Tác giả:

Haizzzzzzz....tình hình là trong 1 căn phòng nhỏ,ánh nắng ấm áp chiếu rọi vào cửa sổ. Trên giường 1 cô gái đang cuộn tròn chăn mà ngủ. Chính là nó-Dương Ngọc Nhi-DƯƠNG NGỌC NHI!!!!CON DẬY MAU!!!! Từ đâu,1 giọng ns vô cùng to mang theo đầy sát khí vang vào.Đàn chim sẻ đang bình thản rỉa lông bên cửa sổ bị làm cho giật mình bay đi tán loạn vì còn tưởng khủng long bạo chúa sống lại. Ấy thế mà nó vẫn chẳng biết j mà ngủ khò khò Khò.....KHò....KHÒ.... KHÒ.......KHÒ.....KHÒ.... Tiếng ngáy ngày càng to như đang khiêu khích con khủng long ở ngoài cửa phòng 1s......2s.......3s.....4s.......5s..... RẦM!!RẦM!! ôi thôi xong thế là đi toi cái cửa rồi.Trên tay cầm 2 cái vung nồi,bà Trần Thanh Thanh-mẹ nó,hung hăng bước vào.. CHENG!CHENg!CHENG!!! Cái tiếng chói tai ấy cứ dội thẳng vào mặt ,vào tai nó.Bực mình ,nó ngồi dậy ,quát; -THẰNG NÀO,CON NÀO,DÁM PHÁ GIẤC NGỦ CỦA BÀ!!!! -Thằng mẹ mày đấy! 1s..2s,,,,,3s...... "AAAAA......chết rồi là mẹ,mình lỡ mồm,làm sao đây?Cầu trời ,cầu Phật giúp con qua đc…

Chương 29: Nấc thang tình cảm (3)

Ê, Nhóc Cận, Em Chọn Ai?Tác giả: Đàm Hime-kaHaizzzzzzz....tình hình là trong 1 căn phòng nhỏ,ánh nắng ấm áp chiếu rọi vào cửa sổ. Trên giường 1 cô gái đang cuộn tròn chăn mà ngủ. Chính là nó-Dương Ngọc Nhi-DƯƠNG NGỌC NHI!!!!CON DẬY MAU!!!! Từ đâu,1 giọng ns vô cùng to mang theo đầy sát khí vang vào.Đàn chim sẻ đang bình thản rỉa lông bên cửa sổ bị làm cho giật mình bay đi tán loạn vì còn tưởng khủng long bạo chúa sống lại. Ấy thế mà nó vẫn chẳng biết j mà ngủ khò khò Khò.....KHò....KHÒ.... KHÒ.......KHÒ.....KHÒ.... Tiếng ngáy ngày càng to như đang khiêu khích con khủng long ở ngoài cửa phòng 1s......2s.......3s.....4s.......5s..... RẦM!!RẦM!! ôi thôi xong thế là đi toi cái cửa rồi.Trên tay cầm 2 cái vung nồi,bà Trần Thanh Thanh-mẹ nó,hung hăng bước vào.. CHENG!CHENg!CHENG!!! Cái tiếng chói tai ấy cứ dội thẳng vào mặt ,vào tai nó.Bực mình ,nó ngồi dậy ,quát; -THẰNG NÀO,CON NÀO,DÁM PHÁ GIẤC NGỦ CỦA BÀ!!!! -Thằng mẹ mày đấy! 1s..2s,,,,,3s...... "AAAAA......chết rồi là mẹ,mình lỡ mồm,làm sao đây?Cầu trời ,cầu Phật giúp con qua đc… Bỗng, có một luồng sáng chiếu xuống, trong luồng sáng ấy có hai người bước ra. Một người ăn mặc rất sang trọng, vô cùng khí thế, còn người kia mặc đồ giống bác sĩ, họ bước về phía nó.Nhưng mấy người này là ai??Người mặc đồ giống bác sĩ (Hime gọi:người kia) đi đến, cầm lấy tay nó,nói nhẹ nhàng:-Công chúa, người không sao chứ? Người vẫn ổn chứ? Tôi sẽ chữa cho người ngay, người yên tâm!Rồi người đó quay sang,lấy trong chiếc túi xám của mình hộp y tế và bắt đầu băng bó những vết thương cho nó.Nhưng sao...sao lại gọi nó là Công chúa? Nó đang mê sao??-Này, này,anh là ai vậy? Ai là công chúa ở đây? Tôi đang mơ hử??- Nó cố gắng nói từng chữ.-Hiện tại chưa phải là lúc người cần biết đâu!- Người kia cung kính nói.-Tiểu Long Hỏa,con cứ nghỉ ngơi đi, không phải lo nghĩ gì cả!- Người ăn mặc rất sang trọng kia lên tiếng ( Hime gọi: người nọ), nghe thật ấm áp, dễ chịu.Lòng của nó bỗng trở nên nhẹ nhõm, yên tâm hơn trước nhiều nó ngồi im cho người kia chữa trị cho những vết bầm tím vừa rồi, mặc dù trong trí nhớ của nó lúc này, nó không biết những người này là ai?Một lúc sau...Waaaaaa...!!Kì nha! Vừa nãy, họ chỉ cần cho nó uống vài viên thuốc gì gì đó, trông lạ mắt lắm á với cả tiêm hai, ba mũi tiêm mà bây giờ các vết thương của nó đang lành lại dần dần rồi, chỉ còn lại lác đác mấy vết rách nhỏ thôi.Thật thần kỳ!-Nè, nè, anh làm gì mà hay dữ vậy? Tôi đỡ đau hơn rất nhiều rồi nha! Mấy vết thương cũng lành lại rồi! Anh làm cách nào vậy? Chỉ tôi với!!- Nó vừa tò mò vừa vui mừng hỏi.-Công chúa, người không cần phải bận tâm về chuyện đó đâu,sức khỏe của người là quan trọng nhất, vì vậy, hiện tại, người cứ nghỉ ngơi là được rồi! À mà, người hãy uống nốt viên thuốc này đi ạ!- Người kia đưa cho nó một viên thuốc màu đỏ rồi cười.Ây da, tuy nó đang trong trạng thái không được tỉnh táo cho lắm nhưng mà nó chắc chắn người kia cũng rất bảnh trai nha~ Nụ cười của anh ta thiệt tỏa nắng a!(Hime-ka: aaa..chói mắt quá chị Nhi! >

