Tác giả:

Hắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó…

Chương 96

Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Nó nuốt nước bọt, mắt không còn nhìn người đó nữa, con ngươi tím nhẹ nhàng đưa sang hướng của anh. Ken nhìn người con trai đó, đôi chân mày chau lại:– Em không biết thế nào là lịch sự sao? – Anh khó chịu– Em không cần biết! Anh giải thích đi, chuyện con nhỏ kia là con gái họ Bạch là sao? – Người con trai đó hét lên– Này nhóc, bình tĩnh! – Yun nói– Ngồi xuống đây rồi nói chuyện! – Anh nóiNó liếc mắt sang người đó, bộ dạng chẳng biết sợ ai của tên đó khiến nó khó chịu. Mặt vênh váo, nhìn chỉ muốn đá cho vài cái thôi ==! Tên đó ngồi phịch xuống ghế đối diện nó, mắt trợn to nhìn nó đầy tức giận:– Sao hả? Giải thích đi chứ? – Tên đó nói– Giải thích?! – Nó ngước mặt lên– Chuyện này không liên quan đến Băng, em không được ngông cuồng như vậy! – Anh nói– Bạch Hạ Băng! Cái tên có vẻ đẹp nhỉ?! – Tên đó cười khẩy– BI! – Anh tức giậnBi – Đứa con trai thứ hai của họ Bạch, tính cách trái ngược với Anh, xen lẫn chút ngông cuồng. Nó nhìn Bi, chẳng lẽ nó phải gọi tên này bằng ANH sao? Thảm hoạ!– Vậy thì anh giải thích đi, tại sao lại có thêm đứa con gái của họ Bạch? – Bi quát lại– Nếu em còn nhắc lại chuyện này nữa thì biến về nước Anh, còn muốn ở đây thì ngậm mồm lại! – Yun nóiChẳng biết vì điều gì, chỉ cần hắn lên tiếng thì mọi người đều nghe theo. Nó nhíu mày nhìn Bi, dù ngoan ngoãn nghe theo lời Yun nhưng khuôn mặt thì vẫn thể hiện sự tức giận!– Được rồi, không nhắc tới chuyện này nữa! – Ken thở dài– Thì em có muốn nhắc đâu? – Nó nói– Nhưng chẳng lẽ nhỏ này là em gái em sao? – Bi nói– Ờ, chứ sao? – Ken nhướng mày– Ê, kêu tiếng Anh coi! – Bi hất mặtMép môi giật giật, đôi chân mày chau lại, gì cơ? Nó có nghe lầm không?– Sao? – Nó hỏi– Kêu tiếng Anh coi? – Bi cười khẩy– Anh cái quần ….Nó ngưng lại, xém xíu nữa là ăn dép rồi:v! Vừa nghe tới đó, Ken nhìn nó, con ngươi tím đầy nguy hiểm.– Quần? – Anh nhìn nó– Làm gì có quần nào! Ahihihi! – Nó giả ngơ– Nhanh nhỉ? – Bi nói– Im đê! – Nó liếc– Key đâu? – Yun hỏi– Anh Key đi chuẩn bị cái gì rồi! Anh ấy kêu em về trước! – Bi nói– Như, em đói không? – Anh hỏi nó– Không, em ổn! Em lên phòng trước nha! – Nó cườiBỏ lại việc cãi nhau với Bi, nó chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon mà thôi. Bước lên tới phòng, vừa đóng cửa lại nó đã lao tới chiếc giường. Nằm được một lúc nó bật dậy đi tắm, cả ngày hôm nay vui chơi đã rồi:3!Bước ra từ phòng tắm với mái tóc ướt nhẹp, lết cái thân đầy mệt mỏi đổ ập xuống chiếc giường. Hai hàng lông mi chạm khẽ vào nhau, khuôn mặt tựa thiên sứ kia khiến người khác bị hút hồn! Nhưng phải chăng, ” Hồng nhan bạc phận ”? Như Thuý Kiều, nhan sắc có một không hai, cầm kì thi hoạ, ngâm thơ, ca múa, v.v… Đều có đủ! Nhưng lại có số phận hẩm hỉu, 2 lần bị bán vào lầu xanh, 2 lần đi vào chùa. Nếu như, nó thật sự giống như vậy thì có lẽ, nó sẽ không cần dựa dẫm vào ai!Sau ngày hôm nay, nó nhận ra rằng, khi bên cạnh Yun, cảm giác bình yên đến lạ thường!! Đâu đó trong tâm hồn bị tổn thương kia, dường như có người đang chữa lành. Và từng ngày trôi qua, từng cử chỉ, lời nói dù lạnh lùng nhưng vẫn có chút quan tâm của hắn đã khiến nó rung động. Đến cả chính bản thân còn không biết thì làm sao người khác biết được ?!– Mày thật ngốc!Tự nói với bản thân, nó nở nụ cười chua xót. Tự mách bảo bản thân không được sai lầm nhưng lại phạm lỗi. Bên cạnh hắn, cảm giác an toàn đến kì lạ! Nhưng nó vẫn phủ định cái tình cảm đang chớm nở đó, thật ngu ngốc!– Ngày mai, sẽ tốt hơn:)!(Còn tiếp)

