Sáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-…
Chương 38: Tốc độ (1)
Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn ĐồTác giả: Bông xùSáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-… Đồng hồ trên tường chỉ mười giờ đúng, hai mắt nó bắt đầu nhíu chặt lại vì buồn ngủ, xoa xoa hai cánh tay bắt đầu nhiễm lạnh nó cố lắc đầu xua tan mệt mỏi, sợ rằng chỉ một chút nữa thôi nó sẽ lăn ra đây ngủ mất, cái cánh cửa im lìm trắng toát trước mặt sắp bị nó chằm chằm cho đến khi thủng một lỗ cuối cùng cũng mở ra, bác sĩ mặc áo blu trắng uể oải bước ra làm nó giật mình từ trên ghế loạng choạng đứng dậy, ông Thành và chú Lâm cũng vội vàng tiến đến hỏi thăm- Cha tôi thế nào rồi- ông Thành nhanh chóng mở lời, gương mặt nghiêm nghị đầy lo lắng nhìn vị bác sĩ già đầy kinh nghiệm- Ông ấy đã qua cơn nguy hiểm,....nhưng....- Vị bác sĩ hồi lâu không nói lên lời, sau đó lại lắc đầu đề nghị gặp riêng ông Thành, nó một bên cũng tò mò nhưng cũng không nhiều lời liền im lặng ở một bên nhìn mọi việc . Khi ông Thành vừa đi, Hà My và bà Ngọc cũng quay lại,- Cha thế nào rồi- Bà Ngọc vừa bước đến liền hỏi chú Lâm, đôi mắt vẫn ươn ướt vì khóc, nhưng không làm nó chú ý, người làm nó đặc biệt chú ý là Hà My vẫn đi phía sau. Gương mặt trắng bệt vì nhiều phấn, hai mắt ửng đỏ làm nó không khỏi liên tưởng đến mấy bộ phim kinh dị, từ lúc bước vào cũng không ngẩng mặt lên nhìn nó, cô gái này khi nào lại đổi tính rồi. Nghĩ rồi nó cũng chẳng thèm quan tâm,tiếp tục nghịch ngợm với cái điện thoại cho đỡ buồn ngủ- Tiểu thư, tôi đưa người về nghỉ ngơi trước- Chú Lâm sau khi báo cáo tình hình cho bà Ngọc liền đến trước mặt nó lo lắng nói.- À, ừm- dù sao cũng chả còn gì để nó phải ở đây, liền gật đầu với chú Lâm, nó bỏ điện thoại vào túi sách rồi theo chú Lâm ra ngoài nhưng còn chưa đi được mấy bước thì phía sau Hà My cũng đuổi theo- Tôi cũng muốn về- Lời này làm cả nó và chú Lâm đồng loạt quay đầu lại nhìn Hà My- Tôi nói là....tôi cũng muốn về- Bị nhìn như vậy Hà My liền khó chịu lên cao giọng. Chú Lâm còn định nói gì đó thì nó liền lắc đầu sau đó tiếp tục bước ra ngoài, chú Lâm liền thở dài gật đầu- Được, vậy tôi đi lấy xe----------------------------------------------------------------------Đường phố đêm nhộn nhịp, tiếng la hét kèm theo tiếng bánh xe ma sát vào mặt đường đánh mạnh vào màng nhĩ làm nơi này càng thêm rối loạn, khung cảnh đường đèn chói chang nổi bật trong màn đêm lại mang cái tên rùng rơn- Thung lũng quỷ- nơi những người đam mê tốc độ không thể bỏ qua cho dù không ít tay đua đã bỏ mang ở đây.- Cố lên! cố lên aaaaaaaa- tiếng la hét ing ỏi khi chiếc xe màu đỏ như chớp phóng lên trước, nhưng trong số đó cũng có người không phục liền châm biến.- Hừ, ngựa non háo thắng- Người nói là một người đàn ông cao ta, khuôn mặt hung dữ không ngừng văng những lời nói tục với những người ủng hộ chiếc xe màu đỏ làm không ít người bất mãn lên tiếng- Này, anh là ai? sao lại có thể nói năng như vậy?