Tác giả:

Vào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó…

Chương 19

Đừng Xa Anh Nữa NhéTác giả: Suri NguyênVào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó… - Thiên Vương bạn mà nói môt câu mình cho bạn ra khỏi nhà - Hắn tức giận nói- Ok - Thiên giơ tay ra kí hiệu nóiNhưng cứ liên tục gấp đồ ăn cho nó hắn thật sự không hiểu trước kia chuyện gì hắn cũng có thể kiềm chế nhưng bây giờ thì không- Cạch - hắn buông đôi đũa xuống- Này cô ấy là vợ cuả tôi chứ không phải vợ cuả cậu - hắnnư đứng dậy làm cho người hầu trong nhà phải lui xuống-Này Ngạo Thiên à mình chỉ quan tâm Hy Tranh một tí thôi - Thiên Vương cười từ trước tới giờ lần đầu thấy mất bình tĩnh- Cô ấy là tôi mua về chứ không phải cậu - hắn nói rồi bước lên lầuTừ nảy tới giờ nó cuối đầu xuống như nghe câu nói cuả hắn nước mắt nó bắt đầu rơi xuống đúng nó cũng chỉ là người mà hắn bỏ tiền ra mua thôi- Hy Tranh đừng để ý tới lời cuả Ngạo Thiên - Thiên Vương thấy có lỗi nói- À không sao đâu em hiểu mà thôi amh ngồi ăn cơm em lên lầu xem sau - nó bước lên lầu trong có vẻ mệt mỏi Thiên thấy vậy cũng đi ra vềNó đi lên lầu mỡ cửa phòng ra không thấy hắn nó nghĩ chắc hắn đang trong phòng làm việc nó vào phòng tắm rửa mặt- Không biết còn điều gì đang chờ mình - nó nhếch miệng cườiBuổi tối chờ mãi mà không thấy hắn xuống ăn cơm nó cũng không ăn đi lên phòng thường khoảng 10h nó mới tắt đèn ngủ nhưng hôm nay 7h nó đã tắt đèn mọi người trong lầu thấy lạ.Còn hắn thì đi ra ngoài rồi khoảng 8h nó mở cửa phòng ra đi ra ngoài sân ngoài trên xích đu thì trời đổ mưa- Hy Tranh con vào nhà nhanh đi kẻo lạnh - Bà quản gia đi tới chỗ nó cầm dù nói nó ngước lên nhìn người quản gia cười- Cháu vô liền bác vào trước đi - nó nói nhưng không nhìn quản gia- Cháu mà bệnh thì ông chủ sẽ trách mắng đấy - quản gia hạ giọng nói- Sẽ không mọi chuyện sắp kết thúc rồi - nó ngượng cười nói rồi bước vào nhàĐi lên lầu nó thay quần áo ra rồi ngủ khi hắn về nghe quản gia nói vậy liền đi qua phòng nó mở cửa vào thấy nó đã ngủ nhưng nước mắt nó vẫn chảy xuống hắn lau nước mắt nó hắn nhìn quanh thấy thấy sọt rác trong đó toàn là khăn giấy toàn máu hắn liền kêu bác sĩ- Phu nhân có hiện tượng bệnh tim mong người đưa tới bệnh viện kiểm tra - hắn khi nghe được như thứ gì đó đâm vào tim mình bác sĩ ra về hắm ngồi đầu giường với nó- Em nói tôi nghe đi tôi phải làm sau - Hắn bây giờ rất rối

- Thiên Vương bạn mà nói môt câu mình cho bạn ra khỏi nhà - Hắn tức giận nói

- Ok - Thiên giơ tay ra kí hiệu nói

Nhưng cứ liên tục gấp đồ ăn cho nó hắn thật sự không hiểu trước kia chuyện gì hắn cũng có thể kiềm chế nhưng bây giờ thì không

- Cạch - hắn buông đôi đũa xuống

- Này cô ấy là vợ cuả tôi chứ không phải vợ cuả cậu - hắnnư đứng dậy làm cho người hầu trong nhà phải lui xuống

-Này Ngạo Thiên à mình chỉ quan tâm Hy Tranh một tí thôi - Thiên Vương cười từ trước tới giờ lần đầu thấy mất bình tĩnh

- Cô ấy là tôi mua về chứ không phải cậu - hắn nói rồi bước lên lầu

Từ nảy tới giờ nó cuối đầu xuống như nghe câu nói cuả hắn nước mắt nó bắt
đầu rơi xuống đúng nó cũng chỉ là người mà hắn bỏ tiền ra mua thôi

- Hy Tranh đừng để ý tới lời cuả Ngạo Thiên - Thiên Vương thấy có lỗi nói

- À không sao đâu em hiểu mà thôi amh ngồi ăn cơm em lên lầu xem sau - nó bước lên lầu trong có vẻ mệt mỏi Thiên thấy vậy cũng đi ra về

Nó đi lên lầu mỡ cửa phòng ra không thấy hắn nó nghĩ chắc hắn đang trong phòng làm việc nó vào phòng tắm rửa mặt

