“Tôi sẽ thay đổi nhưng theo một cách khác. Đơn giản tôi thay đổi không để vì nổi bật trước đám đông hay vì một ai đó đang lặng thầm quan sát tôi. Mà sự thay đổi này là vì tôi, vì cuộc sống mà tôi đã lựa chọn…” -Giờ thì bó mẹ có thể đi những con đường mà hai người đã lựa chọn, không cần lo ắng, không phải quan tâm đứa con gái ngốc nghếch này. Hãy đi tìm hạnh phúc riêng cho hai người… -Liễu! Liễu con! (mẹ tôi nói) –Con nói thế là sao? Bố mẹ sao lại không quan tâm đến con? Nếu con không chọn sống giữa bố hoặc mẹ thì con có thể ra sống riêng, mẹ sẽ thuê người chăm sóc con… -Thôi đi! –Tôi gắt lên –Con ghê tởm cái sự quan tâm của hai người rồi. Trước thái đọ của tôi, người bố kia không có thái độ gì, mắt vẫn đắm đuối với người phụ nữ trẻ bên cạnh. Tôi nhếch mép cười, tiến lại gần cô ta: -Dì nhớ chăm sóc ba con cẩn thận nhé! Ba, con đi đây! -Ừ! Đi thì đi đi, phiền phức. Trước câu nói đó, tôi ho nhẹ một cái rồi gượng cười, tay cầm chiếc vali. Cảm xúc như chết lặng. Giờ thì tôi muốn chạy trốn…
Chương 28
Duyên Có Rồi... Phận Em Giữ Đó...Tác giả: Dương Liễu Liễu“Tôi sẽ thay đổi nhưng theo một cách khác. Đơn giản tôi thay đổi không để vì nổi bật trước đám đông hay vì một ai đó đang lặng thầm quan sát tôi. Mà sự thay đổi này là vì tôi, vì cuộc sống mà tôi đã lựa chọn…” -Giờ thì bó mẹ có thể đi những con đường mà hai người đã lựa chọn, không cần lo ắng, không phải quan tâm đứa con gái ngốc nghếch này. Hãy đi tìm hạnh phúc riêng cho hai người… -Liễu! Liễu con! (mẹ tôi nói) –Con nói thế là sao? Bố mẹ sao lại không quan tâm đến con? Nếu con không chọn sống giữa bố hoặc mẹ thì con có thể ra sống riêng, mẹ sẽ thuê người chăm sóc con… -Thôi đi! –Tôi gắt lên –Con ghê tởm cái sự quan tâm của hai người rồi. Trước thái đọ của tôi, người bố kia không có thái độ gì, mắt vẫn đắm đuối với người phụ nữ trẻ bên cạnh. Tôi nhếch mép cười, tiến lại gần cô ta: -Dì nhớ chăm sóc ba con cẩn thận nhé! Ba, con đi đây! -Ừ! Đi thì đi đi, phiền phức. Trước câu nói đó, tôi ho nhẹ một cái rồi gượng cười, tay cầm chiếc vali. Cảm xúc như chết lặng. Giờ thì tôi muốn chạy trốn… Chiếc ô tô dừng lại trước cổng. Tôi xuống xe, tay cầm theo túi đồ, hếch mặt lè lưỡi định đi vào nhà thì hắn chạy nhanh sang,nắm tay tôi kéo giật lại. Bất thình lình đặt nụ hôn lên trán tôi rồi cười toe:-Mai gặp ở trường nha.Tôi giơ tay định dọa nhưng hắn cười trừ một cái rồi lái xe ra về. Thật là, tên đốn mạt.Tôi vừa bước vào nhà thì nghe cái giọng giễu cợt c*̉a Giả Kiệt.-Hai người đang hẹn hò hả?