Tác giả:

Sáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-…

Chương 7: Mẫu thân đại nhân

Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn ĐồTác giả: Bông xùSáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-… Lâm Hoàng nhận thua cũng không ngoài dự đoán của nó, chỉ là nó không nghĩ hắn lại nhận thua sớm vậy, thật không thú vị! - Hừ, còn tưởng vĩ đại lắm! Chẳng phải cũng sợ hủy dung sao- Phi Long lầm bầm, nhìn Lâm Hoàng bị chị hai đánh đến thê thảm như vậy làm hắn mừng như điên chỉ thiếu không nhảy cẫng lên hò reo thôi.Tụi đàn em Đông Phong cũng bị đả kích không nhỏ, dù sao trong mắt bọn hắn Lâm Hoàng cũng là bất khả chiến bại đó nha, vậy mà bây giờ lại thất bại dưới tay con nhỏ....à không là chị hai của Liên Vân, thật là xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu. Một đời oanh liệt của Lâm Hoàng coi như kết thúcNhìn khuôn mặt sưng như đầu heo của Lâm Hoàng nó không khỏi muốn châm chọc vài câu nhưng bỗng dưng lúc này điện thoại trong túi nó lại reo lên. Rút điện thoại ra, nhìn tên người gọi đến nó không khỏi giật mình, là mẫu thân đại nhân! Liếc mắt ra hiệu im lặng cho bọn đàn em, nó hắng giọng vài cái mới bắt máy- A lô, mẹ gọi con có chuyện gì sao,... con đang ăn kem với bạn- Nó nói hết sức nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ làm bọn đàn em Đông Phong ngạc nhiên đến há hốc mồn, người ăn nói hung hãn câu nào câu đấy hết sức vô sỉ có phải nó không vây! Ngược lại với Đông Phong, bọn đàn em Liên Vân chả có vẻ gì là ngạc nhiên giống như đây là chuyện bình thường vậy. Nói vậy cũng không sai vì đối với bọn đàn em Liên Vân chị hai của họ chính là người hai mặt vừa hung hãn, th* t*c lại có thể ngay lập tức trở nên nhu thuận hiểu chuyện. Đã vậy khả năng nói dối cũng siêu hạng. Đúng là mặt dày không tưởng.Nếu nó biết được cảm nhận của tụi đàn em của nó thì sẽ nghĩ như thế nào nhỉ? Nhưng tất nhiên là nó không biết rồi bởi vì nó đang bận nghe điện thoại của mẫu thân đại nhân nha! là người mà nó sợ nhất. Đối với mẹ, nó chính là chưa đánh đã khai, đúng là không có tiền đồ- Giải tán đi, chị có việc- Nghe điện thoại xong nó không thèm liếc mắt đến tụi đàn em lấy một cái, trực tiếp quay đầu bỏ đi bỏ lại ánh mắt tò mò của bao nhiêu người.Nó dùng hết hỏa lực phóng về nhà bằng xe căng hải không khỏi nhủ thầm: Bảo Linh mày đúng là não bị nhúng nước, sao lúc ấy lại từ chối ba mua xe đạp chứ! haizz để bây giờ mới thấy cái khổ!Đứng trước cửa nhà nó thở hồng hộc, xốc lại tinh thần một chút, chỉnh lại quần áo ngay ngắn, hít một hơi thật sâu nó mới mở cửa- Mẹ, con về rồi! rốt cuộc là chuyện.....

Lâm Hoàng nhận thua cũng không ngoài dự đoán của nó, chỉ là nó không nghĩ hắn lại nhận thua sớm vậy, thật không thú vị! - Hừ, còn tưởng vĩ đại lắm! Chẳng phải cũng sợ hủy dung sao- Phi Long lầm bầm, nhìn Lâm Hoàng bị chị hai đánh đến thê thảm như vậy làm hắn mừng như điên chỉ thiếu không nhảy cẫng lên hò reo thôi.

Tụi đàn em Đông Phong cũng bị đả kích không nhỏ, dù sao trong mắt bọn hắn Lâm Hoàng cũng là bất khả chiến bại đó nha, vậy mà bây giờ lại thất bại dưới tay con nhỏ....à không là chị hai của Liên Vân, thật là xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu. Một đời oanh liệt của Lâm Hoàng coi như kết thúc

Nhìn khuôn mặt sưng như đầu heo của Lâm Hoàng nó không khỏi muốn châm chọc vài câu nhưng bỗng dưng lúc này điện thoại trong túi nó lại reo lên. Rút điện thoại ra, nhìn tên người gọi đến nó không khỏi giật mình, là mẫu thân đại nhân! Liếc mắt ra hiệu im lặng cho bọn đàn em, nó hắng giọng vài cái mới bắt máy

- A lô, mẹ gọi con có chuyện gì sao,... con đang ăn kem với bạn- Nó nói hết sức nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ làm bọn đàn em Đông Phong ngạc nhiên đến há hốc mồn, người ăn nói hung hãn câu nào câu đấy hết sức vô sỉ có phải nó không vây! Ngược lại với Đông Phong, bọn đàn em Liên Vân chả có vẻ gì là ngạc nhiên giống như đây là chuyện bình thường vậy. Nói vậy cũng không sai vì đối với bọn đàn em Liên Vân chị hai của họ chính là người hai mặt vừa hung hãn, th* t*c lại có thể ngay lập tức trở nên nhu thuận hiểu chuyện. Đã vậy khả năng nói dối cũng siêu hạng. Đúng là mặt dày không tưởng.

