Tác giả:

Hắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó…

Chương 87

Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Giọng nói ấm áp có chút ngang tàn lẫn hống hách, cái nụ cười ranh ma đầy ẩn ý, đôi mắt tím đầy ma mị hút hồn, khuôn mặt lạnh lùng, hoàn mỹ như tượng tạc … À, là Anh! Nó được thấy anh, nghe giọng nói của Anh sau chuỗi ngày đau khổ đầy đơn độc. Khoé mi cay, và rồi thứ chất lỏng trong suốt lăn dài trên gò má như một chuỗi hạt trân châu không dứt! Như một đứa trẻ, đôi mắt tím kia long lanh, ôm mặt ngồi khóc nức nở, tiếng khóc vang lên cả căn biệt thự ….Anh chẳng hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy bối rối khi nó ngồi khóc! Dẹp ngay cái nụ cười tinh quái, khuôn mặt hốt hoảng– Anh, anh giỡn tí thôi mà! Nín đi!Anh cố gắng dỗ dành, tưởng mình đã làm ra đại tội! Nó ngước lên nhìn anh, không làm chủ được hành động lao vào lòng anh. Chân quỳ dưới đất, hai tay ôm eo, vùi mặt vào lòng ngực mà khóc. Nó khóc, giải toả những nỗi buồn, những tuyệt vọng, nước mắt nói lên tất cả!– Em … Hức hức … Em…. Xin … Hức … LỗiNói trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh hơi khựng người lại cuối xuống nhìn con bé khóc nức nở kia. Và nụ cười dịu dàng lại nở trên môi, bàn tay vuốt nhẹ trên mái tóc kia– Không sao! Ổn cả rồi! Có anh ở đây rồi!Đã bao lâu rồi, anh mới được ngửi thấy mùi hương quen thuộc này? Con bé này, khiến anh thay đổi, từ tính cách, cách sống, cử chỉ, tất cả đều thay đổi! Và đến bây giờ, anh lại làm người khiến anh thay đổi đau. Anh lừa dối, nhưng tất cả là vì nó …– Em mít ướt từ khi nào vậy? Nín nào!Anh đẩy nó ra, hai tay gạt đi những giọt nước mắt!– Em… Hức … Xin lỗi!Nó nghẹn ngào nói, khuôn mặt tỏ vẻ đáng thương:))! Anh phì cười, bộ dạng khiến người khác mềm lòng đây mà– Em không có lỗi! Không ai có lỗi cả, được chứ!– * Gật gật *– Được rồi! Mọi chuyện rồi sẽ ổn, đừng khóc nữa!– ……– … Anh xin lỗi! Em khóc nữa là từ con sói thành con mèo đấy!Anh trêu nó, nó ngưng khóc, trừng mắt nhìn anh! Và nhanh như chớp …– * cạp cạp cạp *– A a a a a, xin lỗi xin lỗi! Nhả ra điiii!Hậu quả là anh bị nó cạp:))), nó nhả ra, hừ lạnh một tiếng! Và phát hiện ra, những vết thương kia vẫn chưa băng bó xong. Định bỏ lên lầu, nhưng không hiểu sao nó lại tiếp tục băng bó cho anh.– Anh tự làm được!Đưa tay định lấy chai oxy già trong tay nó, nó rút tay về, há miệng định cạp cho anh vài phát nữa nhưng anh nhanh chóng rút tay! Trừng mắt cảnh cáo, nó hừ lạnh rồi tiếp tục làm công việc đang dang dở, anh đành phải ngồi im.Nó chăm chú làm, dù có chút vụng về nhưng vẫn ổn. Một lúc sau cũng xong, đứng lên định bước lên lầu nhưng đầu óc bỗng quay vòng vòng, cả người đứng cũng chẳng vững! Và cơn đau tim quái ác lại phát tán, cả thân hình bé nhỏ đổ rụp xuống nền nhà– NHƯ NHƯAnh hốt hoảng, hai tay đỡ nó ngồi lên ghế! Tay chân tái nhợt, tay run run lấy trong túi ra hộp thuốc. Anh giật hộp thuốc trong tay rồi lấy viên thuốc bỏ vào miệng cho nó! Như chết đi sống lại, một lúc sau cũng trở lại trạng thái bình thường …– Em ổn rồi chứ?Anh lau đi những giọt mồ hôi rịn trên trán nó, đã lâu rồi mới tái phát! Ngày càng đau hơn, mỗi lần như thế, nó cảm giác cả người bị ai đó xé toạch ra. Những lúc đó nó chỉ muốn chết đi cho xong ….– Em.. Ổn!Nụ cười đầy gượng gạo, nó cố gắng làm anh bớt lo lắng. Nhưng làm sao qua mắt được, dù cãi nhau nhưng anh vẫn biết nó ăn uống thế nào! Vì ăn uống không điều độ, sức khoẻ của nó bị suy giảm đáng kể– Nói dối! Hôm qua đến giờ em đã ăn gì đâu?– …. Có– Còn chối? Nhìn em đi, muốn thành bộ xương di động sao? Đi, lên thay đồ!– Làm gì?– Ăn!Không để nói thêm câu nào, anh bồng nó lên lầu! Bông Gòn nãy giờ chẳng nói chẳng rằng, nằm trên chiếc ghế đối diện ngủ ngon lành =))). Anh đưa cho nó bộ đồ rồi đẩy vào phòng tắm. Một lúc sau nó bước ra, chiếc đầm babydoll thuỷ thủ, đơn giản và dễ thương.– Xuống nhà đợi anh!Anh ra lệnh, nó bĩu môi bước xuống, vừa mới làm lành là đã lên giọng, biết thế nó giận luôn cho rồi ==! Ngồi dưới phòng khách, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, dù vẫn còn man mác buồn nhưng nó đã làm lành với anh. Vậy cũng tốt!– Đi thôi!Anh từ trên lầu bước xuống, thay đồ rồi, chiếc áo sơmi trắng và quần đen, dù nghe đơn giản nhưng lại đủ để tôn vẻ đẹp kia.– Đi đâu? – Nó ngơ ngác– đi đi rồi biết!Anh cười, nụ cười toả nắng, anh cùng nó bước xuống nhà xe! Trong nhà xe, đủ rộng để chứa những chiếc xe đua ==’. Leo lên chiếc xe đua màu trắng sanh chảnh:v, ngồi trong xe, nó loay hoay– Em loay hoay!– kệ em!Nó bĩu môi, tiếp tục loay hoay cho đến khi xe bắt đầu chạy ==!– Ta đi đâu? – Nó tò mò– Họp mặt nội bộ!

