Tôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người…
Chương 7
Con Nhỏ Du CônTác giả: _Bụi PhấnTôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người… -Trúc Loan, 6 giờ ròi kìa!!!!!tôi hoảng hốt-sao, hôm nay chúng ta đi sớm vậy mà lại về trễ quá!!!!Trúc Loan cũng hoảng hốt theo-cậu xem thử đồng hồ đeo tay của mình đi.tôi gắt lênTrúc Loan nói:-nhưng trước khi đi, tui đã chỉnh đồng hồ rồi mà.- nếu cậu chỉnh đồng hồ rồi thì phải có ai đó phá thì cái đồng hồ mới sai giờ được, ngoài chúng tui và Trúc Loan động vào cái đồng hồ thì có một người nữatôi phánTrúc Loan hỏi:-không lẽ là Hàn tự??-đúng, lúc chúng ta thử đồ cậu nhờ anh ta cầm hộ cái đồng hồ.tôi nói.-nhưng ngày mai chúng ta phải hỏi mới biết được có phải anh ta. (chuyện nhỏ xé ra to =.=')Trúc Loan ngồi phịch xuống:-Trời ơi, ngày nghỉ của tui trôi qua như vậy sao!!tôi cười:-nội đừng khùng nữa, thích rên thì vào phòng mà rên, nghe khó chụi lắm.Trúc Loan cười-dám chóc cười người tatôi ngớ ra:-cậu khùng thật rồi, tui thấy khó chụi nên bảo cậu vào phòng đi, có ai chọc cậu đâu.-đã vậy thì, tôi rên tiếpTrúc Loan bực-TRỜI ƠI LÀ TRỜI, BÀ CON CÔ BÁC............................thế là ngày hôm đó tôi không thể ăn ngon, ngủ yên được khi lỡ chọc tức ác quỷ-----------NGÀY HÔM SAU------------------dạ thưa cô bạn Hàn Tự mới chuyển đến trường này học lớp mấy vậy ạcô dám thị cười-em là người thứ 72 hỏi cậu ta học lớp nào đó. bạn ấy học lớp 12a5-dạ em chào cô, em cảm ơntôi và Trúc Loan chạy thật nhanh đến lớp 12a5 nhưng không ngờ cầu thang kín míttôi không thích ở đám đông nên chỉ cần nhích mép là xong:-mấy đứa, xích qua cho chị.Trúc Loan cười như có tà khí bao quanh cầu thang vậy. đám con gái ồ ạt xích qua hai bên.-Từ khi nào mà bạn đã quen ở đám đông rồi vậy??tôi xổ thẳng vào mặt anh ta, anh ta.-hihi,tôi mới quen àanh ta cười vui vẻnụ cười của anh ta làm mấy đứa ở cầu thang chết sững-có phải là bạn làm không?Trúc Loan giơ thẳng cái đồng hồ hơn 3000 USD trước mặt anh ta . mấy đứa con gái không biết gì cứ tưởng Hàn Tự tặng cho cậu ấy-à, đúng đó, sorry nhá.Trúc Loan bực đỏ cả mặt nhưng không thể làm được gìmấy đức con gai xì xầm:-Trời anh ấy còn tặng cho con nhỏ đó thèm quá.-uk, không sao lại nói là con nhỏ, phải gọi là chị chứ.Trúc Loan lại gần con nhỏ đó, đang điên không kiềm chế được bản thân, tát con nhỏ đó 3 cái rồi núm tóc kéo đi , trong lúc đi Trúc Loan lôi điên thoại ra gọi.-chị nhờ mấy em một chút ,lên sân thượng khu A , nhớ mua thêm bị ớt khô nhé.con nhỏ kia thì đang cô gắng đẩy Trúc Loan thì tay cô ấy càng nắm chắc hơn.