Sáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-…
Chương 5: Nhu khắc cương
Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn ĐồTác giả: Bông xùSáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-… Lời tuyên chiến vừa hạ xuống, nó và Lâm Hoàng cùng đồng thanh:- Lên- Mệnh lệnh vừa ban tụi đàn em hai phe liền xông lên như hổ đói. Hai bên không ai nhường ai nên trận đấu chắc rất lâu mới kết thúc.Lâm Hoàng cũng xông về phía nó, ung xung nở nụ cười- Nhóc con, tiếp chiêuNhìn Lâm Hoàng xông đến nó cũng không nhúc nhíc, môi anh đào nhỏ nhắn hơi nhếch. Trận đấu bất phân thắng bại 7 năm trước bây giờ đã đến lúc kết thúc và người thắng sẽ là. ..nó.Chốc lát Lâm Hoàng đã đến trước mặt nó, một đấm vung lên nhưng đã bị nó tránh được.Nó cũng không kém, chân phải nâng lên tập kích bụng hắn. Lâm Hoàng cười lạnh một tiếng, tay giữ chặt chân nó nhưng hắn không biết nó đã đoán được trước việc này, thuận thế lấy đà, chân trái lập tức cho hắn một cước. Một cước này nó dùng không ít lực, làm Lâm Hoàng lùi lại mấy bướcThấy Lâm Hoàng thất thế nó liếc mắt kinh thường- Lâm Hoàng chịu thua đi rồi chị dậy tha cho- Nó biết Lâm Hoàng sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy nhưng nó rất thích đả kích người khác nha! Hôm nay nó sẽ cho cái danh hiệu thủ lĩnh Đông Phong xuống dốc.Lâm Hoàng tất nhiên không chịu thua cũng không ngờ bao nhiêu năm gặp lại nó lai mạnh như vậy khiến hắn rất muốn thử một trận sống còn. Lâm Hoàng một lần nữa xông lên, lần này là .... sát chiêuNó biết Lâm Hoàng đã muốn dùng sát chiêu cũng không chần chừ xông lên. Lợi thế của nó chính là cơ thể này, nhìn nhỏ nhắn nhưng lại rất linh hoạt, ngược lại Lâm Hoàng lại có cơ thể như sắt thép, nó dính một chiêu chưa chắc đã chịu được nhưng nó sẽ cho hắn biết thế nào là nhu khắc cươngNó với Lâm Hoàng đã đánh hơn mười chiêu. Bên ngoài nhìn vào chỉ thấy ngang tài ngang sức, nhưng chỉ nó với Lâm Hoàng mới hiểu được rằng người thất thế là Lâm Hoàng.- Rốt cuộc thầy đã dạy cho nhóc cái quái gì vậy-Lâm Hoàng đã ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố đỡ những đòn tấn công liên tiếp của nó.Nó không trả lời Lâm Hoàng ngược lại cho hắn một cước.Lâm Hoàng cũng bất ngờ trước đòn tấn công của nó nến không kịp đỡ đành ăn trọn một cước này.Dù thân thể hắn có cứng rắn dến đâu, ăn một cú này cũng đau không nhẹ vậy mà cả một cọng tóc của nó hắn cũng không đụng được. Thật là tức chịu không nổiLiên tiếp mấy chiêu mà Lâm Hoàng vẫn không đả thương được ngược lại hắn lại ăn mấy cước. Đã vậy nó còn cố tình dùng sức đạp mạnh vào đùi hắn lắm hắn đau điếng người.Lâm Hoàng bị thương không ít, sắp không chống nổi nhưng vẫn cắn răng đánh tiếp làm nó nhìn thấy cũng tội nghiệp thay cho Lâm Hoàng, nhưng càng tội nghiệp thì nó càng đánh vì nó ghét hắn gấp mấy trăm lần cái tội nghiệp này nhà vậy lên hôm nay không thấy hắn thê thảm nó sẽ không thỏa mãn." Bốp" Lâm Hoàng liền ăn một cú chí mạng từ nó.Nhìn Lâm Hoàng chật vật ngã xuống đất, nó biết trận này nó thắng rồi!.
