Tác giả:

* Quá khứ 14 năm về trước* - Các cậu tới đủ chưa vậy,hôm nay là ngày cuối chúng ta hội tụ ai đi trễ bị phạt nha!!!_ Khải Tuấn lên tiếng - Ukm, tới đủ rồi còn ai nữa chứ ngoài 4 người chúng ta?_ Thế Dân - Hôm nay,thôi kết thúc hôm nay thôi thì mỗi người một hươnghôm nay chúng ta không say không về nha?!? _ Lần nầy là Thái Tôn Chỉ có một người cũng đang ngồi đây nhưng không nói lời nào, nhìn khuôn mặt anh cũng đủ biết anh là người buồn nhất trong 4 người bọn anh, đất nước của anh nằm trong một Châu lục khác, cách bọn họ quá xa, có lẽ sau lần này ngày tái ngộ của bon anh sẽ lâu lắm, nhớ tới những ngày cùng bọn họ chơi đùa quậy phá những ngày tháng ấy thật hạnh phúc, anh là hoàng tử nước Anh, người mang trọng trách nặng nề là kế ngôi cha mình, có lẽ sẽ có trăm công nghìn việc, còn những thằng bạn của anh ai cũng có công việc riêng của mình ai cũng bận, lấy thời gian ở đâu để nhóm anh có thể tụ lại một chỗ như ngày hôm nay chứ, đúng!!! anh buồn, anh đang rất buồn. - Thôi nào, Jusman cậu…