-con đ**m, thả tóc tao ra, mày không biết tao là ai à, bàn tay hôi thối của mày không được đụng vào tóc của taokhi nghe thêm mấy từ đó Trúc Loan càng điên hơn, trừng mắt nhìn con nhỏ đó như mún ăn tươi nuốt sống nó vậy-đủ rồi, tao không muốn bẩn tay với mày nên câm đilên sân thương đã thấy đàn em ở trên đó-mấy đứa lên đây nhanh lắm còn Tiểu Quân đâuTrúc Loan vui vẻ-dạ bạn ấy đang đi mua ớt...........-con điên bỏ tay mày racon nhỏ đó cư chen lời của mấy đứa đàn em của Trúc Loan làm cậu ta không chịu nổi nữa. Trúc Loan thả tóc con nhỏ đó ra-mày giỏi lắm, dám đụng vào chị, mấy anh giúp em đánh con này đinó cứ nghĩ nó xinh, có thể hút hồn được đàn em của Trúc Loan nhưng chị đây xinh hơn nhiều.-sao mấy anh không đánh. được rồi mày có phải là Trúc Loan không, tao không biết mấy đứa kia sao lại sợ mày vậy tao sẽ làm cho mày sợ taocô ta đinh cho Trúc Loan một bạt tai thì một bàn tai to lớn đã núi lại-xin lỗi, cô không thể đánh đại ca được.Trúc Loan nói:-Lý Khải lấy cho chị cái ghế-dạ ghế đây-rồi, thanksTrúc Loan ngôi xuống ghế-ấy em đánh nó đến khi nào Tiểu Quân mang ớt về thì thôi.-rõ, đại ca.
-Trúc Loan, 6 giờ ròi kìa!!!!!tôi hoảng hốt
-sao, hôm nay chúng ta đi sớm vậy mà lại về trễ quá!!!!
Trúc Loan cũng hoảng hốt theo
-cậu xem thử đồng hồ đeo tay của mình đi.
tôi gắt lên
Trúc Loan nói:
-nhưng trước khi đi, tui đã chỉnh đồng hồ rồi mà.
- nếu cậu chỉnh đồng hồ rồi thì phải có ai đó phá thì cái đồng hồ mới sai giờ được, ngoài chúng tui và Trúc Loan động vào cái đồng hồ thì có một người nữa
tôi phán
Trúc Loan hỏi:
-không lẽ là Hàn tự??
-đúng, lúc chúng ta thử đồ cậu nhờ anh ta cầm hộ cái đồng hồ.
tôi nói.
-nhưng ngày mai chúng ta phải hỏi mới biết được có phải anh ta. (chuyện nhỏ xé ra to =.=')
Trúc Loan ngồi phịch xuống:
-Trời ơi, ngày nghỉ của tui trôi qua như vậy sao!!
tôi cười:
-nội đừng khùng nữa, thích rên thì vào phòng mà rên, nghe khó chụi lắm.
Trúc Loan cười
-dám chóc cười người ta
tôi ngớ ra:
-cậu khùng thật rồi, tui thấy khó chụi nên bảo cậu vào phòng đi, có ai chọc cậu đâu.
-đã vậy thì, tôi rên tiếp
Trúc Loan bực
-TRỜI ƠI LÀ TRỜI, BÀ CON CÔ BÁC............................
thế là ngày hôm đó tôi không thể ăn ngon, ngủ yên được khi lỡ chọc tức ác quỷ
-----------NGÀY HÔM SAU-----------------
-dạ thưa cô bạn Hàn Tự mới chuyển đến trường này học lớp mấy vậy ạ
cô dám thị cười
-em là người thứ 72 hỏi cậu ta học lớp nào đó. bạn ấy học lớp 12a5
-dạ em chào cô, em cảm ơn
tôi và Trúc Loan chạy thật nhanh đến lớp 12a5 nhưng không ngờ cầu thang kín mít
tôi không thích ở đám đông nên chỉ cần nhích mép là xong:
-mấy đứa, xích qua cho chị.
Trúc Loan cười như có tà khí bao quanh cầu thang vậy. đám con gái ồ ạt xích qua hai bên.
-Từ khi nào mà bạn đã quen ở đám đông rồi vậy??
tôi xổ thẳng vào mặt anh ta, anh ta.
-hihi,tôi mới quen à
anh ta cười vui vẻ
nụ cười của anh ta làm mấy đứa ở cầu thang chết sững
-có phải là bạn làm không?