Lời tuyên chiến vừa hạ xuống, nó và Lâm Hoàng cùng đồng thanh:
- Lên- Mệnh lệnh vừa ban tụi đàn em hai phe liền xông lên như hổ đói. Hai bên không ai nhường ai nên trận đấu chắc rất lâu mới kết thúc.
Lâm Hoàng cũng xông về phía nó, ung xung nở nụ cười
- Nhóc con, tiếp chiêu
Nhìn Lâm Hoàng xông đến nó cũng không nhúc nhíc, môi anh đào nhỏ nhắn hơi nhếch. Trận đấu bất phân thắng bại 7 năm trước bây giờ đã đến lúc kết thúc và người thắng sẽ là. ..nó.
Chốc lát Lâm Hoàng đã đến trước mặt nó, một đấm vung lên nhưng đã bị nó tránh được.Nó cũng không kém, chân phải nâng lên tập kích bụng hắn. Lâm Hoàng cười lạnh một tiếng, tay giữ chặt chân nó nhưng hắn không biết nó đã đoán được trước việc này, thuận thế lấy đà, chân trái lập tức cho hắn một cước. Một cước này nó dùng không ít lực, làm Lâm Hoàng lùi lại mấy bước
Thấy Lâm Hoàng thất thế nó liếc mắt kinh thường
- Lâm Hoàng chịu thua đi rồi chị dậy tha cho- Nó biết Lâm Hoàng sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy nhưng nó rất thích đả kích người khác nha! Hôm nay nó sẽ cho cái danh hiệu thủ lĩnh Đông Phong xuống dốc.
Lâm Hoàng tất nhiên không chịu thua cũng không ngờ bao nhiêu năm gặp lại nó lai mạnh như vậy khiến hắn rất muốn thử một trận sống còn. Lâm Hoàng một lần nữa xông lên, lần này là .... sát chiêu
Nó biết Lâm Hoàng đã muốn dùng sát chiêu cũng không chần chừ xông lên. Lợi thế của nó chính là cơ thể này, nhìn nhỏ nhắn nhưng lại rất linh hoạt, ngược lại Lâm Hoàng lại có cơ thể như sắt thép, nó dính một chiêu chưa chắc đã chịu được nhưng nó sẽ cho hắn biết thế nào là nhu khắc cương
Nó với Lâm Hoàng đã đánh hơn mười chiêu. Bên ngoài nhìn vào chỉ thấy ngang tài ngang sức, nhưng chỉ nó với Lâm Hoàng mới hiểu được rằng người thất thế là Lâm Hoàng.
- Rốt cuộc thầy đã dạy cho nhóc cái quái gì vậy-Lâm Hoàng đã ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố đỡ những đòn tấn công liên tiếp của nó.
Nó không trả lời Lâm Hoàng ngược lại cho hắn một cước.Lâm Hoàng cũng bất ngờ trước đòn tấn công của nó nến không kịp đỡ đành ăn trọn một cước này.Dù thân thể hắn có cứng rắn dến đâu, ăn một cú này cũng đau không nhẹ vậy mà cả một cọng tóc của nó hắn cũng không đụng được. Thật là tức chịu không nổi
Liên tiếp mấy chiêu mà Lâm Hoàng vẫn không đả thương được ngược lại hắn lại ăn mấy cước. Đã vậy nó còn cố tình dùng sức đạp mạnh vào đùi hắn lắm hắn đau điếng người.
Lâm Hoàng bị thương không ít, sắp không chống nổi nhưng vẫn cắn răng đánh tiếp làm nó nhìn thấy cũng tội nghiệp thay cho Lâm Hoàng, nhưng càng tội nghiệp thì nó càng đánh vì nó ghét hắn gấp mấy trăm lần cái tội nghiệp này nhà vậy lên hôm nay không thấy hắn thê thảm nó sẽ không thỏa mãn.
" Bốp" Lâm Hoàng liền ăn một cú chí mạng từ nó.
Nhìn Lâm Hoàng chật vật ngã xuống đất, nó biết trận này nó thắng rồi!
