Tác giả:

Tôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người…

Chương 21

Con Nhỏ Du CônTác giả: _Bụi PhấnTôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người… Bầu trời âm u, càng ngày càng xám xịt-hôm nay trời đẹp quá, anh nhỉ.một cô gái nào đó đang ôm một cái quan tài sang trọng màu trắng đắt tiền với đôi mắt sưng tấy lên vì khóc.-Anh à, nếu em biết anh bị bệnh em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở với anh thôi, sao anh không nói với em.Trúc Loan lại bắt đầu khóc tiếp. tiếng nức càng ngày càng to hơnanh nó đứng đó, không nói gì. từng hạt mưa bắt đầu rơi xuống mặt đất.-bác đã tìm chỗ ngủ cho Tống Thành rồi, bác xin lỗi đã không nói chuyện thằng nhóc này bị ung thư phổi dai đoạn cuối, nó bắt bác không được nói chuyện này với cháu, bác xin lỗi.một giọng giọng nói khàn khàn nào đó phát ra, cô quay đầu lại, tay vẫn ôm cái quan tài.-thì ra là bác gái à?tiếng cười đểu cáng của Trúc Loan vang lên làm bác gái lo sợ, Hàn Tự cũng biết được chuyện gì đang xảy liền chạy đến chỗ Trúc Loan.cô liền chạy đến chỗ mẹ Tống Thành

Bầu trời âm u, càng ngày càng xám xịt

-hôm nay trời đẹp quá, anh nhỉ.

một cô gái nào đó đang ôm một cái quan tài sang trọng màu trắng đắt tiền với đôi mắt sưng tấy lên vì khóc.

-Anh à, nếu em biết anh bị bệnh em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở với anh thôi, sao anh không nói với em.

Trúc Loan lại bắt đầu khóc tiếp. tiếng nức càng ngày càng to hơn

anh nó đứng đó, không nói gì. từng hạt mưa bắt đầu rơi xuống mặt đất.

-bác đã tìm chỗ ngủ cho Tống Thành rồi, bác xin lỗi đã không nói chuyện thằng nhóc này bị ung thư phổi dai đoạn cuối, nó bắt bác không được nói chuyện này với cháu, bác xin lỗi.

một giọng giọng nói khàn khàn nào đó phát ra, cô quay đầu lại, tay vẫn ôm cái quan tài.

-thì ra là bác gái à?

tiếng cười đểu cáng của Trúc Loan vang lên làm bác gái lo sợ, Hàn Tự cũng biết được chuyện gì đang xảy liền chạy đến chỗ Trúc Loan.

cô liền chạy đến chỗ mẹ Tống Thành

Con Nhỏ Du CônTác giả: _Bụi PhấnTôi tên là Thanh Đình, tôi 17 tuổi . nhà tôi không dàu nhưng cũng chả nghèo khó gì. tôi là chị trùm trong trường. Tôi không học giỏi nhưng cũng được mấy giải, ngày nào tôi cũng chạy bộ quanh trường nên thân hình của tôi khá đẹp(bị phạt). tôi có một đứa bạn thân tên là Trúc Loan, bạn ấy được rất nhiều người để ý. mấy đứa trong trường hay gọi bọn tôi là bộ đôi ác quỷ. vì chúng tôi hay đánh mấy bọn con trai trường khác kết quả chúng nó bị sứt đầu mẻ trán(thật ra tui nói hơi lố chứ chưa tới cái vụ đó đâu). chúng tôi hay là học sinh với hạnh kiểm yếu nhưng may là tôi còn môn toán kéo lên cứ không tôi đã không lên được lớp rồi. còn Trúc Loan môn nào cũng giỏi nên vẫn lên lớp bình thường. Trúc Loan có một người bạn trai tên là Tống Thành, khá đẹp trai, học giòi vả lại nhà còn giàu nữa(>, cô đi ra ngoài. -Tránh ra! một cái giọng phát ra ngay bên cạnh tôi. tôi xịch qua một chút. một cái bụp nhẹ vào chân tôi khiến tôi điên lên - Con nhỏ này, không nghe thấy á? tao bảo xích qua! mọi người… Bầu trời âm u, càng ngày càng xám xịt-hôm nay trời đẹp quá, anh nhỉ.một cô gái nào đó đang ôm một cái quan tài sang trọng màu trắng đắt tiền với đôi mắt sưng tấy lên vì khóc.-Anh à, nếu em biết anh bị bệnh em sẽ không đi đâu cả, chỉ ở với anh thôi, sao anh không nói với em.Trúc Loan lại bắt đầu khóc tiếp. tiếng nức càng ngày càng to hơnanh nó đứng đó, không nói gì. từng hạt mưa bắt đầu rơi xuống mặt đất.-bác đã tìm chỗ ngủ cho Tống Thành rồi, bác xin lỗi đã không nói chuyện thằng nhóc này bị ung thư phổi dai đoạn cuối, nó bắt bác không được nói chuyện này với cháu, bác xin lỗi.một giọng giọng nói khàn khàn nào đó phát ra, cô quay đầu lại, tay vẫn ôm cái quan tài.-thì ra là bác gái à?tiếng cười đểu cáng của Trúc Loan vang lên làm bác gái lo sợ, Hàn Tự cũng biết được chuyện gì đang xảy liền chạy đến chỗ Trúc Loan.cô liền chạy đến chỗ mẹ Tống Thành

Chương 21