- Người thanh niên luôn miệng ủng hộ chiếc xe màu đỏ cũng bị người đàn ông này làm tức giận lên tiếng- Ông mày là ai còn phải hỏi à? - Nói rồi hắn ta liền tung một cú đấm vào mặt người thanh niên làm anh ta ngã lăn ra đất, máu từ trong miệng liên tục phun ra khiến anh ta đau đớn lăn lộn, mọi người xung quanh cũng bị cảnh máu me này làm cho sợ hãi lập tức tản ra, trong lúc này bất chợt có người hốt hoảng la lên- Hắn....là....là....Quỷ Vương?- Lời này liền khiến đám đông xì xào, không ít người nhận ra hắn ta.- Hắn ta không phải chính là Quỷ Vương- tay đua số một của thung lũng quỷ 3 năm trước sao?- Một cô gái thân hình nóng bỏng lên tiếng.- Chính là hắn a, nhưng không phải biệt tăm biệt tích 3 năm rồi sao? bậy giờ lại xuất hiện làm gì- một cô gái xinh đẹp khác lên tiếng, cũng nói lên suy nghĩ của mọi người.- Còn không phải vì có người giỏi hơn sao?- Lời này như thêm dầu vào lửa khiến không ít người gật đầu cho là đúng làm người đàn ông được xưng là Quỷ Vương cũng bị chọc tức, liền kiêu ngạo lớn tiếng- Là ai? Có giỏi thì ra đây thi đấu với ông này!- Lời thách đấu vừa buông đã không ít người hưởng ứng, càng bùng nổ hơn khi thấy người vừa lên tiếng là một chàng trai trẻ điển trai đang dựa người trên chiếc xe hơi đỏ rực, cũng là người luôn dẫn đầu trong cuộc đua khi nãy.- Được thôi, có lẽ Quỷ Vương đã đến lúc thay thế rồi.- Chàng trai hơi cong khóe môi làm các cô gài xung quanh như say mê điên đảo, không kiềm chế được mà lớn tiếng ủng hộ.
Đồng hồ trên tường chỉ mười giờ đúng, hai mắt nó bắt đầu nhíu chặt lại vì buồn ngủ, xoa xoa hai cánh tay bắt đầu nhiễm lạnh nó cố lắc đầu xua tan mệt mỏi, sợ rằng chỉ một chút nữa thôi nó sẽ lăn ra đây ngủ mất, cái cánh cửa im lìm trắng toát trước mặt sắp bị nó chằm chằm cho đến khi thủng một lỗ cuối cùng cũng mở ra, bác sĩ mặc áo blu trắng uể oải bước ra làm nó giật mình từ trên ghế loạng choạng đứng dậy, ông Thành và chú Lâm cũng vội vàng tiến đến hỏi thăm
- Cha tôi thế nào rồi- ông Thành nhanh chóng mở lời, gương mặt nghiêm nghị đầy lo lắng nhìn vị bác sĩ già đầy kinh nghiệm
- Ông ấy đã qua cơn nguy hiểm,....nhưng....- Vị bác sĩ hồi lâu không nói lên lời, sau đó lại lắc đầu đề nghị gặp riêng ông Thành, nó một bên cũng tò mò nhưng cũng không nhiều lời liền im lặng ở một bên nhìn mọi việc . Khi ông Thành vừa đi, Hà My và bà Ngọc cũng quay lại,
- Cha thế nào rồi- Bà Ngọc vừa bước đến liền hỏi chú Lâm, đôi mắt vẫn ươn ướt vì khóc, nhưng không làm nó chú ý, người làm nó đặc biệt chú ý là Hà My vẫn đi phía sau. Gương mặt trắng bệt vì nhiều phấn, hai mắt ửng đỏ làm nó không khỏi liên tưởng đến mấy bộ phim kinh dị, từ lúc bước vào cũng không ngẩng mặt lên nhìn nó, cô gái này khi nào lại đổi tính rồi. Nghĩ rồi nó cũng chẳng thèm quan tâm,tiếp tục nghịch ngợm với cái điện thoại cho đỡ buồn ngủ
- Tiểu thư, tôi đưa người về nghỉ ngơi trước- Chú Lâm sau khi báo cáo tình hình cho bà Ngọc liền đến trước mặt nó lo lắng nói.
