Vũ Thiên Băng( 17 tuổi): là học sinh lớp 12 Lý_Anh trường THPT Moon. Với tổng số dân trong lớp là 35 mạng( Thiên Băng: e hèm lạc đề rồi nhóc. T/g: dạ vâng ạ*mắt lườm lườm*.TB:*cầm dép*. T/g:*chạy*). Sở hữu dáng người không cao như người mẫu chỉ 3 mét bẻ đôi, được cái mặt mày sáng sủa, không đẹp nhưng dễ thương. Là một người bình thường trong những người bình thường( TB: này nhóc không nâng ta lên một tí được à,t/g: xl chị em là người ngay thẳng có sao nói vậy. thôi thì mình chấp nhận nó đi chị nhỉ???TB:*lườm lườm*)._______________________________________________________________________________________________________________________ ...Ầm ầm ầm....... _CON GÁI!!!DẬY MAU BỘ TÍNH KHÔNG ĐI HỌC, MUỐN NGHỈ HỌC TIẾP HẢ?????Vâng đó là giọng nói nhẹ tựa chim hót của Mami Thiên Băng đấy. Thiên Băng lồm cồm bò dậy, chụp lấy cái dế iu màu đỏ chóe của mình. Mắt nhắm mắt mở nhìn vào màn hình. Và... _ÔI MẸ ƠI!!!SAO MẸ KHÔNG GỌI CON DẬY SỚM HƠN VẬY?(giọng nhỏ dần) chết con rồi(huhu..) _Nhóc con còn…
Chương 60: Hóa giải lời nguyền
Chờ! Ta Sẽ Chờ EmTác giả: MoonVũ Thiên Băng( 17 tuổi): là học sinh lớp 12 Lý_Anh trường THPT Moon. Với tổng số dân trong lớp là 35 mạng( Thiên Băng: e hèm lạc đề rồi nhóc. T/g: dạ vâng ạ*mắt lườm lườm*.TB:*cầm dép*. T/g:*chạy*). Sở hữu dáng người không cao như người mẫu chỉ 3 mét bẻ đôi, được cái mặt mày sáng sủa, không đẹp nhưng dễ thương. Là một người bình thường trong những người bình thường( TB: này nhóc không nâng ta lên một tí được à,t/g: xl chị em là người ngay thẳng có sao nói vậy. thôi thì mình chấp nhận nó đi chị nhỉ???TB:*lườm lườm*)._______________________________________________________________________________________________________________________ ...Ầm ầm ầm....... _CON GÁI!!!DẬY MAU BỘ TÍNH KHÔNG ĐI HỌC, MUỐN NGHỈ HỌC TIẾP HẢ?????Vâng đó là giọng nói nhẹ tựa chim hót của Mami Thiên Băng đấy. Thiên Băng lồm cồm bò dậy, chụp lấy cái dế iu màu đỏ chóe của mình. Mắt nhắm mắt mở nhìn vào màn hình. Và... _ÔI MẸ ƠI!!!SAO MẸ KHÔNG GỌI CON DẬY SỚM HƠN VẬY?(giọng nhỏ dần) chết con rồi(huhu..) _Nhóc con còn… Đã qua 2 tuần kể từ cái đêm Giáng sinh ấy. Băng đã trở thành một con người khác, dường như sự vui tươi hồn nhiên lại trở về với cô. Giờ cho dù không có Gia Huy hay Từ Hy cô vẫn cười rất hạnh phúc. Từ sau hôm đó cô cảm thấy dường như tình cảm của cô dành cho Hy Vọng không còn là tình yêu nữa mà nó chỉ là một thứ cảm giác muốn có mà không được, khi có rồi lại không muốn nữa. Nó hoàn toàn không phải là tình