-Sao nào?Tôi nói giọng khinh bỉ rồi đi vào phòng. Vừa nắm tay vào khóa cửa thì câu nói c*̉a hắn vang lên làm tai tôi lùng bùng:-Nếu em không chấm dứt chuyện này thì chúng ta sẽ bay vào tuần sau.Mặc kệ. Tôi không thèm để ý, vào phòng, khóa chốt cửa lại rồi lăn ra giường. Muốn chợp mắt quên hết sự đời nhưng tôi không tài nào ngủ được. Nếu cứ như thế này thì không được. Cái con gà xì que kia phải ống ra khỏi nhà thôi. Cái ý ngĩ đó cừa xuất hiện thì đã phải gạt phắt đi cì cảm giác tội lỗi dâng lên. Hix. Chúa ơi! Sao con phải chịu cảnh này? Hixhix, muốn khóc quá.Mặc xác cái con gà xì que ấy nhưng tôi chỉ chợp mắt được một lúc. Đến sáng, hai con mắt c*̉a tôi thâm cuồng lại. Thật tồi tệ. Mặc nguyên bộ quần áo hôm qua, tôi mở cửa bước ra khỏi phòng. Tên Giả Kiệt ở trong bếp c*̀ng một thằng cha khác. Hắn c*́i chào tôi:-Cô chủ! Vào ăn sáng đi.-Tiếc thật, tôi không phải cô chủ c*̉a anh.-Thiếu gia đã nói thế mà.Hóa ra hắn là trợ lý c*̉a Giả Kiệt. Tôi tặc lưỡi, tiến lại tủ uống cốc nước.-Em ngồi ăn sáng đi.-Phiền phức.Tôi buông một câu lạnh tanh.-Cô chủ,chị ngủ không ngon à? Mắt c*̉a chị sao lại…-Im lặng và lo cho thiếu gia c*̉a cậu đi.Tôi thay đồ, túm tóc lên cao rồi đi học. Ra đến cổng thì thấy Hoàng Ân và Giả Kiệt đứng cạnh một chiếc ô tô. Hoàng Ân tíu tít:-Cậu chưa ăn sáng đúng không? Tôi chuẩn bị cho cậu rồi này.Hoàng Ân vừa nói vừa giơ trước mặt tôi hộp cơm. Giả Kiệt nhìn tôi chằm chằm nói:-Em lên xe đi, chúng ta c*̀ng đến trường.Tiếng lạch cạch c*̉a xe đạp tiến lại gần. Nhỏ Vi Diệp đeo kính, tai nghe nhạc lắc lư. Đến gần chỗ tôi, nhỏ hãm phanh, cười tươi. Hồn nhiên chết đi được. Nó đưa con mắt ngạc nhiên rồi nhíu mày nhìn tên trợ lý c*̉a Giả Kiệt. Chắc lại sợ anh nó có thêm một đối thủ đây mà. Tôi quát:-Vi Diệp! Xuống xe mau.-Ơ…Xuống. Tôi đưa mắt lườm. Mọi người ngơ ngác trước thái độ c*̉a tôi, riêng Giả Kiệt hếch môi cười đểu. Chắc hắn đã đoán được hành động tiếp theo c*̉a tôi. Vi Diệp dựng xe bươc xuống. Tôi giật luôn cái máy nghe nhạc c*̉a nhỏ, ngồi lên xe phóng thẳng trước sự ú ớ c*̉a nhỏ và Hoàng Ân.
Chiếc ô tô dừng lại trước cổng. Tôi xuống xe, tay cầm theo túi đồ, hếch mặt lè lưỡi định đi vào nhà thì hắn chạy nhanh sang,nắm tay tôi kéo giật lại. Bất thình lình đặt nụ hôn lên trán tôi rồi cười toe:
-Mai gặp ở trường nha.
Tôi giơ tay định dọa nhưng hắn cười trừ một cái rồi lái xe ra về. Thật là, tên đốn mạt.
Tôi vừa bước vào nhà thì nghe cái giọng giễu cợt c*̉a Giả Kiệt.
-Hai người đang hẹn hò hả?
-Sao nào?
Tôi nói giọng khinh bỉ rồi đi vào phòng. Vừa nắm tay vào khóa cửa thì câu nói c*̉a hắn vang lên làm tai tôi lùng bùng:
-Nếu em không chấm dứt chuyện này thì chúng ta sẽ bay vào tuần sau.
Mặc kệ. Tôi không thèm để ý, vào phòng, khóa chốt cửa lại rồi lăn ra giường. Muốn chợp mắt quên hết sự đời nhưng tôi không tài nào ngủ được. Nếu cứ như thế này thì không được. Cái con gà xì que kia phải ống ra khỏi nhà thôi. Cái ý ngĩ đó cừa xuất hiện thì đã phải gạt phắt đi cì cảm giác tội lỗi dâng lên. Hix. Chúa ơi! Sao con phải chịu cảnh này? Hixhix, muốn khóc quá.