Bỗng, có một luồng sáng chiếu xuống, trong luồng sáng ấy có hai người bước ra. Một người ăn mặc rất sang trọng, vô cùng khí thế, còn người kia mặc đồ giống bác sĩ, họ bước về phía nó.

Nhưng mấy người này là ai??

Người mặc đồ giống bác sĩ (Hime gọi:người kia) đi đến, cầm lấy tay nó,nói nhẹ nhàng:

-Công chúa, người không sao chứ? Người vẫn ổn chứ? Tôi sẽ chữa cho người ngay, người yên tâm!

Rồi người đó quay sang,lấy trong chiếc túi xám của mình hộp y tế và bắt đầu băng bó những vết thương cho nó.

Nhưng sao...sao lại gọi nó là Công chúa? Nó đang mê sao??

-Này, này,anh là ai vậy? Ai là công chúa ở đây? Tôi đang mơ hử??- Nó cố gắng nói từng chữ.

-Hiện tại chưa phải là lúc người cần biết đâu!- Người kia cung kính nói.

-Tiểu Long Hỏa,con cứ nghỉ ngơi đi, không phải lo nghĩ gì cả!- Người ăn mặc rất sang trọng kia lên tiếng ( Hime gọi: người nọ), nghe thật ấm áp, dễ chịu.

Lòng của nó bỗng trở nên nhẹ nhõm, yên tâm hơn trước nhiều nó ngồi im cho người kia chữa trị cho những vết bầm tím vừa rồi, mặc dù trong trí nhớ của nó lúc này, nó không biết những người này là ai?

Một lúc sau...

Waaaaaa...!!

Kì nha! Vừa nãy, họ chỉ cần cho nó uống vài viên thuốc gì gì đó, trông lạ mắt lắm á với cả tiêm hai, ba mũi tiêm mà bây giờ các vết thương của nó đang lành lại dần dần rồi, chỉ còn lại lác đác mấy vết rách nhỏ thôi.Thật thần kỳ!

-Nè, nè, anh làm gì mà hay dữ vậy? Tôi đỡ đau hơn rất nhiều rồi nha! Mấy vết thương cũng lành lại rồi! Anh làm cách nào vậy? Chỉ tôi với!!- Nó vừa tò mò vừa vui mừng hỏi.

-Công chúa, người không cần phải bận tâm về chuyện đó đâu,sức khỏe của người là quan trọng nhất, vì vậy, hiện tại, người cứ nghỉ ngơi là được rồi! À mà, người hãy uống nốt viên thuốc này đi ạ!- Người kia đưa cho nó một viên thuốc màu đỏ rồi cười.

Ây da, tuy nó đang trong trạng thái không được tỉnh táo cho lắm nhưng mà nó chắc chắn người kia cũng rất bảnh trai nha~ Nụ cười của anh ta thiệt tỏa nắng a!