yêu. Người Vũ Thiên Băng cô yêu ngay lúc này đây chỉ có một người đó chính là Dương Minh Kỳ._Ola, Gấu con xin nghe ạ. Băng hớn hở nghe điện thoại, miệng không ngớt cười._”Này em làm gì mà vui thế? Đang đi chơi với bạn sao?” Đầu dây bên kia Minh Kỳ cất giọng ấm áp._Đâu có. Tại đang nhớ bạn nam nhà em thấy bạn nam gọi nên em vui vậy thôi. Băng cười nói._”Bạn nam nhà em? Ai vậy ta? Anh quen không?”_Anh không biết anh ấy đâu. Ahihi anh gọi em làm gì vậy?_”Anh đâu gọi em, anh gọi bạn nữ nhà anh, tại nhớ cô ấy quá nên anh gọi vậy thôi.” Kỳ chọc_Ừm vậy anh cứ ngồi đó mà nhớ bạn nữ nhà anh đi. Em đi ăn sáng đây._”Ừm em đi ăn sáng đi. À em nhớ chuyển lời đến bạn nữ nhà anh hộ anh là mai anh sẽ đến nhà rước cô ấy đi học, nên cô ấy hãy chuẩn bị đi. Và còn nữa gửi lời chúc của anh đến với bạn nữ nhà anh là Ngày chủ nhật vui vẻ hạnh phúc nhé. Anh yêu em.” Kỳ thì thầm bên điện thoại của mình khiến Băng nổi hết da gà._Vâng em đã chuyển lời của anh đến cô ấy rồi và cô ấy cũng nói. Em yêu anh. Nói xong Băng tắt luôn điện thoại, hai má cô đỏ ửng lên, ngại chết đi được, đây là lần đầu tiên Băng nói lời sến súa với Kỳ đấy. Ui.....”>_
Đã qua 2 tuần kể từ cái đêm Giáng sinh ấy. Băng đã trở thành một con người khác, dường như sự vui tươi hồn nhiên lại trở về với cô. Giờ cho dù không có Gia Huy hay Từ Hy cô vẫn cười rất hạnh phúc. Từ sau hôm đó cô cảm thấy dường như tình cảm của cô dành cho Hy Vọng không còn là tình yêu nữa mà nó chỉ là một thứ cảm giác muốn có mà không được, khi có rồi lại không muốn nữa. Nó hoàn toàn không phải là tình yêu. Người Vũ Thiên Băng cô yêu ngay lúc này đây chỉ có một người đó chính là Dương Minh Kỳ.
_Ola, Gấu con xin nghe ạ. Băng hớn hở nghe điện thoại, miệng không ngớt cười.
_”Này em làm gì mà vui thế? Đang đi chơi với bạn sao?” Đầu dây bên kia Minh Kỳ cất giọng ấm áp.
_Đâu có. Tại đang nhớ bạn nam nhà em thấy bạn nam gọi nên em vui vậy thôi. Băng cười nói.
_”Bạn nam nhà em? Ai vậy ta? Anh quen không?”
_Anh không biết anh ấy đâu. Ahihi anh gọi em làm gì vậy?
_”Anh đâu gọi em, anh gọi bạn nữ nhà anh, tại nhớ cô ấy quá nên anh gọi vậy thôi.” Kỳ chọc
_Ừm vậy anh cứ ngồi đó mà nhớ bạn nữ nhà anh đi. Em đi ăn sáng đây.
_”Ừm em đi ăn sáng đi. À em nhớ chuyển lời đến bạn nữ nhà anh hộ anh là mai anh sẽ đến nhà rước cô ấy đi học, nên cô ấy hãy chuẩn bị đi. Và còn nữa gửi lời chúc của anh đến với bạn nữ nhà anh là Ngày chủ nhật vui vẻ hạnh phúc nhé. Anh yêu em.” Kỳ thì thầm bên điện thoại của mình khiến Băng nổi hết da gà.