- À, ừm- dù sao cũng chả còn gì để nó phải ở đây, liền gật đầu với chú Lâm, nó bỏ điện thoại vào túi sách rồi theo chú Lâm ra ngoài nhưng còn chưa đi được mấy bước thì phía sau Hà My cũng đuổi theo
- Tôi cũng muốn về- Lời này làm cả nó và chú Lâm đồng loạt quay đầu lại nhìn Hà My
- Tôi nói là....tôi cũng muốn về- Bị nhìn như vậy Hà My liền khó chịu lên cao giọng. Chú Lâm còn định nói gì đó thì nó liền lắc đầu sau đó tiếp tục bước ra ngoài, chú Lâm liền thở dài gật đầu
- Được, vậy tôi đi lấy xe
----------------------------------------------------------------------
Đường phố đêm nhộn nhịp, tiếng la hét kèm theo tiếng bánh xe ma sát vào mặt đường đánh mạnh vào màng nhĩ làm nơi này càng thêm rối loạn, khung cảnh đường đèn chói chang nổi bật trong màn đêm lại mang cái tên rùng rơn- Thung lũng quỷ- nơi những người đam mê tốc độ không thể bỏ qua cho dù không ít tay đua đã bỏ mang ở đây.
- Cố lên! cố lên aaaaaaaa- tiếng la hét ing ỏi khi chiếc xe màu đỏ như chớp phóng lên trước, nhưng trong số đó cũng có người không phục liền châm biến.
- Hừ, ngựa non háo thắng- Người nói là một người đàn ông cao ta, khuôn mặt hung dữ không ngừng văng những lời nói tục với những người ủng hộ chiếc xe màu đỏ làm không ít người bất mãn lên tiếng
- Này, anh là ai? sao lại có thể nói năng như vậy?- Người thanh niên luôn miệng ủng hộ chiếc xe màu đỏ cũng bị người đàn ông này làm tức giận lên tiếng
- Ông mày là ai còn phải hỏi à? - Nói rồi hắn ta liền tung một cú đấm vào mặt người thanh niên làm anh ta ngã lăn ra đất, máu từ trong miệng liên tục phun ra khiến anh ta đau đớn lăn lộn, mọi người xung quanh cũng bị cảnh máu me này làm cho sợ hãi lập tức tản ra, trong lúc này bất chợt có người hốt hoảng la lên
- Hắn....là....là....Quỷ Vương?- Lời này liền khiến đám đông xì xào, không ít người nhận ra hắn ta.
- Hắn ta không phải chính là Quỷ Vương- tay đua số một của thung lũng quỷ 3 năm trước sao?- Một cô gái thân hình nóng bỏng lên tiếng.
- Chính là hắn a, nhưng không phải biệt tăm biệt tích 3 năm rồi sao? bậy giờ lại xuất hiện làm gì- một cô gái xinh đẹp khác lên tiếng, cũng nói lên suy nghĩ của mọi người.
- Còn không phải vì có người giỏi hơn sao?- Lời này như thêm dầu vào lửa khiến không ít người gật đầu cho là đúng làm người đàn ông được xưng là Quỷ Vương cũng bị chọc tức, liền kiêu ngạo lớn tiếng
- Là ai? Có giỏi thì ra đây thi đấu với ông này!- Lời thách đấu vừa buông đã không ít người hưởng ứng, càng bùng nổ hơn khi thấy người vừa lên tiếng là một chàng trai trẻ điển trai đang dựa người trên chiếc xe hơi đỏ rực, cũng là người luôn dẫn đầu trong cuộc đua khi nãy.