Chương 6: Việt nam!! tôi hứa đó

Tình Yêu Hoàng GiaTác giả: Rùa Đeann* Quá khứ 14 năm về trước* - Các cậu tới đủ chưa vậy,hôm nay là ngày cuối chúng ta hội tụ ai đi trễ bị phạt nha!!!_ Khải Tuấn lên tiếng - Ukm, tới đủ rồi còn ai nữa chứ ngoài 4 người chúng ta?_ Thế Dân - Hôm nay,thôi kết thúc hôm nay thôi thì mỗi người một hươnghôm nay chúng ta không say không về nha?!? _ Lần nầy là Thái Tôn Chỉ có một người cũng đang ngồi đây nhưng không nói lời nào, nhìn khuôn mặt anh cũng đủ biết anh là người buồn nhất trong 4 người bọn anh, đất nước của anh nằm trong một Châu lục khác, cách bọn họ quá xa, có lẽ sau lần này ngày tái ngộ của bon anh sẽ lâu lắm, nhớ tới những ngày cùng bọn họ chơi đùa quậy phá những ngày tháng ấy thật hạnh phúc, anh là hoàng tử nước Anh, người mang trọng trách nặng nề là kế ngôi cha mình, có lẽ sẽ có trăm công nghìn việc, còn những thằng bạn của anh ai cũng có công việc riêng của mình ai cũng bận, lấy thời gian ở đâu để nhóm anh có thể tụ lại một chỗ như ngày hôm nay chứ, đúng!!! anh buồn, anh đang rất buồn. - Thôi nào, Jusman cậu… Mọi tầm mắt đều chú ý vào 4 người vừa bước vào canteen, họ quá tỏa sáng, mọi người bắt đầu trầm trồ:- Quỳnh, làm bạn gái anh nha_ Hs nam 1- Nhi, làm người iu của mình nha_ Hs nam 2, chỉ thấy Nhi mỉm cười lẩm nhẩm "mơ đi" không ai nghe Nhi lẩm nhẩm gì- Nhi, mai chúng ta đi chơi nha_ Hs nam 3- Huy, cho mình xin Sđt nha_ Hs nữ 1- Huy, em làm bạn trai chị nha_ Hs nữ 2- Kiệt, đi chơi với mình nha_ Hs nữ 3...............vv.......................vv......................- Tất cả tránh ra, nếu còn không tránh ra, lớn nhỏ gì tôi cũng không khách khí đâu_ giọng nói lạnh băng vang lên, mọi người cả kinh vô thức lùi lại tránh đường cho cô- woaa, Quỳnh sao tớ không biết cậu có biệt tài này nhỉ, haha_Nhi đi theo Quỳnh chọn 1 bàn khuất, trong khi vẫn còn 2 cậu bé đứng ngẩn ngơ ở đó không hiểu chuyện gì.- Lỗ tai tớ đã mỏi rồi, thật mệt, đừng nói nữa_ Quỳnh mệt mỏi, Nhi biết cô mệt nên không nói gì đi đến quầy bán mua thức ăn- Này, có thể cho bọn này ngồi cùng được không_ Huy mỉm cười thân thiện nói với Quỳnh- Không, biến_ ngắn gọn, xúc tích nhưng lại làm cho 2 cậu 1 lần nữa "đơ", nụ cười của hắn trở nên cứng ngắt, lâu sau mới mấp máy môi:- Cái, cái gì cơ?_ Huy không thể tin được nhìn Quỳnh, làm nhục cậu trước bàn dân thiên hạ như thế này sao? Ya, được lắm, chờ đó!Quỳnh nhìn ánh mắt căm tức của Huy, nhếch môi khinh bỉ - Sao chứ? Cậu bị điếc từ khi nào vậy, có cần tôi đưa tiền cho cậu khám tai không? Tôi nói là: KHÔNG CHO CÚT NGAY ĐI CHỖ KHÁC_ cô còn cố tình nhấn mạnh câu cuối, làm cho mọi người trong canteen không chú ý bàn khuất, giờ cũng phải chú ý- Cậu, cậu.. _ Huy tức giận, nói lắp bắp không nên lời, Nhi bước đến thì thấy không khí trên bàn âm u...- Nhi, tớ hết hứng ăn cũng hết đói rồi, chúng ta lên lớp thôi_ Quỳnh xoay người rời đi, trước khi đi còn không quên tặng Huy một cái lườm khinh bỉ- Ukm_ Nhi nhanh chóng bước theo" Thời gian sắp hết rồi, mình sắp phải trở về rồi, đất nước VN đẹp lắm, cái đẹp bình dị chất phác thật không nỡ rời xa nơi này, nhưng mình cũng phải trở về đất nước của mình, đất nước với những công dân yêu quý, nhưng nhất định cô sẽ đến VN này một lần nữa!! Việt Nam, tôi hứa đó!!" _ dòng suy nghĩ của Quỳnh, cô vừa nghĩ vừa mỉm cười- Cô tự nhiên mỉm cười, tơ tưởng..._ Huy còn chưa nói hết thì cô chen vào- Không liên quan, câm đi_ Quỳnh lạnh lùng nói không thèm nhìn Huy dù chỉ là cái liếc mắt

Mọi tầm mắt đều chú ý vào 4 người vừa bước vào canteen, họ quá tỏa sáng, mọi người bắt đầu trầm trồ:- Quỳnh, làm bạn gái anh nha_ Hs nam 1

- Nhi, làm người iu của mình nha_ Hs nam 2, chỉ thấy Nhi mỉm cười lẩm nhẩm "mơ đi" không ai nghe Nhi lẩm nhẩm gì

- Nhi, mai chúng ta đi chơi nha_ Hs nam 3

- Huy, cho mình xin Sđt nha_ Hs nữ 1

- Huy, em làm bạn trai chị nha_ Hs nữ 2

- Kiệt, đi chơi với mình nha_ Hs nữ 3

...............vv.......................vv......................

- Tất cả tránh ra, nếu còn không tránh ra, lớn nhỏ gì tôi cũng không khách khí đâu_ giọng nói lạnh băng vang lên, mọi người cả kinh vô thức lùi lại tránh đường cho cô

- woaa, Quỳnh sao tớ không biết cậu có biệt tài này nhỉ, haha_Nhi đi theo Quỳnh chọn 1 bàn khuất, trong khi vẫn còn 2 cậu bé đứng ngẩn ngơ ở đó không hiểu chuyện gì.

