Chào mình là học sinh mới, mình đến từ Việt Nam. Là một du học sinh cuộc sống không tốt lắm nhưng lại may mắn được sắp xếp vào kí túc xá nhưng lại....(A hem bí mật) Chắc tại vì tôi nhập học quá trể, giữa học kì chứ ít gì. Mà nói đến học thì bạn có tin được không, tôi biết 5 thứ tiếng( Pháp, Thái,Hàn,Nhật,Việt) nhưng chỉ có 1 tiếng tôi có thể nghe hiểu, viết thành thạo chứ không thể nói đó là tiếng anh, khó chấp nhận được đúng không? mà là thật đấy. Tại sao tôi lại vào được trường này à? Là do trường chỉ kiểm tra trên giấy nên lọi vòa ngôi trường danh giá này dễ dàng hí hí. Trần Ngọc Lan (15t) là cái đứa mới vòng vo ở đầu truyện cả khúc. Lê Hàn Phong (16t) hắn là người Trung Quốc luôn ảo tưởng về nhan sắc và luôn nghĩ mọi người yêu vẽ đẹp trai của hắn. Đó chỉ là ý kiến của tôi, đừng có la lớn, Fan hắn đông lắm ăn đòn như chơi. Trần Quốc Hưng(16t) hắn là người Việt Nam nhưng mất góc rồi biết tiếng Việt mà luôn nói tiếng anh với tôi mà tui thì chỉ nói được tiếng Việt nên tôi nói mà họ…
Chương 4: Kí túc xá
Lớp Học Soái CaTác giả: ZayuChào mình là học sinh mới, mình đến từ Việt Nam. Là một du học sinh cuộc sống không tốt lắm nhưng lại may mắn được sắp xếp vào kí túc xá nhưng lại....(A hem bí mật) Chắc tại vì tôi nhập học quá trể, giữa học kì chứ ít gì. Mà nói đến học thì bạn có tin được không, tôi biết 5 thứ tiếng( Pháp, Thái,Hàn,Nhật,Việt) nhưng chỉ có 1 tiếng tôi có thể nghe hiểu, viết thành thạo chứ không thể nói đó là tiếng anh, khó chấp nhận được đúng không? mà là thật đấy. Tại sao tôi lại vào được trường này à? Là do trường chỉ kiểm tra trên giấy nên lọi vòa ngôi trường danh giá này dễ dàng hí hí. Trần Ngọc Lan (15t) là cái đứa mới vòng vo ở đầu truyện cả khúc. Lê Hàn Phong (16t) hắn là người Trung Quốc luôn ảo tưởng về nhan sắc và luôn nghĩ mọi người yêu vẽ đẹp trai của hắn. Đó chỉ là ý kiến của tôi, đừng có la lớn, Fan hắn đông lắm ăn đòn như chơi. Trần Quốc Hưng(16t) hắn là người Việt Nam nhưng mất góc rồi biết tiếng Việt mà luôn nói tiếng anh với tôi mà tui thì chỉ nói được tiếng Việt nên tôi nói mà họ… Đang lay hoay không biết làm thế nào! Ơn giời, tiếng loa trường phát lên.//Mời cô Lucy lên ngay khòng hiệu trưởng//Cả lớp xì xào - Không biết có chuyện gì nữa? sao lại kiêu bất ngờ như thế?Lucy - Cả lớp trật tự! Khải em thu bài thuyết trình của các bạn cuối giờ nộp lên phòng giáo viên cho cô!-Vâng, thưa cô.Tôi như được thoát chết sống về, cười toe toét. Thở phào nhẹ nhỏm. Tại một góc hình như có ai đang nở nụ cười len lén thì phải?-------------Tiết học cuối cùng cũng xong. Về thôi, nay tôi không phải về khác sạn Dì đã bảo tôi là đồ đạc đã chuyển xong, chỉ cần tôi đến phòng B.503 thôi.-------------Đi mãi mà sao không thấy thế này, hình như có ai đó. Quen thế, A là anh chàng lúc sáng. Anh ấy đang đi về phía này.- Oh! Gian!Tôi phì cười, lắc đầu nhẹ.- Lan.Gải gải đầu.- Tên em thật khó phát âm.- Hihi.- Em hay cười như vậy hay gọi là Bi nhé. À anh chưa nói tên anh thì phải! Anh tên Jack!Thấy cũng hay nên tôi gật đầu.-Ok, mà em đang làm gì đấy?Tôi chỉ vào mảnh giấy.- À, em tìm phòng à? B.503!........What?Tôi giật mình, nhìn anh đầy câu hỏi-mong mỏi câu trả lời.- Ơ! không có gì đi theo anh!Đi một lúc thì anh hỏi tôi.- Em bao nhiu tuổi?Đưa tay ra kí hiệu 15.- Thế em không biết anh là ai à?Nhìn anh, anh ta là ai sao mình biết được hỏi lạ. Cũng gật đầu.- Vậy à! mà sao em ít nói thế?