Tôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người…
Chương 13
Con Nhỏ Du CônTác giả: _Bụi PhấnTôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người… cậu ta lại tay nó định kéo đi nhưng lân này cậu sẽ không để nó cắn tay nó nữa, nhưng nó không muốn đi-xin lỗi nhé, một là nói ở đây hai là khỏi nói. Chấm hếttưởng nó làm gì hóa ra là nó đạp chân cậu ta-tôi nhịn cô đủ rồi.cậu ta thì thầm nhưng đủ để nó . nó đứng bật dậy rồi đi ra khỏi ghế.-cậu định làm gì.nó lo lắngcả lớp nhìn như đang xem phim. người lôi bánh trái, người bày nước ngọt,.......cậu ta bước lại gần. nó ném hết sách vở vào người cậu ta nhưng cậu vẫn bước đến-tên khốn này, đừng lại gần tôimột đám con gái đi theo cậu ta tức dận.-nó nó, con nhỏ đó dám nói nói cậu ấy là tên khôn, thật không thể chấp nhận được mà.một đứa trong đám con gái đó còn ngất phải đem xuống phòng y tế. nó nghĩ '' mấy con nhỏ này đang đóng kịch à, đóng như thật ý''trong lúc nó đang không để ý thì hắn đã túm được tay nó rồi lôi đi, nó với được cái bàn nhưng không xin nhê gì, thế là cả người lẫn bàn ra hành lang-cậu kia, cậu tên gì ý nhỉ có phải là Minh Nhật gì đó không, cậu ăn gì mà khỏe thế?nó hỏi, ai cũng cười nhưng đối với nó thì đây là một câu hỏi nghiêm túc cậu thả tay nó rồi dồn nó vào tườngcả lớp xôn xao:-nhìn kìa đang đóng phim hàn à-hai nhân vật chính đẹp đôi lắmnó nhìn cậu ta rồi hỏi-cậu định làm gì vậycậu ta cười nham hiểm rồi ghé sát vào tai nó:-thư cô ghi hay lắm.-thư nào?nó ngẫn ngờ-không phải cô nhờ bạn cô đưa thư sao?nó nhìn lên trời '' ông trời ơi sao ông lại sinh ra thể loại người như thế này vậy?”-HA...HA..HA..HA..HA..HA..HAHAHA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!đột nhiên nó ôm bụng cười.-cô cười gì?cậu ta hỏi:-tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, cậu nghĩ tôi là ai mà lại gửi thư cho cậu, đúng là người tự cao mà. vả lại người như cậu tôi không hứng đâu nhé.nó nói xong rồi đi về lớp. nhưng đang đi thì lại bị cậu ta núi tay lại nó lườm cậu rồi nói thầm:-thả tay tôi ra không cậu sẽ hối hận đó-tôi không hối hận những gì mà tôi làm.vừa nói xong thì:-bụp!!!!!!!!nó đá vào chỗ hiểm của cậu ta.và rồi:-tôi đã nói mà.rồi nó đi, trong lúc đó thì cậu đang ôm chỗ hiểm của mình-khốn kiếp, con nhỏ này..........nhục quánó bước vào lớp-UUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU.......cả lớp. nó bước vào chỗ ngồi thì một đám con trai chạy đến còn tên kia thì một đám con gái xúm lại-cậu kinh thật đấy, Thanh Đình à.-cậu dám đánh Nhật Minh sao, kinh khủng thật-không có gìnó cười:bọn con trai đỏ hết mặt, một đứa trong đám đó nói:-cậu có thể cười lại không?nó lắc đầu. Thư chạy đến chỗ nó rồi nói:-các cậu có nghe tin gì không, bọn con gái nói là Thanh Đình đánh Nhật Minh đó!!-tin đồn lan nhanh thật, nhưng đó là sự thật mà =.=''một đứa khác trong đám con trai nói:-Thật sao???Thư nhìn mặt nó rồi lo lắng:-vậy cậu có bị sao không cậu có bị thương không?-không, mình không bị sao cả.nó nói:-vậy thì tốt, lát nữa cậu cho mình sang nhà chơi được không?Thư thở dài-tất....tất nhiêncó lẽ đây là lần đầu tiên người khác sang nhà nó chơiRENGRENGRENGtiếng chuông ra về reng lên rồinó và Thư đi đi ra cổngBÍP BÍPtiếng xe của chú taxi-ở đâynó gọi Thư.Thư chạy lên lên xe
cậu ta lại tay nó định kéo đi nhưng lân này cậu sẽ không để nó cắn tay nó nữa, nhưng nó không muốn đi-xin lỗi nhé, một là nói ở đây hai là khỏi nói. Chấm hết
tưởng nó làm gì hóa ra là nó đạp chân cậu ta
-tôi nhịn cô đủ rồi.
cậu ta thì thầm nhưng đủ để nó . nó đứng bật dậy rồi đi ra khỏi ghế.