Mặc xác cái con gà xì que ấy nhưng tôi chỉ chợp mắt được một lúc. Đến sáng, hai con mắt c*̉a tôi thâm cuồng lại. Thật tồi tệ. Mặc nguyên bộ quần áo hôm qua, tôi mở cửa bước ra khỏi phòng. Tên Giả Kiệt ở trong bếp c*̀ng một thằng cha khác. Hắn c*́i chào tôi:
-Cô chủ! Vào ăn sáng đi.
-Tiếc thật, tôi không phải cô chủ c*̉a anh.
-Thiếu gia đã nói thế mà.
Hóa ra hắn là trợ lý c*̉a Giả Kiệt. Tôi tặc lưỡi, tiến lại tủ uống cốc nước.
-Em ngồi ăn sáng đi.
-Phiền phức.
Tôi buông một câu lạnh tanh.
-Cô chủ,chị ngủ không ngon à? Mắt c*̉a chị sao lại…
-Im lặng và lo cho thiếu gia c*̉a cậu đi.
Tôi thay đồ, túm tóc lên cao rồi đi học. Ra đến cổng thì thấy Hoàng Ân và Giả Kiệt đứng cạnh một chiếc ô tô. Hoàng Ân tíu tít:
-Cậu chưa ăn sáng đúng không? Tôi chuẩn bị cho cậu rồi này.
Hoàng Ân vừa nói vừa giơ trước mặt tôi hộp cơm. Giả Kiệt nhìn tôi chằm chằm nói:
-Em lên xe đi, chúng ta c*̀ng đến trường.
Tiếng lạch cạch c*̉a xe đạp tiến lại gần. Nhỏ Vi Diệp đeo kính, tai nghe nhạc lắc lư. Đến gần chỗ tôi, nhỏ hãm phanh, cười tươi. Hồn nhiên chết đi được. Nó đưa con mắt ngạc nhiên rồi nhíu mày nhìn tên trợ lý c*̉a Giả Kiệt. Chắc lại sợ anh nó có thêm một đối thủ đây mà. Tôi quát:
-Vi Diệp! Xuống xe mau.
-Ơ…
Xuống. Tôi đưa mắt lườm. Mọi người ngơ ngác trước thái độ c*̉a tôi, riêng Giả Kiệt hếch môi cười đểu. Chắc hắn đã đoán được hành động tiếp theo c*̉a tôi. Vi Diệp dựng xe bươc xuống. Tôi giật luôn cái máy nghe nhạc c*̉a nhỏ, ngồi lên xe phóng thẳng trước sự ú ớ c*̉a nhỏ và Hoàng Ân.
Duyên Có Rồi... Phận Em Giữ Đó...Tác giả: Dương Liễu Liễu“Tôi sẽ thay đổi nhưng theo một cách khác. Đơn giản tôi thay đổi không để vì nổi bật trước đám đông hay vì một ai đó đang lặng thầm quan sát tôi. Mà sự thay đổi này là vì tôi, vì cuộc sống mà tôi đã lựa chọn…” -Giờ thì bó mẹ có thể đi những con đường mà hai người đã lựa chọn, không cần lo ắng, không phải quan tâm đứa con gái ngốc nghếch này. Hãy đi tìm hạnh phúc riêng cho hai người… -Liễu! Liễu con! (mẹ tôi nói) –Con nói thế là sao? Bố mẹ sao lại không quan tâm đến con? Nếu con không chọn sống giữa bố hoặc mẹ thì con có thể ra sống riêng, mẹ sẽ thuê người chăm sóc con… -Thôi đi! –Tôi gắt lên –Con ghê tởm cái sự quan tâm của hai người rồi. Trước thái đọ của tôi, người bố kia không có thái độ gì, mắt vẫn đắm đuối với người phụ nữ trẻ bên cạnh. Tôi nhếch mép cười, tiến lại gần cô ta: -Dì nhớ chăm sóc ba con cẩn thận nhé! Ba, con đi đây! -Ừ! Đi thì đi đi, phiền phức. Trước câu nói đó, tôi ho nhẹ một cái rồi gượng cười, tay cầm chiếc