Nếu nó biết được cảm nhận của tụi đàn em của nó thì sẽ nghĩ như thế nào nhỉ? Nhưng tất nhiên là nó không biết rồi bởi vì nó đang bận nghe điện thoại của mẫu thân đại nhân nha! là người mà nó sợ nhất. Đối với mẹ, nó chính là chưa đánh đã khai, đúng là không có tiền đồ

- Giải tán đi, chị có việc- Nghe điện thoại xong nó không thèm liếc mắt đến tụi đàn em lấy một cái, trực tiếp quay đầu bỏ đi bỏ lại ánh mắt tò mò của bao nhiêu người.

Nó dùng hết hỏa lực phóng về nhà bằng xe căng hải không khỏi nhủ thầm: Bảo Linh mày đúng là não bị nhúng nước, sao lúc ấy lại từ chối ba mua xe đạp chứ! haizz để bây giờ mới thấy cái khổ!

Đứng trước cửa nhà nó thở hồng hộc, xốc lại tinh thần một chút, chỉnh lại quần áo ngay ngắn, hít một hơi thật sâu nó mới mở cửa

- Mẹ, con về rồi! rốt cuộc là chuyện....

.

Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn ĐồTác giả: Bông xùSáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-… Lâm Hoàng nhận thua cũng không ngoài dự đoán của nó, chỉ là nó không nghĩ hắn lại nhận thua sớm vậy, thật không thú vị! - Hừ, còn tưởng vĩ đại lắm! Chẳng phải cũng sợ hủy dung sao- Phi Long lầm bầm, nhìn Lâm Hoàng bị chị hai đánh đến thê thảm như vậy làm hắn mừng như điên chỉ thiếu không nhảy cẫng lên hò reo thôi.Tụi đàn em Đông Phong cũng bị đả kích không nhỏ, dù sao trong mắt bọn hắn Lâm Hoàng cũng là bất khả chiến bại đó nha, vậy mà bây giờ lại thất bại dưới tay con nhỏ....à không là chị hai của Liên Vân, thật là xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu. Một đời oanh liệt của Lâm Hoàng coi như kết thúcNhìn khuôn mặt sưng như đầu heo của Lâm Hoàng nó không khỏi muốn châm chọc vài câu nhưng bỗng dưng lúc này điện thoại trong túi nó lại reo lên. Rút điện thoại ra, nhìn tên người gọi đến nó không khỏi giật mình, là mẫu thân đại nhân! Liếc mắt ra hiệu im lặng cho bọn đàn em, nó hắng giọng vài cái mới bắt máy- A lô, mẹ gọi con có chuyện gì sao,... con đang ăn kem với bạn- Nó nói hết sức nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ làm bọn đàn em Đông Phong ngạc nhiên đến há hốc mồn, người ăn nói hung hãn câu nào câu đấy hết sức vô sỉ có phải nó không vây! Ngược lại với Đông Phong, bọn đàn em Liên Vân chả có vẻ gì là ngạc nhiên giống như đây là chuyện bình thường vậy. Nói vậy cũng không sai vì đối với bọn đàn em Liên Vân chị hai của họ chính là người hai mặt vừa hung hãn, th* t*c lại có thể ngay lập tức trở nên nhu thuận hiểu chuyện. Đã vậy khả năng nói dối cũng siêu hạng. Đúng là mặt dày không tưởng.Nếu nó biết được cảm nhận của tụi đàn em của nó thì sẽ nghĩ như thế nào nhỉ? Nhưng tất nhiên là nó không biết rồi bởi vì nó đang bận nghe điện thoại của mẫu thân đại nhân nha! là người mà nó sợ nhất. Đối với mẹ, nó chính là chưa đánh đã khai, đúng là không có tiền đồ- Giải tán đi, chị có việc- Nghe điện thoại xong nó không thèm liếc mắt đến tụi đàn em lấy một cái, trực tiếp quay đầu bỏ đi bỏ lại ánh mắt tò mò của bao nhiêu người.Nó dùng hết hỏa lực phóng về nhà bằng xe căng hải không khỏi nhủ thầm: Bảo Linh mày đúng là não bị nhúng nước, sao lúc ấy lại từ chối ba mua xe đạp chứ! haizz để bây giờ mới thấy cái khổ!Đứng trước cửa nhà nó thở hồng hộc, xốc lại tinh thần một chút, chỉnh lại quần áo ngay ngắn, hít một hơi thật sâu nó mới mở cửa- Mẹ, con về rồi! rốt cuộc là chuyện.....

Chương 7: Mẫu thân đại nhân