-cậu định làm gì.
nó lo lắng
cả lớp nhìn như đang xem phim. người lôi bánh trái, người bày nước ngọt,.......
cậu ta bước lại gần. nó ném hết sách vở vào người cậu ta nhưng cậu vẫn bước đến
-tên khốn này, đừng lại gần tôi
một đám con gái đi theo cậu ta tức dận.
-nó nó, con nhỏ đó dám nói nói cậu ấy là tên khôn, thật không thể chấp nhận được mà.
một đứa trong đám con gái đó còn ngất phải đem xuống phòng y tế. nó nghĩ '' mấy con nhỏ này đang đóng kịch à, đóng như thật ý''
trong lúc nó đang không để ý thì hắn đã túm được tay nó rồi lôi đi, nó với
được cái bàn nhưng không xin nhê gì, thế là cả người lẫn bàn ra hành
lang
-cậu kia, cậu tên gì ý nhỉ có phải là Minh Nhật gì đó không, cậu ăn gì mà khỏe thế?
nó hỏi, ai cũng cười nhưng đối với nó thì đây là một câu hỏi nghiêm túc cậu thả tay nó rồi dồn nó vào tường
cả lớp xôn xao:
-nhìn kìa đang đóng phim hàn à
-hai nhân vật chính đẹp đôi lắm
nó nhìn cậu ta rồi hỏi
-cậu định làm gì vậy
cậu ta cười nham hiểm rồi ghé sát vào tai nó:
-thư cô ghi hay lắm.
-thư nào?
nó ngẫn ngờ
-không phải cô nhờ bạn cô đưa thư sao?
nó nhìn lên trời '' ông trời ơi sao ông lại sinh ra thể loại người như thế này vậy?”
-HA...HA..HA..HA..HA..HA..HAHAHA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
đột nhiên nó ôm bụng cười.
-cô cười gì?
cậu ta hỏi:
-tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, cậu nghĩ tôi là ai mà lại gửi thư cho cậu, đúng
là người tự cao mà. vả lại người như cậu tôi không hứng đâu nhé.
nó nói xong rồi đi về lớp. nhưng đang đi thì lại bị cậu ta núi tay lại nó lườm cậu rồi nói thầm:
-thả tay tôi ra không cậu sẽ hối hận đó
-tôi không hối hận những gì mà tôi làm.
vừa nói xong thì:
-bụp!!!!!!!!
nó đá vào chỗ hiểm của cậu ta.
và rồi:
-tôi đã nói mà.
rồi nó đi, trong lúc đó thì cậu đang ôm chỗ hiểm của mình
-khốn kiếp, con nhỏ này..........nhục quá
nó bước vào lớp
-UUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU.......
cả lớp. nó bước vào chỗ ngồi thì một đám con trai chạy đến còn tên kia thì một đám con gái xúm lại
-cậu kinh thật đấy, Thanh Đình à.
-cậu dám đánh Nhật Minh sao, kinh khủng thật
-không có gì
nó cười:
bọn con trai đỏ hết mặt, một đứa trong đám đó nói:
-cậu có thể cười lại không?
nó lắc đầu. Thư chạy đến chỗ nó rồi nói:
-các cậu có nghe tin gì không, bọn con gái nói là Thanh Đình đánh Nhật Minh đó!!
-tin đồn lan nhanh thật, nhưng đó là sự thật mà =.=''
một đứa khác trong đám con trai nói:
-Thật sao???
Thư nhìn mặt nó rồi lo lắng:
-vậy cậu có bị sao không cậu có bị thương không?
-không, mình không bị sao cả.
nó nói:
-vậy thì tốt, lát nữa cậu cho mình sang nhà chơi được không?
Thư thở dài
-tất....tất nhiên
có lẽ đây là lần đầu tiên người khác sang nhà nó chơi
RENGRENGRENG
tiếng chuông ra về reng lên rồi
nó và Thư đi đi ra cổng
BÍP BÍP
tiếng xe của chú taxi
-ở đây
nó gọi Thư.