- Được thôi, có lẽ Quỷ Vương đã đến lúc thay thế rồi.- Chàng trai hơi cong khóe môi làm các cô gài xung quanh như say mê điên đảo, không kiềm chế được mà lớn tiếng ủng hộ.
Công Chúa Lưu Manh Và Hoàng Tử Côn ĐồTác giả: Bông xùSáng sớm, những tia nắng nhảy nhót tràn qua khung cửa sổ rơi vào khuôn mặt trắng noãn của cô bé đang ngủ say trên giường, giống như một bức tranh thiên thần xinh đẹp nếu như trên khóe môi không dính một sợi chỉ bạc hình như là nước miếng phá vỡ cảnhh đẹp. Cô bé ngủ rất ngon nên không biết rằng trước cửa phòng đang có người tức điên lên - Bảo Linh mặt trời đã lên tới mông rồi, còn không dậy mau cho mẹ...Hay còn đợi mẹ lôi ra đây, lúc đấy thì đừng trách mẹ- trước cửa phòng mẹ nó tức giận gầm lên Cô bé đang vùi đầu trong gối cuối cùng ngẩng đầu lên mơ màng, miệng anh đào nhỏ khẽ lầm bầm : - Chị đang ngủ mà chúng mày cũng dám phá hả? Coi chừng chị cho ăn đấm bây giờ!- Người trên giường vừa nói vừa giơ 1 nắm đấm lên phụ họa trong mơ màng mà không biết nguy hiểm sắp tới - Bảo ....Linh con vừa mới nói gì đó- Người nào đó đứng ngoài cửa mặt đã muốn xì khói rồi Nó nằm trên giường đứng hình 3s sau đó liền tỉnh ngủ, bật người dậy, gấp gáp nói - Mẹ ... con chỉ nói mớ thôi lập tức làm vệ sinh đây-… Đồng hồ trên tường chỉ mười giờ đúng, hai mắt nó bắt đầu nhíu chặt lại vì buồn ngủ, xoa xoa hai cánh tay bắt đầu nhiễm lạnh nó cố lắc đầu xua tan mệt mỏi, sợ rằng chỉ một chút nữa thôi nó sẽ lăn ra đây ngủ mất, cái cánh cửa im lìm trắng toát trước mặt sắp bị nó chằm chằm cho đến khi thủng một lỗ cuối cùng cũng mở ra, bác sĩ mặc áo blu trắng uể oải bước ra làm nó giật mình từ trên ghế loạng choạng đứng dậy, ông Thành và chú Lâm cũng vội vàng tiến đến hỏi thăm- Cha tôi thế nào rồi- ông Thành nhanh chóng mở lời, gương mặt nghiêm nghị đầy lo lắng nhìn vị bác sĩ già đầy kinh nghiệm- Ông ấy đã qua cơn nguy hiểm,....nhưng....- Vị bác sĩ hồi lâu không nói lên lời, sau đó lại lắc đầu đề nghị gặp riêng ông Thành, nó một bên cũng tò mò nhưng cũng không nhiều lời liền im lặng ở một bên nhìn mọi việc . Khi ông Thành vừa đi, Hà My và bà Ngọc cũng quay lại,- Cha thế nào rồi- Bà Ngọc vừa bước đến liền hỏi chú Lâm, đôi mắt vẫn ươn ướt vì khóc, nhưng không làm nó chú ý, người làm nó đặc biệt chú ý là Hà My vẫn đi phía sau. Gương mặt trắng bệt vì nhiều phấn, hai mắt ửng đỏ làm nó không khỏi liên tưởng đến mấy bộ phim kinh dị, từ lúc bước vào cũng không ngẩng mặt lên nhìn nó, cô gái này khi nào lại đổi tính rồi. Nghĩ rồi nó cũng chẳng thèm quan tâm,tiếp tục nghịch ngợm với cái điện thoại cho đỡ buồn ngủ- Tiểu thư, tôi đưa người về nghỉ ngơi trước- Chú Lâm sau khi báo cáo tình hình cho bà Ngọc liền đến trước mặt nó lo lắng nói.