vali. Cảm xúc như chết lặng. Giờ thì tôi muốn chạy trốn… Chiếc ô tô dừng lại trước cổng. Tôi xuống xe, tay cầm theo túi đồ, hếch mặt lè lưỡi định đi vào nhà thì hắn chạy nhanh sang,nắm tay tôi kéo giật lại. Bất thình lình đặt nụ hôn lên trán tôi rồi cười toe:-Mai gặp ở trường nha.Tôi giơ tay định dọa nhưng hắn cười trừ một cái rồi lái xe ra về. Thật là, tên đốn mạt.Tôi vừa bước vào nhà thì nghe cái giọng giễu cợt c*̉a Giả Kiệt.-Hai người đang hẹn hò hả?-Sao nào?Tôi nói giọng khinh bỉ rồi đi vào phòng. Vừa nắm tay vào khóa cửa thì câu nói c*̉a hắn vang lên làm tai tôi lùng bùng:-Nếu em không chấm dứt chuyện này thì chúng ta sẽ bay vào tuần sau.Mặc kệ. Tôi không thèm để ý, vào phòng, khóa chốt cửa lại rồi lăn ra giường. Muốn chợp mắt quên hết sự đời nhưng tôi không tài nào ngủ được. Nếu cứ như thế này thì không được. Cái con gà xì que kia phải ống ra khỏi nhà thôi. Cái ý ngĩ đó cừa xuất hiện thì đã phải gạt phắt đi cì cảm giác tội lỗi dâng lên. Hix. Chúa ơi! Sao con phải chịu cảnh này? Hixhix, muốn khóc quá.Mặc xác cái con gà xì que ấy nhưng tôi chỉ chợp mắt được một lúc. Đến sáng, hai con mắt c*̉a tôi thâm cuồng lại. Thật tồi tệ. Mặc nguyên bộ quần áo hôm qua, tôi mở cửa bước ra khỏi phòng. Tên Giả Kiệt ở trong bếp c*̀ng một thằng cha khác. Hắn c*́i chào tôi:-Cô chủ! Vào ăn sáng đi.-Tiếc thật, tôi không phải cô chủ c*̉a anh.-Thiếu gia đã nói thế mà.Hóa ra hắn là trợ lý c*̉a Giả Kiệt. Tôi tặc lưỡi, tiến lại tủ uống cốc nước.-Em ngồi ăn sáng đi.-Phiền phức.Tôi buông một câu lạnh tanh.-Cô chủ,chị ngủ không ngon à? Mắt c*̉a chị sao lại…-Im lặng và lo cho thiếu gia c*̉a cậu đi.Tôi thay đồ, túm tóc lên cao rồi đi học. Ra đến cổng thì thấy Hoàng Ân và Giả Kiệt đứng cạnh một chiếc ô tô. Hoàng Ân tíu tít:-Cậu chưa ăn sáng đúng không? Tôi chuẩn bị cho cậu rồi này.Hoàng Ân vừa nói vừa giơ trước mặt tôi hộp cơm. Giả Kiệt nhìn tôi chằm chằm nói:-Em lên xe đi, chúng ta c*̀ng đến trường.Tiếng lạch cạch c*̉a xe đạp tiến lại gần. Nhỏ Vi Diệp đeo kính, tai nghe nhạc lắc lư. Đến gần chỗ tôi, nhỏ hãm phanh, cười tươi. Hồn nhiên chết đi được. Nó đưa con mắt ngạc nhiên rồi nhíu mày nhìn tên trợ lý c*̉a Giả Kiệt. Chắc lại sợ anh nó có thêm một đối thủ đây mà. Tôi quát:-Vi Diệp! Xuống xe mau.-Ơ…Xuống. Tôi đưa mắt lườm. Mọi người ngơ ngác trước thái độ c*̉a tôi, riêng Giả Kiệt hếch môi cười đểu. Chắc hắn đã đoán được hành động tiếp theo c*̉a tôi. Vi Diệp dựng xe bươc xuống. Tôi giật luôn cái máy nghe nhạc c*̉a nhỏ, ngồi lên xe phóng thẳng trước sự ú ớ c*̉a nhỏ và Hoàng Ân.