Thư chạy lên lên xe
Con Nhỏ Du CônTác giả: _Bụi PhấnTôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người… cậu ta lại tay nó định kéo đi nhưng lân này cậu sẽ không để nó cắn tay nó nữa, nhưng nó không muốn đi-xin lỗi nhé, một là nói ở đây hai là khỏi nói. Chấm hếttưởng nó làm gì hóa ra là nó đạp chân cậu ta-tôi nhịn cô đủ rồi.cậu ta thì thầm nhưng đủ để nó . nó đứng bật dậy rồi đi ra khỏi ghế.-cậu định làm gì.nó lo lắngcả lớp nhìn như đang xem phim. người lôi bánh trái, người bày nước ngọt,.......cậu ta bước lại gần. nó ném hết sách vở vào người cậu ta nhưng cậu vẫn bước đến-tên khốn này, đừng lại gần tôimột đám con gái đi theo cậu ta tức dận.-nó nó, con nhỏ đó dám nói nói cậu ấy là tên khôn, thật không thể chấp nhận được mà.một đứa trong đám con gái đó còn ngất phải đem xuống phòng y tế. nó nghĩ '' mấy con nhỏ này đang đóng kịch à, đóng như thật ý''trong lúc nó đang không để ý thì hắn đã túm được tay nó rồi lôi đi, nó với được cái bàn nhưng không xin nhê gì, thế là cả người lẫn bàn ra hành lang-cậu kia, cậu tên gì ý nhỉ có phải là Minh Nhật gì đó không, cậu ăn gì mà khỏe thế?nó hỏi, ai cũng cười nhưng đối với nó thì đây là một câu hỏi nghiêm túc cậu thả tay nó rồi dồn nó vào tườngcả lớp xôn xao:-nhìn kìa đang đóng phim hàn à-hai nhân vật chính đẹp đôi lắmnó nhìn cậu ta rồi hỏi-cậu định làm gì vậycậu ta cười nham hiểm rồi ghé sát vào tai nó:-thư cô ghi hay lắm.-thư nào?nó ngẫn ngờ-không phải cô nhờ bạn cô đưa thư sao?nó nhìn lên trời '' ông trời ơi sao ông lại sinh ra thể loại người như thế này vậy?”-HA...HA..HA..HA..HA..HA..HAHAHA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!đột nhiên nó ôm bụng cười.-cô cười gì?cậu ta hỏi:-tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, cậu nghĩ tôi là ai mà lại gửi thư cho cậu, đúng là người tự cao mà. vả lại người như cậu tôi không hứng đâu nhé.nó nói xong rồi đi về lớp. nhưng đang đi thì lại bị cậu ta núi tay lại nó lườm cậu rồi nói thầm:-thả tay tôi ra không cậu sẽ hối hận đó-tôi không hối hận những gì mà tôi làm.vừa nói xong thì:-bụp!!!!!!!!nó đá vào chỗ hiểm của cậu ta.và rồi:-tôi đã nói mà.rồi nó đi, trong lúc đó thì cậu đang ôm chỗ hiểm của mình-khốn kiếp, con nhỏ này..........nhục quánó bước vào lớp-UUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU.......cả lớp. nó bước vào chỗ ngồi thì một đám con trai chạy đến còn tên kia thì một đám con gái xúm lại-cậu kinh thật đấy, Thanh Đình à.-cậu dám đánh Nhật Minh sao, kinh khủng thật-không có gìnó cười:bọn con trai đỏ hết mặt, một đứa trong đám đó nói:-cậu có thể cười lại không?nó lắc đầu. Thư chạy đến chỗ nó rồi nói:-các cậu có nghe tin gì không, bọn con gái nói là Thanh Đình đánh Nhật Minh đó!!-tin đồn lan nhanh thật, nhưng đó là sự thật mà =.=''một đứa khác trong đám con trai nói:-Thật sao???Thư nhìn mặt nó rồi lo lắng:-vậy cậu có bị sao không cậu có bị thương không?-không, mình không bị sao cả.nó nói:-vậy thì tốt, lát nữa cậu cho mình sang nhà chơi được không?Thư thở dài-tất....tất nhiêncó lẽ đây là lần đầu tiên người khác sang nhà nó chơiRENGRENGRENGtiếng chuông ra về reng lên rồinó và Thư đi đi ra cổngBÍP BÍPtiếng xe của chú taxi-ở đâynó gọi Thư.Thư chạy lên lên xe