- Lỗ tai tớ đã mỏi rồi, thật mệt, đừng nói nữa_ Quỳnh mệt mỏi, Nhi biết cô mệt nên không nói gì đi đến quầy bán mua thức ăn

- Này, có thể cho bọn này ngồi cùng được không_ Huy mỉm cười thân thiện nói với Quỳnh

- Không, biến_ ngắn gọn, xúc tích nhưng lại làm cho 2 cậu 1 lần nữa "đơ", nụ cười của hắn trở nên cứng ngắt, lâu sau mới mấp máy môi:

- Cái, cái gì cơ?_ Huy không thể tin được nhìn Quỳnh, làm nhục cậu trước bàn dân thiên hạ như thế này sao? Ya, được lắm, chờ đó!

Quỳnh nhìn ánh mắt căm tức của Huy, nhếch môi khinh bỉ - Sao chứ? Cậu bị điếc từ khi nào vậy, có cần tôi đưa tiền cho cậu khám tai không? Tôi nói là: KHÔNG CHO CÚT NGAY ĐI CHỖ KHÁC_ cô còn cố tình nhấn mạnh câu cuối, làm cho mọi người trong canteen không chú ý bàn khuất, giờ cũng phải chú ý

- Cậu, cậu.. _ Huy tức giận, nói lắp bắp không nên lời, Nhi bước đến thì thấy không khí trên bàn âm u...

- Nhi, tớ hết hứng ăn cũng hết đói rồi, chúng ta lên lớp thôi_ Quỳnh xoay người rời đi, trước khi đi còn không quên tặng Huy một cái lườm khinh bỉ

- Ukm_ Nhi nhanh chóng bước theo

" Thời gian sắp hết rồi, mình sắp phải trở về rồi, đất nước VN đẹp lắm, cái đẹp bình dị chất phác thật không nỡ rời xa nơi này, nhưng mình cũng phải trở về đất nước của mình, đất nước với những công dân yêu quý, nhưng nhất định cô sẽ đến VN này một lần nữa!! Việt Nam, tôi hứa đó!!" _ dòng suy nghĩ của Quỳnh, cô vừa nghĩ vừa mỉm cười

- Cô tự nhiên mỉm cười, tơ tưởng..._ Huy còn chưa nói hết thì cô chen vào

- Không liên quan, câm đi_ Quỳnh lạnh lùng nói không thèm nhìn Huy dù chỉ là cái liếc mắt