.
Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn ĐồTác giả: Bông xùSáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-… Lời tuyên chiến vừa hạ xuống, nó và Lâm Hoàng cùng đồng thanh:- Lên- Mệnh lệnh vừa ban tụi đàn em hai phe liền xông lên như hổ đói. Hai bên không ai nhường ai nên trận đấu chắc rất lâu mới kết thúc.Lâm Hoàng cũng xông về phía nó, ung xung nở nụ cười- Nhóc con, tiếp chiêuNhìn Lâm Hoàng xông đến nó cũng không nhúc nhíc, môi anh đào nhỏ nhắn hơi nhếch. Trận đấu bất phân thắng bại 7 năm trước bây giờ đã đến lúc kết thúc và người thắng sẽ là. ..nó.Chốc lát Lâm Hoàng đã đến trước mặt nó, một đấm vung lên nhưng đã bị nó tránh được.Nó cũng không kém, chân phải nâng lên tập kích bụng hắn. Lâm Hoàng cười lạnh một tiếng, tay giữ chặt chân nó nhưng hắn không biết nó đã đoán được trước việc này, thuận thế lấy đà, chân trái lập tức cho hắn một cước. Một cước này nó dùng không ít lực, làm Lâm Hoàng lùi lại mấy bướcThấy Lâm Hoàng thất thế nó liếc mắt kinh thường- Lâm Hoàng chịu thua đi rồi chị dậy tha cho- Nó biết Lâm Hoàng sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy nhưng nó rất thích đả kích người khác nha! Hôm nay nó sẽ cho cái danh hiệu thủ lĩnh Đông Phong xuống dốc.Lâm Hoàng tất nhiên không chịu thua cũng không ngờ bao nhiêu năm gặp lại nó lai mạnh như vậy khiến hắn rất muốn thử một trận sống còn. Lâm Hoàng một lần nữa xông lên, lần này là .... sát chiêuNó biết Lâm Hoàng đã muốn dùng sát chiêu cũng không chần chừ xông lên. Lợi thế của nó chính là cơ thể này, nhìn nhỏ nhắn nhưng lại rất linh hoạt, ngược lại Lâm Hoàng lại có cơ thể như sắt thép, nó dính một chiêu chưa chắc đã chịu được nhưng nó sẽ cho hắn biết thế nào là nhu khắc cươngNó với Lâm Hoàng đã đánh hơn mười chiêu. Bên ngoài nhìn vào chỉ thấy ngang tài ngang sức, nhưng chỉ nó với Lâm Hoàng mới hiểu được rằng người thất thế là Lâm Hoàng.- Rốt cuộc thầy đã dạy cho nhóc cái quái gì vậy-Lâm Hoàng đã ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố đỡ những đòn tấn công liên tiếp của nó.Nó không trả lời Lâm Hoàng ngược lại cho hắn một cước.Lâm Hoàng cũng bất ngờ trước đòn tấn công của nó nến không kịp đỡ đành ăn trọn một cước này.Dù thân thể hắn có cứng rắn dến đâu, ăn một cú này cũng đau không nhẹ vậy mà cả một cọng tóc của nó hắn cũng không đụng được. Thật là tức chịu không nổiLiên tiếp mấy chiêu mà Lâm Hoàng vẫn không đả thương được ngược lại hắn lại ăn mấy cước. Đã vậy nó còn cố tình dùng sức đạp mạnh vào đùi hắn lắm hắn đau điếng người.Lâm Hoàng bị thương không ít, sắp không chống nổi nhưng vẫn cắn răng đánh tiếp làm nó nhìn thấy cũng tội nghiệp thay cho Lâm Hoàng, nhưng càng tội nghiệp thì nó càng đánh vì nó ghét hắn gấp mấy trăm lần cái tội nghiệp này nhà vậy lên hôm nay không thấy hắn thê thảm nó sẽ không thỏa mãn." Bốp" Lâm Hoàng liền ăn một cú chí mạng từ nó.Nhìn Lâm Hoàng chật vật ngã xuống đất, nó biết trận này nó thắng rồi!.