Giọng nói ấm áp có chút ngang tàn lẫn hống hách, cái nụ cười ranh ma đầy ẩn ý, đôi mắt tím đầy ma mị hút hồn, khuôn mặt lạnh lùng, hoàn
mỹ như tượng tạc … À, là Anh! Nó được thấy anh, nghe giọng nói của
Anh sau chuỗi ngày đau khổ đầy đơn độc. Khoé mi cay, và rồi thứ chất
lỏng trong suốt lăn dài trên gò má như một chuỗi hạt trân châu không dứt! Như một đứa trẻ, đôi mắt tím kia long lanh, ôm mặt ngồi khóc nức nở, tiếng khóc vang lên cả căn biệt thự ….

Anh chẳng hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy bối rối khi nó ngồi khóc! Dẹp ngay cái nụ cười tinh quái, khuôn mặt hốt hoảng

– Anh, anh giỡn tí thôi mà! Nín đi!

Anh cố gắng dỗ dành, tưởng mình đã làm ra đại tội! Nó ngước lên
nhìn anh, không làm chủ được hành động lao vào lòng anh. Chân quỳ dưới đất, hai tay ôm eo, vùi mặt vào lòng ngực mà khóc. Nó khóc, giải
toả những nỗi buồn, những tuyệt vọng, nước mắt nói lên tất cả!