- À, ừm- dù sao cũng chả còn gì để nó phải ở đây, liền gật đầu với chú Lâm, nó bỏ điện thoại vào túi sách rồi theo chú Lâm ra ngoài nhưng còn chưa đi được mấy bước thì phía sau Hà My cũng đuổi theo- Tôi cũng muốn về- Lời này làm cả nó và chú Lâm đồng loạt quay đầu lại nhìn Hà My- Tôi nói là....tôi cũng muốn về- Bị nhìn như vậy Hà My liền khó chịu lên cao giọng. Chú Lâm còn định nói gì đó thì nó liền lắc đầu sau đó tiếp tục bước ra ngoài, chú Lâm liền thở dài gật đầu- Được, vậy tôi đi lấy xe----------------------------------------------------------------------Đường phố đêm nhộn nhịp, tiếng la hét kèm theo tiếng bánh xe ma sát vào mặt đường đánh mạnh vào màng nhĩ làm nơi này càng thêm rối loạn, khung cảnh đường đèn chói chang nổi bật trong màn đêm lại mang cái tên rùng rơn- Thung lũng quỷ- nơi những người đam mê tốc độ không thể bỏ qua cho dù không ít tay đua đã bỏ mang ở đây.- Cố lên! cố lên aaaaaaaa- tiếng la hét ing ỏi khi chiếc xe màu đỏ như chớp phóng lên trước, nhưng trong số đó cũng có người không phục liền châm biến.- Hừ, ngựa non háo thắng- Người nói là một người đàn ông cao ta, khuôn mặt hung dữ không ngừng văng những lời nói tục với những người ủng hộ chiếc xe màu đỏ làm không ít người bất mãn lên tiếng- Này, anh là ai? sao lại có thể nói năng như vậy?- Người thanh niên luôn miệng ủng hộ chiếc xe màu đỏ cũng bị người đàn ông này làm tức giận lên tiếng- Ông mày là ai còn phải hỏi à? - Nói rồi hắn ta liền tung một cú đấm vào mặt người thanh niên làm anh ta ngã lăn ra đất, máu từ trong miệng liên tục phun ra khiến anh ta đau đớn lăn lộn, mọi người xung quanh cũng bị cảnh máu me này làm cho sợ hãi lập tức tản ra, trong lúc này bất chợt có người hốt hoảng la lên- Hắn....là....là....Quỷ Vương?- Lời này liền khiến đám đông xì xào, không ít người nhận ra hắn ta.- Hắn ta không phải chính là Quỷ Vương- tay đua số một của thung lũng quỷ 3 năm trước sao?- Một cô gái thân hình nóng bỏng lên tiếng.- Chính là hắn a, nhưng không phải biệt tăm biệt tích 3 năm rồi sao? bậy giờ lại xuất hiện làm gì- một cô gái xinh đẹp khác lên tiếng, cũng nói lên suy nghĩ của mọi người.- Còn không phải vì có người giỏi hơn sao?- Lời này như thêm dầu vào lửa khiến không ít người gật đầu cho là đúng làm người đàn ông được xưng là Quỷ Vương cũng bị chọc tức, liền kiêu ngạo lớn tiếng- Là ai? Có giỏi thì ra đây thi đấu với ông này!- Lời thách đấu vừa buông đã không ít người hưởng ứng, càng bùng nổ hơn khi thấy người vừa lên tiếng là một chàng trai trẻ điển trai đang dựa người trên chiếc xe hơi đỏ rực, cũng là người luôn dẫn đầu trong cuộc đua khi nãy.- Được thôi, có lẽ Quỷ Vương đã đến lúc thay thế rồi.- Chàng trai hơi cong khóe môi làm các cô gài xung quanh như say mê điên đảo, không kiềm chế được mà lớn tiếng ủng hộ.