6h45’ sáng tại nhà Trâm Anh.. Reng…reng… Cái đồng hồ báo thức vang lên tiếng chuông inh ỏi. Trâm Anh vẫn mặc kệ cái đồng hồ muốn làm gì thì làm, lại quấn chăn ngủ tiếp. Nhưng cái đồng hồ có vẻ cứng đầu như chủ nhân c*̉a nó nên vẫn tiếp tục reo lên dai dẳng, còn to hơn nữa. Đến nước này thì cái màng nhĩ c*̉a con sâu ngủ vùi trong chăn không thể chịu nổi nữa. Trâm Anh “vùng dậy khởi nghĩa”, với tay tóm ngay lấy cái đồng hồ đáng ghét. -6h45?? Á….chết con rồi, chúa ơi!!! , Hic, muộn học mất tiêu rồi. Thôi thì “còn nước còn tát”, Trâm Anh nhảy ngay vào WC, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân và thay đồ. Thấy Trâm Anh phi rầm rập xuống lầu với bộ đồng phục và chiếc cặp sách, bác Năm giúp việc không khỏi ngỡ ngàng: -Trâm Anh, cháu đi đâu vậy? -Cháu đi học mà bác. Thôi, cháu đi học đây. Cháu sắp muộn học đến nơi rồi!!- Trâm Anh ngồi phịch xuống, đi giầy một cách vội vàng Bác…
Chương 17: Khi hotboy bị ốm
Hot Boy Đi Ở NhờTác giả: Junizu6h45’ sáng tại nhà Trâm Anh.. Reng…reng… Cái đồng hồ báo thức vang lên tiếng chuông inh ỏi. Trâm Anh vẫn mặc kệ cái đồng hồ muốn làm gì thì làm, lại quấn chăn ngủ tiếp. Nhưng cái đồng hồ có vẻ cứng đầu như chủ nhân c*̉a nó nên vẫn tiếp tục reo lên dai dẳng, còn to hơn nữa. Đến nước này thì cái màng nhĩ c*̉a con sâu ngủ vùi trong chăn không thể chịu nổi nữa. Trâm Anh “vùng dậy khởi nghĩa”, với tay tóm ngay lấy cái đồng hồ đáng ghét. -6h45?? Á….chết con rồi, chúa ơi!!! , Hic, muộn học mất tiêu rồi. Thôi thì “còn nước còn tát”, Trâm Anh nhảy ngay vào WC, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân và thay đồ. Thấy Trâm Anh phi rầm rập xuống lầu với bộ đồng phục và chiếc cặp sách, bác Năm giúp việc không khỏi ngỡ ngàng: -Trâm Anh, cháu đi đâu vậy? -Cháu đi học mà bác. Thôi, cháu đi học đây. Cháu sắp muộn học đến nơi rồi!!- Trâm Anh ngồi phịch xuống, đi giầy một cách vội vàng Bác… Sáng…Reng...Reng…Trâm Anh với tay tắt báo thức rồi đứng bò dậy thay vì đập vỡ cái đồng hồ báo thức đáng ghét như ngày thường. Nó cũng muốn ngủ lắm ấy chứ nhưng cái hình ảnh “sát thủ học đường” thầy giám thị đang lăm le đưa ra hình phạt chạy 5 vòng quanh sân trường thì nó có nhắm mắt cũng không ngủ nổi. Quả không hổ danh là thầy giám thị, không chỉ là “sát thủ học đường” mà còn kiêm luôn cái chức “sát thủ giấc ngủ” của học sinh nữa. Bò ra khỏi cái giường yên dấu, nó lết xác vào WC làm VSCN rồi thay đồng phục.Trâm Anh bước ra khỏi phòng. Căn nhà im ắng lạ thường. Hình như ba cậu nhóc kia vẫn còn đang say giấc nồng.-Gia Minh, cái thằng em đáng đánh đòn kiaaaaa. Lết xác ra đây. Nhanh!-Trâm Anh đứng trước của phòng thằng em song sinh, đập cửa rầm rầm rồi nói oang oang.Gia Minh đang nằm trên giường, bỗng lăn quay xuống đất. Tiếng đập cửa rầm rầm như tra tấn lỗ tai cậu. Gia Minh ra mở cửa với cái đầu bu rù và cái ngáp rộng đến mang tai:-Bà chị già gọi gì thế?-Cái thằng này có dậy không thì bảo? –Trâm Anh cốc đầu Gia Minh. Suốt ngày bị thằng em trai gọi là “bà già”, nó không tức mới lạ.Gia Minh ôm đầu đầy đau đớn:-Sao chị cứ cốc đầu em thế? Cứ về ở với chị là lại y rằng bị cốc đầu (>”
Sáng…
Reng...Reng…
Trâm Anh với tay tắt báo thức rồi đứng bò dậy thay vì đập vỡ cái đồng hồ báo thức đáng ghét như ngày thường. Nó cũng muốn ngủ lắm ấy chứ nhưng cái hình ảnh “sát thủ học đường” thầy giám thị đang lăm le đưa ra hình phạt chạy 5 vòng quanh sân trường thì nó có nhắm mắt cũng không ngủ nổi. Quả không hổ danh là thầy giám thị, không chỉ là “sát thủ học đường” mà còn kiêm luôn cái chức “sát thủ giấc ngủ” của học sinh nữa. Bò ra khỏi cái giường yên dấu, nó lết xác vào WC làm VSCN rồi thay đồng phục.