_Vâng em đã chuyển lời của anh đến cô ấy rồi và cô ấy cũng nói. Em yêu anh. Nói xong Băng tắt luôn điện thoại, hai má cô đỏ ửng lên, ngại chết đi được, đây là lần đầu tiên Băng nói lời sến súa với Kỳ đấy. Ui.....”>_
Chờ! Ta Sẽ Chờ EmTác giả: MoonVũ Thiên Băng( 17 tuổi): là học sinh lớp 12 Lý_Anh trường THPT Moon. Với tổng số dân trong lớp là 35 mạng( Thiên Băng: e hèm lạc đề rồi nhóc. T/g: dạ vâng ạ*mắt lườm lườm*.TB:*cầm dép*. T/g:*chạy*). Sở hữu dáng người không cao như người mẫu chỉ 3 mét bẻ đôi, được cái mặt mày sáng sủa, không đẹp nhưng dễ thương. Là một người bình thường trong những người bình thường( TB: này nhóc không nâng ta lên một tí được à,t/g: xl chị em là người ngay thẳng có sao nói vậy. thôi thì mình chấp nhận nó đi chị nhỉ???TB:*lườm lườm*)._______________________________________________________________________________________________________________________ ...Ầm ầm ầm....... _CON GÁI!!!DẬY MAU BỘ TÍNH KHÔNG ĐI HỌC, MUỐN NGHỈ HỌC TIẾP HẢ?????Vâng đó là giọng nói nhẹ tựa chim hót của Mami Thiên Băng đấy. Thiên Băng lồm cồm bò dậy, chụp lấy cái dế iu màu đỏ chóe của mình. Mắt nhắm mắt mở nhìn vào màn hình. Và... _ÔI MẸ ƠI!!!SAO MẸ KHÔNG GỌI CON DẬY SỚM HƠN VẬY?(giọng nhỏ dần) chết con rồi(huhu..) _Nhóc con còn… Đã qua 2 tuần kể từ cái đêm Giáng sinh ấy. Băng đã trở thành một con người khác, dường như sự vui tươi hồn nhiên lại trở về với cô. Giờ cho dù không có Gia Huy hay Từ Hy cô vẫn cười rất hạnh phúc. Từ sau hôm đó cô cảm thấy dường như tình cảm của cô dành cho Hy Vọng không còn là tình yêu nữa mà nó chỉ là một thứ cảm giác muốn có mà không được, khi có rồi lại không muốn nữa. Nó hoàn toàn không phải là tình yêu. Người Vũ Thiên Băng cô yêu ngay lúc này đây chỉ có một người đó chính là Dương Minh Kỳ._Ola, Gấu con xin nghe ạ. Băng hớn hở nghe điện thoại, miệng không ngớt cười._”Này em làm gì mà vui thế? Đang đi chơi với bạn sao?” Đầu dây bên kia Minh Kỳ cất giọng ấm áp._Đâu có. Tại đang nhớ bạn nam nhà em thấy bạn nam gọi nên em vui vậy thôi. Băng cười nói._”Bạn nam nhà em? Ai vậy ta? Anh quen không?”_Anh không biết anh ấy đâu. Ahihi anh gọi em làm gì vậy?_”Anh đâu gọi em, anh gọi bạn nữ nhà anh, tại nhớ cô ấy quá nên anh gọi vậy thôi.” Kỳ chọc_Ừm vậy anh cứ ngồi đó mà nhớ bạn nữ nhà anh đi. Em đi ăn sáng đây._”Ừm em đi ăn sáng đi. À em nhớ chuyển lời đến bạn nữ nhà anh hộ anh là mai anh sẽ đến nhà rước cô ấy đi học, nên cô ấy hãy chuẩn bị đi. Và còn nữa gửi lời chúc của anh đến với bạn nữ nhà anh là Ngày chủ nhật vui vẻ hạnh phúc nhé. Anh yêu em.” Kỳ thì thầm bên điện thoại của mình khiến Băng nổi hết da gà._Vâng em đã chuyển lời của anh đến cô ấy rồi và cô ấy cũng nói. Em yêu anh. Nói xong Băng tắt luôn điện thoại, hai má cô đỏ ửng lên, ngại chết đi được, đây là lần đầu tiên Băng nói lời sến súa với Kỳ đấy. Ui.....”>_