nói xong thong thả bước đi. Dĩ nhiên, nói đi cũng phải nói lại, tắm
nhiều người hay tắm một mình thì tốt hơn? Đương nhiên là tắm một mình
rồi. Nhưng cái căn bản là....
Soạt!
Nhã Linh cởi bỏ hết quần áo trên người, chỉ cuốn quanh một chiếc khăn mỏng. Dù
mới mười bốn nhưng nhỏ lại rất có khí sắc tuyệt thế khiến người người
ngưỡng mộ, mái tóc dài luôn được cột cao rất năng động lại thả dài buông xõa nhìn vô cùng hấp dẫn.
Hơi nhăn mày một chút, Nhã Linh đưa tay về phía sau vai, nơi bàn tay nhỏ chạm đến chính là vết sẹo dài
như vết kiếm chém kia. Đúng vậy, đây chính là thứ mà nhỏ không muốn để
ai nhìn thấy nhất.
- Ha... thôi kệ, đi tắm đã.
Nhã Linh tỉnh bơ bước xuống, tìm đến vách đá dựa nhẹ lưng, khuôn mặt tỏ vẻ rất hưởng thụ a.
Róc!
Tiếng động nhẹ như chạm nước khiến nhỏ giật mình. Sao lại có tiếng động? Rõ ràng giờ này thì làm gì có ai
Khi Mèo Là Soái CaTác giả: Thần Chém GióTôi - Kim Nhã Linh - 14 tuổi, và hôm nay tôi chính thức học ở trường mới. Lý do tôi chuyển trường à? Đơn giản lắm, trường cũ tôi gặp khá nhiều rắc rối, vậy nên tôi dùng biện pháp: Lượn cho nước nó trong. Một con bé năng nổ, thẳng thắn như tôi mà gặp rắc rối là chuyện... rất bình thường, ừ thì bình thường thôi mà. Sáng nay, tôi nổi hứng dậy thật sớm đi bộ từ nhà đến trường. Cảnh nắng sớm trong lành mát mẻ khiến tôi vô cùng thoải mái, thích a~~~ "Nya~~~" Một tiếng kêu rõ vui tai vang lên khiến tôi bỗng dưng sởn gai ốc. Quay đầu ngay lại đằng sau, tôi lập tức nhận ra, cả đàn mèo đang ở đằng sau tôi. Mèo trắng, mèo đen, mèo tam thể, mèo mướp... gần như là chủng loại nhà mèo bâu hết quanh tôi. Mặt tôi xanh lè như tàu lá chuối. "Chị Linh, hôm nay em qua nhà chị chơi nhé nya!!" "Chị Linh, chị còn lá bạc hà mèo không ạ nya??" Bô lô ba la.... Aizz... thêm một chuyện nữa, tôi có khả năng nói chuyện với mèo. Nghe có vẻ hư cấu đấy, nhưng nó hoàn toàn là có thật. "Được được, chiều nay chị đi học… Nam nhân quay lưng về phía Nhã Linh, điều nhỏ ấn tượng nhất chính là mái tóc vàng rực rỡ có chút nhọn nhọn như bờm sư tử. Sư tử? Hơi nhíu mày một chút, Nhã Linh bình tĩnh dò xét, thiếu niên này áng chừng chỉ kém hơn anh nhỏ một hai tuổi, nhưng cái bộ dạng dáo dác thế kia thật đáng nghi à nha! Cười hắc hắc vài tiếng, nhỏ đứng dậy, rón rén bước ra cửa, cầm một cái dép lê lên tay.Viu!!!Bốp!!Thiếu niên tóc vàng khi bị chiếc dép bay tới, nhưng phản xạ rất nhanh liền quay lại đưa tay đập một cái, chiếc dép rơi bộp xuống đất. Lúc này, Nhã Linh há mồm ra mà nhìn. Mẹ ơi, không phải thiếu niên thường đâu, mỹ thiếu niên đấy. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt vàng kim sắc nhọn như mắt mèo, khuôn mặt có chút lười biếng nhưng vẫn hiện lên nét hoạt bát tà mị. Cái này nha... lần đầu gặp soái ca, lại trong độ tuổi mới lớn nhưng Nhã Linh không khỏi máu dồn lên não.Mỹ thiếu niên tóc vàng quay lại, nhưng đằng sau chỉ là chiếc rèm cửa bay phần phật từ cửa sổ, cậu hơi nhíu mày một chút nhưng cũng không để ý tiểu tiết, dùng khinh công nhảy vụt lên cao hòa vào màn đêm.”Mẹ ơi... ngầu quá....”Nhã Linh bước ra từ sau gốc cây, nhất định nhỏ cũng phải luyện được khinh công, hừ hừ!!Đang chìm đắm trong thế giới một màn tự sướng, nhỏ không biết rằng, mỹ thiếu niên vừa rồi thực chất chỉ đứng trên cành cây gần đấy, cười đểu giả nhưng ánh mắt lại tràn ngập ôn nhu....- Linh, cậu bây giờ mới đi tắm á? Đã chín giờ rồi đấy, giờ này thì làm gì còn ai?Tiểu Khuê kì quái nhìn Nhã Linh mang theo bộ yukata ra ngoài.Nhỏ cười hì hì.- Đúng là tớ cố tình chờ đến giờ này đó.Nói xong thong thả bước đi. Dĩ nhiên, nói đi cũng phải nói lại, tắm nhiều người hay tắm một mình thì tốt hơn? Đương nhiên là tắm một mình rồi. Nhưng cái căn bản là....Soạt!Nhã Linh cởi bỏ hết quần áo trên người, chỉ cuốn quanh một chiếc khăn mỏng. Dù mới mười bốn nhưng nhỏ lại rất có khí sắc tuyệt thế khiến người người ngưỡng mộ, mái tóc dài luôn được cột cao rất năng động lại thả dài buông xõa nhìn vô cùng hấp dẫn.Hơi nhăn mày một chút, Nhã Linh đưa tay về phía sau vai, nơi bàn tay nhỏ chạm đến chính là vết sẹo dài như vết kiếm chém kia. Đúng vậy, đây chính là thứ mà nhỏ không muốn để ai nhìn thấy nhất.- Ha... thôi kệ, đi tắm đã.Nhã Linh tỉnh bơ bước xuống, tìm đến vách đá dựa nhẹ lưng, khuôn mặt tỏ vẻ rất hưởng thụ a.Róc!Tiếng động nhẹ như chạm nước khiến nhỏ giật mình. Sao lại có tiếng động? Rõ ràng giờ này thì làm gì có ai