Nó nuốt nước bọt, mắt không còn nhìn người đó nữa, con ngươi tím
nhẹ nhàng đưa sang hướng của anh. Ken nhìn người con trai đó, đôi chân mày chau lại:

– Em không biết thế nào là lịch sự sao? – Anh khó chịu

– Em không cần biết! Anh giải thích đi, chuyện con nhỏ kia là con gái họ Bạch là sao? – Người con trai đó hét lên

– Này nhóc, bình tĩnh! – Yun nói

– Ngồi xuống đây rồi nói chuyện! – Anh nói

Nó liếc mắt sang người đó, bộ dạng chẳng biết sợ ai của tên đó khiến nó khó chịu. Mặt vênh váo, nhìn chỉ muốn đá cho vài cái thôi ==! Tên đó ngồi phịch xuống ghế đối diện nó, mắt trợn to nhìn nó đầy tức giận:

– Sao hả? Giải thích đi chứ? – Tên đó nói

– Giải thích?! – Nó ngước mặt lên

– Chuyện này không liên quan đến Băng, em không được ngông cuồng như vậy! – Anh nói

– Bạch Hạ Băng! Cái tên có vẻ đẹp nhỉ?! – Tên đó cười khẩy

– BI! – Anh tức giận

Bi – Đứa con trai thứ hai của họ Bạch, tính cách trái ngược với Anh, xen lẫn chút ngông cuồng. Nó nhìn Bi, chẳng lẽ nó phải gọi tên này bằng ANH sao? Thảm hoạ!

– Vậy thì anh giải thích đi, tại sao lại có thêm đứa con gái của họ Bạch? – Bi quát lại

– Nếu em còn nhắc lại chuyện này nữa thì biến về nước Anh, còn muốn ở đây thì ngậm mồm lại! – Yun nói

Chẳng biết vì điều gì, chỉ cần hắn lên tiếng thì mọi người đều nghe
theo. Nó nhíu mày nhìn Bi, dù ngoan ngoãn nghe theo lời Yun nhưng
khuôn mặt thì vẫn thể hiện sự tức giận!

– Được rồi, không nhắc tới chuyện này nữa! – Ken thở dài

– Thì em có muốn nhắc đâu? – Nó nói

– Nhưng chẳng lẽ nhỏ này là em gái em sao? – Bi nói

– Ờ, chứ sao? – Ken nhướng mày

– Ê, kêu tiếng Anh coi! – Bi hất mặt

Mép môi giật giật, đôi chân mày chau lại, gì cơ? Nó có nghe lầm không?

– Sao? – Nó hỏi

– Kêu tiếng Anh coi? – Bi cười khẩy

– Anh cái quần ….

Nó ngưng lại, xém xíu nữa là ăn dép rồi:v! Vừa nghe tới đó, Ken nhìn nó, con ngươi tím đầy nguy hiểm.

– Quần? – Anh nhìn nó

– Làm gì có quần nào! Ahihihi! – Nó giả ngơ

– Nhanh nhỉ? – Bi nói

– Im đê! – Nó liếc

– Key đâu? – Yun hỏi

– Anh Key đi chuẩn bị cái gì rồi! Anh ấy kêu em về trước! – Bi nói

– Như, em đói không? – Anh hỏi nó

– Không, em ổn! Em lên phòng trước nha! – Nó cười

Bỏ lại việc cãi nhau với Bi, nó chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon mà
thôi. Bước lên tới phòng, vừa đóng cửa lại nó đã lao tới chiếc giường. Nằm được một lúc nó bật dậy đi tắm, cả ngày hôm nay vui chơi đã rồi:3!

