Tác giả:

Vào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó…

Chương 38

Đừng Xa Anh Nữa NhéTác giả: Suri NguyênVào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó… Hắn vẫn luôn âm thầm lái xe theo cô một lúc thì thấy xe cô dừng lại ở công viên. Muốn xe cô và Hạ Băng làm gì hắn bước xuống xe bước đi theo cô- Hạ Băng này bây giờ má mi đi mua kem cho con nha con ở đây hay đi cùng má mi - cô quỳ một chân xuống cho chiều cao cô và Hạ Băng bằng nhau- Thôi con ngồi ở đây không đi đâu mệt lắm - Hạ Băng chu môi đỏ hồng nói cô dặn Hạ Băng mấy câu rồi điHê xui cho cô xe cô vừa bể bánh,nên đành đi bộ mãi chẳng thấy ở đâu bán ken cô cô đi vào trong siêu thịHạ Băng đợi mãi mà chẳng thấy cô về bộng khóc oà lên hắn thấy liền vội đi lại những người đi qua cũng ghé vào xem- Này con nín đi - hắn lấy ngón tay cái của mình lao hàng nước mắc cho Hạ Băng mọi người di qua cũng rời đi họ nghĩ đây chắc là ba cô bé- Má...ứ...đi...ưm....quá - vừa khóc vừa nói- Nín nào chú dẫn cháu đi ăn được không - không biết làm sao cho Hạ Băng nín hắn phải đành dùng chiêu này thôiĐúng là hiệu quả vừa nghe đến ăn Hạ Băng nín liền liền đi lại kéo ống quần hắn( cô cuả cô cũng lùn như cô) hắn hiểu ý cười rồi bế Hạ Băng lên. Giờ nhìn lại đửa bé này xinh đẹp nhaHắn dẫn Hạ Băng đi mua kem rồi quay trở lại chổ hồi nảy. Cô khi mua kem về chẳng thấy Hạ Băng đâu hoảng hốt chạy đi tìm- Má mi con ở đây - nghe tiếng con gái gọi cô quay lại, không nghĩ gì cô liền chạy lại ôm Hạ Băng còn Hạ Băng thì chỉ lo cho cây kem cuả mình mặc để mẹmình ôm. Cô ngước lên nhìn gương mặt bỗng chốc tái méc- Anh thấy con bé khóc nên đưa nó đi ăn - hắn vội xua tay giải thích- Tại sao anh đưa con bé đi mà không hỏi tôi hả nào Hạ Băng về thôi - cô tức giận mắng cho hắn một trận kéo tay Hạ Băng đi- Này chú xinh đẹp hôm nay chú dẫn Hạ Băng đi chơi có được không - Hạ Băng chạy lại nhìn hắn, cô như muốn cái hố chui xuống, đứa con gái này đúng là bán đứng mẹ nó mà- Cháu muốn chú đưa đi đâu - hắn vén vài sợi tóc cuả Hạ Băng lên- Này má mi kêu con về có nghe không hả? - cô véo má Hạ Băng coi như là trừng phạt đi, đúng là không nhà dại chợ- Á má mi à con đau - Hạ Băng lấy tay xoa xoa má mình vì cô véo mà dỏ lên- Mau theo má mi về - cô- Má mi không nhớ sau hôm nay là sinh nhật con sao bộ má mi không muốn cho con đi chơi hả?- Hạ Băng phụng phịu nó biết thế nào cô cũng quên cho coi. Hắn nghe được mà dau xót- Má mi..xin...- cô chưa kịp nói xin lỗi thì hắn đã ngắt ngang đúng cô không nhớ sinh nhật nó thật( bâygiờkênHạ Băng thànhnónha )- Thế chú xinh đẹp dẫn Hạ Băng đi được không? - nghe hắn nói nó vui mừng hắn đưa tay bế nó. Cô thấy hắn và nó đi liền đi theoĐi tới chỗ đậu xe liền mở cửa chỗ ngồi kế hắn đặt nó vào, cô vẫn đứng đó không chịu vào- Mau lên xe - hắn nhướng mày nói- Còn xe tôi thì thế nào - cô chỉ chiếc xe cuả mình- Anh sẽ giải quyết, mau lên xe - hắn trầm giọng nói cô nghe vậy mở cửa sau hắn liền đè cánh cửa lại- Lên trước ngồi - hắn kéo cô lên trước- Đồ đáng ghét - cô lầm bầm trong họng- Anh nghe đó - hắn nhìn cười- Là quỷ hay sao mà nó cái gì cũng nghe - cô- Anh cũng nghe được - hắn đẩy cô vào xe rồi đi vòng quay ngồi vào chỗ lái