Trâm Anh bước ra khỏi phòng. Căn nhà im ắng lạ thường. Hình như ba cậu nhóc kia vẫn còn đang say giấc nồng.
-Gia Minh, cái thằng em đáng đánh đòn kiaaaaa. Lết xác ra đây. Nhanh!-Trâm Anh đứng trước của phòng thằng em song sinh, đập cửa rầm rầm rồi nói oang oang.
Gia Minh đang nằm trên giường, bỗng lăn quay xuống đất. Tiếng đập cửa rầm rầm như tra tấn lỗ tai cậu. Gia Minh ra mở cửa với cái đầu bu rù và cái ngáp rộng đến mang tai:
-Bà chị già gọi gì thế?
-Cái thằng này có dậy không thì bảo? –Trâm Anh cốc đầu Gia Minh. Suốt ngày bị thằng em trai gọi là “bà già”, nó không tức mới lạ.
Gia Minh ôm đầu đầy đau đớn:
-Sao chị cứ cốc đầu em thế? Cứ về ở với chị là lại y rằng bị cốc đầu (>”
Hot Boy Đi Ở NhờTác giả: Junizu6h45’ sáng tại nhà Trâm Anh.. Reng…reng… Cái đồng hồ báo thức vang lên tiếng chuông inh ỏi. Trâm Anh vẫn mặc kệ cái đồng hồ muốn làm gì thì làm, lại quấn chăn ngủ tiếp. Nhưng cái đồng hồ có vẻ cứng đầu như chủ nhân c*̉a nó nên vẫn tiếp tục reo lên dai dẳng, còn to hơn nữa. Đến nước này thì cái màng nhĩ c*̉a con sâu ngủ vùi trong chăn không thể chịu nổi nữa. Trâm Anh “vùng dậy khởi nghĩa”, với tay tóm ngay lấy cái đồng hồ đáng ghét. -6h45?? Á….chết con rồi, chúa ơi!!! , Hic, muộn học mất tiêu rồi. Thôi thì “còn nước còn tát”, Trâm Anh nhảy ngay vào WC, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân và thay đồ. Thấy Trâm Anh phi rầm rập xuống lầu với bộ đồng phục và chiếc cặp sách, bác Năm giúp việc không khỏi ngỡ ngàng: -Trâm Anh, cháu đi đâu vậy? -Cháu đi học mà bác. Thôi, cháu đi học đây. Cháu sắp muộn học đến nơi rồi!!- Trâm Anh ngồi phịch xuống, đi giầy một cách vội vàng Bác… Sáng…Reng...Reng…Trâm Anh với tay tắt báo thức rồi đứng bò dậy thay vì đập vỡ cái đồng hồ báo thức đáng ghét như ngày thường. Nó cũng muốn ngủ lắm ấy chứ nhưng cái hình ảnh “sát thủ học đường” thầy giám thị đang lăm le đưa ra hình phạt chạy 5 vòng quanh sân trường thì nó có nhắm mắt cũng không ngủ nổi. Quả không hổ danh là thầy giám thị, không chỉ là “sát thủ học đường” mà còn kiêm luôn cái chức “sát thủ giấc ngủ” của học sinh nữa. Bò ra khỏi cái giường yên dấu, nó lết xác vào WC làm VSCN rồi thay đồng phục.Trâm Anh bước ra khỏi phòng. Căn nhà im ắng lạ thường. Hình như ba cậu nhóc kia vẫn còn đang say giấc nồng.-Gia Minh, cái thằng em đáng đánh đòn kiaaaaa. Lết xác ra đây. Nhanh!-Trâm Anh đứng trước của phòng thằng em song sinh, đập cửa rầm rầm rồi nói oang oang.Gia Minh đang nằm trên giường, bỗng lăn quay xuống đất. Tiếng đập cửa rầm rầm như tra tấn lỗ tai cậu. Gia Minh ra mở cửa với cái đầu bu rù và cái ngáp rộng đến mang tai:-Bà chị già gọi gì thế?-Cái thằng này có dậy không thì bảo? –Trâm Anh cốc đầu Gia Minh. Suốt ngày bị thằng em trai gọi là “bà già”, nó không tức mới lạ.Gia Minh ôm đầu đầy đau đớn:-Sao chị cứ cốc đầu em thế? Cứ về ở với chị là lại y rằng bị cốc đầu (>”