– Em … Hức hức … Em…. Xin … Hức … Lỗi

Nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh hơi khựng người lại cuối xuống
nhìn con bé khóc nức nở kia. Và nụ cười dịu dàng lại nở trên môi, bàn
tay vuốt nhẹ trên mái tóc kia

– Không sao! Ổn cả rồi! Có anh ở đây rồi!

Đã bao lâu rồi, anh mới được ngửi thấy mùi hương quen thuộc này?
Con bé này, khiến anh thay đổi, từ tính cách, cách sống, cử chỉ,
tất cả đều thay đổi! Và đến bây giờ, anh lại làm người khiến anh thay
đổi đau. Anh lừa dối, nhưng tất cả là vì nó …

– Em mít ướt từ khi nào vậy? Nín nào!

Anh đẩy nó ra, hai tay gạt đi những giọt nước mắt!

– Em… Hức … Xin lỗi!

Nó nghẹn ngào nói, khuôn mặt tỏ vẻ đáng thương:))! Anh phì cười, bộ dạng khiến người khác mềm lòng đây mà

– Em không có lỗi! Không ai có lỗi cả, được chứ!

– * Gật gật *

– Được rồi! Mọi chuyện rồi sẽ ổn, đừng khóc nữa!

– ……

– … Anh xin lỗi! Em khóc nữa là từ con sói thành con mèo đấy!

Anh trêu nó, nó ngưng khóc, trừng mắt nhìn anh! Và nhanh như chớp …

– * cạp cạp cạp *

– A a a a a, xin lỗi xin lỗi! Nhả ra điiii!

Hậu quả là anh bị nó cạp:))), nó nhả ra, hừ lạnh một tiếng! Và
phát hiện ra, những vết thương kia vẫn chưa băng bó xong. Định bỏ lên
lầu, nhưng không hiểu sao nó lại tiếp tục băng bó cho anh.

– Anh tự làm được!

Đưa tay định lấy chai oxy già trong tay nó, nó rút tay về, há miệng định cạp cho anh vài phát nữa nhưng anh nhanh chóng rút tay! Trừng mắt cảnh cáo, nó hừ lạnh rồi tiếp tục làm công việc đang dang dở, anh
đành phải ngồi im.

Nó chăm chú làm, dù có chút vụng về nhưng vẫn ổn. Một lúc sau cũng
xong, đứng lên định bước lên lầu nhưng đầu óc bỗng quay vòng vòng, cả
người đứng cũng chẳng vững! Và cơn đau tim quái ác lại phát tán, cả
thân hình bé nhỏ đổ rụp xuống nền nhà

– NHƯ NHƯ

Anh hốt hoảng, hai tay đỡ nó ngồi lên ghế! Tay chân tái nhợt, tay
run run lấy trong túi ra hộp thuốc. Anh giật hộp thuốc trong tay rồi
lấy viên thuốc bỏ vào miệng cho nó! Như chết đi sống lại, một lúc sau
cũng trở lại trạng thái bình thường …

– Em ổn rồi chứ?

Anh lau đi những giọt mồ hôi rịn trên trán nó, đã lâu rồi mới tái
phát! Ngày càng đau hơn, mỗi lần như thế, nó cảm giác cả người bị ai
đó xé toạch ra. Những lúc đó nó chỉ muốn chết đi cho xong ….

– Em.. Ổn!

Nụ cười đầy gượng gạo, nó cố gắng làm anh bớt lo lắng. Nhưng làm
sao qua mắt được, dù cãi nhau nhưng anh vẫn biết nó ăn uống thế nào!
Vì ăn uống không điều độ, sức khoẻ của nó bị suy giảm đáng kể

– Nói dối! Hôm qua đến giờ em đã ăn gì đâu?

– …. Có

– Còn chối? Nhìn em đi, muốn thành bộ xương di động sao? Đi, lên thay đồ!

– Làm gì?

– Ăn!