Hắn vẫn luôn âm thầm lái xe theo cô một lúc thì thấy xe cô dừng lại ở công viên. Muốn xe cô và Hạ Băng làm gì hắn bước xuống xe bước đi theo cô

- Hạ Băng này bây giờ má mi đi mua kem cho con nha con ở đây hay đi cùng má mi - cô quỳ một chân xuống cho chiều cao cô và Hạ Băng bằng nhau

- Thôi con ngồi ở đây không đi đâu mệt lắm - Hạ Băng chu môi đỏ hồng nói cô dặn Hạ Băng mấy câu rồi đi

Hê xui cho cô xe cô vừa bể bánh,nên đành đi bộ mãi chẳng thấy ở đâu bán ken cô cô đi vào trong siêu thị

Hạ Băng đợi mãi mà chẳng thấy cô về bộng khóc oà lên hắn thấy liền vội đi lại những người đi qua cũng ghé vào xem

- Này con nín đi - hắn lấy ngón tay cái của mình lao hàng nước mắc cho Hạ Băng mọi người di qua cũng rời đi họ nghĩ đây chắc là ba cô bé

- Má...ứ...đi...ưm....quá - vừa khóc vừa nói

- Nín nào chú dẫn cháu đi ăn được không - không biết làm sao cho Hạ Băng nín hắn phải đành dùng chiêu này thôi

Đúng là hiệu quả vừa nghe đến ăn Hạ Băng nín liền liền đi lại kéo ống quần hắn( cô cuả cô cũng lùn như cô) hắn hiểu ý cười rồi bế Hạ Băng lên. Giờ nhìn lại đửa bé này xinh đẹp nha

Hắn dẫn Hạ Băng đi mua kem rồi quay trở lại chổ hồi nảy. Cô khi mua kem về chẳng thấy Hạ Băng đâu hoảng hốt chạy đi tìm

- Má mi con ở đây - nghe tiếng con gái gọi cô quay lại, không nghĩ gì cô liền chạy lại ôm Hạ Băng còn Hạ Băng thì chỉ lo cho cây kem cuả mình mặc để mẹ

mình ôm. Cô ngước lên nhìn gương mặt bỗng chốc tái méc

- Anh thấy con bé khóc nên đưa nó đi ăn - hắn vội xua tay giải thích

- Tại sao anh đưa con bé đi mà không hỏi tôi hả nào Hạ Băng về thôi - cô tức giận mắng cho hắn một trận kéo tay Hạ Băng đi

- Này chú xinh đẹp hôm nay chú dẫn Hạ Băng đi chơi có được không - Hạ Băng chạy lại nhìn hắn, cô như muốn cái hố chui xuống, đứa con gái này đúng là bán đứng mẹ nó mà

- Cháu muốn chú đưa đi đâu - hắn vén vài sợi tóc cuả Hạ Băng lên

- Này má mi kêu con về có nghe không hả? - cô véo má Hạ Băng coi như là trừng phạt đi, đúng là không nhà dại chợ

- Á má mi à con đau - Hạ Băng lấy tay xoa xoa má mình vì cô véo mà dỏ lên

- Mau theo má mi về - cô

- Má mi không nhớ sau hôm nay là sinh nhật con sao bộ má mi không muốn cho con đi chơi hả?- Hạ Băng phụng phịu nó biết thế nào cô cũng quên cho coi. Hắn nghe được mà dau xót

- Má mi..xin...- cô chưa kịp nói xin lỗi thì hắn đã ngắt ngang đúng cô không nhớ sinh nhật nó thật

bây

giờ

kên

Hạ

 Băng 

thành

nha

 )

- Thế chú xinh đẹp dẫn Hạ Băng đi được không? - nghe hắn nói nó vui mừng hắn đưa tay bế nó. Cô thấy hắn và nó đi liền đi theo

Đi tới chỗ đậu xe liền mở cửa chỗ ngồi kế hắn đặt nó vào, cô vẫn đứng đó không chịu vào

- Mau lên xe - hắn nhướng mày nói

- Còn xe tôi thì thế nào - cô chỉ chiếc xe cuả mình

- Anh sẽ giải quyết, mau lên xe - hắn trầm giọng nói cô nghe vậy mở cửa sau hắn liền đè cánh cửa lại