Bước ra từ phòng tắm với mái tóc ướt nhẹp, lết cái thân đầy mệt mỏi
đổ ập xuống chiếc giường. Hai hàng lông mi chạm khẽ vào nhau, khuôn
mặt tựa thiên sứ kia khiến người khác bị hút hồn! Nhưng phải chăng, ”
Hồng nhan bạc phận ”? Như Thuý Kiều, nhan sắc có một không hai, cầm
kì thi hoạ, ngâm thơ, ca múa, v.v… Đều có đủ! Nhưng lại có số phận
hẩm hỉu, 2 lần bị bán vào lầu xanh, 2 lần đi vào chùa. Nếu như, nó
thật sự giống như vậy thì có lẽ, nó sẽ không cần dựa dẫm vào ai!

Sau ngày hôm nay, nó nhận ra rằng, khi bên cạnh Yun, cảm giác bình yên đến lạ thường!! Đâu đó trong tâm hồn bị tổn thương kia, dường như có người đang chữa lành. Và từng ngày trôi qua, từng cử chỉ, lời nói dù lạnh lùng nhưng vẫn có chút quan tâm của hắn đã khiến nó rung động. Đến cả chính bản thân còn không biết thì làm sao người khác biết được
?!

– Mày thật ngốc!

Tự nói với bản thân, nó nở nụ cười chua xót. Tự mách bảo bản thân
không được sai lầm nhưng lại phạm lỗi. Bên cạnh hắn, cảm giác an toàn
đến kì lạ! Nhưng nó vẫn phủ định cái tình cảm đang chớm nở đó, thật
ngu ngốc!

– Ngày mai, sẽ tốt hơn:)!

(Còn tiếp)