Trúc Loan giơ thẳng cái đồng hồ hơn 3000 USD trước mặt anh ta . mấy đứa con gái không biết gì cứ tưởng Hàn Tự tặng cho cậu ấy
-à, đúng đó, sorry nhá.
Trúc Loan bực đỏ cả mặt nhưng không thể làm được gì
mấy đức con gai xì xầm:
-Trời anh ấy còn tặng cho con nhỏ đó thèm quá.
-uk, không sao lại nói là con nhỏ, phải gọi là chị chứ.
Trúc Loan lại gần con nhỏ đó, đang điên không kiềm chế được bản thân, tát con nhỏ đó 3 cái rồi núm tóc kéo đi , trong lúc đi Trúc Loan lôi điên thoại ra gọi.
-chị nhờ mấy em một chút ,lên sân thượng khu A , nhớ mua thêm bị ớt khô nhé.
con nhỏ kia thì đang cô gắng đẩy Trúc Loan thì tay cô ấy càng nắm chắc hơn.
-con đ**m, thả tóc tao ra, mày không biết tao là ai à, bàn tay hôi thối của mày không được đụng vào tóc của tao
khi nghe thêm mấy từ đó Trúc Loan càng điên hơn, trừng mắt nhìn con nhỏ đó như mún ăn tươi nuốt sống nó vậy
-đủ rồi, tao không muốn bẩn tay với mày nên câm đi
lên sân thương đã thấy đàn em ở trên đó
-mấy đứa lên đây nhanh lắm còn Tiểu Quân đâu
Trúc Loan vui vẻ
-dạ bạn ấy đang đi mua ớt...........
-con điên bỏ tay mày ra
con nhỏ đó cư chen lời của mấy đứa đàn em của Trúc Loan làm cậu ta không chịu nổi nữa. Trúc Loan thả tóc con nhỏ đó ra
-mày giỏi lắm, dám đụng vào chị, mấy anh giúp em đánh con này đi
nó cứ nghĩ nó xinh, có thể hút hồn được đàn em của Trúc Loan nhưng chị đây xinh hơn nhiều.
-sao mấy anh không đánh. được rồi mày có phải là Trúc Loan không, tao không biết mấy đứa kia sao lại sợ mày vậy tao sẽ làm cho mày sợ tao
cô ta đinh cho Trúc Loan một bạt tai thì một bàn tai to lớn đã núi lại
-xin lỗi, cô không thể đánh đại ca được.
Trúc Loan nói:
-Lý Khải lấy cho chị cái ghế
-dạ ghế đây
-rồi, thanks
Trúc Loan ngôi xuống ghế
-ấy em đánh nó đến khi nào Tiểu Quân mang ớt về thì thôi.
-rõ, đại ca.
Con Nhỏ Du CônTác giả: _Bụi PhấnTôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người… -Trúc Loan, 6 giờ ròi kìa!!!!!tôi hoảng hốt-sao, hôm nay chúng ta đi sớm vậy mà lại về trễ quá!!!!Trúc Loan cũng hoảng hốt theo-cậu xem thử đồng hồ đeo tay của mình đi.tôi gắt lênTrúc Loan nói:-nhưng trước khi đi, tui đã chỉnh đồng hồ rồi mà.- nếu cậu chỉnh đồng hồ rồi thì phải có ai đó phá thì cái đồng hồ mới sai giờ được, ngoài chúng tui và Trúc Loan động vào cái đồng hồ thì có một người nữatôi phánTrúc Loan hỏi:-không lẽ là Hàn tự??-đúng, lúc chúng ta thử đồ cậu nhờ anh ta cầm hộ cái đồng hồ.tôi nói.-nhưng ngày mai chúng ta phải hỏi mới biết được có phải anh ta. (chuyện nhỏ xé ra to =.=')Trúc Loan ngồi phịch xuống:-Trời ơi, ngày nghỉ của tui trôi qua như vậy sao!!tôi cười:-nội đừng khùng nữa, thích rên thì vào phòng mà rên, nghe khó chụi lắm.Trúc Loan cười-dám chóc cười người tatôi ngớ ra:-cậu khùng thật rồi, tui thấy khó chụi nên bảo cậu vào phòng đi, có ai chọc cậu đâu.