*Im lặng*Thấy tôi im lặng anh cũng không hỏi nữa. Anh dừng chân trước một căn phòng, A là B.503 . Tôi bước vào, và cũng không quên cuối đầu cảm ơn anh, đống cửa lại.Tôi lại bất ngờ, anh chặn cửa không cho tôi đống, bộ có chuyện gì nữa sao? đang thắc mắt thì anh bước vào.- Em làm gì thế?Nói xong lại tiếp tục tiến đến một chiếc giường màu đen. Tôi tiến lại đầy bở ngỡ. Anh chỉ vào một tấm ảnh, đó là hình của anh. Cái chuyện gì thế này?Mà tới giờ tôi mới để ý, Tất cả các dụng cụ, ga giường điều gióng của con trai, không chắc chắng là thế? Không lẽ!Nhìn góc của mình, Ga giường màu xanh lá,Bàn học gỗ. nhìn là biết ngay!Cuộc gọi đến VN.- Chuyện này là thế nào vậy dì?- À khó khăn lắm mới xin vào được đó con chiệu khó nha! Nhà trường nói hết chỗ rồi! Vậy nha con, dì cúp máy đây.- Alo!Alo!Dì!Tút tút tút.***************Kệ buồn ngủ lắm rồi. Tôi lấy một tấm giấy ghi đưa cho anh Jack.( Anh không được lại gần )Anh phì cười rồi đưa ra kí hiệu O.KYên tâm đi ngủ thôi.// Zayu thấy sai sai! chưa đi tắm mà đi ngủ? Lan : Ngại lắm cho qua đi. Zayu : Hehe -,- //
Đang lay hoay không biết làm thế nào! Ơn giời, tiếng loa trường phát lên.
//Mời cô Lucy lên ngay khòng hiệu trưởng//
Cả lớp xì xào - Không biết có chuyện gì nữa? sao lại kiêu bất ngờ như thế?
Lucy - Cả lớp trật tự! Khải em thu bài thuyết trình của các bạn cuối giờ nộp lên phòng giáo viên cho cô!
-Vâng, thưa cô.
Tôi như được thoát chết sống về, cười toe toét. Thở phào nhẹ nhỏm. Tại một góc hình như có ai đang nở nụ cười len lén thì phải?
-------------
Tiết học cuối cùng cũng xong. Về thôi, nay tôi không phải về khác sạn Dì đã bảo tôi là đồ đạc đã chuyển xong, chỉ cần tôi đến phòng B.503 thôi.
-------------
Đi mãi mà sao không thấy thế này, hình như có ai đó. Quen thế, A là anh chàng lúc sáng. Anh ấy đang đi về phía này.
- Oh! Gian!
Tôi phì cười, lắc đầu nhẹ.
- Lan.
Gải gải đầu.
- Tên em thật khó phát âm.
- Hihi.
- Em hay cười như vậy hay gọi là Bi nhé. À anh chưa nói tên anh thì phải! Anh tên Jack!
Thấy cũng hay nên tôi gật đầu.
-Ok, mà em đang làm gì đấy?
Tôi chỉ vào mảnh giấy.
- À, em tìm phòng à? B.503!........What?
Tôi giật mình, nhìn anh đầy câu hỏi-mong mỏi câu trả lời.
- Ơ! không có gì đi theo anh!
Đi một lúc thì anh hỏi tôi.
- Em bao nhiu tuổi?
Đưa tay ra kí hiệu 15.
- Thế em không biết anh là ai à?
Nhìn anh, anh ta là ai sao mình biết được hỏi lạ. Cũng gật đầu.
- Vậy à! mà sao em ít nói thế?
*Im lặng*
Thấy tôi im lặng anh cũng không hỏi nữa. Anh dừng chân trước một căn phòng, A là B.503 . Tôi bước vào, và cũng không quên cuối đầu cảm ơn anh, đống cửa lại.
Tôi lại bất ngờ, anh chặn cửa không cho tôi đống, bộ có chuyện gì nữa sao? đang thắc mắt thì anh bước vào.
- Em làm gì thế?
Nói xong lại tiếp tục tiến đến một chiếc giường màu đen. Tôi tiến lại đầy bở ngỡ. Anh chỉ vào một tấm ảnh, đó là hình của anh. Cái chuyện gì thế này?
Mà tới giờ tôi mới để ý, Tất cả các dụng cụ, ga giường điều gióng của con trai, không chắc chắng là thế? Không lẽ!
Nhìn góc của mình, Ga giường màu xanh lá,
Bàn học gỗ. nhìn là biết ngay!
Cuộc gọi đến VN.
- Chuyện này là thế nào vậy dì?
- À khó khăn lắm mới xin vào được đó con chiệu khó nha! Nhà trường nói hết chỗ rồi! Vậy nha con, dì cúp máy đây.
- Alo!Alo!Dì!
Tút tút tút.
***************
Kệ buồn ngủ lắm rồi. Tôi lấy một tấm giấy ghi đưa cho anh Jack.
( Anh không được lại gần )
Anh phì cười rồi đưa ra kí hiệu O.K
Yên tâm đi ngủ thôi.