- Lên trước ngồi - hắn kéo cô lên trước

- Đồ đáng ghét - cô lầm bầm trong họng

- Anh nghe đó - hắn nhìn cười

- Là quỷ hay sao mà nó cái gì cũng nghe - cô

- Anh cũng nghe được - hắn đẩy cô vào xe rồi đi vòng quay ngồi vào chỗ lái

Đừng Xa Anh Nữa NhéTác giả: Suri NguyênVào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó… Hắn vẫn luôn âm thầm lái xe theo cô một lúc thì thấy xe cô dừng lại ở công viên. Muốn xe cô và Hạ Băng làm gì hắn bước xuống xe bước đi theo cô- Hạ Băng này bây giờ má mi đi mua kem cho con nha con ở đây hay đi cùng má mi - cô quỳ một chân xuống cho chiều cao cô và Hạ Băng bằng nhau- Thôi con ngồi ở đây không đi đâu mệt lắm - Hạ Băng chu môi đỏ hồng nói cô dặn Hạ Băng mấy câu rồi điHê xui cho cô xe cô vừa bể bánh,nên đành đi bộ mãi chẳng thấy ở đâu bán ken cô cô đi vào trong siêu thịHạ Băng đợi mãi mà chẳng thấy cô về bộng khóc oà lên hắn thấy liền vội đi lại những người đi qua cũng ghé vào xem- Này con nín đi - hắn lấy ngón tay cái của mình lao hàng nước mắc cho Hạ Băng mọi người di qua cũng rời đi họ nghĩ đây chắc là ba cô bé- Má...ứ...đi...ưm....quá - vừa khóc vừa nói- Nín nào chú dẫn cháu đi ăn được không - không biết làm sao cho Hạ Băng nín hắn phải đành dùng chiêu này thôiĐúng là hiệu quả vừa nghe đến ăn Hạ Băng nín liền liền đi lại kéo ống quần hắn( cô cuả cô cũng lùn như cô) hắn hiểu ý cười rồi bế Hạ Băng lên. Giờ nhìn lại đửa bé này xinh đẹp nhaHắn dẫn Hạ Băng đi mua kem rồi quay trở lại chổ hồi nảy. Cô khi mua kem về chẳng thấy Hạ Băng đâu hoảng hốt chạy đi tìm- Má mi con ở đây - nghe tiếng con gái gọi cô quay lại, không nghĩ gì cô liền chạy lại ôm Hạ Băng còn Hạ Băng thì chỉ lo cho cây kem cuả mình mặc để mẹmình ôm. Cô ngước lên nhìn gương mặt bỗng chốc tái méc- Anh thấy con bé khóc nên đưa nó đi ăn - hắn vội xua tay giải thích- Tại sao anh đưa con bé đi mà không hỏi tôi hả nào Hạ Băng về thôi - cô tức giận mắng cho hắn một trận kéo tay Hạ Băng đi- Này chú xinh đẹp hôm nay chú dẫn Hạ Băng đi chơi có được không - Hạ Băng chạy lại nhìn hắn, cô như muốn cái hố chui xuống, đứa con gái này đúng là bán đứng mẹ nó mà- Cháu muốn chú đưa đi đâu - hắn vén vài sợi tóc cuả Hạ Băng lên- Này má mi kêu con về có nghe không hả? - cô véo má Hạ Băng coi như là trừng phạt đi, đúng là không nhà dại chợ- Á má mi à con đau - Hạ Băng lấy tay xoa xoa má mình vì cô véo mà dỏ lên- Mau theo má mi về - cô- Má mi không nhớ sau hôm nay là sinh nhật con sao bộ má mi không muốn cho con đi chơi hả?- Hạ Băng phụng phịu nó biết thế nào cô cũng quên cho coi. Hắn nghe được mà dau xót- Má mi..xin...- cô chưa kịp nói xin lỗi thì hắn đã ngắt ngang đúng cô không nhớ sinh nhật nó thật( bâygiờkênHạ Băng thànhnónha )- Thế chú xinh đẹp dẫn Hạ Băng đi được không? - nghe hắn nói nó vui mừng hắn đưa tay bế nó. Cô thấy hắn và nó đi liền đi theoĐi tới chỗ đậu xe liền mở cửa chỗ ngồi kế hắn đặt nó vào, cô vẫn đứng đó không chịu vào- Mau lên xe - hắn nhướng mày nói- Còn xe tôi thì thế nào - cô chỉ chiếc xe cuả mình- Anh sẽ giải quyết, mau lên xe - hắn trầm giọng nói cô nghe vậy mở cửa sau hắn liền đè cánh cửa lại- Lên trước ngồi - hắn kéo cô lên trước- Đồ đáng ghét - cô lầm bầm trong họng- Anh nghe đó - hắn nhìn cười- Là quỷ hay sao mà nó cái gì cũng nghe - cô- Anh cũng nghe được - hắn đẩy cô vào xe rồi đi vòng quay ngồi vào chỗ lái

Chương 38