Tình Yêu Hoàng GiaTác giả: Rùa Đeann* Quá khứ 14 năm về trước* - Các cậu tới đủ chưa vậy,hôm nay là ngày cuối chúng ta hội tụ ai đi trễ bị phạt nha!!!_ Khải Tuấn lên tiếng - Ukm, tới đủ rồi còn ai nữa chứ ngoài 4 người chúng ta?_ Thế Dân - Hôm nay,thôi kết thúc hôm nay thôi thì mỗi người một hươnghôm nay chúng ta không say không về nha?!? _ Lần nầy là Thái Tôn Chỉ có một người cũng đang ngồi đây nhưng không nói lời nào, nhìn khuôn mặt anh cũng đủ biết anh là người buồn nhất trong 4 người bọn anh, đất nước của anh nằm trong một Châu lục khác, cách bọn họ quá xa, có lẽ sau lần này ngày tái ngộ của bon anh sẽ lâu lắm, nhớ tới những ngày cùng bọn họ chơi đùa quậy phá những ngày tháng ấy thật hạnh phúc, anh là hoàng tử nước Anh, người mang trọng trách nặng nề là kế ngôi cha mình, có lẽ sẽ có trăm công nghìn việc, còn những thằng bạn của anh ai cũng có công việc riêng của mình ai cũng bận, lấy thời gian ở đâu để nhóm anh có thể tụ lại một chỗ như ngày hôm nay chứ, đúng!!! anh buồn, anh đang rất buồn. - Thôi nào, Jusman cậu… Mọi tầm mắt đều chú ý vào 4 người vừa bước vào canteen, họ quá tỏa sáng, mọi người bắt đầu trầm trồ:- Quỳnh, làm bạn gái anh nha_ Hs nam 1- Nhi, làm người iu của mình nha_ Hs nam 2, chỉ thấy Nhi mỉm cười lẩm nhẩm "mơ đi" không ai nghe Nhi lẩm nhẩm gì- Nhi, mai chúng ta đi chơi nha_ Hs nam 3- Huy, cho mình xin Sđt nha_ Hs nữ 1- Huy, em làm bạn trai chị nha_ Hs nữ 2- Kiệt, đi chơi với mình nha_ Hs nữ 3...............vv.......................vv......................- Tất cả tránh ra, nếu còn không tránh ra, lớn nhỏ gì tôi cũng không khách khí đâu_ giọng nói lạnh băng vang lên, mọi người cả kinh vô thức lùi lại tránh đường cho cô- woaa, Quỳnh sao tớ không biết cậu có biệt tài này nhỉ, haha_Nhi đi theo Quỳnh chọn 1 bàn khuất, trong khi vẫn còn 2 cậu bé đứng ngẩn ngơ ở đó không hiểu chuyện gì.- Lỗ tai tớ đã mỏi rồi, thật mệt, đừng nói nữa_ Quỳnh mệt mỏi, Nhi biết cô mệt nên không nói gì đi đến quầy bán mua thức ăn- Này, có thể cho bọn này ngồi cùng được không_ Huy mỉm cười thân thiện nói với Quỳnh- Không, biến_ ngắn gọn, xúc tích nhưng lại làm cho 2 cậu 1 lần nữa "đơ", nụ cười của hắn trở nên cứng ngắt, lâu sau mới mấp máy môi:- Cái, cái gì cơ?_ Huy không thể tin được nhìn Quỳnh, làm nhục cậu trước bàn dân thiên hạ như thế này sao? Ya, được lắm, chờ đó!Quỳnh nhìn ánh mắt căm tức của Huy, nhếch môi khinh bỉ - Sao chứ? Cậu bị điếc từ khi nào vậy, có cần tôi đưa tiền cho cậu khám tai không? Tôi nói là: KHÔNG CHO CÚT NGAY ĐI CHỖ KHÁC_ cô còn cố tình nhấn mạnh câu cuối, làm cho mọi người trong canteen không chú ý bàn khuất, giờ cũng phải chú ý- Cậu, cậu.. _ Huy tức giận, nói lắp bắp không nên lời, Nhi bước đến thì thấy không khí trên bàn âm u...- Nhi, tớ hết hứng ăn cũng hết đói rồi, chúng ta lên lớp thôi_ Quỳnh xoay người rời đi, trước khi đi còn không quên tặng Huy một cái lườm khinh bỉ- Ukm_ Nhi nhanh chóng bước theo" Thời gian sắp hết rồi, mình sắp phải trở về rồi, đất nước VN đẹp lắm, cái đẹp bình dị chất phác thật không nỡ rời xa nơi này, nhưng mình cũng phải trở về đất nước của mình, đất nước với những công dân yêu quý, nhưng nhất định cô sẽ đến VN này một lần nữa!! Việt Nam, tôi hứa đó!!" _ dòng suy nghĩ của Quỳnh, cô vừa nghĩ vừa mỉm cười- Cô tự nhiên mỉm cười, tơ tưởng..._ Huy còn chưa nói hết thì cô chen vào- Không liên quan, câm đi_ Quỳnh lạnh lùng nói không thèm nhìn Huy dù chỉ là cái liếc mắt

Chương 6: Việt nam!! tôi hứa đó