Tình Yêu Cấp 2Tác giả: KenHắn, nó và cô đã học chung với nhau 3 năm r. Tình cảm giữa nó và hắn ngày càng lớn, nhưng nó lại kh nói ra. Cô đối với hắn cũng vậy, mối tình tay 3 này, không b’ có kết cục như thế nào!!!!! – Ya thằng chó điên kia, trả cho tao ly nước. 5k của tao đó Tiếng hét của nó chắc cả trường đều nghe, trong lớp ai cũng ngán ngẩm nhìn nó, – Tao kh trả đó, làm gì nhau Quay lại hắn, lớp càng thêm nhức đầu, hắn là lớp trưởng mà lại đi ghẹo 1 con lớp phó như nó, trả ra hệ thống gì cả! – Đừng có chạy nữa coi, 2 đứa bây là con nút lên 3 à. Thằng trường trả ly nước cho con Như lẹ!!!! Tiếng của Nhân, bạn than của nó. Cũng đúng thôi, lớp thỳ làm bài, chỉ có nó và hắn là chạy vòng vòng để giành ly nước. Ngày nào cũng thế, 2 đứa nó lúc nào cũng đùa giỡn như vậy. – 2 đứa bây là bồ bịch à! Công khai đi! Tiếng của thằng Tuấn Anh, ngồi kế nó nói. Nó dường như nghẹt thở vì câu nói đó. Ai cũng nhìn nó, nó lại càng thêm hồi hộp, nó muốn đứng lên và nói nó yêu hắn. Nhưng nó kh thể vì hắn có yêu nó đâu. Nghĩ tới nó… Nó nuốt nước bọt, mắt không còn nhìn người đó nữa, con ngươi tím nhẹ nhàng đưa sang hướng của anh. Ken nhìn người con trai đó, đôi chân mày chau lại:– Em không biết thế nào là lịch sự sao? – Anh khó chịu– Em không cần biết! Anh giải thích đi, chuyện con nhỏ kia là con gái họ Bạch là sao? – Người con trai đó hét lên– Này nhóc, bình tĩnh! – Yun nói– Ngồi xuống đây rồi nói chuyện! – Anh nóiNó liếc mắt sang người đó, bộ dạng chẳng biết sợ ai của tên đó khiến nó khó chịu. Mặt vênh váo, nhìn chỉ muốn đá cho vài cái thôi ==! Tên đó ngồi phịch xuống ghế đối diện nó, mắt trợn to nhìn nó đầy tức giận:– Sao hả? Giải thích đi chứ? – Tên đó nói– Giải thích?! – Nó ngước mặt lên– Chuyện này không liên quan đến Băng, em không được ngông cuồng như vậy! – Anh nói– Bạch Hạ Băng! Cái tên có vẻ đẹp nhỉ?! – Tên đó cười khẩy– BI! – Anh tức giậnBi – Đứa con trai thứ hai của họ Bạch, tính cách trái ngược với Anh, xen lẫn chút ngông cuồng. Nó nhìn Bi, chẳng lẽ nó phải gọi tên này bằng ANH sao? Thảm hoạ!– Vậy thì anh giải thích đi, tại sao lại có thêm đứa con gái của họ Bạch? – Bi quát lại– Nếu em còn nhắc lại chuyện này nữa thì biến về nước Anh, còn muốn ở đây thì ngậm mồm lại! – Yun nóiChẳng biết vì điều gì, chỉ cần hắn lên tiếng thì mọi người đều nghe theo. Nó nhíu mày nhìn Bi, dù ngoan ngoãn nghe theo lời Yun nhưng khuôn mặt thì vẫn thể hiện sự tức giận!– Được rồi, không nhắc tới chuyện này nữa! – Ken thở dài– Thì em có muốn nhắc đâu? – Nó nói– Nhưng chẳng lẽ nhỏ này là em gái em sao? – Bi nói– Ờ, chứ sao? – Ken nhướng mày– Ê, kêu tiếng Anh coi! – Bi hất mặtMép môi giật giật, đôi chân mày chau lại, gì cơ? Nó có nghe lầm không?– Sao? – Nó hỏi– Kêu tiếng Anh coi? – Bi cười khẩy– Anh cái quần ….Nó ngưng lại, xém xíu nữa là ăn dép rồi:v! Vừa nghe tới đó, Ken nhìn nó, con ngươi tím đầy nguy hiểm.– Quần? – Anh nhìn nó– Làm gì có quần nào! Ahihihi! – Nó giả ngơ– Nhanh nhỉ? – Bi nói– Im đê! – Nó liếc– Key đâu? – Yun hỏi– Anh Key đi chuẩn bị cái gì rồi! Anh ấy kêu em về trước! – Bi nói– Như, em đói không? – Anh hỏi nó– Không, em ổn! Em lên phòng trước nha! – Nó cườiBỏ lại việc cãi nhau với Bi, nó chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon mà thôi. Bước lên tới phòng, vừa đóng cửa lại nó đã lao tới chiếc giường. Nằm được một lúc nó bật dậy đi tắm, cả ngày hôm nay vui chơi đã rồi:3!Bước ra từ phòng tắm với mái tóc ướt nhẹp, lết cái thân đầy mệt mỏi đổ ập xuống chiếc giường. Hai hàng lông mi chạm khẽ vào nhau, khuôn mặt tựa thiên sứ kia khiến người khác bị hút hồn! Nhưng phải chăng, ” Hồng nhan bạc phận ”? Như Thuý Kiều, nhan sắc có một không hai, cầm kì thi hoạ, ngâm thơ, ca múa, v.v… Đều có đủ! Nhưng lại có số phận hẩm hỉu, 2 lần bị bán vào lầu xanh, 2 lần đi vào chùa. Nếu như, nó thật sự giống như vậy thì có lẽ, nó sẽ không cần dựa dẫm vào ai!Sau ngày hôm nay, nó nhận ra rằng, khi bên cạnh Yun, cảm giác bình yên đến lạ thường!! Đâu đó trong tâm hồn bị tổn thương kia, dường như có người đang chữa lành. Và từng ngày trôi qua, từng cử chỉ, lời nói dù lạnh lùng nhưng vẫn có chút quan tâm của hắn đã khiến nó rung động. Đến cả chính bản thân còn không biết thì làm sao người khác biết được ?!– Mày thật ngốc!Tự nói với bản thân, nó nở nụ cười chua xót. Tự mách bảo bản thân không được sai lầm nhưng lại phạm lỗi. Bên cạnh hắn, cảm giác an toàn đến kì lạ! Nhưng nó vẫn phủ định cái tình cảm đang chớm nở đó, thật ngu ngốc!– Ngày mai, sẽ tốt hơn:)!(Còn tiếp)

Chương 96