// Zayu thấy sai sai! chưa đi tắm mà đi ngủ? Lan : Ngại lắm cho qua đi. Zayu : Hehe -,- //
Lớp Học Soái CaTác giả: ZayuChào mình là học sinh mới, mình đến từ Việt Nam. Là một du học sinh cuộc sống không tốt lắm nhưng lại may mắn được sắp xếp vào kí túc xá nhưng lại....(A hem bí mật) Chắc tại vì tôi nhập học quá trể, giữa học kì chứ ít gì. Mà nói đến học thì bạn có tin được không, tôi biết 5 thứ tiếng( Pháp, Thái,Hàn,Nhật,Việt) nhưng chỉ có 1 tiếng tôi có thể nghe hiểu, viết thành thạo chứ không thể nói đó là tiếng anh, khó chấp nhận được đúng không? mà là thật đấy. Tại sao tôi lại vào được trường này à? Là do trường chỉ kiểm tra trên giấy nên lọi vòa ngôi trường danh giá này dễ dàng hí hí. Trần Ngọc Lan (15t) là cái đứa mới vòng vo ở đầu truyện cả khúc. Lê Hàn Phong (16t) hắn là người Trung Quốc luôn ảo tưởng về nhan sắc và luôn nghĩ mọi người yêu vẽ đẹp trai của hắn. Đó chỉ là ý kiến của tôi, đừng có la lớn, Fan hắn đông lắm ăn đòn như chơi. Trần Quốc Hưng(16t) hắn là người Việt Nam nhưng mất góc rồi biết tiếng Việt mà luôn nói tiếng anh với tôi mà tui thì chỉ nói được tiếng Việt nên tôi nói mà họ… Đang lay hoay không biết làm thế nào! Ơn giời, tiếng loa trường phát lên.//Mời cô Lucy lên ngay khòng hiệu trưởng//Cả lớp xì xào - Không biết có chuyện gì nữa? sao lại kiêu bất ngờ như thế?Lucy - Cả lớp trật tự! Khải em thu bài thuyết trình của các bạn cuối giờ nộp lên phòng giáo viên cho cô!-Vâng, thưa cô.Tôi như được thoát chết sống về, cười toe toét. Thở phào nhẹ nhỏm. Tại một góc hình như có ai đang nở nụ cười len lén thì phải?-------------Tiết học cuối cùng cũng xong. Về thôi, nay tôi không phải về khác sạn Dì đã bảo tôi là đồ đạc đã chuyển xong, chỉ cần tôi đến phòng B.503 thôi.-------------Đi mãi mà sao không thấy thế này, hình như có ai đó. Quen thế, A là anh chàng lúc sáng. Anh ấy đang đi về phía này.- Oh! Gian!Tôi phì cười, lắc đầu nhẹ.- Lan.Gải gải đầu.- Tên em thật khó phát âm.- Hihi.- Em hay cười như vậy hay gọi là Bi nhé. À anh chưa nói tên anh thì phải! Anh tên Jack!Thấy cũng hay nên tôi gật đầu.-Ok, mà em đang làm gì đấy?Tôi chỉ vào mảnh giấy.- À, em tìm phòng à? B.503!........What?Tôi giật mình, nhìn anh đầy câu hỏi-mong mỏi câu trả lời.- Ơ! không có gì đi theo anh!Đi một lúc thì anh hỏi tôi.- Em bao nhiu tuổi?Đưa tay ra kí hiệu 15.- Thế em không biết anh là ai à?Nhìn anh, anh ta là ai sao mình biết được hỏi lạ. Cũng gật đầu.- Vậy à! mà sao em ít nói thế?*Im lặng*Thấy tôi im lặng anh cũng không hỏi nữa. Anh dừng chân trước một căn phòng, A là B.503 . Tôi bước vào, và cũng không quên cuối đầu cảm ơn anh, đống cửa lại.Tôi lại bất ngờ, anh chặn cửa không cho tôi đống, bộ có chuyện gì nữa sao? đang thắc mắt thì anh bước vào.- Em làm gì thế?Nói xong lại tiếp tục tiến đến một chiếc giường màu đen. Tôi tiến lại đầy bở ngỡ. Anh chỉ vào một tấm ảnh, đó là hình của anh. Cái chuyện gì thế này?Mà tới giờ tôi mới để ý, Tất cả các dụng cụ, ga giường điều gióng của con trai, không chắc chắng là thế? Không lẽ!Nhìn góc của mình, Ga giường màu xanh lá,Bàn học gỗ. nhìn là biết ngay!Cuộc gọi đến VN.- Chuyện này là thế nào vậy dì?- À khó khăn lắm mới xin vào được đó con chiệu khó nha! Nhà trường nói hết chỗ rồi! Vậy nha con, dì cúp máy đây.- Alo!Alo!Dì!Tút tút tút.***************Kệ buồn ngủ lắm rồi. Tôi lấy một tấm giấy ghi đưa cho anh Jack.( Anh không được lại gần )Anh phì cười rồi đưa ra kí hiệu O.KYên tâm đi ngủ thôi.// Zayu thấy sai sai! chưa đi tắm mà đi ngủ? Lan : Ngại lắm cho qua đi. Zayu : Hehe -,- //