-đã vậy thì, tôi rên tiếpTrúc Loan bực-TRỜI ƠI LÀ TRỜI, BÀ CON CÔ BÁC............................thế là ngày hôm đó tôi không thể ăn ngon, ngủ yên được khi lỡ chọc tức ác quỷ-----------NGÀY HÔM SAU------------------dạ thưa cô bạn Hàn Tự mới chuyển đến trường này học lớp mấy vậy ạcô dám thị cười-em là người thứ 72 hỏi cậu ta học lớp nào đó. bạn ấy học lớp 12a5-dạ em chào cô, em cảm ơntôi và Trúc Loan chạy thật nhanh đến lớp 12a5 nhưng không ngờ cầu thang kín míttôi không thích ở đám đông nên chỉ cần nhích mép là xong:-mấy đứa, xích qua cho chị.Trúc Loan cười như có tà khí bao quanh cầu thang vậy. đám con gái ồ ạt xích qua hai bên.-Từ khi nào mà bạn đã quen ở đám đông rồi vậy??tôi xổ thẳng vào mặt anh ta, anh ta.-hihi,tôi mới quen àanh ta cười vui vẻnụ cười của anh ta làm mấy đứa ở cầu thang chết sững-có phải là bạn làm không?Trúc Loan giơ thẳng cái đồng hồ hơn 3000 USD trước mặt anh ta . mấy đứa con gái không biết gì cứ tưởng Hàn Tự tặng cho cậu ấy-à, đúng đó, sorry nhá.Trúc Loan bực đỏ cả mặt nhưng không thể làm được gìmấy đức con gai xì xầm:-Trời anh ấy còn tặng cho con nhỏ đó thèm quá.-uk, không sao lại nói là con nhỏ, phải gọi là chị chứ.Trúc Loan lại gần con nhỏ đó, đang điên không kiềm chế được bản thân, tát con nhỏ đó 3 cái rồi núm tóc kéo đi , trong lúc đi Trúc Loan lôi điên thoại ra gọi.-chị nhờ mấy em một chút ,lên sân thượng khu A , nhớ mua thêm bị ớt khô nhé.con nhỏ kia thì đang cô gắng đẩy Trúc Loan thì tay cô ấy càng nắm chắc hơn.-con đ**m, thả tóc tao ra, mày không biết tao là ai à, bàn tay hôi thối của mày không được đụng vào tóc của taokhi nghe thêm mấy từ đó Trúc Loan càng điên hơn, trừng mắt nhìn con nhỏ đó như mún ăn tươi nuốt sống nó vậy-đủ rồi, tao không muốn bẩn tay với mày nên câm đilên sân thương đã thấy đàn em ở trên đó-mấy đứa lên đây nhanh lắm còn Tiểu Quân đâuTrúc Loan vui vẻ-dạ bạn ấy đang đi mua ớt...........-con điên bỏ tay mày racon nhỏ đó cư chen lời của mấy đứa đàn em của Trúc Loan làm cậu ta không chịu nổi nữa. Trúc Loan thả tóc con nhỏ đó ra-mày giỏi lắm, dám đụng vào chị, mấy anh giúp em đánh con này đinó cứ nghĩ nó xinh, có thể hút hồn được đàn em của Trúc Loan nhưng chị đây xinh hơn nhiều.-sao mấy anh không đánh. được rồi mày có phải là Trúc Loan không, tao không biết mấy đứa kia sao lại sợ mày vậy tao sẽ làm cho mày sợ taocô ta đinh cho Trúc Loan một bạt tai thì một bàn tai to lớn đã núi lại-xin lỗi, cô không thể đánh đại ca được.Trúc Loan nói:-Lý Khải lấy cho chị cái ghế-dạ ghế đây-rồi, thanksTrúc Loan ngôi xuống ghế-ấy em đánh nó đến khi nào Tiểu Quân mang ớt về thì thôi.-rõ, đại ca.