(Hime-ka: aaa..chói mắt quá chị Nhi! >

Ê, Nhóc Cận, Em Chọn Ai?Tác giả: Đàm Hime-kaHaizzzzzzz....tình hình là trong 1 căn phòng nhỏ,ánh nắng ấm áp chiếu rọi vào cửa sổ. Trên giường 1 cô gái đang cuộn tròn chăn mà ngủ. Chính là nó-Dương Ngọc Nhi-DƯƠNG NGỌC NHI!!!!CON DẬY MAU!!!! Từ đâu,1 giọng ns vô cùng to mang theo đầy sát khí vang vào.Đàn chim sẻ đang bình thản rỉa lông bên cửa sổ bị làm cho giật mình bay đi tán loạn vì còn tưởng khủng long bạo chúa sống lại. Ấy thế mà nó vẫn chẳng biết j mà ngủ khò khò Khò.....KHò....KHÒ.... KHÒ.......KHÒ.....KHÒ.... Tiếng ngáy ngày càng to như đang khiêu khích con khủng long ở ngoài cửa phòng 1s......2s.......3s.....4s.......5s..... RẦM!!RẦM!! ôi thôi xong thế là đi toi cái cửa rồi.Trên tay cầm 2 cái vung nồi,bà Trần Thanh Thanh-mẹ nó,hung hăng bước vào.. CHENG!CHENg!CHENG!!! Cái tiếng chói tai ấy cứ dội thẳng vào mặt ,vào tai nó.Bực mình ,nó ngồi dậy ,quát; -THẰNG NÀO,CON NÀO,DÁM PHÁ GIẤC NGỦ CỦA BÀ!!!! -Thằng mẹ mày đấy! 1s..2s,,,,,3s...... "AAAAA......chết rồi là mẹ,mình lỡ mồm,làm sao đây?Cầu trời ,cầu Phật giúp con qua đc… Bỗng, có một luồng sáng chiếu xuống, trong luồng sáng ấy có hai người bước ra. Một người ăn mặc rất sang trọng, vô cùng khí thế, còn người kia mặc đồ giống bác sĩ, họ bước về phía nó.Nhưng mấy người này là ai??Người mặc đồ giống bác sĩ (Hime gọi:người kia) đi đến, cầm lấy tay nó,nói nhẹ nhàng:-Công chúa, người không sao chứ? Người vẫn ổn chứ? Tôi sẽ chữa cho người ngay, người yên tâm!Rồi người đó quay sang,lấy trong chiếc túi xám của mình hộp y tế và bắt đầu băng bó những vết thương cho nó.Nhưng sao...sao lại gọi nó là Công chúa? Nó đang mê sao??-Này, này,anh là ai vậy? Ai là công chúa ở đây? Tôi đang mơ hử??- Nó cố gắng nói từng chữ.-Hiện tại chưa phải là lúc người cần biết đâu!- Người kia cung kính nói.-Tiểu Long Hỏa,con cứ nghỉ ngơi đi, không phải lo nghĩ gì cả!- Người ăn mặc rất sang trọng kia lên tiếng ( Hime gọi: người nọ), nghe thật ấm áp, dễ chịu.Lòng của nó bỗng trở nên nhẹ nhõm, yên tâm hơn trước nhiều nó ngồi im cho người kia chữa trị cho những vết bầm tím vừa rồi, mặc dù trong trí nhớ của nó lúc này, nó không biết những người này là ai?Một lúc sau...Waaaaaa...!!Kì nha! Vừa nãy, họ chỉ cần cho nó uống vài viên thuốc gì gì đó, trông lạ mắt lắm á với cả tiêm hai, ba mũi tiêm mà bây giờ các vết thương của nó đang lành lại dần dần rồi, chỉ còn lại lác đác mấy vết rách nhỏ thôi.Thật thần kỳ!-Nè, nè, anh làm gì mà hay dữ vậy? Tôi đỡ đau hơn rất nhiều rồi nha! Mấy vết thương cũng lành lại rồi! Anh làm cách nào vậy? Chỉ tôi với!!- Nó vừa tò mò vừa vui mừng hỏi.-Công chúa, người không cần phải bận tâm về chuyện đó đâu,sức khỏe của người là quan trọng nhất, vì vậy, hiện tại, người cứ nghỉ ngơi là được rồi! À mà, người hãy uống nốt viên thuốc này đi ạ!- Người kia đưa cho nó một viên thuốc màu đỏ rồi cười.Ây da, tuy nó đang trong trạng thái không được tỉnh táo cho lắm nhưng mà nó chắc chắn người kia cũng rất bảnh trai nha~ Nụ cười của anh ta thiệt tỏa nắng a!(Hime-ka: aaa..chói mắt quá chị Nhi! >

Chương 29: Nấc thang tình cảm (3)