Không để nói thêm câu nào, anh bồng nó lên lầu! Bông Gòn nãy giờ
chẳng nói chẳng rằng, nằm trên chiếc ghế đối diện ngủ ngon lành =))).
Anh đưa cho nó bộ đồ rồi đẩy vào phòng tắm. Một lúc sau nó bước ra,
chiếc đầm babydoll thuỷ thủ, đơn giản và dễ thương.

– Xuống nhà đợi anh!

Anh ra lệnh, nó bĩu môi bước xuống, vừa mới làm lành là đã lên
giọng, biết thế nó giận luôn cho rồi ==! Ngồi dưới phòng khách, lòng
cảm thấy nhẹ nhõm hơn, dù vẫn còn man mác buồn nhưng nó đã làm lành với anh. Vậy cũng tốt!

– Đi thôi!

Anh từ trên lầu bước xuống, thay đồ rồi, chiếc áo sơmi trắng và quần đen, dù nghe đơn giản nhưng lại đủ để tôn vẻ đẹp kia.

– Đi đâu? – Nó ngơ ngác

– đi đi rồi biết!

Anh cười, nụ cười toả nắng, anh cùng nó bước xuống nhà xe! Trong
nhà xe, đủ rộng để chứa những chiếc xe đua ==’. Leo lên chiếc xe đua
màu trắng sanh chảnh:v, ngồi trong xe, nó loay hoay

– Em loay hoay!

– kệ em!

Nó bĩu môi, tiếp tục loay hoay cho đến khi xe bắt đầu chạy ==!

– Ta đi đâu? – Nó tò mò

– Họp mặt nội bộ!

Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Giọng nói ấm áp có chút ngang tàn lẫn hống hách, cái nụ cười ranh ma đầy ẩn ý, đôi mắt tím đầy ma mị hút hồn, khuôn mặt lạnh lùng, hoàn mỹ như tượng tạc … À, là Anh! Nó được thấy anh, nghe giọng nói của Anh sau chuỗi ngày đau khổ đầy đơn độc. Khoé mi cay, và rồi thứ chất lỏng trong suốt lăn dài trên gò má như một chuỗi hạt trân châu không dứt! Như một đứa trẻ, đôi mắt tím kia long lanh, ôm mặt ngồi khóc nức nở, tiếng khóc vang lên cả căn biệt thự ….Anh chẳng hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy bối rối khi nó ngồi khóc! Dẹp ngay cái nụ cười tinh quái, khuôn mặt hốt hoảng– Anh, anh giỡn tí thôi mà! Nín đi!Anh cố gắng dỗ dành, tưởng mình đã làm ra đại tội! Nó ngước lên nhìn anh, không làm chủ được hành động lao vào lòng anh. Chân quỳ dưới đất, hai tay ôm eo, vùi mặt vào lòng ngực mà khóc. Nó khóc, giải toả những nỗi buồn, những tuyệt vọng, nước mắt nói lên tất cả!– Em … Hức hức … Em…. Xin … Hức … LỗiNói trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh hơi khựng người lại cuối xuống nhìn con bé khóc nức nở kia. Và nụ cười dịu dàng lại nở trên môi, bàn tay vuốt nhẹ trên mái tóc kia– Không sao! Ổn cả rồi! Có anh ở đây rồi!Đã bao lâu rồi, anh mới được ngửi thấy mùi hương quen thuộc này? Con bé này, khiến anh thay đổi, từ tính cách, cách sống, cử chỉ, tất cả đều thay đổi! Và đến bây giờ, anh lại làm người khiến anh thay đổi đau. Anh lừa dối, nhưng tất cả là vì nó …– Em mít ướt từ khi nào vậy? Nín nào!Anh đẩy nó ra, hai tay gạt đi những giọt nước mắt!– Em… Hức … Xin lỗi!Nó nghẹn ngào nói, khuôn mặt tỏ vẻ đáng thương:))! Anh phì cười, bộ dạng khiến người khác mềm lòng đây mà– Em không có lỗi! Không ai có lỗi cả, được chứ!– * Gật gật *– Được rồi! Mọi chuyện rồi sẽ ổn, đừng khóc nữa!– ……– … Anh xin lỗi! Em khóc nữa là từ con sói thành con mèo đấy!Anh trêu nó, nó ngưng khóc, trừng mắt nhìn anh! Và nhanh như chớp …– * cạp cạp cạp *– A a a a a, xin lỗi xin lỗi! Nhả ra điiii!Hậu quả là anh bị nó cạp:))), nó nhả ra, hừ lạnh một tiếng! Và phát hiện ra, những vết thương kia vẫn chưa băng bó xong. Định bỏ lên lầu, nhưng không hiểu sao nó lại tiếp tục băng bó cho anh.– Anh tự làm được!Đưa tay định lấy chai oxy già trong tay nó, nó rút tay về, há miệng định cạp cho anh vài phát nữa nhưng anh nhanh chóng rút tay! Trừng mắt cảnh cáo, nó hừ lạnh rồi tiếp tục làm công việc đang dang dở, anh đành phải ngồi im.Nó chăm chú làm, dù có chút vụng về nhưng vẫn ổn. Một lúc sau cũng xong, đứng lên định bước lên lầu nhưng đầu óc bỗng quay vòng vòng, cả người đứng cũng chẳng vững! Và cơn đau tim quái ác lại phát tán, cả thân hình bé nhỏ đổ rụp xuống nền nhà– NHƯ NHƯAnh hốt hoảng, hai tay đỡ nó ngồi lên ghế! Tay chân tái nhợt, tay run run lấy trong túi ra hộp thuốc. Anh giật hộp thuốc trong tay rồi lấy viên thuốc bỏ vào miệng cho nó! Như chết đi sống lại, một lúc sau cũng trở lại trạng thái bình thường …– Em ổn rồi chứ?Anh lau đi những giọt mồ hôi rịn trên trán nó, đã lâu rồi mới tái phát! Ngày càng đau hơn, mỗi lần như thế, nó cảm giác cả người bị ai đó xé toạch ra. Những lúc đó nó chỉ muốn chết đi cho xong ….– Em.. Ổn!Nụ cười đầy gượng gạo, nó cố gắng làm anh bớt lo lắng. Nhưng làm sao qua mắt được, dù cãi nhau nhưng anh vẫn biết nó ăn uống thế nào! Vì ăn uống không điều độ, sức khoẻ của nó bị suy giảm đáng kể– Nói dối! Hôm qua đến giờ em đã ăn gì đâu?– …. Có– Còn chối? Nhìn em đi, muốn thành bộ xương di động sao? Đi, lên thay đồ!– Làm gì?– Ăn!Không để nói thêm câu nào, anh bồng nó lên lầu! Bông Gòn nãy giờ chẳng nói chẳng rằng, nằm trên chiếc ghế đối diện ngủ ngon lành =))). Anh đưa cho nó bộ đồ rồi đẩy vào phòng tắm. Một lúc sau nó bước ra, chiếc đầm babydoll thuỷ thủ, đơn giản và dễ thương.– Xuống nhà đợi anh!Anh ra lệnh, nó bĩu môi bước xuống, vừa mới làm lành là đã lên giọng, biết thế nó giận luôn cho rồi ==! Ngồi dưới phòng khách, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, dù vẫn còn man mác buồn nhưng nó đã làm lành với anh. Vậy cũng tốt!– Đi thôi!Anh từ trên lầu bước xuống, thay đồ rồi, chiếc áo sơmi trắng và quần đen, dù nghe đơn giản nhưng lại đủ để tôn vẻ đẹp kia.– Đi đâu? – Nó ngơ ngác– đi đi rồi biết!Anh cười, nụ cười toả nắng, anh cùng nó bước xuống nhà xe! Trong nhà xe, đủ rộng để chứa những chiếc xe đua ==’. Leo lên chiếc xe đua màu trắng sanh chảnh:v, ngồi trong xe, nó loay hoay– Em loay hoay!– kệ em!Nó bĩu môi, tiếp tục loay hoay cho đến khi xe bắt đầu chạy ==!– Ta đi đâu? – Nó tò mò– Họp mặt nội bộ!

Chương 87