- Không biết còn điều gì đang chờ mình - nó nhếch miệng cười

Buổi tối chờ mãi mà không thấy hắn xuống ăn cơm nó cũng không ăn đi lên
phòng thường khoảng 10h nó mới tắt đèn ngủ nhưng hôm nay 7h nó đã tắt
đèn mọi người trong lầu thấy lạ.Còn hắn thì đi ra ngoài rồi khoảng 8h
nó mở cửa phòng ra đi ra ngoài sân ngoài trên xích đu thì trời đổ mưa

- Hy Tranh con vào nhà nhanh đi kẻo lạnh - Bà quản gia đi tới chỗ nó cầm dù nói nó ngước lên nhìn người quản gia cười

- Cháu vô liền bác vào trước đi - nó nói nhưng không nhìn quản gia

- Cháu mà bệnh thì ông chủ sẽ trách mắng đấy - quản gia hạ giọng nói

- Sẽ không mọi chuyện sắp kết thúc rồi - nó ngượng cười nói rồi bước vào nhà

Đi lên lầu nó thay quần áo ra rồi ngủ khi hắn về nghe quản gia nói vậy
liền đi qua phòng nó mở cửa vào thấy nó đã ngủ nhưng nước mắt nó vẫn
chảy xuống hắn lau nước mắt nó hắn nhìn quanh thấy thấy sọt rác trong đó toàn là khăn giấy toàn máu hắn liền kêu bác sĩ

- Phu nhân có hiện tượng bệnh tim mong người đưa tới bệnh viện kiểm tra - hắn khi nghe được như thứ gì đó đâm vào tim mình bác sĩ ra về hắm ngồi
đầu giường với nó

- Em nói tôi nghe đi tôi phải làm sau - Hắn bây giờ rất rối

Đừng Xa Anh Nữa NhéTác giả: Suri NguyênVào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó… - Thiên Vương bạn mà nói môt câu mình cho bạn ra khỏi nhà - Hắn tức giận nói- Ok - Thiên giơ tay ra kí hiệu nóiNhưng cứ liên tục gấp đồ ăn cho nó hắn thật sự không hiểu trước kia chuyện gì hắn cũng có thể kiềm chế nhưng bây giờ thì không- Cạch - hắn buông đôi đũa xuống- Này cô ấy là vợ cuả tôi chứ không phải vợ cuả cậu - hắnnư đứng dậy làm cho người hầu trong nhà phải lui xuống-Này Ngạo Thiên à mình chỉ quan tâm Hy Tranh một tí thôi - Thiên Vương cười từ trước tới giờ lần đầu thấy mất bình tĩnh- Cô ấy là tôi mua về chứ không phải cậu - hắn nói rồi bước lên lầuTừ nảy tới giờ nó cuối đầu xuống như nghe câu nói cuả hắn nước mắt nó bắt đầu rơi xuống đúng nó cũng chỉ là người mà hắn bỏ tiền ra mua thôi- Hy Tranh đừng để ý tới lời cuả Ngạo Thiên - Thiên Vương thấy có lỗi nói- À không sao đâu em hiểu mà thôi amh ngồi ăn cơm em lên lầu xem sau - nó bước lên lầu trong có vẻ mệt mỏi Thiên thấy vậy cũng đi ra vềNó đi lên lầu mỡ cửa phòng ra không thấy hắn nó nghĩ chắc hắn đang trong phòng làm việc nó vào phòng tắm rửa mặt- Không biết còn điều gì đang chờ mình - nó nhếch miệng cườiBuổi tối chờ mãi mà không thấy hắn xuống ăn cơm nó cũng không ăn đi lên phòng thường khoảng 10h nó mới tắt đèn ngủ nhưng hôm nay 7h nó đã tắt đèn mọi người trong lầu thấy lạ.Còn hắn thì đi ra ngoài rồi khoảng 8h nó mở cửa phòng ra đi ra ngoài sân ngoài trên xích đu thì trời đổ mưa- Hy Tranh con vào nhà nhanh đi kẻo lạnh - Bà quản gia đi tới chỗ nó cầm dù nói nó ngước lên nhìn người quản gia cười- Cháu vô liền bác vào trước đi - nó nói nhưng không nhìn quản gia- Cháu mà bệnh thì ông chủ sẽ trách mắng đấy - quản gia hạ giọng nói- Sẽ không mọi chuyện sắp kết thúc rồi - nó ngượng cười nói rồi bước vào nhàĐi lên lầu nó thay quần áo ra rồi ngủ khi hắn về nghe quản gia nói vậy liền đi qua phòng nó mở cửa vào thấy nó đã ngủ nhưng nước mắt nó vẫn chảy xuống hắn lau nước mắt nó hắn nhìn quanh thấy thấy sọt rác trong đó toàn là khăn giấy toàn máu hắn liền kêu bác sĩ- Phu nhân có hiện tượng bệnh tim mong người đưa tới bệnh viện kiểm tra - hắn khi nghe được như thứ gì đó đâm vào tim mình bác sĩ ra về hắm ngồi đầu giường với nó- Em nói tôi nghe đi tôi phải làm sau - Hắn bây giờ rất rối

Chương 19